(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 668:
Phù Phương Viên không cử người nào đi theo. Chuyện gian tế xảy ra, vụ việc của Trần bá vẫn chưa được làm rõ, bọn họ không dám đưa ông ấy theo cùng. Nội bộ có biến còn đáng sợ hơn bất cứ thứ gì khác, họ sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nếu chỉ để lại một mình Trần bá, ông ta sẽ sinh nghi. Bởi vậy, Hứa lão lục cũng ở lại, lấy cớ nếu chẳng may có việc, bọn họ không thể ra ngoài, thì người bên ngoài có thể báo tin về nhà, đưa ra ứng phó, và phụ trách tiếp ứng.
Về phần lão Thập Tam, ông vốn phụ trách trông coi Kim Sí, vì thế ông phải ở lại thành Vạn Thú, không thể đi cùng.
Mười người của Thượng Thanh Tông đi theo. Dù Ngưu Hữu Đạo không coi họ là người một nhà, Đường Nghi vẫn cứ dẫn đám người đó đi bên cạnh.
Dù sao cũng chưa quen thuộc với địa hình nơi đây, không bao lâu sau, họ đã mất dấu Vân Cơ.
Cả nhóm đứng ngay tại một ngã ba, nhìn quanh quất. Thỉnh thoảng lại có tu sĩ khác đi ngang qua.
Thật ra, nơi này cũng không hẳn là ngã ba, mà chỉ là do địa thế có trồng loại cỏ Khu Quanbg đặc biệt ảnh hưởng, tạo thành một dốc đứng, chẳng khác nào cành cây phân nhánh, kéo dài ra ba hướng.
Không biết Vân Cơ đã đi theo hướng nào. Có đến ba con đường, thật khó để đưa ra lựa chọn.
Ngưu Hữu Đạo nhìn Viên Cương. Viên Cương là một cao thủ có thể dựa vào dấu chân mà theo dõi đối phương, thậm chí còn có thể căn cứ vào đó để đánh giá giới tính, chiều cao, cân nặng của người đi. Thế nhưng, lúc này Viên Cương cũng phải lắc đầu. Nơi đây ánh sáng không rõ, Vân Cơ lại bay, muốn tìm được dấu vết của nàng trong thời gian ngắn, quả thực có chút khó khăn.
Quản Phương Nghi hỏi một câu: “Ngươi đi cùng nàng ta làm gì? Rốt cuộc người phụ nữ thần thần bí bí đó là ai?”
Có đám người Đường Nghi đi theo, Ngưu Hữu Đạo không trả lời, tiếp tục nhìn quanh quất. Không tìm thấy Vân Cơ đồng nghĩa với việc hắn phải chọn một hướng đi khác.
Trong lòng đã có định hướng, Ngưu Hữu Đạo quay sang nhìn Đường Nghi hỏi: “Các ngươi định đi theo ta sao?”
Đường Nghi bước lên trước: “Chàng đừng hiểu lầm, chúng ta không có ác ý. Dù sao nơi này vẫn còn chút nguy hiểm, chàng cứ xem như chúng ta đang hộ tống chàng.”
“Hộ tống ta?” Ngưu Hữu Đạo phì cười, châm chọc: “Các ngươi ngay cả bảo vệ bản thân còn không xong, mà đòi hộ tống ta ư? Ta đã dám vào đây, ắt có cách để tự bảo vệ, không cần các ngươi phải hao tâm tổn trí. Ý tốt của các ngươi, ta xin nhận, nhưng đừng dây dưa với ta nữa, lập tức ra ngoài, rời khỏi Huyễn Giới này đi.”
Ngụy Đa lắp bắp nói: “Đạo... Đạo gia...”
“Ngươi im miệng!” Ngưu Hữu Đạo chỉ tay vào Ngụy Đa: “Thấy ngươi là ta đã thấy phiền rồi, cút ngay cho ta!”
Ngụy Đa á khẩu, không thể nói được lời nào.
Đường Nghi dửng dưng nhìn hắn. Đám đệ tử Thượng Thanh Tông cũng chẳng tỏ vẻ gì, cứ bám riết lấy họ.
Thật đúng là hết cách mà! Ngưu Hữu Đạo hơi bất lực với những người này, cuối cùng đành vẫy tay gọi Đường Nghi.
Đường Nghi bước ra, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, đi theo Ngưu Hữu Đạo sang một bên.
Hai người dừng lại cách mọi người một khoảng. Ngưu Hữu Đạo quay người hỏi: “Rốt cuộc nàng muốn làm gì?”
Đường Nghi đáp: “Thượng Thanh Tông đã có lỗi với chàng, nhưng Thượng Thanh Tông không trục xuất chàng khỏi sư môn, chàng vẫn là đệ tử của Thượng Thanh Tông. Những sai lầm của Thượng Thanh Tông, một mình ta xin gánh chịu. Chàng muốn xử lý thế nào cũng được, nhưng ta chỉ xin chàng nể mặt Đông Quách sư thúc, đừng từ bỏ Thượng Thanh Tông, coi như ta cầu xin chàng…” Nói xong, thân hình nàng hơi khuỵu xuống, tựa như muốn quỳ gối trước hắn.
Ngưu Hữu Đạo giữ lấy một tay nàng, kéo nàng đứng dậy: “Đừng làm như vậy! Này, Đường chưởng môn, ta và nàng rốt cuộc có thù hận sâu đậm đến mức nào, mà sao nàng cứ chết sống không buông tha ta, nàng thật sự muốn hại chết ta sao? Nàng thật sự hồ đồ, hay chỉ đang giả bộ hồ đồ vậy? Năm đó, các người đã đẩy ta sang cho Thương Triều Tông, đồng thời phủi sạch quan hệ với y. Chẳng lẽ bây giờ các người không biết mình không thể tiếp tục chung đường với Thương Triều Tông hay sao? Các người có phải cố ý hại ta hay không?”
Cách đó không xa, nhờ ánh sao trời, Quản Phương Nghi nhìn hai người đang dây dưa với nhau, nhếch miệng cười khẩy, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Nam nữ thụ thụ bất tương thân. Sau khi thành niên, đây là lần đầu tiên nàng bị một người đàn ông nắm lấy cánh tay mình.
Đường Nghi vô thức muốn hất tay hắn ra, nhưng về tình về lý, đây lại là người đàn ông của nàng. Đàn ông khác không thể chạm vào nàng, nhưng người này chạm vào nàng lại hợp tình hợp lý. Trong lòng nàng hơi rung động một chút, cánh tay tuy căng thẳng nhưng không hề phản kháng, vội giải thích: “Ta hiểu. Thượng Thanh Tông không phải vì Thương Triều Tông lớn mạnh mà muốn dựa dẫm chung một chỗ với y. Chúng ta có thể không dính dáng gì đến y, ta chỉ cầu xin chàng đừng từ bỏ Thượng Thanh Tông. Bây giờ ta không còn cách nào khác mới phải đến cầu xin chàng. Thượng Thanh Tông do lịch đại tiên sư dốc hết tâm huyết xây dựng nên, không thể bại lụi trên tay ta được.”
Ngưu Hữu Đạo cũng ý thức được sự không ổn, vội buông cánh tay Đường Nghi ra: “Thiên hạ ai mà không biết ta và Thương Triều Tông là cùng một phe. Ta mà ở cùng với các ngươi, thì có khác gì các ngươi cũng ở cùng với Thương Triều Tông đâu? Ta không phải như các ngươi nghĩ đâu. Rất nhiều chuyện, các ngươi không ở trong cuộc nên không biết được sự nguy hiểm của nó. Ta không thể dây dưa với các ngươi, cũng đừng ép ta phải không khách sáo!”
Đường Nghi thật sự không còn đường lui nào khác. Sau khi rời khỏi Bắc Châu, nàng cũng không còn nơi nào để đi. Những nơi khác, không ai mu���n tiếp nhận Thượng Thanh Tông, cũng không thể mang theo một đám đệ tử phiêu diêu khắp nơi được. Chỉ cần một đệ tử biết Thượng Thanh Tông không thể dựa vào Ngưu Hữu Đạo, lòng tin của đệ tử trong môn phái sẽ lung lay. Thượng Thanh Tông sẽ lập tức sụp đổ, ngay cả Bắc Châu cũng không thể quay về được.
Thái độ đó của Ngưu Hữu Đạo khiến Đường Nghi hoàn toàn bó tay. Nàng chỉ đành nói: “Là Triệu sư thúc bảo chúng ta đến tìm chàng.”
“Ta không biết sư thúc nào cả! Ta cảnh cáo các ngươi, về sau đừng làm phiền ta nữa.” Trong lòng Ngưu Hữu Đạo thầm giật mình, nhưng vẫn giả bộ hồ đồ rồi quay đầu bước đi.
Đường Nghi lập tức nói thẳng: “Triệu Hùng Ca, Triệu sư thúc bảo ta đến tìm chàng.”
Ngưu Hữu Đạo quay lại, mặt đối mặt, lạnh lùng nói: “Nàng định lấy Triệu Hùng Ca ra uy hiếp ta sao?”
Đường Nghi đáp: “Ta chỉ nói sự thật, đích thân Triệu sư thúc đã bảo ta đến, ta tuyệt đối không lừa chàng.”
Lúc này, Ngưu Hữu Đạo không có tâm trạng dây dưa chuyện này với Đường Nghi. Hắn nghiêng người về phía trước, Đư���ng Nghi vô thức lùi về sau một bước, tránh để cơ thể nam nữ chạm vào nhau.
Ngưu Hữu Đạo nắm lấy cánh tay nàng, ghé miệng sát tai nàng, thấp giọng nói: “Có chuyện gì thì ra ngoài rồi nói. Nơi này sắp có chuyện xảy ra, ta còn có việc cần giải quyết. Các ngươi ở lại chỉ làm ta thêm phiền phức mà thôi. Ngay bây giờ, nàng lập tức dẫn người của mình rời khỏi Huyễn Giới, hiểu chưa?”
Cuối cùng hắn cũng nói ra nguyên nhân đuổi bọn họ đi. Hắn bị quấn quýt đến phát phiền, nhưng muốn hạ độc thủ với Thượng Thanh Tông, hắn không làm được.
Hai người đứng gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của nhau. Đây là lần đầu tiên Đường Nghi đứng gần một người đàn ông trưởng thành đến vậy, tim đập như hươu chạy. Đây là lần thứ hai nàng đứng gần Ngưu Hữu Đạo như vậy. Năm đó, trong đêm động phòng hoa chúc, nàng đã từng cùng chàng thiếu niên Ngưu Hữu Đạo uống chén rượu giao bôi trong khoảng cách gần đến thế.
Ầm ầm! Từ xa truyền đến tiếng đánh nhau hỗn loạn. Hai người cùng lúc nhìn về phía một lối rẽ.
“Chuyện gì xảy ra v��y?” Đường Nghi quay đầu hỏi.
“Chuyện này không liên quan đến nàng, nàng hãy mau mang người của mình rời khỏi đây đi.” Ngưu Hữu Đạo hất cánh tay Đường Nghi ra, phất tay chỉ hướng đi. Sau đó, hắn gọi Viên Cương cùng hai người còn lại, cả ba nhanh chóng chạy đến chỗ tiếng đánh nhau truyền tới.
Đám người La Nguyên Công bước đến. Tô Phá hỏi Đường Nghi: “Chưởng môn, có chuyện gì vậy?”
Đường Nghi cắn môi, im lặng.
Lần theo tiếng đánh nhau, đám người Ngưu Hữu Đạo dừng lại trên một sườn núi, từ trên cao chăm chú quan sát tình hình giao chiến bên dưới.
Cứ tưởng Vân Cơ gặp phải chuyện gì ở đây, ai ngờ không phải vậy. Hơn mười tu sĩ đang chém giết một đàn bướm La Sát.
Nội dung dịch thuật này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.