Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đạp Tiên Lộ - Chương 5: Tỏa sáng

Ngay khi hai đội quân vừa chạm trán, đội của Hạo Minh cũng tức thì lao lên chiến trường. Hạo Minh, tay cầm trường kiếm, dù mang dáng vẻ thư sinh nhưng mỗi nhát kiếm hắn vung qua là một kẻ địch ngã xuống.

Tay cầm kiếm, hắn xông thẳng vào đội hình địch, chém giết không ngừng. Với tốc độ nhanh nhẹn và sự linh hoạt vượt trội, Hạo Minh dễ dàng đánh tan hàng tiên phong của quân địch chỉ trong chốc lát.

Lập tức, đội của hắn cũng xông vào theo. Hạo Minh cầm kiếm lao đến trước một tên đội trưởng quân địch, với tư tưởng "muốn bắt rắn phải đánh đầu". Hắn nhanh chóng chém xuống một kiếm làm vỡ nát tấm khiên gỗ của tên đội trưởng.

Tên đội trưởng kinh ngạc xen lẫn sợ hãi thốt lên: "Không thể nào, tại sao trong quân doanh ngoài Triệu Chiến ra lại có thêm một người mạnh như vậy? Ngươi là...?"

Không đợi hắn nói hết câu, Hạo Minh liền vung kiếm chém ngang cổ tên đội trưởng. Hắn vừa thu kiếm vừa lạnh lùng nói: "Lũ xâm lược các ngươi thật đáng chết!"

Làm xong, Hạo Minh lập tức chặt đầu tên đội trưởng, rồi quăng lên trời mà gầm lên: "Giết!" Sau khi chứng kiến cảnh tượng đó, quân Đại Long càng trở nên hung hãn và bạo dạn hơn. Màn Hạo Minh chặt đầu tên đội trưởng đã đẩy sĩ khí của Đại Long vương triều lên đến đỉnh điểm.

Quân đội Đại Chu và Đại Càn thấy thế thì bắt đầu lui dần về phía sau, trong khi quân Đại Long vương triều sĩ khí ngày càng tăng mạnh. "Không hổ danh là kẻ cuồng v�� thuật, các huynh đệ xông lên giết!"

"Giết!" "Giết!" "Giết!"

Tiếng hô đánh giết ngày càng lớn, vang vọng cả một bầu trời. Đội quân Đại Long vương triều càng đánh càng thêm táo bạo, quân Đại Chu và Đại Càn thì liên tục thiệt mạng, thế trận bại như núi đổ.

"Hahahaha, bọn chuột nhắt Đại Chu, Đại Càn cũng chỉ có thế mà thôi, hahahaha." Triệu Chiến ngửa mặt lên trời cười lớn. "Vậy để ta đến tiếp ngươi!" Đột nhiên có một giọng nói vang tới. Triệu Chiến quay đầu về hướng phát ra tiếng nói thì thấy một thiếu niên chừng hai mươi tuổi.

"Triệu Chiến, hãy nhớ kỹ tên của kẻ giết ngươi là Khương Thanh Đạo." Nói rồi Khương Thanh Đạo phóng tới chỗ Triệu Chiến, hắn hai tay hai kiếm, một bên dài một bên ngắn, tấn công thẳng vào Triệu Chiến. "Triệu tướng quân cẩn thận!" Hạo Minh thấy cảnh đó thì hét toáng lên. Triệu Chiến cũng bị tiếng hét của Hạo Minh làm cho giật mình, cũng may hắn vẫn kịp đón đỡ kiếm của Khương Thanh Đạo. Thấy đánh lén thất bại, tên Khương Thanh Đạo vẻ mặt hậm hực quay sang nhìn Hạo Minh với ánh mắt oán độc.

"Ngươi dám phá chuyện tốt của ta? Đợi ta giết hắn xong rồi sẽ tới lượt của ngươi!" Khương Thanh Đạo tức giận nói.

"Hừ, đấu với ta mà ngươi cũng dám phân tâm sao?" Triệu Chiến hừ lạnh rồi vung đao chém dọc thẳng về phía Khương Thanh Đạo, nhưng lại bị Khương Thanh Đạo lách mình tránh né sang một bên. Đột nhiên hắn vung tay đâm kiếm về phía cổ của Triệu Chiến. Triệu Chiến mặc dù lúc trước có hơi sơ suất nhưng dù sao hắn cũng là danh tướng dày dặn kinh nghiệm sa trường, nên không chút nao núng mà đưa đao lên chặn lại. Hai người cứ thế giao đấu gần một trăm chiêu nhưng vẫn chưa phân định thắng bại.

Về phần Hạo Minh, từ lúc bắt đầu chiến đấu đến giờ hắn chưa từng nghỉ ngơi, nên trong người đã có chút mệt mỏi. Tốc độ giết địch của hắn bây giờ cũng đã chậm hơn trước rất nhiều. Đột nhiên một tiếng quát lớn từ xa vọng tới: "Thằng nhãi ranh, vậy mà giết nhiều quân ta như vậy, ngươi hãy lấy mạng để đền đi!"

Từ xa, một người đang ngồi trên yên ngựa, tay cầm một chiến kích, phóng thẳng tới ch�� Hạo Minh. Hắn vung chiến kích một đòn quạt ngang về phía Hạo Minh.

"Keng!"

Mặc dù Hạo Minh đã đỡ được, nhưng hắn lại bị đánh bay ra xa rồi mới ổn định lại thân thể. "Thật mạnh!" Đây là ý nghĩ duy nhất của hắn lúc này. Cho dù có so với đòn tấn công của Tiêu Thạch lão giả thì cũng không mạnh bằng một kích vừa rồi của đại hán trên lưng ngựa kia.

"Vậy mà lại đỡ được một kích của ta mà không chết? Chắc ngươi cũng phải là cao thủ nhất lưu rồi, đón thêm một kích nữa." Nói rồi đại hán phóng ngựa tới. Lần này hắn không vung kích như kiểu trước nữa, mà để chiến kích cào dưới mặt đất để chuẩn bị cho một đòn cực mạnh. Thấy thế, Hạo Minh cũng không dám lơ là, hắn phóng thẳng về phía đại hán kia, chuẩn bị đối chiến trực diện.

"Thật thú vị, vậy mà lại dám đối đầu với ta." Đại hán cười lớn nói.

Đại hán vung kích lên chém một nhát thật mạnh về phía Hạo Minh nhưng lại bị Hạo Minh tránh được. Sau khi tránh né xong, Hạo Minh trượt dài trên mặt đất rồi vung kiếm chém về phía chân ngựa. Lập tức con ngựa ngã quỵ xuống đất, Hạo Minh lại bật dậy vung kiếm thêm một lần nữa về phía đại hán. Dường như hắn muốn tấn công và không muốn cho đại hán một chút cơ hội thở dốc nào.

"Hắn thế mà lại đánh ngang tay được với tướng quân bên kia? Phải biết rằng tướng quân bên kia lại là cao thủ Hậu Thiên Cảnh đấy!" Đám người Đại Long, sau khi chém giết đối thủ xong, thì nhìn về phía Hạo Minh mà bàn tán. Lúc này, thể lực của Hạo Minh cũng bắt đầu xuống dốc. Hơi thở của hắn cũng bắt đầu nặng nề hơn, vung kiếm cũng chậm hơn. "Haha, tiểu tử, ngươi muốn đấu với ta thì còn lâu lắm!" Đại hán thấy thế thì cười to chế giễu.

Lúc này, tên đại hán bắt đầu tổ chức phản công. Hắn cầm chiến kích trong tay, từng nhát từng nhát bổ về phía Hạo Minh. Hạo Minh vì đỡ mà càng ngày càng lui lại. Hạo Minh bắt đầu tránh né các đòn tấn công như vũ bão của đại hán, sau khi né hắn xoay người đạp một cước vào bụng của đại hán rồi sau đó quét kiếm tới trước mặt của đại hán. Do hành động của Hạo Minh quá bất ngờ nên tên đại hán đã trúng một kiếm của Hạo Minh. Hắn bắt đầu gầm lên giận dữ: "Tiểu tử ngươi có gan thì đừng có mà tránh, xem thử lão tử ta có chém chết ngươi hay không."

"Buồn cười, chẳng lẽ ta còn phải đứng yên để chịu chết hay sao?" Nói rồi Hạo Minh tiếp tục quét kiếm về đại hán, buộc hắn phải lùi về sau mấy bước. Nhưng lúc này, Hạo Minh bất chợt ném thanh kiếm trong tay về phía đại hán. "Hahaha, binh khí của mình mà cũng ném đi, ta xem làm sao..." Nhưng chưa đợi đại hán nói hết câu, Hạo Minh đã phóng về phía đại hán. Tay hắn bắt lấy một thanh kiếm khác đang được cắm ở gần đó, rồi chém về phía cổ của đại hán.

"Không, ta làm sao có thể thua trong tay một tên tiểu tử như ngươi được..." Âm thanh của đại hán ngày càng nhỏ, rồi cái đầu của hắn từ từ tách ra khỏi cổ và rơi xuống đất. Những người xung quanh thấy thế thì sợ hãi hít vào một ngụm khí lạnh mà nói: "Chết tiệt, thế mà hắn có thể giết chết tướng quân!"

"Chạy thôi, chúng ta không phải đối thủ của hắn!" Đám người Đại Càn và Đại Chu bắt đầu hoảng loạn, bọn họ bắt đầu quay đầu bỏ chạy. "Tất cả tiếp tục chiến đấu, giữ nguyên vị trí, ai rời khỏi vị trí chém ngay t���i chỗ!" Âm thanh của Khương Thanh Đạo vang lên nhưng lại không hề có một chút tác dụng. Điều này cũng chẳng phải điều mới lạ gì, bởi vì đứng trước sự sống và cái chết thì bọn họ chỉ quan tâm đến bản thân, chứ làm sao còn tâm trạng để quan tâm tới quân lệnh. Một người khi bị gãy chân thì người đó chỉ chăm chăm lo cho cái chân đau của mình, chứ làm sao có thời gian lo cho người khác. Đạo lý này chắc hẳn ở đây ai cũng biết.

Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, mong độc giả đón nhận và ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free