Date A Live Encore - Chương 31: Chapter 31: Spirit Company
“——Itsuka! Mày giúp tao chuyện này với!”
Một ngày. Tại khuôn viên trường đại học Saito, Itsuka Shidou mở to mắt khi bất thình thình nghe thấy ai đó gọi cậu.
Nhưng điều đó cũng là hiển nhiên. Một thanh niên quỳ gối trước mặt Shidou, cúi đầu với vẻ nhún nhường. Mái tóc cậu ta được cắt tỉa gọn gàng cùng chiếc kính gọng đen. Sự kiên quyết của cậu ta tràn ngập tinh thần của một chiến binh, sẵn sàng mạo hiểm tính mạng để đưa ra lời khẩn cầu.
Trước cảnh tượng kì lạ này, những sinh viên xung quanh cũng thắc mắc chuyện gì đang xảy ra.
“…..C-Có chuyện gì thế, Enomoto? Bỗng dưng mày lại tỏ ra nghiêm túc thế này?”
Shidou hỏi với mồ hôi chảy xuống trên trán. Đúng vậy. Người đang quỳ xuống trước cậu là Ryousuke Enomoto, bạn học của Shidou.
Enomoto nhìn chằm chằm Shidou với ánh mắt viên đạn, đặt tay xuống mặt đất rồi thốt lên.
“Cùng tao đến buổi hẹn hò nhóm đi!”
“Ế, tao không muốn…..”
“Tại saoooooo!?”
Enomoto hét lớn trước câu trả lời của Shidou, khiến cậu nhăn mặt và phải bịt tai lại.
“Tại sao ư….. Tao thực sự không muốn, thêm cả việc tao phải nấu bữa tối nữa. Mày hãy mời ai đó khác muốn đến đi.”
“Không được! Người đó phải là mày….!”
“….. Sao lại thế?”
Shidou hỏi với đôi mắt ngờ vực, Enomoto tiếp tục nói với nắm tay siết chặt lại.
“Tao đã dành sáu năm trong trường nam sinh rồi……! Tao đã trải qua thời kì nổi loạn mà thậm chí chẳng được nói chuyện với đứa con gái nào! Lúc tao cố ra mắt khi vào đại học, bản thân tao vẫn không thể thoát khỏi cái cảm giác còn trinh đã bám sâu trong cơ thể, khiến tao phải vật lộn với chuyện đó mỗi ngày…..! Cơ mà! Tao vẫn chưa bỏ cuộc và tiếp tục đấu tranh, cho đến giờ, tao cuối cùng cũng có thể nói chuyện bình thường với một cô gái tại chỗ làm thêm! Cô ấy còn bảo sẽ sắp xếp một buổi gặp mặt nếu đưa Itsuka Shidou đi cùng….!”
“Sao mọi chuyện lại thành ra như thế? Với cả tại sao cô ấy ngay từ đầu lại biết tên tao?”
Shidou cau mày hỏi, Enomoto đáp lại với vẻ hững hờ.
“Mày nói gì vậy? Cái tên Itsuka Shidou từ trường Raizen khá nổi tiếng đấy.”
“…….”
Lông mày Shidou khẽ giật trước những lời Enomoto nói.
…… Shidou hiểu rất rõ, mặc dù không muốn và chúng có phần vô lý, một số tin đồn (nhấn mạnh là tin đồn) vô căn cứ về Shidou được lan truyền do một vài sự cố trong quá khứ.
Nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn. Sẽ rất rắc rối nếu có ai nghĩ về cái hình ảnh phóng đại đó về cậu rồi bắt đầu bàn tán nó, và cậu không có ý định chấp nhận chuyện đó. Shidou tỏ vẻ khó chịu rồi khua tay.
“Xin lỗi, nhưng bỏ đi. Tao không ——”
Tuy nhiên, khi Shidou định nói, Enomoto nhìn cậu với ánh mắt bực bội rồi nói.
“….. Kể cả khi cho mày mượn vở chép bài lúc mày vắng mặt….”
“…… Ugh.”
Nghe vậy, Shidou đổ mồ hôi.
“Không, đúng là mày đã giúp tao thật, nhưng đó lại là chuyện khác….>”
“Tao thậm chí cho mày mượn tài liệu để làm báo cáo….. hay mày vứt bỏ thằng này đi khi không còn hữu dụng nữa….. sau mọi chuyện….”
“N-Này, này…”
Shidou tiến lại gần hơn để trấn an cậu lại, nhưng rồi Enomoto ôm lấy chân Shidou.
“Waa, khoan đã…… m-mày làm gì thế!?”
“Làm ơn! Chỉ một ngày thôi…… không, chỉ một đêm thôi! Ra ngoài với tao đi! Hãy giúp tao…… giúp tao thành một người đàn ônggggggg!”
“Đừng nói mấy thứ dễ gây hiểu lầm chứ!”
Mặc dù cậu ta không có ý xấu, nhưng lời nói của cậu ta nghe rất khủng khiếp. Shidou chỉ có thể hét lên.
Tuy nhiên, lời cầu xin của Shidou là hoàn toàn vô vọng khi có những sinh viên xung quanh nhận thấy có chuyện ồn ào và bắt đầu bàn tán.
“Uwaaa….. một đôi tình nhân cãi nhau sao? Làm thế ở một chỗ như này….”
“Có phải là Itsuka Shidou từ trường Raizen không? Quả như mong đợi từ một huyền thoại…..”
“Huyền thoại ư? Là sao vậy?”
“Rõ ràng là hắn khá ranh ma khi còn học trung học. Người ta đồn rằn hắn đã khiến mọi học sinh chuyển đến phải lòng mình, thậm chí là cả học sinh cấp hai nữa, rồi sở hữu một ‘sở thú’ của riêng mình…..”
“Hế~, khủng khiếp vậy. Vậy ra cậu ta đang mở rộng ‘sở thú’ của mình sau từng ấy thời gian sao? Đúng là tồi tệ thật!”
Và rồi, những tin đồn đáng ngờ (nhấn mạnh là tin đồn) bắt đầu lan truyền.
“……”
Nếu cứ làm ồn tại đây thì tin đồn sẽ chỉ lan rộng mà thôi. Và rồi với một tiếng thở dài, Shidou đành bỏ cuộc.
◇
“Shidou! Hôm nay là cà ri sao!?”
Đã là 6h30 tối.
Sau khi Shidou về nhà và bắt đầu bữa tối, các cô gái lần lượt tụ tập lại như bị hấp dẫn bởi mùi thơm.
Trong nhà đang có Shidou, cô em gái nhỏ Kotori, Tobiichi Origami, Honjou Nia, Himekawa Yoshino, Hoshimiya Mukuro, Kyouno Natsumi, Yamai Kaguya, Yamai Yuzuru —— và Yatogami Tohka. Tổng cộng mười người đang tập trung lại ở phòng khách và trong bếp.
Hôm nay không phải là sinh nhật hay một dịp gì cả.
Đây là một tối bình thường tại nhà Itsuka. Thật ra, hôm nay có vài người không đến được bởi công việc hoặc chuyện gì đó khác.
“Ồ, Tohka. Sao cậu biết vậy?”
“Umu! Có mùi thơm phảng phất ngay khi tớ bước vào nhà rồi!”
Tohka, một cô gái với mái tóc màu màn đêm và đôi mắt lấp lánh như pha lê, gật đầu lia lịa trước lời Shidou nói. Thấy vậy, Shidou không khỏi nhếch mép cười.
“Thế, cậu có nhận ra điều này không?”
Nói xong, cậu chỉ vào miếng thịt cốt lết chiên giòn. Tohka tròn mắt ngạc nhiên.
“Cái gì…… có lẽ nào!”
“Fuu ——”
Shidou nỏ một nụ cười tự tin, thái miếng thịt cốt lết giòn tan, đặt chúng vào bát cơm và rưới nước sốt cà ri nóng hổi lên.
“C-Cà ri thịt cốt lết……!”
“Đúng thế. Và còn có cả trứng luộc được ướp bằng nước sốt bí mật của gia đình Itsuka.”
“G-Gì cơ….”
“Thế thì cậu hãy nhanh chóng rửa tay đi. Và đừng quên súc miệng nữa đấy.”
“T-Tớ biết rồi!”
Nghe Shidou nói vậy, Tohka vội vã chạy vào phòng tắm.
Thấy cô ấy như vậy, cậu bất giác nở nụ cười. Giờ cô ấy đã là sinh viên đại học như Shidou, nhưng nhìn vào lúc này, trông cô như học sinh tiểu học khi thấy món ăn tủ của mình vậy.
Với sự giúp đỡ của mọi người, Shidou cuối cùng cũng dọn hết đồ ăn ra bàn.
“Thế thì, chắc mọi người đều có mặt đông đủ rồi. Cảm ơn vì bữa ăn.”
“—— Cảm ơn vì bữa ăn!”
Theo tín hiệu từ Shidou, mọi người chắp tay lại và đồng thanh nói. Sau đó, bọn họ bắt đầu ăn những món mình thích.
Một vài người ngay lập tức ăn thịt cốt lết trước, vài người khác ăn cà ri cùng với cơm và có những người thì ăn sa lát. Chỉ có duy nhất một người uống cạn cốc rượu highball được rót đầy cốc.
“Kuu….. món cà ri cay vừa phải của nhóc cùng với rượu highball đúng là sự kết hợp hoàn hảo…..!”
Thấy Nia vô cùng xúc động với sự kết hợp này, Natsumi nheo mắt lại với mồ hôi đổ trên mặt.
“….. Cô có thể uống rượu khi ăn cơm cà ri ư? Tôi không chắc là sẽ ổn đâu…..”
“Tsk tsk tsk, em nói gì vậy, Nattsun? Cà ri là đồ ăn kèm tuyệt vời khi uống cùng rượu đấy. Nếu có thêm một miếng thịt lợn cốt lết thì như trúng xổ số ấy. Gần đây khi không có gì để ăn thì ta uống rượu sake cùng với sốt ponzu.”
“R-Ra vậy…..”
Có lẽ cảm thấy không nên hỏi thêm, Natsumi nhìn đi chỗ khác và lặng lẽ ăn phần cà ri của mình. Nia nhấp một ngụm highball khác cùng với tiếng “Haa!” và tỏ vẻ mãn nguyện.
“Umu….. Umu, thịt cốt lết giòn rụm cùng cà ri và nước sốt….. ngon thật!”
“Đúng vậy, thực sự rất ngon. Thực sự đấy……”
“Cậu ấy sẽ là một người chồng tốt.”
Mọi người bắt đầu khen ngợi món ăn. Cậu đã làm cà ri hàng tá lần trong suốt mấy năm qua, nhưng lần nào mọi người cũng đều đưa ra nhận xét của mình. Shidou thấy hơi chút xấu hổ và nở nụ cười gượng gạo.
“Ừm, cảm ơn rất nhiều. Nghe thấy vậy khiến mọi công sức đáng giá hơn nhiều. Vẫn còn đồ ăn đấy nên cứ ăn thoải mái đi.”
“Ồ, thật sao?”
Lời của Shidou khiến mắt Tohka sáng lên.
Thấy thế, Kaguya siết chặt tay với vẻ thất vọng.
“Ugh…. mình, muốn ăn thêm….. nhưng kể từ khi trở thành người thường, có cảm giác bản thân dễ tăng cân hơn nên phải cẩn thận mới được…..”
Thế rồi, Yuzuru ngồi ở bên cạnh vỗ nhẹ vào bụng Kaguya và nói.
“Khuyên nhủ. Kaguya quá gầy, nên tăng cân sẽ tốt cho sức khỏe hơn.”
“C-Cậu nghĩ vậy sao?”
“Khẳng định. Tất nhiên rồi. Chúng ta sẽ lấy thêm phần thứ hai. À, Yuzuru đã no rồi nên sẽ không ăn thêm đâu.”
“Có phải cậu đang cố khiến tớ là đứa duy nhất béo lên không!?”
Kaguya hét lên, nhưng bị Yuzuru gạt phăng với vẻ mặt lạnh lùng. Thấy cuộc trò chuyện hằng ngày của họ, Shidou không khỏi bật cười.
“Được rồi, không phải cố quá đâu. Nếu còn thừa, tớ có thể nấu lại thành món khác. Như là làm udon cà ri, hoặc tộn với khoai tây để làm croquette cà ri…..”
“U-Udon cà ri và croquette cà ri sao….. hmm, có lẽ tớ nên để lại….”
“Haha, nếu cậu muốn ăn thì cứ ăn thoải mái đi. Không nhất thiết phải để lại đâu.”
Trong khi vừa ăn vừa trò chuyện, Kotori đột nhiên nói “Đúng rồi.”
“Mọi người có rảnh vào thứ bảy này không? Có một bộ phim truyền hình em khá hứng thú nên đang tính đến một buổi chiếu phim tại gia.”
“Ồ, thứ bảy à! Không thành vấn đề!”
“Được thôi. Chị rất tò mò nên cũng muốn xem.”
“Hmm…. nếu có thể hoàn thành bản thảo màu vào thứ sau thì được thôi! Không thì ta sẽ đến đây tô màu!”
Cứ thế, mọi người đều gật đầu đồng tình. Khi Kotori xác nhận điều đó, cô quay sang nhìn Shidou.
“Còn anh thì sao, Shidou”
“Ừm, thứ bảy này à? Được ——”
Khi đang định trả lời thì Shidou dừng lại.
“À…. xin lỗi. Anh có…… vài việc vào thứ bảy này. Có thể đổi sang ngày khác không?”
“Ồ, vậy sao? Thế còn chủ nhật?”
“Ừ, anh nghĩ chủ nhật thì hoàn toàn ổn.”
Nghe Shidou nói vậy, Kotori nhìn mọi người, họ cũng gật đầu và nói không thành vấn đề.
“Được rồi. Thế thì chúng ta sẽ xem vào chủ nhật, nhân tiện ——”
Vào lúc đó, Kotori quay sang nhìn Shidou với ánh mắt sắc bén.
“Nãy em thấy anh nói có hơi mơ hồ, anh có kế hoạch gì cho thứ bảy thế?”
“…..”
Khi bị hỏi vậy, Shidou bất giác bắt đầu đổ mồ hôi trên má.
“Ờm…. anh chỉ nhận lời mời từ một đứa bạn đại học thôi.”
“Hee, thế anh đi đâu vậy?”
“….. Izakaya, anh đoán vậy. Tất nhiên là anh sẽ không uống rượu đâu.”
Khi Shidou nói thế, Origami, người đã quan sát hành vi của Shidou một lúc rồi bắt đầu nói.
“—— Cậu không nói dối. Nhưng có vẻ cậu đã bỏ qua vài điều quan trọng.”
“Đúng như mong đợi từ Origami. Vậy, chính xác thì anh đang che giấu gì thế, onii-chan?”
“Ugh…..”
Bị dồn vào đường cùng, Shidou thở dài đầu hàng.
“Tớ không muốn giấu mọi người hay gì đâu, nhưng mà….. tớ được mời đến một buổi hẹn hò nhóm.”
“————”
Shidou thở dài nói, còn tai các cô gái dựng lên khi nghe thấy điều đó.
“Một buổi hẹn hò nhóm ——”
“Đó là…….”
“….. Cái gì vậy?”
Trong khi các cô gái tỏ vẻ kinh hoàng, Tohka và Mukuro nghiêng đầu bối rối.
Thế rồi, như để đáp lại, Origami bình tĩnh trả lời.
“Đó là viết tắt của một buổi gặp mặt giao lưu nhóm. Ban đầu, nó mang nghĩa một cuộc gặp gỡ xã giao giữa những nhóm người khác nhau.” (ở đây tôi sẽ giải thích một chút: từ ban đầu Shidou nói là gokon (合コン) được Origami giải thích là từ viết tắt của godou konpani (合同コンパニー), thế nên Mukuro và Tohka không hiểu. Từ đấy có nghĩa là một buổi gặp mặt xã giao, nhưng khi được dùng bởi sinh viên thì có nghĩa là hẹn hò nhóm.)
“Hmm, thế là họ sẽ đi ăn ở ngoài cùng nhau sao?”
“Mun. Nghe giống như một buổi tụ tập vui vẻ. Có vấn đề gì à?”
Đáp lại lời của Tohka và Mukuro, Origami tiếp tục nói “tuy nhiên”.
“Khi sinh viên đại học dùng từ đó, nó có nghĩa là một nơi mà nam nữ gặp mặt để tìm kiếm người yêu.”
“Cái…..?”
Tohka và Mukuro nghẹn lại trước lời nói của Origami.
Ngay lập tức, bầu không khí quanh bàn ăn trở nên căng thẳng, Shidou chỉ có thể mỉm cười khô khốc.
“Không….. Tớ chỉ đi để đủ quân số thôi, không có gì đâu. Tớ sẽ về ngay khi xong việc….”
“————”
Các cô gái im lặng nhìn chằm chằm cậu. Shidou thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi.
“….. Ừm, anh có nên từ chối không?”
Không chịu được sự căng thẳng, Shidou lên tiếng, và rồi Kotori chậm rãi lắc đầu.
“…… Không, không nhất thiết phải thế đâu. Chúng ta đâu có quyền cấm cản Shidou.”
Cô ấy thở dài và nói.
Rồi các cô gái khác cũng lên tiếng.
“Muu…. đúng thế. Shidou cũng có các mối quan hệ riêng mà.”
“Nhóc giờ là sinh viên đại học chính hiệu rồi. Sau này ta muốn nghe suy nghĩ của nhóc để tham khảo.”
“…… Mà, Shidou sẽ không phạm phải sai lầm ngu ngốc nào đâu.”
Mọi người đáp lại với vẻ khoan dung bất ngờ. Shidou thở phào nhẹ nhõm.
“Đ-Đúng vậy. Ahaha….”
Vừa nói, cậu tiếp tục ăn cà ri.
Những người khác cũng tiếp tục bữa tối.
◇
Hai giờ sáng. Trong phi thuyền trôi nổi ở độ cao 12000 mét phía trên thành phố Tenguu.
Tổng cộng có 11 cô gái tập trung trong phòng họp.
Trong phòng gồm những người đã tập trung tại nhà Itsuka để ăn tối, cùng với Tokisaki Kurumi và Izayoi Miku. Hai người họ đột nhiên bị gọi giữa đêm nên thắc mắc nhìn mọi người.
“Vậy, chính xác thì xảy ra chuyện gì? Tôi nghe nói là tình huống khẩn cấp.”
“Thật vui khi thấy mọi người, nhưng trông mọi người có hơi căng thẳng……”
Có lẽ cảm nhận bầu không khí kì lạ, hai người họ lên tiếng.
Kotori khẽ gật đầu, rồi đan chặt các ngón tay vào nhau và nói.
“Lý do tại sao chúng ta tập chung ở đây rất đơn giản. Rõ ràng, thứ bảy tới, Shidou được một người bạn mời đến buổi hẹn hò nhóm.”
Đúng thế. Mặc dù cư xử như thể không có vấn đề gì trước mặt Shidou, nhưng họ không thể nào bỏ qua một vấn đề nghiêm trọng như vậy được.
Kurumi nheo mắt lại trước lời nói của Kotori, và Miku thì mở to mắt.
“Ara ara, là vậy sao……”
“Ế, ý em bảo Darling đi hẹn hò nhóm là sao….!? Dù cho anh ấy đã có chúng ta! Aa, nhưng nếu anh ấy mang về vài cô gái dễ thương thì cũng ổn mà….”
Miku bắt đầu lo lắng. Kurumi nhìn cô với đôi mắt khép hờ và rồi thở gài.
“Thế, kế hoạch là gì?”
“Về cơ bản, tôi không có ý định đặt ra hạn chế nào với những hành động của Shidou. Có một vấn đề mà chúng ta vẫn đang đối mặt là khả năng Linh Lực chảy ngược lại, nhưng hiện tại tình trạng tinh thần của mọi người đều ổn, thế nên việc hạn chế sự tự do của một cá nhân chỉ dựa trên cảm tính không phải là điều chúng ta nên làm với anh hùng đã cứu thế giới, đúng chứ?’
“Hmm…... điều đó cũng có lý.”
Kurumi chống tay lên cằm như thể chìm vào suy nghĩ, cố gắng hiểu ra ý định thực sự trong lời Kotori nói.
“Cơ mà, cô sẽ đã gọi chúng tôi đến —— chắc không chỉ để ngồi xem đâu nhỉ?”
Lời Kurumi nói khiến môi Kotori cong lên rồi khẽ giơ tay.
“—— Origami.”
“Đã rõ.”
Origami đứng dậy theo tín hiệu từ Kotori.
Cùng lúc đó, một hình ảnh ba chiều xuất hiện ở chính giữa bàn chỗ mọi người đang ngồi.
Đó là hình ảnh của ba người đàn ông và ba người phụ nữ. Shidou cũng có mặt ở phía xa bên trái.
“Đây là…..”
“Những người sẽ tham gia buổi hẹ hò nhớm vào thứ bảy tới.”
Lời Origami nói khiến mọi người ồ lên.
“Tuyệt thật. Thông tin chi tiết vậy…..”
“….. Nhưng làm sao mà cô có được……? Mới chỉ năm hoặc sáu tiếng sau bữa tối thôi mà…..”
Khi Natsumi hỏi với mồ hôi lăn dài trên trán, Origami quay sang nhìn cô với vẻ mặt không đổi.
“Cô muốn biết sao?”
“….. Không, đáng sợ lắm, nên thôi khỏi……”
“Trước đó, tôi đã cài một ứng dụng ẩn vào điện thoại của tất cả bạn bè và người quen của Shidou.”
“Tôi nói là thôi rồi mà!?”
Natsumi lớn tiếng nói, trong khi bịt tai lại như thể không muốn nghe.
Sau cùng, có vẻ nhận ra ý của Origami khi nhắc đến bạn bè và người quen của Shidou, vai cô bé run lên rồi lôi điện thoại từ trong túi ra. Origami nhìn đi chỗ khác mà không nói gì thêm.
“Theo tôi tìm hiểu, những người đàn ông này đều lần đầu tham gia hẹn hò nhóm. Điều này là bởi Ryousuke Enomoto, người khơi mào, đã chọn những người bạn có trải nghiệm giống mình. Kết quả là, họ chỉ mơ hồ hiểu hẹn hò nhóm là gì, mà không có ai dẫn dắt hoặc tổ chức sự kiện. Khả năng sẽ không có gì thú vị, mọi thứ trôi đi như một bữa tiệc bình thường, và sau bữa tiệc nam nữ sẽ tách riêng ra. Thậm chí bữa tiệc sẽ kết thúc mà không ai trao đổi thông tin liên lạc.”
Origami giải thích những suy nghĩ của mình trong khi thao tác với hình ảnh ba chiều.
Nhiều cô gái thở phào trước kết quả phân tích.
“Vậy chúng ta sẽ không cần phải quá lo lắng đúng không?”
“Không hẳn là vậy. Vấn đề nằm ở những người phụ nữ.”
Lời của Yoshino có phần nhẹ nhõm đi phần nào, ánh mắt của Origami trở nên sắc bén trong khi tiếp tục điều khiển hình ảnh ba chiều.
Hình ảnh và thông tin của những người phụ nữ tham gia được hiển thị ở trung tâm bàn tròn.
“Từ phải sang trái, đại diện là Fukushima Yumi, cùng với Katakiri Junko, Wakisaka Suzu. Tất cả họ đều là sinh viên theo học ở Tokyo.”
Khi Origami giải thích, các cô gái khoanh tay rồi gật đầu.
“Họ đều xinh đẹp…..”
“Mưn. Trông họ đều rất nghiêm túc.”
“Họ có vẻ dịu dàng, nên sẽ không phải lo lắng gì, đúng không?”
Đáp lại phỏng đoán của các cô gái, Origami lắc đầu.
“Đừng để bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của họ. Fukushima Yumi, người đại diện, đã đưa ra yêu cầu cho buổi hẹn hò nhóm là phải có Shidou tham gia. Nói cách khác, mục tiêu của cô ta chính là Shidou. Theo nghiên cứu thì hai người còn lại cũng vậy. Hơn thế nữa ——”
Origami trình bày suy nghĩ và quan sát của mình dựa trên những thông tin mà không biết bằng cách nào mà cô ấy có được.
“………………………..”
Các cô gái rơi vào im lặng, thể hiện vẻ mặt khó hiểu và bối rối. Sự yên tĩnh bao trùm toàn bộ phòng họp vào giữa đêm.
“….. Đúng như chúng ta đã nghe.”
Vài giây sau, Kotori phá vỡ sự im lặng.
“Để mà nói, cũng không có nghĩa là chúng ta sẽ thay đổi quyết sách của mình. Chúng ta không thể dùng nó để biện minh cho việc xâm phạm sự tự do của Shidou được.”
“Kotori-san ——”
“N-Nhưng….. nếu cứ để thế này ——”
Mọi nhười đều hoảng loạn thốt lên. Kotori gật đầu để trấn an sự lo lắng của mọi người rồi tiếp tục nói.
“Tuy nhiên, nếu những người tham gia có việc gấp cần giải quyết thì cũng chẳng thể tham gia, đúng chứ?”
◇
“—— Chết tiệt, mình bỏ lỡ mất rồi!”
Buổi chiều. Khi họ đi dọc theo con phố mua sắm ở Tenguu, Osugi Takashi, sinh viên năm nhất của đại học Saito, đọc những dòng chữ trên màn hình điện thoại và rồi ngước lên nhìn bầu trời.
Bạn của cậu đi cùng bên cạnh, nghiêng đầu tò mò.
“Bỏ lỡ gì cơ?”
“….. Buổi diễn trực tiếp của Miku-tan. Thường rất khó để kiếm được vé, nhưng gần đây thậm chí còn cạnh tranh gay gắt hơn. Mà đấy còn chưa phải vé cao cấp nhá. Kể cả buổi trình diễn trở về quê nhà cũng vậy……”
“À, là Izayoi Miku đúng không? Mày thích cô ấy, phải kh——?”
“Tất nhiên rồi. Tao hâm mộ cuồn nhiệt cô ấy trước cả khi Miku-tan lộ mặt rồi! Tao có tất cả đĩa CD phiên bản giới hạn, tất cả món đồ ăn theo, và vào những ngày đầu, khi chỉ phụ nữ được tham gia buổi trình diễn trực tiếp, tao thậm chí còn giả gái và rồi để bị bắt …..”
“Này này……”
Bạn của cậu đổ mồ hôi sau khi nghe câu chuyện táo bạo đến vậy.
“Thích cô ấy thì cũng được thôi, cơ mà đừng đi quá xa đấy. Tao nhớ mày đã nói là được mời đến buổi hẹn hò nhóm vào thứ bảy này. Đừng có sa đà kể về cô ấy nhiều quá, nếu không muốn họ mất hứng.”
“Hừ, tao không muốn một cô gái nào mà không thích Miku-tan.
“….. Đấy chính là điều tao muốn nói đấy……”
Bạn anh lau đi mồ hôi trên trán. Anh tỏ vẻ cam chịu như muốn nói là “Không ổn chút nào…..” nhưng có vẻ Osugi không quan tâm.
“—— Hửm?”
Vào lúc đó, Osugi để ý đến thứ gì đó và rồi nhướng mày.
Dọc theo con đường đó, có một chiếc bàn dài được đặt sẵn với một máy rút thăm ở trong góc khu phố mua sắm. Một vài cô gái mắc áo khoác happi sặc sỡ đứng quanh đó. Hình như họ đang chạy một chương trình rút thăm may mắn.
“Gì đây? Rút thăm sao…..?”
“Có vẻ là vậy. Mấy ngày nay thứ đấy hiếm thật….. mà sao nhân viên đều đeo kính râm và khẩu trang vậy….?”
Bạn anh thấy nó có vẻ đáng ngờ. Dĩ nhiên, đúng như anh nói, không rõ vì sao mà mấy cô gái có vẻ là nhân viên đó đều che đi mặt mình.
Thế rồi, như thể nhận ra Osugi và bạn cậu, hai nhân viên đáng ngờ tiến đến gần.
“Kukuku, hỡi những lữ khách lang thang. Ta sẽ trao cho các ngươi tấm vé đến tương lai.”
“Phiên dịch. Để quảng bá về khu phố mua sắm, chúng tôi phát một số vé rút thăm miễn phí. Có rất nhiều giải thướng lớn nên hãy tham gia đi.”
Nói xong, họ phát cho mỗi người một tấm vé rút thăm. Osugi và bạn anh nhìn nhau.
“….. Chúng ta nên làm gì đây?”
“Ờm…… cơ mà cũng chỉ là rút thăm thôi…..”
Thành thật mà nói, việc này có chút đáng ngờ, nhưng Osugi ngại phải từ chối nên đã đưa vé cho nhân viên đứng trước quầy với nụ cười gượng và rồi cầm lấy tay quay của máy rút thưởng.
Thế rồi, anh bắt đầu quay. Vài giây sau, một viên bi vàng sáng bóng rơi ra từ máy rút thăm.
“Ồ! Đại thắng! Xin chúc mừng!”
Một nữ nhân viên rung chuông và hô to.
Osugi bất ngờ trước sự bất ngờ này và há hốc mồm.
“Ế, tôi thắng ư? Cái gì?”
Thế rồi, như để trả lời câu hỏi của Osugi, hai người ban nãy phát vé rút thăm cho anh trước đó cầm theo một thứ giống danh sách.
“Kukuku, viên bi vàng này là!”
“Chúc mừng. Giải thưởng là vé mời đặc biệt đến buổi hòa nhạc bí mật của Izayoi Miku.”
“Ế…… hế”
Osugi mở to mắt khi nghe về phần thưởng.
“B-Buổi diễn trực tiếp của…. Miku-tan!?
“Fuu, đúng vậy. Hơn thế nữa, đây là buổi diễn bí mật không được công bố cho công chúng và chỉ có một nhóm người hâm mộ được chọn.
“Chú ý. Sự kiện này được tổ chức ở Mĩ vào chủ nhật tới, vậy nên anh phải rời Nhật Bản vào thứ bảy. Tất nhiên, chúng tôi sẽ tài trợ toàn bộ chuyến đi và chỗ ở, nhưng còn lịch trình của anh thì sao? Nếu anh có việc bận, rất tiếc nhưng chúng tôi sẽ để dành cho người khác ——”
Khi đang giải thích giữa chừng, Osugi đột nhiên nắm lấy tay cô.
“Không, tôi hoàn toàn rảnh!”
Anh cảm thấy mình có kế hoạch vào ngày hôm đó và bạn anh đang cố nói gì đó bên cạnh, nhưng…… tất cả đều là chuyện vặt vãnh trước buổi trình diễn trực tiếp của Izayoi Miku.
Với đôi mắt lấp lánh, Osugi nhận lấy phần thưởng.
◇
Ngồi trên chiếc ghế kim loại trong phòng câu lạc bộ nghiên cứu manga, ở cuối tòa nhà câu lạc bộ của đại học Saito, Enomoto Ryousuke đang đọc số báo hôm nay của tờ tạp chí manga Weekly Shounen Blast.
Mục tiêu của cậu là được cầm tác phẩm nổi tiếng của Honjou Souji, Silver Bullet trên tay. Vài năm trước, truyện đột nhiên bị tạm dừng một thời gian dài, nhưng rồi cũng quay trở lại cùng với nhiều diễn biến mới, ngay lập tức dành lại vị trí dẫn đầu. Ngay cả ấn bản lần này cũng thật sự ấn tượng. Enomoto đọc toàn bộ chỉ trong một lần, đến nỗi quên cả thở rồi đến lúc nhớ ra thì lại thở tiếp.
“Haa…… tuần này đúng là điên rồ thật. Gần đây, SilBu thậm chí còn sắc sảo hơn.”
“Thật sao? Đọc xong thì cho tao mượn nhá.”
Một người bạn của anh đang ngồi nghịch điện thoại ở phía đối diện. Nhưng Enomoto khẽ lắc đầu.
“Từ từ đã. Để tao đọc vài lần nữa.”
“Ế, được thôi. Enomoto còn phải vẽ bảng phân cảnh cho tạp chí tiếp theo của câu lạc bộ mà, và mày cũng phải chuẩn bị cho cuộc hẹn hò nhóm, đúng không?”
“Fu……!”
Enomoto bất giác ho vài cái.
“S-Sao mày biết vậy….?”
“Mày đã làm ầm ĩ lên khi mời Itsuka mà…. sao không nhân dịp này mà mua vài bộ quần áo đi?”
“C-Chuyện đó…… cũng đúng. Nhưng tao nên mua gì đây….?”
Enomoto chỉnh lại kính trong khi mặt hơi ửng đỏ, thế rồi có tiếng gõ cửa ngoài phòng câu lạc bộ.
“…..? Vâng, mời vào.”
Nếu là thành viên câu lạc bộ thì sẽ chẳng gõ cửa làm gì. Bên cạnh đó, cậu cũng không biết ai đi đến tận cuối tòa nhà câu lạc bộ. Thế nên cậu nghiêng đầu rồi lên tiếng.
Thế rồi, như để đáp lại, cánh cửa mở ra và một người phụ nữ cao lớn trong bộ âu phục bước vào.
Cô có mái tóc ngắn cùng cặp kính viền đỏ. Cô ấy quá đỗi xinh đẹp. Enomoto vội vã đứng thẳng dậy trước vị khách bất ngờ.
“Ừ-Ừm….. cô là ai vậy?”
“Cậu là Enomoto Ryousuke từ câu lạc bộ nghiên cứu manga của đại học Saito đúng không? Xin lỗi vì đường đột xuất hiện. Tôi là Nia-chan…… Ý tôi là Komi, từ ban biên tập của Shounen Blast.
Enomoto mở to mắt khi nghe những lời đó.
Đúng vậy. Cái tên tạp chí cô ấy vừa nhắc đến giống với tạp chí mà Enomoto vừa mới đọc.
“Ban biên tập…… của Blast…..!? S-Sao cô lại ở đây?”
“Đúng thế. Thật ra, ban biên tập chúng tôi thường xem qua các tạp chí và doujinshi của nhiều câu lạc bộ manga khác nhau để tìm ra những tài năng mới….. lần này, một họa sĩ manga tỏ ra hứng thú với bộ manga của cậu Enomoto, và muốn cho vài lời khuyên.”
“M-Một họa sĩ manga ư…..?”
“Là Honjou Souji-sensei.”
“……!?”
Nghe cái tên đó từ người phụ nữ, Enomoto cảm thấy như sét đánh.
Sau cùng, đó là tên của người họa sĩ manga mà Enomoto ngưỡng mộ nhất.
“Honjou Souji-sensei, tác giả của SilBu….. muốn cho tôi lời khuyên sao…..!?”
“Đúng thế. Với tâm thế đó, chúng tôi muốn cậu chuẩn bị bảng phân cảnh với chủ đề cụ thể vào thứ bảy này. Liệu có được không?”
“…..
! T-Thứ bảy!? Này á!?”
“Chính xác. Sau cùng, Honjou-sensei rất bận mà….. liệu có được không!?”
“…. Đ-Được, tôi sẽ làm. Để đó cho tôi…..!”
Khi Enomoto siết chặt tay, bạn anh nói nhỏ bên cạnh.
“Mày chắc chứ? Buổi hẹn hò nhóm thứ bảy này…..”
“Nói gì vậy chứ? Đây là cơ hội duy nhất trong đời, được Honjou-sensei xem bản thảo, đúng chứ!? Tất nhiên, tao sẽ cố hết sức để chuẩn bị buổi hẹn hò nhưng cũng sẽ đặt hết tâm huyết vào chuyện này…..!”
Khi Enomoto nói vậy, người phụ nữ hạ kính xuống rồi mỉm cười.
“Ừm…. Honjou-sensei thực sự xem tác phẩm của tôi, đúng không?”
“Tất nhiên rồi. Cậu sẽ gửi cho tôi bản thảo rồi chúng tôi sẽ gửi lại đánh giá sau.”
“Không thành vấn đề. Nhưng các câu lạc bộ manga đều được Honjou-sensei để ý sao….. thật tuyệt. Mà Honjou-sensei là người thế nào vậy?”
Được Enomoto hỏi thế, người phụ nữ đáp lại với vẻ tự hào.
“Tất nhiên rồi, anh ấy là người tuyệt vời. Anh ấy cư xử rất tốt, có đôi mắt tuyệt đẹp, và đặc biệt là chẳng bao giờ trễ hạn.”
Enomoto cười trước câu trả lời đó.
“Thôi nào. Biên tập viên-san cũng biết đùa thật. Chúng ta đang nói thể Honjou-sensei, đúng không? Không đời nào mà đó là thật được.”
“Ồ, sao không chứ? Đấy là một thiết lập hoàn hảo mà.”
Enomoto nói thế khiến người phụ nữ bĩu môi không hài lòng. Phản ứng bất ngờ đó khiến cậu đổ mồ hôi.
“Ế, có phải cô vừa….?”
“Không, không có gì đâu. Tôi sẽ đợi bản thảo sau.”
Người phụ nữ lảng tránh câu hỏi đi rồi rời khỏi phòng câu lạc bộ.
◇
“—— Ồ, mình làm được rồi.”
Wakisaka Suzu đi dọc đại lộ Tenguu, vừa nhìn điện thoại vừa mỉm cười.
Cô gái với mái tóc đen được buộc cao ở hai bên và mặc bộ trang phục khá rườm rà. Điện thoại cô có vẻ ngoài hơi đáng sợ và còn đính kèm thêm cánh dơi.
Nguyên do đằng sau nụ cười của cô là bởi cô đã nhận được tin nhắn từ bạn mình, Fukushima Yumi, nói rằng ‘huyền thoại Itsuka Shidou đã đồng ý tham gia buổi hẹn hò!’.
“Không ngờ mọi thứ lại thuận lợi đến vậy. Đây là dịp hiếm có nên mình cũng phải chuẩn bị kĩ lưỡng một chút…..”
Nụ cười của Suzu trở nên rõ hơn, cô cất điện thoại thông minh vào túi rồi bước đi nhẹ nhàng trên phố.
Suzu có cách riêng để đối phó với con trai, nhưng đối thủ lần này là Itsuka Shidou huyền thoại. Ngày hôm đấy, cô nghĩ mình sẽ phải cố gắng hơn bình thường. Thậm chí là mua thêm quần áo ——
“Hừm?”
Khi Suzu đang dao bước và nghĩ vài thứ, cô đột nhiên dừng lại.
Ở một góc của con phố, có cửa hàng kì lạ đang mở cửa.
Có vẻ đó là một cửa hàng bán lẻ, nhưng vẻ ngoài cửa hàng và các dòng sản phẩm chính xác là thứ Suzu thích. Bầu không khí mang hơi hướng gothic, và nhiều loại quần áo trong cửa hàng cũng rất đẹp mắt.
“Hế, không biết cửa hàng này mở từ khi nào ta…..”
“—— Chào mừng quý khách. Cô gái trẻ có bộ đồ đẹp thật.”
Khi Suzu xem các sản phẩm trưng bày, một cô gái hình như là nhân viên cửa hàng gọi cô, mặc dù ăn mặc sang trọng, nhưng cô ấy vẫn có sức hút bí ẩn. Sao vậy nhỉ? Bằng trực giác, Suzu cảm thấy cô ấy cũng giống mình.
“À, cảm ơn….. tôi có thể xem qua được chứ?”
“Tất nhiên rồi, chúng tôi đang có chương trình giảm giá nên cô cứ thoải mái xem qua. Mấy cô nàng đó cũng muốn được cô gái trẻ dễ thương như quý khách lựa đồ cho đấy.”
Nhân viên nói với giọng vui đùa.
Rõ ràng đó là lời nịnh nọt, nhưng Suzu không cảm thấy khó chịu. Cô mỉm cười nhẹ nhàng rồi bước vào cửa hàng. Bên trong cửa hàng thậm chí còn nhiều thứ hơn để chọn lữa. Mắt Suzu sáng lên, như thể lạc vào xứ sở thần tiên vậy.
“Đúng là không thể tin được. Ai ngờ lại có cửa hàng như này gần đây chứ.”
“Ufufu, tôi rất vinh dự. Xin hãy ủng hộ chúng tôi.”
Người nhân viên nói với một nụ cười duyên dáng và nhẹ nhàng.
Với Suzu, người đang định mua vài bộ quần áo cho buổi hẹn hò thì đây như món quà trời ban. Từ trong dãy quần áo, cô lấy ra ba bộ đồ thu hút đặc biệt sự chú ý của cô rồi lần nữa gọi nhân viên đến.
“Ừm, tôi thử nó được không?”
“Vâng, xin mời. Ở hướng này.”
Người nhân viên dẫn cô đến phòng thay đồ ở phía sau cửa hàng. Sau khi cởi đôi giày với số quai bất thường ra, Suzu bước vào phòng rồi kéo rèm lại.
“Chà…. cửa hàng này tuyệt thật. Nhân viên thì tốt bụng, quần áo được may đẹp mà giá cả còn hợp lý nữa…..”
Cô tự lẩm bẩm với tâm trạng thoải mái trong khi cởi quần áo ra, để lại mỗi bộ đồ lót.
“—— Hế?”
Suzu cảm thấy lơ lửng và rồi thốt lên tiếng kêu kì lạ.
Tuy nhiên, điều đó không hề bất ngờ.
Sau cùng, cô nghe thấy tiếng nhấn nút, thế rồi sàn nhà đột nhiên biến mất.
Như một điều không thể tránh khỏi, cơ thể Suzu chịu tác dụng của trọng lực mà rơi xuống cái hố vừa xuất hiện.
“ẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾẾ!?”
Suzu mất nhận thức mà chẳng hiểu chuyện gì vừa diễn ra.
◇
‘Itsuka Shidou huyền thoại xác nhận sẽ tham gia buổi hẹn hò!’
“……”
Tại trạm dừng xe buýt vắng vẻ.
Kiểm tra tin nhắn được gửi bởi bạn cô Fukushima Yumi, Katagiri Junko lặng lẽ giơ tay đầy phấn khích.
Cô là một cô gái cao với gương mặt sắc nét đặc trưng. Cô mặc chiếc quần đơn giản cùng với áo khoác và đeo ba lô nhỏ phía sau.
“Itsuka Shidou —— Mình không ngơ cơ hội lại đến sớm như vậy.”
Tự lẩm bẩm với chính mình, cô nhắn lại bằng một biểu tượng ghi ‘đã hiểu’.
Tuy nhiên, trái ngược với lời nhắn ngắn gọn đó, trái tim Junko đập liên hồi.
Thực tế, cô đã nghe tin đồn về Shidou một thời gian trước và muốn được gặp cậu ấy. Không thể nào mà cô lại bỏ lỡ cơ hội này được. Junko gõ tay lên đầu gối theo nhịp, tưởng tượng những gì sẽ làm vào ngày đó.
Trong khi nghĩ đến chuyện đấy, xe buýt đã đến và dừng lại trước cô.
Junko lấy ví từ trong túi, quẹt thẻ thông minh ở trạm rồi bước lên xe.
Có vài hành khách khác trên xe buýt. Một vài người đàn ông và phụ nữ thì trông giống nhân viên văn phòng. Một nhóm nữ sinh trung học ngồi ở hàng ghế sau. Junko ngồi ở ghế trống giữa xe và tiếp tục mơ tưởng khi nhìn ra cửa sổ.
“…….”
—— Một buổi hẹn hò nhóm với Itsuka Shidou huyền thoại. Một cơ hội không ngờ, nhưng cũng chẳng dễ dàng.
Lý do rất đơn giản, Yumi, người đại diện, cũng theo đuổi Itsuka Shidou.
Không chỉ thế, một người tham gia khác, Wakisaka Suzu đang nhắm đến Itsuka Shidou. Cô tin rằng mình biết cách cưa đổ một người đàn ông, nhưng nếu phải đối đầu với hai người họ, cô cũng cần chuẩn bị kĩ càng. Từ việc bắt đầu, xác định và dẫn dắt cuộc trò chuyện – cô không được phép lơ là cảnh giác dù chỉ một lần. Tốt nhất là nên luyện tập ngay khi về nhà.
『—— Điểm dừng tiếp theo, bưu điện Tenguu, bưu điện Tenguu』
Khi Junko đang nghĩ về điều đó thì thông báo vang lên.
Dường như xe đã tới điểm đến của cô. Junko nhấn nút dừng xe cạnh cửa sổ. Một tiếng thông báo nhỏ vang khắp xe buýt.
Nhưng rồi.
“……Ế?”
Junko cau mày.
Nhưng chiếc xe buýt không hề dừng mà vẫn đi tiếp.
Chắc là do tài xế không nghe thấy. Junko hoảng hốt thốt lên.
“Ừm, tôi xuống chỗ này, hãy dừng lại đi!”
Tuy nhiên, xe buýt vẫn không dừng lại. Thực tế, tài xế thậm chí chẳng hề để tâm đến tiếng kêu của Junko và chẳng hề phản ứng lại.
“Này……”
Junko nhướng mày khó chịu, đứng dậy khỏi ghế và bước tới chỗ ghế lái.
Thế rồi, từ phía sau tài xế, cô lớn giọng nói.
“Bộ không nghe tôi nói à? Tôi đã nhấn nút dừng ——”
Nhưng rồi, Junko dừng lại giữa chừng.
Lý do rất đơn giản. Gã tài xế với mái tóc dài không hiểu sao lại đeo mặt nạ phòng độc đáng ngờ.
“Ế…… c-cái gì…..?”
Hoảng sợ trước cảnh tượng kì lạ, Junko bất giác lùi lại.
Thế nhưng, mọi chuyện không chỉ có vậy.
Trước khi cô kịp nhận ra, những hành khách khác đã đeo mặt nạ phòng độc như tài xế, và tất cả đều hướng ánh mắt lạnh lùng đến Junko.
Và rồi, như để khẳng định điều đó, có tiếng xì vang lên, như thể rò rỉ khí vậy.
“C-Cái….”
Một nỗi kinh hãi bất tận bao trùm Junko đến khi cô mất ý thức.
◇
“Hừm……”
Fukushima Yumi tỉnh dậy ngay khi nghe chuông báo điện thoại cạnh gối.
Cô sờ soạng tìm chiếc điện thoại rồi chạm vào màn hình để tắt báo thức.
“Fuaaa….”
Cô ngáp một cái khi ngồi dậy rồi duỗi người trên giường.
Thường thì cô sẽ muốn ngủ tiếp, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt.
Đúng thế. Đợi mãi thì cũng đến ngày hẹn hò nhóm với Itsuka Shidou.
Thời gian gặp mặt là sáu giờ tối, nhưng rất nhiều thứ cần phải chuẩn bị, và vì cô cũng sắp xếp thời gian để gặp trước bạn mình là Suzu và Junko cho một cuộc họp chiến lược nên thành ra giờ cô đang không có nhiều thời gian. Cô vỗ nhẹ vào má mình để tỉnh giấc rồi đứng dậy.
“….. Hử? Giờ mới nhớ…..”
Thấy có điều kì lạ, Yumi lần nữa cầm điện thoại lên. Thông thường, sẽ có hàng đống thông báo từ ứng dụng nhắn tin khi cô đang ngủ, nhưng nay lại chẳng có gì.
Khi mở khóa điện thoại, không có tin nhắn nào hiện trên ứng dụng.
Tuy nhiên, cô sớm phát hiện ra nguyên nhân. Ở trên cùng bên trái màn hình, thường sẽ có biểu tượng ăng ten, nhưng giờ dòng chữ ‘ngoài vùng phủ sóng’ lại hiện ra.
“….. Hử? Chắc bị nhiễu tín hiệu thôi. Đúng vào cái ngày này ——”
Cô phải liên lạc với Suzu và Junko, tệ nhất thì phải dùng wifi miễn phí từ quán cà phê hoặc nhà hàng gia đình, cô nghĩ vậy rồi ném điện thoại xuống giường.
—— Chà, dù thế nào thì, cô cũng cần chuẩn bị trước. Yumi chậm rãi bước đến phòng tắm.
Trong tấm gương đang phản chiếu gương mặt của cô gái với đôi mắt ngái ngủ. Yumi nhìn thẳng vào mắt mình rồi nở nụ cười rạng rỡ. —— Một nụ cười quyến rũ đã thu hút biết bao người đàn ông trước đây. Ngay cả khi không trang điểm thì trông cô cũng dễ thương. Yumi khịt mũi một cái rồi mở vòi nước để rửa mặt.
“….. Hả?”
Nhưng, dù có đợi bao lâu, nước cũng không chảy ra. Yumi cau mày bối rối.
“….. Hết nước ư? Mình có nhận thông báo nào không ta…..?”
Mọi chuyện xảy ra vào đúng cái ngày quan trọng này. Yumi thở dài bực tức mà trở lại phòng mình, cầm lấy điều khiển và bật TV lên.
Không, đúng ra thì cô cố bật nó lên.
“Ế….? Sao lại không bật được thế này?”
Dù có cố nhấn bao lần thì TV cũng không phản hồi. Nghi rằng do điều khiển hết pin, cô thử bật ngay trên TV nhưng kết quả vẫn vậy.
Như thể đã bị mất điện.
“….. Đợi đã, chẳng phải chuyện này hơi kì lạ sao?”
Lúc này, Yumi cũng nhận ra có gì kì lạ rồi nhìn xung quanh.
Vẫn là căn hộ studio quen thuộc với căn phòng rộng 6 tấm chiếu tatami, căn bếp, phòng tắm và nhà vệ sinh. Nội thất và đồ đạc vẫn được sắp xếp như những gì cô nhớ. Đây chắc chắn là phòng của Yumi.
Nhưng, có gì đó? Cảm giác khó chịu kì lạ cứ bủa vây mà chẳng thể hiểu nổi. Có gì đó không đúng.
Có gì đó ——
“—— Hả?”
Thế rồi, khi nhận ra cảnh quan ngoài cửa sổ, Yumi thốt lên một tiếng ngây người.
“Đ-Đợi đã. Chuyện quái gì…..?”
Ôm lấy cái đầu đang bối rối, Yumi chạy đến lối vào, đeo dép xăng đan, mở cửa ra và bước ra ngoài.
“——”
Thế rồi, cô chết lặng khi thấy cảnh quan bên ngoài.
Căn phòng của Yumi nằm ở tầng bốn của tòa chung cư trong khu dân cư phía bắc thành phố Tenguu. Khi bước ra ngoài, cô sẽ thấy một cửa hàng tiện lợi và công viên nhỏ dành cho trẻ em ở phía đối diện.
Tuy nhiên, những gì Yumi thấy lúc này lại là quang cảnh thiên nhiên ——
Biển xanh, cát trắng và rừng xanh tươi tốt.
“C-Cái….. chuyện này….”
Cô ngây người lẩm bẩm, bước ra ngoài, nhìn lại vào phòng mình và một lần nữa không nói nên lời.
Ngay tại đó là một khối lập phương đồ sộ, như thể chỉ có căn phòng của Yumi được lôi ra từ khu chung cư.
“Hả….. c-cái quái gì đây……”
Khi Yumi còn đang đứng hình bởi cảnh tượng nằm ngoài nhận thức của mình, cô đột nhiên nghe thấy tiếng sột soạt từ trong rừng.
“Hii……!?”
Cô run rẩy trong khi cổ họng vô thức thắt lại.
Nhưng thứ tiếp theo cô nghe được lại hoàn toàn bất ngờ.
“—— Yumi!?”
“Sao cậu ở đây!?”
“Ế….?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô cẩn thận quay lại.
Hóa ra là bạn bè cô Suzu và Junko. Hai người họ mặc giống người rừng, cứ như họ đã ở đấy cả ngày trời.
“Suzu! Junko! C-Chuyện gì xảy ra với hai cậu vậy!? Và chúng ta đang ở đâu đây!?”
Khi Yumi hỏi, cảm giác nhẹ nhõm đôi chút khi thấy những gương mặt quen thuộc, cả hai nhìn nhau một lúc rồi lắc đầu.
“Bọn tớ cũng muốn biết….. Ngay khi bước vào phòng thay đồ thì lúc tỉnh dậy đã thấy mình ở đây rồi….”
“….. Tớ có nhìn quanh một lượt, hình như là một hòn đảo nhỏ. Chẳng có ai sống ở đây cả. Nói cách khác —— đây là đảo hoang.”
“Đ-Đảo hoang ư….?”
Yumi sụp đổ tại chỗ khi nghe những lời đó trong tuyệt vọng.
Tiếng chim hải âu kêu vang vọng khắp bầu trời.
◇
Thứ bảy, 17 giờ 55 phút.
Shidou đang ngồi một mình trong căn phòng riêng ở quán izakaya gần ga Tenguu.
Cậu được bảo rằng buổi hẹn hò sẽ bắt đầu từ 6 giờ tối, thế nên cậu đã đến sớm một chút, nhưng hiện giờ chẳng có ai khác….. Có hơi chút xấu hổ khi đây sẽ là một bữa tiệc cô đơn.
“Cái thằng Enomoto này…… ít nhất thì người tổ chức cũng phải đến đầu tiên chứ……”
Shidou cau mày rồi lôi điện thoại ra từ trong túi. Cậu muốn gọi Enomoto và hỏi xem thằng đấy ở đâu.
Cùng lúc đó, điện thoại cậu bắt đầu reo lên. Cái tên hiển thị chính là người bạn học cậu đang định gọi. Shidou nhấn nút trả lời và để điện thoại lên tai.
“Này? Mày ở đâu thế, Enomoto? Tao đến rồi đấy. Nhanh mà đến đi.”
『...… À, về chuyện đó…..』
Khi Shidou hỏi, Enomoto có hơi chút lưỡng lự rồi tiếp tục nói.
『Xin lỗi mày, Itsuka. Buổi hẹn hò hôm nay hủy rồi.』
“….. Hả?”
Shidou thốt lên một tiếng ngớ người trước câu trả lời bất ngờ.
“K-Không không…… đợi đã. Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
『….. Tao cũng không rõ. Tao đột nhiên nhận được tin nhắn từ Fukushima-san, người đại diện bên phía các cô gái nói rằng buổi hẹn hôm nay bị hủy.』
“L-Là vậy sao…..?”
“Ừ. Dù sao thì, hiện giờ tao cũng bận, thế nên nói chuyện sau nhá….
“Ê, này. Mày bảo bận là sao? Chẳng phải mày lên kế hoạch cho buổi hẹn hò nhóm à?”
Khi Shidou hỏi vậy, Enomoto nghe có vẻ bối rối nhưng cũng hài lòng rồi tiếp tục nói.
『Nói ra thì có hơi dài dòng, nhưng đơn giản là một họa sĩ manga chuyên nghiệp muốn xem bản thảo của tao. Tao cần hoàn thành nó vào cuối ngày này. Tao cũng mong rằng sẽ hoàn thành trước buổi hẹn hò nhưng rồi thành ra không kịp. Tao cũng khá tiếc khi nó bị hủy, nhưng cũng có chút nhẹ nhõm…..』
“Ế? C-Chuyện gì cơ? Họa sĩ manga chuyên nghiệp sao…..”
『Ừ. Đừng ngạc nhiên thế. Tác giả của Silver Bullet, Honjou Souji-sensei sẽ cho tao lời khuyên. Đúng là điên rồ thật!』
“Honjou…. Souji….?”
Khi Enomoto nhắc đến cái tên đó, Shidou đổ mồ hôi.
Honjou Souji. Cái tên đó không gì hơn là bút danh của Honjou Nia, người thường xuyên đến nhà Itsuka.
『À, còn Osugi cũng định tham gia vào hôm nay, nhưng lại dành được vé đến buổi biểu diễn bí mật của Izayoi Miku và hiện đang ở Mĩ rồi. Vậy đấy, sự kiên hôm nay bị hủy! Xin lỗi vì báo muộn! Có gì nói chuyện sau!』
Và rồi, cuộc gọi kết thúc.
Sau khi đứng hình vài giây, Shidou cố gọi lại nhưng Enomoto không bắt máy.
“Này này này….. chuyện quái gì vậy? Honjou Souji rồi đến Izayoi Miku…..”
Shidou cố thốt ra khỏi cổ họng với mồ hôi chảy dài.
Trông không có vẻ gì là trùng hợp khi hai cái tên cậu biết được nhắc đến cùng lúc. Có khi nào các cô gái đã làm gì đó sau lưng Shidou chăng…..?
Trong khi Shidou còn nghĩ, đồng hồ điện thoại cậu hiện sáu giờ tối.
Thế rồi, cùng lúc đó, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài.
“Xin lỗi. Bạn của cậu đã đến rồi.”
“À….. v-vâng!”
Cậu đáp lại lời của người có vẻ là nhân viên.
Nhưng, sau vài giây, Shidou nhận ra có điều không đúng. —— Nếu buổi hẹn hò nhóm bị hủy, thế thì ai đã xuất hiện?
Khi Shidou còn bối rối chờ đợi.
“—— Xin lỗi đã để cậu đợi. Tớ là Yatogami Tohru đây, đến để thế chỗ người tổ chức. Rất mong được trò chuyện cùng cậu tối nay.”
“….. Ế?”
Shidou mở to mắt khi thấy người vừa xuất hiện.
Nhưng đó là điều hiển nhiên. Sau cùng, đấy không phải là một tràng trai trẻ đẹp mã với bộ suit tối màu —— mà là Yatogami Tohka.
“T-Tohka….? Cậu làm gì ở đây vậy?”
Tuy nhiên, không chỉ có vậy.
Những gương mặt quen thuộc bắt đầu theo sau Tohka vào phòng từng người từng người một.
“Fuu, đứa con của bão đã đáp xuống bữa tiệc tăm tối này. Hãy tận hưởng niềm vui tối nay nào.”
“Mưn. Muku rất mong chờ hôm nay….. Nhưng chỗ ngực của bộ đồ này chật quá.”
“Em vào đây. À, phục vụ. Có thể mang cho chúng tôi trà ô long được không?”
“…. Cái vẻ mặt đó là sao? Không phải là tôi cũng muốn đến đâu…..”
Cũng mặc bộ đồ dành cho nam giống Tohka, Kaguya, Mukuro, Kotori và Natsumi ngồi cùng phía với Shidou ——
“Cảm ơn đã mời tớ đến. Giờ đã ở đây rồi, tớ sẽ làm hết sức.”
“Chà, ta tự hỏi liệu có ổn không nếu tham gia buổi hẹn hò nhóm dành cho sinh viên. À, hãy mang cho tôi bia thay vì trà ô long.”
“Đừng có thô lỗ vậy. Mà đôi khi làm thế này cũng không tệ.”
“Ưm…. đây là lần đầu tiên em đến chỗ này, xin hãy giúp đỡ em.”
“Giới thiệu. Hôm nay, mọi người sẽ thấy đôi cánh đêm của Yamai.”
“Kyaa! Darling và mọi người trông dễ thương quá.”
Origami, Nia, Kurumi, Yoshino, Yuzuru và Miku, tất cả đều mặc những bộ váy giản dị và ngồi ở phái đối diện.
Không tính Shidou thì có 11 người. Tất cả người quen của Shidou….. hay đúng hơn, tất cả những người thường đến nhà Itsuka vào mỗi bữa tối đều có mặt tại đây.
Shidou không khỏi ngơ ngác trước tình huống bất ngờ này.
“M-Mấy cậu, sao lại….”
Khi bị Shidou hỏi, mỗi người lại có câu trả lời khác nhau, một số thì nở nụ cười hôn nhiên, vài người khác lại ngượng ngùng nhìn đi chỗ khác, và số còn lại thì nhìn Shidou với vẻ mặt không đổi.
“Umu. Cậu thấy đấy. Rất nhiều chuyện đã xảy ra. Những người ban đầu sẽ tham gia buổi hẹn hò nhóm đã không đến, nên chúng tớ đã vào thay.”
“Không, rất nhiều chuyện….. mấy cậu đã làm gì vậy?”
Shidou hỏi với đôi mắt ngờ vực, các cô gái nhìn nhau một hồi rồi mơ hồ mỉm cười.
◇
Vài ngày trước, tại phòng họp của Fraxinus.
Origami giải thích tình hình cho mọi người trong khi thao tác với hình ảnh ba chiều.
“—— Như tôi đã đề cập trước đó, những người đàn ông thì vô hại. Tôi nghĩ có thể khiến họ vắng mặt một cách yên bình bằng cách đưa ra những lời đề nghị có lợi cho họ.
Tuy nhiên, vấn đề là những người phụ nữ. Rất có thể, sẽ không thể loại bỏ họ bằng những phương thức nửa vời. Chúng ta cần dùng biện pháp mạnh.”
“…. Không phải có hơi tàn nhẫn khi loại bỏ ai đó chỉ bởi họ hẹn hò nhóm với Shidou sao….”
Natsumi nói với vẻ mặt u ám, nhưng Origami lắc đầu.
“—— Họ có mục đích khác khi liên lạc với Shidou.”
“Mục đích khác ư……?”
“Đúng vậy.”
Origami điều khiển hình ảnh ba chiều và hiển thị thông tin về một người.
“Người dẫn đầu, Fukushima Yumi. Hiện tại cô ta đang sống như một sinh viên đại học trong thành phố, nhưng danh tính thực sự của cô ta là cựu điệp viên của Westcott thuộc DEM ở chi nhánh Nhật Bản.”
『Cái….?』
Các cô gái nín thở trước lời của Origami.
DEM – Tập đoàn Deus Ex Machina. Đó là cái tên của một tập đoàn khổng lồ sản xuất các công nghệ thần kì và thiết bị Realizer, và là một tổ chức theo đuổi sức mạnh của Tinh Linh.
Sau cái chết tên thủ lĩnh của chúng, Isaac Westcott, khiến cho lục đục nổi bộ nổ ra và trong khi chúng không còn là mối đe dọa như trước nữa, nhưng tàn dư của chúng thì vẫn còn. Tuy nhiên, không ngờ rằng lại có những kẻ ở gần họ đến vậy.
“C-Có phải không, Kotori!?”
“….. Không sai. Tôi đã nhờ Origami và Ratatoskr điều tra về họ, không có nhầm lẫn gì đâu.”
“C-Cái gì……”
Trong khi mọi người kinh ngạc, Origami lặng lẽ tiếp tục nói.
“Mặc dù đa phần Linh Lực đều đã không còn, vẫn có những kẻ muốn thông tin về Shidou. Những người phụ nữ khác cũng vậy ——”
Origami nói vậy, rồi mang lên thông tin về cô gái thứ hai.
“Kẻ thứ hai tham gia là Wakisaka Suzu. Cô ta là một thành viên của cộng đồng ma thuật cổ xưa.”
Kurumi phản ứng trước những lời đó.
“Cộng đồng ma thuật – ý cô là những pháp sư thuần túy sao?”
“Ít nhất, chưa có ma thuật nào được xác nhận. Hay nói đúng hơn, tổ chức ấy tiếp tục nghiên cứu để có được sức mạnh ma thuật. Tôi không rõ chúng biết về Shidou đến đâu, nhưng với những kẻ thèm khát sức mạnh ma thuật, Shidou hẳn là đối tượng nghiên cứu quý giá.”
“…..?
Kurumi khẽ cau mày và chống cằm.
Thế rồi, có vẻ nhận ra điều gì đó, Mukuro lên tiếng.
“Thế có nghĩa người thứ ba cũng liên quan đến tổ chức nào đó phải không?”
“Đúng.”
Origami trả lời ngắn gọn rồi chiếu thông tin về người thứ ba.
“Người cuối cùng, Katagiri Junko. Cô ấy là”
“Là…..?”
“Chủ tịch của câu lạc bộ nghiên cứu những điều huyền bí của trường đại học Houka.”
『Hả?』
Giọng của các cô gái chồng chéo lên nhau trước lời Origami nói.
“Câu lạc bộ nghiên cứu những điều huyền bí…..?”
“Đúng thế. Cô ta đã nghe được câu chuyện của Shidou từ trường Raizen, và cô ta nghĩ rằng cậu ấy đã sử dụng bùa chú hoặc thần dược để quyến rũ phụ nữ.”
“R-Ra vậy…..”
Bằng cách nào đó, mọi chuyện trở nên bớt nghiêm trọng. Các cô gái bắt đầu đổ mồ hôi.
“—— Dù sao thì, không thể để những người phụ nữ đó động đến Shidou.”
“Đúng vậy. Chúng ta đều được Shidou cứu. Giờ đến lượt chúng ta bảo vệ anh ấy.”
Khi Kotori nói, mọi người đều gật đầu đồng tình.
◇
“……..”
Shidou nghĩ ngợi khi thấy nụ cười mơ hồ trên gương mặt các cô gái.
Thế rồi, cậu thở dài nặng nề.
“….. Mọi người không làm điều gì nguy hiểm đâu, đúng không?”
Có vẻ Shidou đã hiểu ra điều gì đó, và các cô gái đều nở nụ cười tinh nghịch.
“Tất nhiên rồi, bọn em đảm bảo rằng lời đề nghị đều khiến mọi người hài lòng.”
“Đúng thế, đúng thế. Sau cùng thì bọn ta chỉ đưa ra lời mời thôi. —— Nếu họ từ chối thì bọn ta sẽ nghĩ cách khác.”
“Bọn chúng đều là những kẻ chuyên nghiệp mà. Xét theo hướng của dòng hải lưu thì sẽ hơi khó để thoát khỏi đảo đấy.”
Cậu cảm thấy mình vừa được nghe mấy lời nói đáng sợ, nhưng chắc họ sẽ không làm điều gì vô lý với mấy cô gái bình thường đâu. Shidou nhún vai rồi nở nụ cười gượng gạo.
“Thật sự đấy….. tớ đã bảo mọi người không cần quá lo lắng đâu mà.”
“Ufufu. Chẳng phải đấy là do Shidou đánh giá thấp bản thân mình sao? Đàn ông có thể không biết, nhưng phụ nữ là những con sói săn mồi đấy, cậu biết không?”
Kurumi nhếch mép cười trong khi nói vậy. Shidou bị bất ngờ bởi cử chỉ đầy ấn ý đó.
Cậu hắng giọng một cái rồi đổi chủ đề.
“….. Nhưng mấy cậu không chỉ thế chỗ các cô gái mà cả mấy thằng con trai nữa. Thực sự là vấn đề lớn đấy. Mọi người định chia ra thế nào?”
Shidou hỏi, thế rồi Origami đáp lại bằng động tác rút bài.
“Vì hiện giờ có nhiều phụ nữ, thế nên hãy quyết định bằng một trò chơi đơn giản. Quy tắc là mỗi người rút một lá bài, và người có số điểm cao nhất sẽ được chọn trước.”
“…… T-Tớ hiểu rồi.”
Ban đầu cậu thấy sự sắp xếp này có vẻ hơi lệch, nhưng giờ thì mọi thứ lại có lý. Những người ngồi ở hàng ghế dành cho phụ nữ lúc này không chỉ may mắn mà còn rất thuần thục những trò này.
Nhưng nghĩ đến đó, có hơi lạ khi Kotori và Natsumi lại ngồi ở hàng ghế con trai, nhưng…. có lẽ là bởi hai người họ không cố gian lận. Hơn nữa, trong trường hợp của Natsumi, không có gì lạ nếu cô bé để Yoshino rút được lá bài có con số cao nhất thay vì bản thân.
Trong khi Shidou còn nghĩ ngợi về điều đó, cửa phòng riêng được mở ra, và người phục vụ mang đến đồ uống mà Kotori và Nia đã đặt trước đó.
“Xin lỗi đã để các bạn phải đợi. Một cốc bia và mười một trà ô long đây.”
Nhân viên phục vụ để các cốc lên bàn rồi khẽ cúi người và rời đi.
“…..”
Shidou nhìn mọi người một lượt và rồi hít một hơi thật sâu.
“….. Dù sao thì, mọi người đều có mặt ở đây giống như những bữa tối khác, thế nên hãy nâng ly nào.”
“……!”
Khi Shidou nói vậy, mọi người ngẩng mặt và cầm cốc lên.
“Vậy thì, cạn ly.”
『Cạn ly!』
Tiếng cốc va lách cách cùng với lời gọi của Shidou.
Đêm nay sẽ là một đêm sôi động đây.
Hết truyện
“—— Vẫn chưa xong đâu.”
Ngay khi câu truyện sắp kết thúc tốt đẹp, đột nhiên Origami nắm chặt dòng chữ “hết truyện” rồi ném nó lên bàn.
“Waa…..! C-Cái gì vậy!? Kinh quá!”
“Ế? Cậu có thể làm thế sao!?”
Natsumi và Shidou kinh ngạc nhìn, và Origami chậm rãi lắc đầu.
“Chúng ta không thể kết thúc ở đây được. Buổi hẹn hò mới chỉ bắt đầu thôi.”
Nói thế, Origami lấy ra bó đũa dùng một lần từ trong túi.
Có tổng 12 cái tất cả.
Trên đầu mỗi cây ghi con số từ 1 đến 11 và một cái ghi dòng chữ ‘Vua’.
“C-Cái đó, đừng nói là…..”
Khi Shidou run rẩy trong sợ hãi, Origami giơ đống đữa trước mặt mọi người, rồi phát ra khí tức kì lạ.
“Điểm nhấn của buổi tiệc này là trò ai làm vua. ‘Tobi vô lý’ sẽ thống trị tối nay.”
Đêm nay sẽ là đêm đầy thử thách đây.