Đấu La Đại Lục: Cướp Đoạt Khí Vận Hệ Thống - Chương 24: Lại đánh Đường Tam. Đường Hạo lại ra sân.
Một đoàn người Trần Hàn đi đến Nặc Đinh sơ cấp học viện .
Có Hồn Thánh dẫn đầu, đường đi cực kỳ thuận lợi.
Vừa đến đã có một cái lão sư dẫn đi tham quan.
Vào đến học viện, Tiểu Vũ nhìn tới nhìn lui, đánh giá khắp nơi.
“Hàn ca ca, ngươi nói đây là nơi các hồn sư nhỏ tuổi học tập sao?
Không có gì đặt biệt nha, những người này cũng quá yếu đi.”
Một bên Độc Cô Nhạn cũng gật đầu, nói:
“Loại sơ cấp học viện này cũng không có quá nhiều thiên tài.”
Trần Hàn cũng không để ý chỗ này ra sao, hắn đến đây là có mục đích.
“Ta chỉ là đi ngang qua, ghé vào thăm một cái người quen thôi.
Các ngươi cũng không cần nói người khác như vậy, mặc dù là sự thật.”
Lúc này, Trần Hàn thấy được một cái gầy teo thân ảnh bước ra.
Đường Tam vừa vào học viện 2 ngày.
Lúc vừa đến, khó khăn muôn phần.
Đẩy theo lão cha từ trong thôn đi ra, mới phát hiện mọi chuyện không có dễ dàng.
Cha hắn còn không có đi đứng tự nhiên được, mọi chuyện ăn uống, vệ sinh, đều do một tay hắn lo liệu.
Bây giờ đi xa nhà, để Đường Hạo ở một mình tất nhiên không được.
Hắn bắt buộc phải mang theo bên người.
Nhưng mà, đến Nặc Đinh thành lại không có chỗ ở.
Cha con hắn cũng không có tiền, là loại một đồng cũng không.
Chỉ có thể để cha hắn ở ngoài học viện, chờ đợi sau khi đăng ký sẽ tìm cái nhà hoang ở tạm.
Sau khi xung đột với gác cổng, hắn gặp được một vị tự xưng đại sư, sau khi bái vị này đại sư làm sư phụ.
Mới biết cái này đại sư nhận ra cha hắn, cũng cho phép Đường Hạo ở nhờ căn phòng của mình.
Sư phụ còn nói qua mấy ngày sẽ dẫn hắn đi săn cái hồn thú, lấy cái hồn hoàn đầu tiên.
Vừa cảm thấy nhân sinh khởi sắc, Đường Tam vui vẻ bước ra khỏi phòng sư phụ.
Hắn từ xa bắt gặp được một cái thân ảnh quen thuộc.
Chính là Trần Hàn đoàn người tham quan.
Đồng thời nhìn thấy còn có một cái tiểu nữ hài đang nắm lấy tay Trần Hàn cười cười nói nói.
Tiểu nữ xinh xắn đáng yêu, một bên hoạt bát nói chuyện, một lát lại kéo tay Trần Hàn chỉ chỉ cái gì.
Không hiểu tại sao, nhìn thấy tiểu nữ này, trong lòng hắn dâng lên vô cùng cảm giác yêu thích.
Nhưng khi thấy nàng cùng Trần Hàn một bộ cười nói vui vẻ, lại còn kéo tay kéo chân.
Cả người hắn lại khó chịu không thể tả, phẫn nộ cùng ghen ghét dân l·ên đ·ỉnh điểm.
Đường Tam nhìn thấy Trần Hàn phát hiện ra hắn, nắm chặt nắm đấm, bước tới.
“Trần Hàn, ngươi cũng đến học viện nhập học sao?
Ta cũng là học viên ở đây, có thể chính là học trưởng của ngươi.
Như vậy, ngươi có biết quy củ ở đây sao?”
Theo hắn thấy, Trần Hàn cùng mình tuổi tương đương, trong nhà nghe nói chỉ còn một mình hắn.
Bây giờ đi đến đây, chỉ có thể là đăng ký làm học viên.
Nhìn sang cô bé sát bên Trần Hàn, hắn liền muốn ra oai một chút cho nàng thấy.
Đường Tam chờ Trần Hàn hỏi tới quy củ gì, đang muốn giải thích một lần, sau đó là thể hiện ra một chút thực lực bây giờ.
Nếu là bình thường, hắn sẽ không làm chuyện như vậy.
Nhưng nhìn đến cô gái này cùng Trần Hàn dính sát, liền khó chịu cực độ.
Trần Hàn cũng bất ngờ, vừa thấy Đường Tam, hắn còn muốn tìm cái lý do gì dạy dỗ một lát.
Không ngờ Đường Tam rất có tính tự giác, không cần làm gì tự mình đã đưa tới cửa rồi.
Trần Hàn còn chưa nói gì, Tiểu Vũ một bên có chút bực mình.
Từ đâu đi ra một cái ốm teo tiểu thí hài, nói chuyện nghe cực kỳ khó chịu.
Giống như trưởng giả hướng tiểu bối nói chuyện, rất không có lễ phép.
“Ngươi là ai, nhà chúng ta Trần Hàn cũng không có gia nhập cái này yếu kém học viện.
Còn quy củ cái gì, tự mình đi làm đi thôi.
Đừng ảnh hưởng người khác tham quan rồi.”
Buồn bực nàng, nói chuyện cũng rất phách lối, phất phất tay đuổi hắn đi.
“Các ngươi không đến đăng ký?
Tại sao cùng học viện lão sư tiến vào?”
Đường Tam một mặt hoài nghi.
Trần Hàn lúc này bước ra, nói:
“Ngươi nói quy củ, chính là đánh một trận?
Mặc dù ta không có gia nhập vào học viện này.
Nhưng đánh một trận mà thôi, còn cần tìm nhiều lý do như vậy làm gì?”
Hắn cũng không muốn nói nhảm, đánh một trận xong việc cần gì nhiều lời.
Đường Tam ngẩn đầu nhìn hắn, nói:
“Đúng là như vậy.”
“Cái gì đúng là như vậy, ngươi chỉ là một cái học viên làm việc công còn có thể đặt ra học viện quy củ?...”
Trung niên lão sư còn muốn nói gì, đã bị Thánh Nhị lôi đi một bên.
“Vậy thì đánh một trận nào, để ta xem ngươi tiến bộ bao nhiêu.”
Trần Hàn chờ đợi không kịp bày ra thủ thế.
Đường Tam cũng bày ra thủ thế.
‘Hai năm phát triển, ta cũng không còn yếu kém như trước.
Lần này lại không dễ dàng thua cho hắn.’
Trần Hàn động, Lăng Ba Vi Bộ sử dụng, thân hình chợt lướt đến bên hông Đường Tam.
Đường Tam cũng dùng Quỷ Ảnh Mê Tung chuyển dời vị trí.
Nhưng vừa động, hắn đã thấy Trần Hàn một cái nắm đấm đến trước mặt.
Bành!
Còn chưa kịp đưa tay đón đỡ, đã b·ị đ·ánh bay ra ngoài mấy mét.
Cố gắng nén đau lăn một vòng.
Từ trong ngực ném ra một đợt ám khí, lần này không còn là mảnh gỗ, mà là 10 mấy miếng sắt.
Trên tay Trần Hàn hiện tại không hề có v·ũ k·hí, chỉ cần hắn né tránh không tốt, tất nhiên sẽ thụ thương.
Vừa nghĩ, Đường Tam càng mừng thầm.
Trần Hàn cũng không có lấy v·ũ k·hí từ không gian hệ thống ra.
Dưới chân Lăng Ba Vi Bộ linh hoạt di chuyển, đã né tránh những thứ này ám khí.
Né xong cũng đã tới trước mặt Đường Tam.
Đang muốn ném ra một đợt ám khí, Trần Hàn chân đã dùng Dương Cước đá vào eo hắn.
Lại một lần văng ra, lần này Đường Tam còn đụng bể một cái cửa phòng học.
“Hàn Hàn đánh hay lắm.”
Nhìn thấy Đường Tam bị đá bay Tiểu Vũ một bên hoan hô vỗ tay.
Động tĩnh nơi này đã hấp dẫn nhiều người.
Nhưng có Thánh Nhị trấn giữ, cũng không có ai nói gì.
Lúc này, từ một căn phòng đi ra hay người.
Một cái trung niên gầy gò đẩy theo một chiếc xe lăn gỗ.
Trên xe lăn là một cái râu ria xòm xoàm khuôn mặt tiều tụy trung niên nhân.
Đặt biệt là trung niên nhân này không có tay chân.
Hay nói đúng hơn là tay chân đã bị cắt cụt, chỉ còn lồi ra 3 – 4 centimet.
Nhìn thấy Đường Tam từ trong đ·ống đ·ổ n·át bò ra.
Cả hai nhăn mặt la lên:
“Tiểu Tam, đây là có chuyện gì?”
Một hồi sau, Đường Tam bò ra, giảng giải cho hai người vừa tới xảy ra chuyện gì.
Nghe một hồi, Đường Hạo mới nhìn đến Trần Hàn.
Cũng nhận ra chính là tên tiểu tử này.
Chính là người mà 2 năm trước đã đánh con hắn đến mấy lần đi đứng không nổi.
Cũng là cái ngày hắn muốn đi dạy dỗ Trần Hàn, nhưng giữa đường g·iết ra một đám Phong Hào Đấu La vây công.
Khiến Đường Hạo hắn phải chịu cảnh tàn phế như bây giờ.
Không hiểu tại sao, Đường Hạo nhìn thấy Trần Hàn lại dâng lên cực độ chán ghét.
Nhịn không được hắn khuôn mặt âm trầm hướng về Trần Hàn nói:
“Tiểu tử, ngươi ra tay có quá nặng hay không?”
“Như thế nào là nặng, chiến đấu so chiêu, đương nhiên quyền cước không có mắt rồi.”
Trần Hàn một bộ thong dong cười nhạt phản bác.
Nhìn thấy Trần Hàn bộ dáng này, Đường Hạo hận không thể đi lên cho hắn một chùy.
Nhưng cơ thể run run muốn động, lại phát hiện 4 chi không có, ngay cả động cũng không thể