Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đấu La Đại Lục: Cướp Đoạt Khí Vận Hệ Thống - Chương 28: Đường Tam tàn cước.

Trải qua 1 tháng hành trình lưu lạc.

Đường Tam phái đoàn đã di chuyển đến cái thành trì thứ 3.

Cũng đã hiểu rõ một cái thực tế, không thể trốn khỏi Công Nông Thương Hội .

Tuy cái thế giới này là loại tư tưởng trung cổ, xem trọng thân phận.

Hoàng gia cao nhất, quý tộc đứng sau.

Xem thường nhất chính là công nhân nông dân cùng thương nhân.

Nhưng Công Nông Thương Hội phát triển quá tốt, ở toà thành nào cũng có một cái phân hội.

Chuyên môn hành nghề vận chuyển cùng buôn bán, khiến thương hội trải rộng khắp nơi.

Đường Tam 3 người đã triệt để chấp nhận.

Quyết định lưu lại một toà thành nhỏ gần rừng rậm, gọi là Mộc Lâm Thành.

Mặc dù bị Công Nông Thương Hội toàn phương diện chèn ép, ăn cơm giá cả gấp mười, đồ dùng mua sắm mắc gấp trăm lần .

Nhưng có một cái hồn sư, thêm một cái dị đoan hài tử, cơm canh sống qua ngày vẫn có.

Nhiều ngày đồng hành, ở chung Ngọc Tiểu Cương cũng chấn kinh Đường Tam ám khí cùng nhiều loại kỳ lạ " hồn kỹ ".

Nhìn rất là cường đại, cũng rất là thèm khát nhưng sĩ diện không cho phép hắn khom người đòi hỏi đệ tử chỉ dạy.

Đường Tam cũng không có dạy cho cha hắn, chứ đừng nói sư phụ.

Qua 1 tháng tĩnh dưỡng hồi phục thương thế, Đường Hạo đã có thể mở mắt, cùng cơ bản nói chuyện.

Ngọc Tiểu Cương nhìn thấy, cũng muốn dẫn Đường Tam đi săn cái hồn hoàn thứ nhất.

Đã xảy ra nhiều chuyện, làm chậm trễ kế hoạch của hắn.

Hơn nữa, đã mất đi lệnh bài trưởng lão Võ Hồn Điện, hắn không thể dẫn Đường Tam vào Liệp Hồn Sâm Lâm.

Hôm nay, 2 người đi tới khu rừng giáp giới với Mộc Lâm Thành.

Không có tư cách đi Liệp Hồn Sâm Lâm chỉ có thể đi tự nhiên rừng rậm.

Cũng chỉ dám đi vào khu vực vòng ngoài, khó gặp được ngàn năm hồn thú.

Vừa đi, Ngọc Tiểu Cương vừa giảng giải cho Đường Tam về kiến thức hồn thú.

Hắn cũng tìm lại được chút lòng tin, mấy ngày nay chạy nạn, hắn thật sự quá mất mặt.

Thực lực không mạnh, y thuật không biết, nấu ăn không giỏi, thật đủ phế vật.

Lúc này, Thánh Tứ đứng xa âm thầm theo sau.

Thánh Ngũ đã từ xa bắt một con nhện, là 10 năm hồn thú Xích Giáp Chu, đập choáng váng, thả xuống một gốc cây.

Làm xong hết thảy, liền rút lui.

Loại này nhện là quần cư hồn thú, nhưng mà vì quá nhỏ yếu, chỉ có thể dựa vào số lượng đi săn côn trùng nhỏ.

Một lúc sau, 2 sư đồ Đường Tam đi đến phụ cận thân cây Thánh Ngũ đã thả xuống Xích Giáp Chu.

Nếu cứ tiến về phía trước, sẽ đi khác hướng gốc cây kia.

Thánh Tứ phía sau nhìn thấy, Trần Hàn thông qua Thánh Tứ cũng nhìn thấy.

Điều khiển Thánh Tứ lấy ra một lá bùa, Loạn Thần Phù.

Ý niệm khẽ động, tờ phù chú hóa thành một hồi khí tức vô hình biết mất,

Đứng nơi xa Ngọc Tiểu Cương thân thể run lên một cái, con mắt mông lung một chút, sao đó lấy lại tinh thần.

Ngọc Tiểu Cương dẫn dắt Đường Tam rẽ đi hướng gốc cây được đặt Xích Giáp Chu.

Vừa đến gần, hắn liền mừng rõ khẽ nói:

“Tiểu Tam, chúng ta gặp may, vốn là lão sư muốn giúp ngươi tìm kiếm một con Mạn Đà La Xà khoảng chừng trăm năm tu vi.

Nhưng ngươi nhìn, đây là 400 năm hồn thú Xích Ma Chu, một loại hồn thú cường đại giống như Nhân Diện Ma Chu.

Đây là nó đang vào giai đoạn suy yếu kỳ. Ngươi nhanh g·iết c·hết nó hấp thu hồn hoàn.”

Ngọc Tiểu Cương chỉ hướng Xích Giáp Chu.

Đường Tam hơi nghi ngờ, con nhện nhỏ này là hồn thú cường đại?

Nhưng mà sư phụ đã nói, hắn cũng không hoài nghi.

Tay đã cầm sẵn dao sắt, nhảy lên thân cây, một đao đâm vào đầu Xích Giáp Chu.

Xích Giáp Chu không có một tia phản kháng, đã rơi xuống đất.

Một vòng màu trắng hồn hoàn xuất hiện trên xác nhện.

Đường Tam nhìn thấy màu trắng, còn muốn nói gì.

Lúc này, phía xa đã truyền đến tiếng động, là tiếng người nói chuyện.

Ngọc Tiểu Cương vội vàng hô:

“Có người tới.

Tiểu Tam mau đụng vào hồn hoàn, nhanh chóng hấp thu.”

Đường Tam vội vàng làm theo, chạm vào hồn hoàn, ngồi xuống hấp thu.

Qua mấy giây, một đám người xuất hiện bao vây thầy trò 2 người.

Một đám 6 người bịt mặt, nhưng lại không kiên nể gì cả, nói chuyện rất phách lối:

“Các ngươi giao ra tất cả tiền tài, tha cho các ngươi khỏi c·hết.”

Ngọc Tiểu Cương bình thản nói:

“Các vị, chúng ta trên người cũng không có bao nhiêu tiền, không bằng các ngươi đi tìm người khác.

Ta cũng xem như không có chuyện gì xảy ra.”

Trên thân cũng sáng lên 2 cái hồn hoàn, La Tam Pháo đã xuất hiện dưới đất.

Đám người bịt mặt lại cười gằn, mở ra hồn hoàn.

Năm người trên thân có 3 cái hồn hoàn thực lực Hồn Tôn, hai người có 4 cái hồn hoàn - Hồn Tông.

Ngọc Tiểu Cương miệng cứng như đá, không còn dám nói nhảm.

Bảy người cũng không nói thêm, phóng đến phía trước tiến công.

La Tam Pháo nhảy lên, vận dụng toàn thân lực lượng, dồn đến phía sau, phóng ra một cái tiếng rắm.

Khí hơi bay đến đám người, một mùi thúi xông thẳng lên mũi.

Bảy người chửi bậy một trận, có 5 cái Hồn Tôn bị khí tráng hơi đẩy ra sau.

Hai cái Hồn Tông đã nhảy đến gần Ngọc Tiểu Cương, song song ra chiêu.

Một người võ hồn Hoàng Cẩu cắn một cái vào vai hắn.

Một người võ hồn Mộc Côn đập vào bụng hắn.

Bành!

Mộc Côn đập bay Ngọc Tiểu Cương đi xa 10 mấy mét, lúc bay đi còn để lại v·ết m·áu.

Trên miệng Hoàng Cẩu còn cắn lấy một mảng máu thịt.

Cả đám Hồn Tôn sau khi thoát khỏi vùng rắm khí, cùng nhau công hướng Đường Tam đang ngồi.

Đang hấp thu hồn hoàn, Đường Tam chỉ có thể chịu trận ăn đòn.

Một hồi loạn đả, trong đó có 2 người võ hồn là Dao Phây, điên cuồng chặt vào chân phải của hắn.

Sau mấy giây, cái chân cũng đã đứt lìa.

Lúc này, Đường Tam cũng hấp thu xong hồn hoàn.

Trên người vận chuyển Huyền Thiên Công, khí thế nổi lên, tay hướng trong ngực định lấy ra ám khí.

Nhưng một cái Mộc Côn đập mạnh vào đầu hắn, cả người mê mang, ngất đi.

Hai cái Hồn Tôn còn muốn chặt thêm cái chân trái, dao đưa lên…

Ầm!

Cả hai đều b·ị đ·ánh bay.

Thì ra, từ đâu xuất hiện 3 người, thực lực Hồn Tông.

Sau khi thấy rõ sự tình, đã ra tay.

Lại một hồi chiến đấu, thấy tình hình không ổn, Hoàng Cẩu kêu gọi đồng bọn bỏ chạy, chính mình tha đi cái chân Đường Tam, cũng bỏ chạy.

Một bên, Ngọc Tiểu Cương b·ị đ·ánh bay, cả người nằm trong bụi rậm, con mắt mê mang, lại giống như nằm mộng lẩm bẩm cái gì.

Hắn gặp thấy mình b·ị đ·ánh, lọt vào hang động, sau đó tìm thấy một quyển bí tịch, từ trong đó nhìn thấy rất nhiều thứ.

Cái gì là nội hồn lực, cái gì là võ công,…

Mà quyển bí tịch lại có tên, Tịch Tà Kiếm Phổ.

Sau khi đọc thuộc lòng bí tịch, Ngọc Tiểu Cương đốt đi.

Nhớ lại Đường Tam còn bị người vây g·iết, nhưng mình thì không hiểu tại sao lại ở đây đọc cuốn kinh thư này.

Vội vàng chạy đến hiện trường, vừa đến đã bị một cái Mộc Côn đập vào bụi rậm.

Một lần nữa mở mắt, đã là trong một căn nhà gỗ.

Nhìn thấy kế bên là cụt một chân Đường Tam đã được băng bó.

Cũng thấy được 3 vị ân nhân đã cứu mình.

---

“ Túc chủ thao tác khiến Đường Tam cụt chân, c·ướp được 10.000 Điểm Khí Vận.”

“ Túc chủ thao tác khiến Đường Tam thứ nhất hồn hoàn hấp thu sai lệch, c·ướp được 6.000 Điểm Khí Vận. ”

Nhìn thấy tổng Điểm Khí Vận bây giờ là 27,585.

Trần Hàn gật đầu. ‘ Xem ra không uổng phí một tấm Loạn Thần Phù ’.

Tiếp theo một đoạn thời gian, cũng có thể toàn tâm tu luyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free