Đấu La Đại Lục: Cướp Đoạt Khí Vận Hệ Thống - Chương 41: Sử Lai Khắc thất 'thái giám'
Tiểu Vũ cùng Chu Trúc Thanh càng là đứng ra hợp kích phản công:
“ Cái này phá học viện, chứa chấp dâm đãng hạng người, lại cố ý ra vẻ ta đây.
Hung hăng đe đọa đ·ánh đ·ập học viên mới, lừa gạt người dự thi tiền khảo thí.
Tiền học lấy đến, không thấy tu sửa một cái phòng học, toàn bộ chương trình, không phải chạy ngoài trời, chính là đi đấu hồn trường tự thân so tài.
Mẹ nó thật đen . Đụng tới đệ tử các ngươi liền là chúng ta sai.
Như vậy chính là công bằng dạy học?
Trần Hàn từ trước tới nay chưa làm gì sai, các ngươi lại chỉ muốn công kích hắn. ”
Các lão sư khác cũng nhìn Phất Lan Đức với ánh mắt kỳ quái.
Đã đến sớm, bọn hắn đã biết chuyện gì xảy ra, chờ đợi chính là viện trưởng công bằng xử lý.
Nhưng vừa đến đã quát lớn, thật sự quá khó coi.
Phất Lan Đức nhìn một vòng, rơi vào Áo Tư Tạp, lạnh giọng hỏi:
“ Ngươi nói rõ chuyện gì xảy ra, lúc nảy chẳng phải nói Trần Hàn cùng Đới Mộc Bạch so chiêu, nhưng Trần Hàn ra tay có hơi quá nặng sao? ”
Áo Tư Tạp nghe đến trên thân mình, cả người thoát lực, nhắm mắt kể lại quá trình.
Nhưng lần này là đúng sự thật.
Hắn biết đến có thể sẽ bị trách phạt, nhưng vẫn lựa chọn trước tiên nói dối, sau đó có bị phơi bày sự thật cũng không sao.
Lừa thầy, phản bạn. ?
Hoặc là lừa thầy, hoặc là phản bạn.
Hắn lựa chọn lừa thầy cho dù bị phạt cũng sẽ không sao.
Nhưng phản bạn, hắn sẽ bị cả 3 bên Đới Mộc Bạch, Phất Lan Đức, Trần Hàn đồng thời cô lập.
Áo Tư Tạp là một cái phụ trợ hồn sư, cũng có trí thông minh hắn đây, biết nên như thế nào chọn.
Giống như lúc nảy nói nhảm, điều hướng tinh thần, thao túng tâm lý Ninh Tuyền Tuyền.
Chỉ là không thành công …
Phất Lan Đức cũng đã muốn đánh một cái tát đập c·hết hắn cùng Mã Hồng Tuấn.
Hai cái này đã liên tiếp khiến hắn biến thành tên điên không phân đúng sai chỉ biết la mắng học sinh.
Bây giờ hắn cũng không thể trách phạt Trần Hàn, còn phải tìm cách khiến Ninh Tuyền Tuyền cam tâm ở lại, không cho nàng đi về cáo trạng.
Trần Hàn nhìn đến, có chút buồn cười những thứ này biểu diễn.
Phất Lan Đức muốn dùng chạy bộ đi mài tính cách của Ninh Tuyền Tuyền tiểu bá vương, lại kêu lên Áo Tư Tạp dùng mấy câu đi khuyên bảo, thao túng nàng.
Càng trùng hợp Đới Mộc Bạch ra tay, Áo Tư Tạp miệng lưỡi phát huy, khiến nàng xem kẻ đánh mình thành lão hữu?
Thật xem người khác là kẻ ngu . Nhưng nguyên tác thật đúng là làm được.
Trần Hàn lúc này mở miệng:
“ Ta cũng chỉ là ra tay đòi lại công bằng cho tiểu nha hoàn nhà mình.
Ta đánh hắn cũng chỉ là xương cốt, da thịt b·ị t·hương.
Không có nguy hiểm tính mạng . Ninh Tuyền Tuyền cũng đã hả giận.
Ta thấy học viện quá tàn phá, một bữa cơm cũng không ra nổi.
Cho nên, ta đã chuẩn bị đại tiệc liên hoan ở Đại Nam tửu lâu.
Bây giờ, mọi người cũng đông đủ, cùng nhau đi ăn một bửa, uống thật tốt.
Về sau còn dễ dàng đi chung. ”
Toàn bộ mọi người đều không ai phản đối, ăn uống chùa, có thể phản đối sao?
Kể cả Đới Mộc Bạch cùng Đường Tam đều có chút quên trên người thương thế.
Theo Trần Hàn phân công khôi lỗi.
Từ chiều, một đám nhân viên ở Đại Nam tửu lâu đã chuẩn bị xong.
Cả đoàn người đi đến tửu lâu, cả cửa hàng cũng đã đóng lại, không tiếp đón khách lạ.
Rượu thịt đã chuẩn bị xong . Đám người ăn uống no say.
Hiềm khích cũng bớt đi rất nhiều.
Đặt biệt là Triệu Vô Cực hàng này, ăn nhậu luôn có một bộ.
Không ngừng ép mọi người uống cạn.
Trần Hàn nhìn thấy đều nhấn một cái like.
Rượu này, không phải rượu bình thường.
Hắn đặc biệt bào chế tăng thêm dược liệu dành cho đám người Sử Lai Khắc.
Cho dù là Đường Tam, cũng không thể biết . bởi vì chúng không có độc, cũng không phải độc.
Mà còn là cực kỳ bổ dưỡng.
Nhưng mà, trong phòng đốt lên ‘ trầm hương ’ lại là một loại dược phẩm.
Khiến tinh thần thư giãn, nhẹ nhàng đầu óc, cũng đồng dạng không phải là độc dược.
Lại nhưng mà, cả 2 kết hợp, lại khiến tinh thần nhẹ nhàng quá đà, kết hợp tửu kình mãnh liệt.
Trong thời gian ngắn sẽ không thấy gì, nhưng đợi đến 1 giờ sau.
Mọi người đều lâm vào mê mang say khướt, cho dù là Hồn Thánh, cũng đã đi vào hôn mê.
Ngay cả Đường Hạo, bây giờ đã quá yếu, cũng mê mang ngồi trên xe lăn.
Trần Hàn để cho khôi lỗi mang chúng nữ đi về nhà.
Gọi mấy cái nhân viên đi vào, cũng đưa đi đám người lão sư Triệu Vô Cực sang phòng khác.
Chỉ để lại Đường Tam, Đường Hạo, Ngọc Tiểu Cương, Phất Lan Đức, Đới Mộc Bạch, Áo Tư Tạp cùng Mã Hồng Tuấn ở lại.
Chính mình đi ra phòng ăn lớn, đóng kín các cửa.
Căn phòng này được thiết kế, khiến cho không khí hoàn toàn không thể đi vào đi ra.
Chỉ để lại một cái hóc đá.
Trần Hàn đi sang phòng kế bên, mở ra cái hóc liên thông.
Cầm một cái bát rượu, bên trong ngoài rượu còn một chút bột phấn, trong tay điều khiển một chùm lửa đỏ tím, đều đưa sang bên kia, lại cực nhanh đóng cửa hóc đá.
Phóng lửa, cái bát rượu cùng bột phấn bắt đầu đốt lên.
Một loại khí tức kỳ quái lan tỏa khắp phòng.
Đêm đó, trong căn phòng là một mảnh hỗn loạn.
Đêm đó, là một hồi long tranh hổ đấu, quần ma loạn vũ.
Cũng đêm đó, Trần Hàn trong không gian hệ thống biến mất một nữa Bạch Tiện Ảo Phấn, cũng mất một nữa đoàn tà hỏa hôm trước mới cầm lấy từ Mã Hồng Tuấn.
Đồng thời, hắn cũng dùng đi một cái Loạn Thần Phù.
Mà Phất Lan Đức trong lúc mê mang cùng cuồng hoan.
Tay cầm tiểu đao sắt bén, tự mình hạ thủ bản thân còn từng cái từng cái đưa tiễn những người thân thiết nhất với hắn trong căn phòng đó một cái tin mừng.
Các ngươi đã được nhận vào hoàng cung, từ đây các ngươi cố gắng theo sau Hải công công phò tá Khang Hy đi thôi.
---
Sáng hôm sau, chim hót líu lo.
Đám người trong căn phòng lớn tỉnh dậy.
Trong đầu dần dần hiện ra hôm qua mơ hồ hình ảnh.
Tuy mơ hồ, nhưng một số việc, lại là khắc sâu ấn tượng đến c·hết cũng không thể quên.
Khắp nơi là đ·ống đ·ổ n·át, chén đũa có bể nát có gãy đôi, văng khắp nơi trong phòng.
Cả 7 người trên thân đều không một mảnh vải.
Cũng thiếu đi thứ cần thiết để làm một cái nam tử.
Nhìn đến, một góc trong căn phòng có một đống máu thịt đã nát bấy, kế bên là một cây tiểu đao.
Trên bàn, dưới sàn, đều có dính đến một chút vật kỳ quái màu vàng đen, lại có một vài tia chất lỏng màu trắng sữa đã đông cứng.
Đám người nhìn nhau, khuôn mặt hoảng sợ tái xanh.
Cả người run rẩy kiểm tra bản thân.
Sao một hồi, điên cuồng tiếng n·ôn ó·i truyền ra.
Lại có tiếng cải vả, la mắng, đ·ánh đ·ập.
---
Trưa đến, trong một căn phòng họp của Sử Lai Khắc.
Cả 7 người từ căn phòng giống như tập thể dịch chuyển đến đây.
Chỉ là trên thân không thiếu chỗ b·ị t·hương.
Một đám người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Ngọc Tiểu Cương, trong tình cảnh này vẫn lấy ra chính mình vô địch lý luận đến nói chuyện:
“ Ta cảm giác, rất giống tà hỏa của Mã Hồng Tuấn bộc phát.
Từ đó khiến mọi người lâm vào điên cuồng. ”
Phất Lan Đức cũng kiềm nén nắm đấm, nhìn chằm chằm Mã Hồng Tuấn nói:
“ Ta cũng cảm nhận được khí tức tà hỏa của hắn. ”
Bành!
Đới Mộc Bạch một quyền đấm bay Mã Hồng Tuấn, trên mặt nổi lên gân xanh tức giận la lớn:
“ Con mẹ nó, là ngươi, tên chó c·hết, tà hỏa bộc phát, không đi thanh lâu, còn nằm gần lão tử làm gì? ”
Đám ngươi vội vã đè hắn lại, nhưng tay chạm đến trên người hắn, lại khiến cả người nổi da gà, nhao nhao né tránh.
---
Cảm tạ Tinh Thần Tào Tặc, AMcbU19169 đại lão đánh giá.
---