Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đệ Nhất Thống Lĩnh - Quân Đội Ở Trong Sách - Chương 2: Chapter 2: Thức Tỉnh

Ngày ngày mong đợi, cuối cùng hơn một tuần sau đó Long Việt cũng cảm thấy có kết quả. Thỉnh thoảng hắn lại thấy chóng mặt đau đầu, đêm đến chằn chọc không ngủ được, còn bị táo bón liên tục trong mấy ngày tiếp theo.

Một đêm, đang nằm ngủ thì Long Việt chợt thấy đầu đau như búa bổ, hắn ôm đầu quằn quại không ngừng, lăn lộn hết trên giường rồi xuống dưới đất. Hắn đau quá mà ngất đi, sáng hôm sau tỉnh lại thấy thân thể khỏe khoắn lạ thường.

" Mình....thức tỉnh rồi hay sao?" Long Việt thầm tự hỏi.

Để kiểm tra hắn thử nâng vật nặng, cố gắng há miệng rồi thả làn hơi nặng mùi buổi sáng sớm ra tưởng tượng bản thân đang phun lửa từ miệng. Không hiệu quả, hắn làm động tác như Nữ Hoàng Băng Giá để cố gắng tạo ra một khối băng.

Không được, Long Việt lại ngồi thiền để xem bản thân có thức tỉnh khả năng tâm linh hay không.

Lúc này chuông báo vang lên, Long Việt thở dài đứng dậy bắt đầu một ngày làm việc. Trong lúc đang đào quặng thì hắn bỗng cảm thấy tay mình có cảm giác tê tê, cảm giác tê dần tăng lên khiến tay hắn có hơi cứng một chút.

Long Việt bỏ chiếc cuốc sắt trong tay ra rồi ngồi xuống dùng tay còn lại giữ lấy cánh tay đang tê dại của mình.

" Đây là thức tỉnh...haha mình thức tỉnh rồi, tự do ơi ta tới đây." Long Việt thầm cười trong sung sướng.

Rồi hắn cảm nhận một nguồn sinh lực của mình chạy dọc cánh tay, sau đó tụ lại ở lòng bàn tay. Tiếp theo đó là cảnh tượng kì dị, một vật màu đen hình tròn bắt đầu tích tụ lại, ban đầu chỉ nhỏ như hạt cát nhưng sau đó lớn dần rồi dừng lại khi to bằng hạt đậu.

Cả quá trình diễn ra trong 10 giây, Long Việt cảm thấy như một nửa sức lực của mình đã bị hút đi và đưa vào trong khối cầu nhỏ bé kia.

" Đây là?" Long Việt thắc mắc.

Hắn cầm khối cầu kia lên, bóp bóp thì thấy nó vỡ ra như bột làm bánh. Lúc này robot tuần tra đi ngang qua, Long Việt vội phủi sạch tay rồi cầm cuốc lên tiếp tục đào quặng.

Hắn cũng chẳng hiểu mình vừa tạo ra thứ gì, lúc này Long Việt cảm thấy chán nản. Chẳng lẽ hắn thức tỉnh khả năng tạo ra bột làm bánh hay sao, thợ làm bánh vĩ đại nhất lịch sử.

" Con mẹ nó!" Long Việt chửi thầm.

Hết giờ làm việc hắn đem theo đồ nghề rời khỏi hầm mỏ, khi không còn ai trong đường hầm thì nơi mà đống bột do Long Việt tạo ra rơi xuống, một con kiến nhỏ xíu bò tới và đem một phần tha về tổ.

Đêm hôm đó, Long Việt mệt quá nên đọc được vài dòng cuốn nhật ký đã lăn ra ngủ. Khi hắn ngủ tay vẫn còn cầm cuốn nhật ký. Lúc này lòng bàn tay hắn tỏa ra ánh sáng, ánh sáng bao bọc lấy cuốn nhật ký rồi làm nó lơ lửng trên không.

Được một lúc thì cuốn nhật ký rơi xuống đất, sáng hôm sau Long Việt tỉnh lại cảm thấy bản thân như vừa đánh nhau cả đêm vậy, toàn thân mệt mỏi vô cùng.

Hắn vừa đặt chân xuống đất thì thấy cuốn nhật ký, nhưng có vẻ như nó có gì đó thay đổi, màu của cuốn nhật ký trở nên u tối hơn trước, kể cả là màu của giấy bên trong.

Long Việt đang muốn cúi xuống nhặt nó lên thì bỗng tầm nhìn của hắn thay đổi, đang từ cao lớn xuống thấp bé, rồi một bức trường bằng giấy cao vời vợi chắn trước mặt hắn, hắn kinh hoàng vì cảnh tượng này. Hắn muốn chạy ra xa nhưng cảm thấy chân mình nhiều bất thường, hắn nhìn lại bản thân thì tá hỏa thấy mình có nhiều chân, thân hình thô cứng như một con côn trùng.

Lúc này tầm nhìn của hắn bỗng trở lại như cũ, Long Việt cảm thấy choáng váng suýt nữa thì ngã. Khung cảnh xung quanh vẫn là căn phòng của hắn, rồi hắn nhìn xuống cuốn nhật ký đưa tay nhặt nó lên thì thấy một con kiến to bằng hạt đậu đen đang đứng ở đó.

Bỗng tầm nhìn lại thay đổi, lúc này Long Việt nhìn thấy chính mình nhưng to lớn vô cùng, hắn chợt nhận ra đây là góc nhìn của con kiến kia.

Rồi tầm nhìn của hắn lại thay đổi trở về cơ thể, Long Việt nằm sát xuống nền nhà để quan sát con kiến kia, nó cũng đứng im cho hắn quan sát, chỉ rung rinh cặp râu trên đầu.

Quan sát một hồi Long Việt đưa ngón tay ra, con kiến từ từ bò lên ngón tay hắn. Lúc này tiếng chuông vang lên, Long Việt liền đặt con kiến xuống rồi chuẩn bị đi làm. Hắn mở cuốn nhật ký ra để xem sự thay đổi của nó, thì lúc này con kiến mọc ra đôi cánh rồi bay lên chui vào trang giấy làm hắn ngỡ ngàng đến bật ngửa.

Nhưng không có thời gian hắn vội cất cuốn nhật ký đi và đi làm. Trong hầm mỏ, Long Việt luôn thắc mắc về chuyện xảy ra sáng nay. Tại sao hắn lại có được tầm nhìn của con kiến nhỏ kia, tại sao nó lại chui vào được trang giấy của cuốn nhật ký.

Tối đến, Long Việt mới tìm hiểu lý do, lúc này tay hắn lại tê dần. Là đấu hiệu giống ngày hôm qua, Long Việt liền đưa tay lên sau đó giống như gồng sức đẩy sinh lực vào lòng bàn tay. 10 giây sau một quả cầu màu đen được hình thành.

Hắn cầm quả cầu đen đó lên mũi ngửi thử thấy mùi rất thơm. Bỗng cuốn nhật ký trên bàn mở ra, từ trang giấy con kiến bò ra một cách vội vã sau đó bay lên tay của Long Việt rồi bắt đầu ăn quả cầu kia.

Long Việt cũng đặt quả cầu lên bàn để quan sát con kiến ăn, nó ăn được một góc thì dừng lại sau đó nó chui lại vào trang giấy. Long Việt được một phen chẳng hiểu gì, chẳng lẽ hắn có thể tạo ra đồ ăn cho côn trùng.

Sáng hôm sau, Long Việt tỉnh giấc với sự mệt mỏi. Hắn vừa đặt chân xuống nền nhà đã nghe tiếng vo ve bên tai. Hắn quay sang thì thấy một con kiến cánh to bằng con ong đang bay vo ve lượn lờ trước mặt hắn. Hắn còn định xua đuổi nó nhưng nhìn nó quen quen.

" Là nó...sao nó lại to hơn hôm qua rồi?" Long Việt thấy kích thước của con kiến thay đổi thì ngạc nhiên vô cùng.

" Chẳng lẽ nào là do thứ đó!" Long Việt nghĩ ngay tới việc con kiến ăn thứ mình tạo ra mà phát triển.

Hắn liền đem phần còn sót lại hôm qua ra được hắn cất trong cái hộp nhỏ. Hắn lấy ra một mẩu bằng nửa hạt đậu đen rồi đưa cho con kiến, nó lập tức bâu lấy rồi ăn ngon lành.

Ăn xong nó liền bay trở lại vào trong cuốn nhật ký. Dựa vào những gì xảy ra, Long Việt lờ mờ đoán ra được khả năng của bản thân. Hắn có thể tạo ra một loại thực phẩm giúp sinh vật ăn vào phát triển, đồng thời thuần hóa chúng. Còn cuốn nhật ký là nhà của những sinh vật mà hắn thuần hóa được.

Long Việt vui sướng thầm cười : " Haha không tồi đâu, nếu mình đem cho hổ báo ăn thì có phải mình sẽ có một đội quân quái thú? Con mẹ nó phun lửa, đóng băng chỉ là cái rắm chó, ông đây có thể tạo ra cả một đội quân.

"

Ngày hôm nay Long Việt đi làm với tâm trạng vui vẻ. Hắn đào quặng mà cứ nhìn ngó xung quanh xem có con côn trùng nào hay không. Nếu có hắn sẽ đem thứ hắn tạo ra cho nó ăn để nó trở thành pet của mình.

" Linh Thực....mình sẽ gọi nó là Linh Thực." Long Việt thầm nghĩ trong đầu mà đặt tên cho thứ mình tạo ra.

Cả ngày ngóng chờ không thấy sinh vật nào, Long Việt chán nản trở về phòng. Hắn đem chỗ Linh Thực kia ra cho con kiến ăn.

Nhìn con kiến ăn ngon lành, Long Việt tự hỏi xem bản thân nếu ăn thứ đó vào sẽ ra sao. Có thành pet của chính mình hay không.

Sáng hôm sau, con kiến đã to bằng ba hạt đậu đen, lúc này Long Việt mới nhận ra sự tiến hóa nhanh chóng của nó. Về kích thước thì nó đã to lớn hơn trước rất nhiều, bây giờ nó to chẳng kém một con ong bắp cày. Lớp vỏ màu đen truyền, đôi cánh mỏng thuôn dài cùng với cái đầu nhọn và đôi răng nanh sắc bén.

Long Việt thử xem mình có thể có được tầm nhìn của nó hay không, nào ngờ có hiệu quả thật. Lúc này hắn dần làm quen với khả năng chiếm quyền kiểm soát tầm nhìn của con kiến.

Những ngày tiếp theo, Long Việt cho kiến ăn Linh Thực đều đặn ngày hai bữa sáng và tối. Con kiến thì ngày càng phát triển to lớn hơn, lúc này nó đã to bằng hai đốt ngón tay của hắn. Và Long Việt cũng kiểm soát được khả năng chiếm tầm nhìn của nó, đêm xuống hắn liền điều khiển con kiến bay ra khỏi phòng để khám phá xung quanh.

Hắn bay sang phòng bên cạnh, phòng bên cạnh có một người đàn ông trung niên đang nằm ngáy khò khò. Hắn bay qua hàng loạt phòng để quan sát địa hình sau này thuận tiện cho việc bỏ trốn.

Lúc này có một phòng vẫn còn ánh sáng, Long Việt điều khiển con kiến bay tới đậu ở lỗ thông hơi. Hắn nhìn vào bên tròn thì thấy đó là một cô gái. Một cô gái với thân hình rắn chắc khỏe mạnh đang chống đẩy, cô nàng mặc áo ba lỗ, mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn đang không ngừng chống đẩy. Tập xong cô nàng đứng dậy và quay mặt về phía này với gương mặt xinh đẹp, cô nàng đi lấy nước để uống. Thân hình thể thao khỏe mạnh của cô nàng làm Long Việt thấy có chút hấp dẫn.

Long Việt cũng rời đi ngay sau đó, vì khả năng chiếm quyền pet cưng không được lâu.

Những ngày tiếp theo, Long Việt sáng đi đào quặng tối về chăm pet và tập luyện chiếm quyền kiểm soát với pet cưng. Đương nhiên đêm nào hắn cũng kiểm soát pet bay lòng vòng để quan sát đường đi và lối thoát, kết thúc bằng việc đậu ở lỗ thông gió phòng của cô gái kia để xem cô ấy tập thể dục.

1 tháng sau, Long Việt sau chuỗi ngày rèn luyện đã có thể thành thạo khả năng kiểm soát pet cưng để tiện cho việc do thám. Hắn cũng đã tìm hiểu được rằng cô nàng gầm cao máy thoáng dáng thể thao kia cũng mới thức tỉnh sức mạnh. Có vẻ như sức mạnh của cô nàng liên quan đến thể lực.

Hắn cũng đã thử ăn Linh Thực do chính mình tạo ra và quả nhiên như hắn suy đoán, Linh Thực giúp hắn mạnh lên. Bằng chứng là thể chất của hắn tăng lên đáng kể, có thể dễ dàng nâng một khối đá nặng 100kg trong hầm mỏ. Nhưng để tăng được sức mạnh thể chất như vậy hắn đã phải ăn 10 lần Linh Thực, mỗi lần bằng đúng số lượng hắn tạo ra trong một ngày.

Vậy là công cuộc thoát khỏi nơi này không còn xa vời, hắn thầm mơ tới ngày được tự do, được chạy nhảy nơi mặt đất rộng lớn thênh thang.

Còn con pet của hắn thì hắn cũng đã đặt tên cho nó là Hắc Nghĩ, Hắc Nghĩ không còn phát triển kích thước nữa mà thay vào đó là tốc độ bay, kèm với đó là một ngòi độc ở phần đuôi và đôi càng sắc nhọn ở miệng.

Ngày tiếp theo nữa, cuối cùng Long Việt cũng đã tìm được một con côn trùng trong hầm mỏ. Đó là một con nhện nhỏ, hắn liền bắt nó bỏ vào lọ và đem về.

Khi về phòng hắn hí hửng đem Linh Thực ra cho con nhện ăn, con nhện ăn xong liền lăn đùng ra bất động. Long Việt còn tưởng nó chết nhưng sau một lát nó tỉnh lại và hắn đã chính thức có thêm một con pet nữa.

Hắn liền đặt tên cho con nhện trắng này là Bạch Chu. Cũng giống như Hắc Nghĩ, Bạch Chu cũng dần tiến hóa sau những lần ăn Linh Thực. Long Việt cũng bắt đầu học kiểm soát với Bạch Chu.

Lại thêm một tháng nữa, Long Việt điều khiển Hắc Nghĩ bay ra càng xa càng tốt để nhìn toàn cảnh hầm mỏ. Đáng tiếc khi bay xa khoảng 300 mét thì hắn không thể chia sẻ tầm nhìn cùng Hắc Nghĩ nữa. Điều tương tự cũng như vậy đối với Bạch Chu, xem ra để tìm được lối thoát vẫn cần một thời gian dài nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free