(Đã dịch) Đế Quốc Khoa Học Kỹ Thuật - Chương 43: Thử nghiệm thành công
Sau một giờ giao lưu với các nhà khoa học, Anh Phong được dẫn đến phòng điều khiển trung tâm. Tại đây, anh có thể quan sát cuộc thử nghiệm tên lửa đạn đạo.
Trong phòng điều khiển lúc này khá nhộn nhịp, người ra vào tấp nập. Trên màn hình trung tâm hiển thị các thông số về tên lửa như nhiệt độ, tầm ngắm, mục tiêu, v.v...
“A1, cậu có giám sát được quả tên lửa đạn đạo này không? Liệu có vấn đề gì xảy ra không?” Anh Phong hỏi thầm A1.
“Rất tiếc, Phong à. Căn cứ này không kết nối Internet nên tôi không thể kiểm soát nó. Tuy nhiên, dựa trên số liệu hiển thị trên màn hình, tên lửa sẽ được phóng thành công và không có bất kỳ vấn đề gì.” A1 hồi đáp.
Nghe vậy, Anh Phong yên tâm phần nào, bèn quay sang trò chuyện với Đại tá Dũng và Trung tướng Lê Nam.
“Phong à, hiện tại quân đội đã tiếp nhận 10.000 bộ thiết bị VR và chúng tôi cũng bắt đầu thử nghiệm huấn luyện. Tuy nhiên, ở Second Life chỉ có thể thực hiện các hoạt động thể năng như chạy bộ, bơi lội... Còn Silent Hill thì hoàn toàn không dùng để huấn luyện được gì. Nói chung là vẫn còn thiếu rất nhiều. Không biết bao giờ cậu có thể cho ra mắt phần mềm mới giúp quân đội tập luyện?”
Nghe Đại tá Dũng hỏi vậy, Anh Phong đáp:
“Phần mềm mới về cơ bản đã hoàn thành. Sau khi trở về Hà Nội, tôi sẽ phát hành nó. Khi đó, Đại tá có thể thông báo cho mọi người chuẩn bị sẵn sàng tham gia.”
“Thật vậy sao? Tốt quá! Nhưng tôi có một câu hỏi: Phần mềm mới này vẫn là một trò chơi ư? Ý tôi là nó có mở cửa cho cả dân chúng bình thường không?” Đại tá Dũng hỏi.
“Nó không chỉ dành cho dân chúng bình thường mà còn cả người nước ngoài. Đây sẽ là một trò chơi mô phỏng lại chiến tranh. Qua đó, tôi muốn nhắc nhở toàn thế giới rằng chiến tranh vô cùng tàn nhẫn. Tốt nhất là nên ngừng mọi chiến dịch quân sự, mọi cuộc chiến tranh vô nghĩa. Khi đã có trò chơi này, mọi người hoàn toàn có thể dựa vào đó để giải quyết mâu thuẫn, thay vì kéo xung đột ra ngoài đời thực.” Anh Phong giải thích.
“Vậy thì có lẽ... quá lý tưởng hóa rồi.” Đại tá Dũng lắc đầu. “Trên thế giới này, mọi việc diễn ra phức tạp hơn nhiều, đặc biệt là quan hệ giữa các quốc gia, không chỉ dựa vào vũ lực, chính trị mà còn cả kinh tế. Tôi chỉ mong trò chơi cậu sáng tạo ra có thể đột phá các rào cản của những thế lực lớn trên thế giới.”
“Đó là một ước mơ... có thể trong tương lai, chúng ta sẽ thực hiện được nhờ vào Metaverse. Một quả địa cầu, một trái đất, hòa bình, yên ấm.” Anh Phong nói.
“Hy vọng là vậy.” Đại tá Dũng và Trung tướng Lê Nam không khỏi thở dài.
“Xin mọi người chú ý. Bắt đầu đếm ngược!” Tiếng loa đột ngột vang lên, cắt ngang cuộc đối thoại của Anh Phong.
“10”
“9”
…
“2”
“1”
“Phóng!”
“Tên lửa đã rời bệ phóng!”
“Tên lửa bắt đầu đi vào quỹ đạo!”
“Tên lửa ��ạt tốc độ ổn định.”
“Bắt đầu tăng tốc!“
“Tăng tốc hoàn thành!”
Ngay lúc đó, trên màn hình liên tục hiển thị thông tin được trả về. xAI cũng bắt đầu thể hiện năng lực đáng kinh ngạc của mình. Nó liên tục tính toán số liệu, rồi đưa ra chỉ lệnh cho tên lửa theo kết nối đã mã hóa.
“Chú ý! Tên lửa đang dần tiếp cận mục tiêu. Thời gian dự kiến va chạm: 2 phút!”
“Mục tiêu đã xuất hiện trên camera! Tên lửa vẫn đang tiếp tục tăng tốc!”
“Va chạm!”
“Xin chúc mừng! Cuộc thử nghiệm lần này đã thành công tốt đẹp!”
Cả phòng điều khiển tràn ngập tiếng hò reo vui mừng. Nhiều người kích động đến mức chạy lại ôm chầm lấy nhau.
“Tốt! Tốt quá!” Trung tướng Lê Nam vô cùng vui mừng, rưng rưng nước mắt thốt lên.
Kể từ bây giờ, Việt Nam chính thức sở hữu vũ khí chiến lược, có khả năng tạo ra uy hiếp đối với các thế lực lớn trên thế giới. Hôm nay... quả là một ngày đáng ăn mừng!
Anh Phong, vì đã biết trước kết quả, nên không cảm thấy vui mừng gì nhiều. Giờ đây, hắn lại đang suy nghĩ về robot chiến tranh.
Với kỹ thuật này trong tay, Anh Phong đã bắt đầu thử nghiệm chế tạo những robot cao từ 4 đến 18 mét, tạo hình lai giữa động vật và con người, có thể tùy ý biến hình sao cho phù hợp nhất với hoàn cảnh. Cụ thể, trên biển có thể tạo ra robot giống cá mập Megalodon, khi cần có thể chuyển đổi thành hình người để tiến hành tác chiến. Ở sa mạc hay rừng rậm, chúng có thể mang hình dạng hổ, báo, chuyên dùng để trinh sát và bọc đánh.
Nếu Anh Phong công khai những kỹ thuật này ở đây, không biết sẽ khiến bao nhiêu người trở nên điên cuồng. Quốc lực của nước ta chắc chắn sẽ vươn lên một tầm cao mới.
Nhưng hắn cảm thấy thời cơ còn chưa chín muồi. Những kỹ thuật này đủ sức khiến các cường quốc động tâm, gây ra những cuộc chiến tranh không cần thiết. Khi Anh Phong chưa có đủ thực lực, hắn chắc chắn sẽ không bại lộ chúng ra.
“Có lẽ cũng nên chuẩn bị dần từ bây giờ. Cần mua một mảnh đất mới để xây dựng trụ sở và phòng thí nghiệm cho công ty Dragon, chứ không thể cứ ở Lotte mãi.” Anh Phong thầm ghi nhớ ý tưởng này, định bụng khi về sẽ nói chuyện với Mỹ Tiên.
Lúc này, cuộc thử nghiệm đã đi đến hồi kết.
Sau đó, Anh Phong được Trung tướng Lê Nam mời ăn tối. Bữa cơm ở căn cứ chỉ đủ no, có phần hơi đạm bạc. Nhưng Anh Phong không hề chê, vẫn ăn ngon lành.
Ngay trong đêm đó, Anh Phong và Đại tá Dũng lên máy bay trực thăng trở về Hà Nội.
Vinh là một học sinh trung học phổ thông. Từ nhỏ cậu đã ốm yếu, mắc nhiều bệnh, đến nay cơ thể lúc nào cũng yếu ớt, gầy gò. Đi khám bác sĩ, cậu chỉ được khuyên nên ăn thêm, uống vitamin và vô số thực phẩm chức năng. Thế nhưng, tình trạng cơ thể vẫn không hề cải thiện.
Hôm nay, giờ ra chơi, Vinh thấy hơi khát nên quyết định ra cửa hàng Circle K gần trường để mua một chai nước. Nhìn một dãy chai lọ lóa cả mắt, cậu cảm thấy thật khó lựa chọn.
Bỗng cậu nhìn thấy trên bao bì một chai thủy tinh in hình Mia, ca sĩ mà cậu cực kỳ mến mộ.
“Đây là nước gì vậy? Mời Mia làm đại diện sao? Trông có vẻ chẳng có gì nổi bật.” Vinh thầm nhận xét, rồi cầm chai nước lên ngắm nghía.
Trước mắt cậu hiện ra bao bì màu trắng:
“Nước tăng lực Alive. Một sản phẩm của công ty Dragon.”
Công ty Dragon thì cậu dĩ nhiên biết rõ. Đây là tác giả của dòng điện thoại xPhone và các trò chơi VR đang "hot" trên thị trường. Một công ty có uy tín rất tốt.
Vinh thấy vậy liền không nghĩ nhiều nữa, cầm chai nước ra quầy thu ngân tính tiền. Dù sao đây cũng là loại nước do Mia làm đại sứ, cậu cũng nên mua ủng hộ một chút.
Về đến trường, tiếng chuông báo hết giờ nghỉ cũng vừa vang lên.
“Vinh à, mau thay đồ rồi xuống sân đi. Đến tiết thể dục rồi!” Một người bạn trong lớp gọi cậu.
Vinh nghe vậy, không khỏi thầm thở dài. Lại tiết thể dục. Nghe nói hôm nay còn phải chạy 100 mét.
Do cơ thể vốn yếu ớt, thành tích thể dục của Vinh trong lớp lúc nào cũng đội sổ, chưa bao giờ ngẩng mặt lên được. Thế nên cậu có phần chán ghét bộ môn này. Khổ nỗi đây lại là một môn bắt buộc, Vinh muốn tránh cũng không được.
Cậu lầm lũi bước xuống sân trường, tay vẫn cầm chai nước tăng lực vừa mua lúc nãy.
Xuống đến nơi, thấy mọi người vẫn đang trò chuyện chờ thầy giáo đến, Vinh bèn mở chai Alive, đưa lên miệng uống thử một hớp.
Tác phẩm này được biên tập lại với sự trân trọng từ truyen.free, đảm bảo giữ trọn vẹn tinh thần câu chuyện.