Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đế Quốc Khoa Học Kỹ Thuật - Chương 55: Chuột

Mia cũng dần tỉnh giấc. Nàng lúc này vô cùng xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào Anh Phong dù chỉ một chút.

Anh Phong nào hay nội tâm Mia đang rối bời. Anh cho Mia uống thuốc, rồi sờ lên trán nàng kiểm tra nhiệt độ. May mắn thay, thân nhiệt nàng đã giảm đi phân nửa.

Khi Mia đã hồi phục đôi chút sức khỏe, nàng liền muốn cùng Anh Phong ra ngoài tìm kiếm thức ăn, nhưng anh đ�� từ chối.

Để Mia nằm nghỉ ở lều lá, Anh Phong mang theo chiếc giáo, định bụng sẽ câu vài con cá, nấu canh cho Mia. Nhưng mới đi được khoảng một kilomet, thì Anh Phong lại bắt gặp hai bóng người đang đi ngược lại. Nhìn kỹ hơn, hóa ra đó lại là Vũ và Chuột!

“Phong! Cậu đây rồi, chúng tôi tìm cậu mãi!” Chuột chạy tới, thân mật vỗ vai Anh Phong một cái.

“Tôi cũng đang tìm hai người đấy. Hai người ở đâu đến đây vậy?” Anh Phong cười hỏi lại.

“Chúng tôi ở trên một hòn đảo phía kia.” Vũ tiến lại gần, đưa tay chỉ về một hướng:

“Trên đường đi, chúng tôi còn gặp cả Hoàng và Quỳnh Anh, em họ của cậu nữa.”

“Họ vẫn khỏe chứ?” Anh Phong hỏi.

“Khỏe re ấy chứ! Số họ may mắn vô cùng, tìm được một căn nhà bỏ hoang, trong đó đầy đủ đồ đạc, thức ăn, nói chung là chẳng thiếu thứ gì. So với việc chúng ta phải cực khổ tìm kiếm thức ăn, họ sướng như tiên vậy!” Chuột cảm thán.

“Chắc chắn A1 đã chỉnh sửa trò chơi này, nên đội của A1 mới có được khởi đầu thuận lợi đến thế. Đúng là chơi gian lận mà!” Anh Phong thầm nghĩ.

“Chúng tôi đều tập hợp ở căn nhà bỏ hoang đó, như vậy sẽ an toàn hơn nhiều so với việc dầm mưa dãi nắng ngoài trời. Đội của cậu thì sao, có muốn cùng về đó với bọn tôi không?” Vũ hỏi.

“Đương nhiên rồi, trò chơi này càng đông người chơi cùng nhau thì càng dễ dàng. Vậy mọi người đi cùng tôi nhé, chúng ta đi đón Mia.” Anh Phong đáp.

“Được thôi!” Hai người đồng thanh đáp.

Thế rồi, cả nhóm cùng lên đường. Sau khi đón Mia, bốn người Anh Phong lội qua một eo biển nhỏ, đi đến hòn đảo kế bên. Chẳng bao lâu sau, họ đã gặp A1 và Hoàng.

Thấy Anh Phong và Mia cùng một đội, Hoàng nháy mắt với Anh Phong, đoạn châm chọc nói:

“Ây chà, lại phá đám đôi uyên ương rồi…”

“Đâu… đâu có, Hoàng, cậu đừng có nói năng… linh tinh.” Mia đỏ bừng mặt. Dù có chết, nàng cũng không bao giờ tiết lộ với mọi người rằng mình đã cùng Anh Phong ôm nhau ngủ một đêm.

“Oppa! Hai anh chị có làm gì mờ ám trên đảo hoang không đó?” A1 tinh nghịch hỏi.

Biết thừa rằng A1 giám sát mọi hoạt động của mọi người, câu hỏi đó ch�� là trêu đùa, nên Anh Phong cũng lười trả lời.

Anh hỏi mọi người:

“Mọi người có ai biết tung tích của những người còn lại không?”

“Chúng tôi cũng không biết.” Vũ lắc đầu. “Nhưng lúc nãy chúng ta ở hướng Đông, xem ra ngày mai nên đi về hướng Tây kiểm tra thử xem sao.”

“Oppa, em thấy cũng đã muộn rồi đó. Xem ra trò chơi này, mai chúng ta mới có thể tiếp tục.” A1 đề nghị.

Mấy người Hoàng ai nấy đều có vẻ không muốn. Trò chơi này quả thực quá mức cuốn hút. Một phần họ muốn ở lại trong game lâu hơn một chút để xây dựng thêm chỗ ở, phần khác vẫn muốn tìm kiếm những người sống sót còn lại.

“Anh đồng ý, Quỳnh Anh à. Cũng muộn rồi, chúng ta thoát khỏi trò chơi thôi. Sau khi thoát ra, mỗi người có thể mang một bộ thiết bị VR về nhà để tự mình chơi. Trò chơi này còn rất nhiều điều mọi người chưa khám phá hết đâu!” Anh Phong nói.

Nghe vậy, mọi người đành đăng xuất khỏi trò chơi.

Sau khi thoát khỏi trò chơi, mọi người liền tụ họp lại dưới lầu, vừa nhâm nhi ly cà phê vừa tán gẫu về trò chơi mới.

“Bản DLC mới này quả thực quá sáng tạo. Chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều người chơi!” Hoàng nói.

“Đúng vậy đó. Mọi người đã thám hiểm rừng chưa? Nhìn những con vật trong đó y hệt ngoài đời, tôi thấy sợ hãi rụng rời chân tay.” Mia phụ họa.

“Trên đảo còn có cả thổ dân nữa đó, em và chị Mỹ Tiên loáng thoáng gặp qua rồi.” Tố Uyên nói.

“Thổ dân ư? Họ có thân thiện không? Mà biết đâu chừng lại là loại thổ dân… ăn thịt người thì sao!” Mia run giọng.

“Em cũng không biết nữa… Họ chỉ đứng từ đằng xa quan sát tụi em, không tiến lại gần.” Tố Uyên nghe vậy, cũng thấy hơi sợ.

“Đừng sợ, chỉ cần chúng ta gặp được nhau. Hai người cứ trực tiếp đến nhà của chúng tôi. Hiện tại tôi và anh Vũ đang thử nghiệm chế tạo cung tiễn. Chỉ cần làm ra được rồi, thì dù có mười hay hai mươi thổ dân, chúng ta cũng chẳng sợ.” Chuột xen vào nói.

Lúc này, thấy Thái và Như vẫn im lặng, Anh Phong liền quay sang hỏi:

“Thế trải nghiệm của hai người thế nào? Vẫn ổn chứ?”

Nhưng nghe Anh Phong hỏi vậy, Thái chỉ ấp úng không nói nên lời, còn Như thì mặt đỏ ửng, cúi gằm xuống, chẳng thốt nổi một câu.

“Hai người này không phải đã làm gì mờ ám trên đảo chứ?” Anh Phong thầm nghĩ, rồi cũng không tiện hỏi thêm gì nữa.

Thấy trời đã vào buổi chiều, Anh Phong bèn cho Tố Uyên và Mỹ Tiên nghỉ một buổi, rồi cùng Vũ và Chuột quay trở về Lotte.

Về đến nơi, Chuột và Vũ vẫn không rời đi. Chuột gãi đầu gãi tai nói:

“Phong à, bọn tôi có chuyện này muốn nói với cậu.”

“Có chuyện gì anh cứ nói thẳng, đừng khách sáo vậy.”

“Là chuyện về game Battlefield. Quân đội chúng ta sắp có một trận chiến với quân đội Mỹ. Nên tôi phải đi tập huấn, sẽ không thể làm nhiệm vụ bảo vệ cậu trong vài ngày tới.” Chuột thành thật nói.

“Chuyện này thôi sao? Chỉ là chuyện nhỏ! Cậu cứ đi đi, có anh Vũ ở đây với tôi là được rồi.” Anh Phong thoải mái nói, rồi còn bổ sung thêm:

“Có điều, trận này phải thắng đấy nhé!”

“Yes sir! Cậu cứ yên tâm đi. Chúng ta chắc chắn thắng!” Chuột làm điệu chào kiểu quân đội, rồi vui mừng cáo từ Anh Phong và Vũ, sau đó hăm hở rời đi.

“Sao cấp trên chỉ điều động Chuột mà không điều động cả anh, anh Vũ?” Anh Phong tò mò hỏi.

“Chuột cậu ta rất có thiên phú về súng bắn tỉa, nên đặc biệt hữu dụng khi phòng thủ. Còn tôi chỉ biết vài chiêu quyền cước, có đi hay không cũng vậy, chẳng ảnh hưởng đến đại cuộc.” Vũ nói một cách khiêm tốn.

“Vậy sao? Xem ra anh… rất gi��i võ?” Anh Phong hỏi.

“Cũng bình thường thôi.” Vũ khiêm tốn đáp, rồi còn bổ sung: “Có điều về mặt thể năng, tôi cảm giác cơ thể mình đã rèn luyện đến cực hạn, muốn nâng cao thêm một bước nữa, thật sự rất khó khăn.”

“Vậy, nếu có cơ hội… Tôi chỉ nói là nếu có thôi nhé… liệu anh có muốn nâng cao sức mạnh của mình không?” Anh Phong hỏi, mắt lấp lánh.

“Đương nhiên rồi. Nằm mơ tôi cũng muốn. Có điều… trên đời này khó mà có chuyện như vậy.” Vũ cười khổ, lắc đầu.

“Cái này cũng chưa chắc…” Anh Phong cười mỉm, nói lấp lửng.

Để nâng cao thể năng của Vũ, Anh Phong hoàn toàn có thể xăm cho Vũ một hình xăm truyền kỳ. Tuy nhiên, nếu làm vậy, vì Vũ không phải là người của hắn, công nghệ này rất có thể sẽ bị lộ ra ngoài, khiến quân đội chú ý. Làm vậy có được và cũng có mất. Anh Phong cần thêm chút thời gian suy xét cho thật rõ ràng.

Trò chuyện xong với Vũ, Anh Phong lại lao đầu vào nghiên cứu. Hai mẫu xe điện mà hắn và A1 đã hoàn thiện bản thiết kế giờ chỉ cần tinh chỉnh sao cho có thể sản xuất hàng loạt là được. Về robot hình người, mặc dù đã có những bước đột phá mới, nhưng vẫn cần phải cải tiến ở nhiều phương diện.

Việc gì cũng đến tay mình, Anh Phong bắt đầu cảm thấy vướng víu. Có lẽ cũng nên thử chiêu mộ một đội ngũ nghiên cứu R&D cho công ty. Nếu có AI giúp đỡ, rất nhanh họ có thể tiếp thu được lượng công việc khổng lồ mà hiện tại công ty Dragon đang yêu cầu.

Đây là một phiên bản được biên soạn lại và bản quyền thuộc về truyen.free, trân trọng gửi đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free