(Đã dịch) Đế Vương Quy Vị - Chương 6: Thức tỉnh
Lộ Khiết rời đi không lâu sau đó, dị tượng càng lúc càng dày đặc.
Ầm! Ầm!
Tiếng oanh minh đinh tai nhức óc, một tiếng sấm rền vang tựa như cả hành tinh đều có thể nghe thấy. Một tầng mây đen dày đặc, nặng nề xuất hiện, che phủ toàn bộ Hagaza bên dưới.
Lôi điện tầng tầng lớp lớp vang lên khắp bốn phương tám hướng, tựa như những ngân xà uốn lượn trong tầng m��y, mang theo một khí tức kinh khủng. Bên dưới, mọi người toàn thân lông tơ dựng ngược, như cảm nhận được điềm báo nguy hiểm. Động vật đã bắt đầu tìm chỗ ẩn nấp.
Dị tượng này... đơn giản là không thể hình dung nổi, chẳng khác nào ngày tận thế!
Uy áp vô tận từ trên trời cao giáng xuống, tựa như Thánh Thần đang nổi giận.
"Đây là tình huống gì? Thời tiết vừa rồi rõ ràng rất đẹp mà."
"Trời mưa sao?"
"Thật quỷ dị... Ai giải thích cho ta xem đây là chuyện gì nào?"
Liên tục là những âm thanh hốt hoảng của người dân Hagaza. Là những người bình thường, họ không nhận ra được dị tượng này kinh khủng đến mức nào. Nhưng phàm là người có chút năng lực đều có thể nhận ra một điều gì đó bất thường. Họ cảm nhận rõ ràng Thiên đang nổi giận với thành phố Hagaza này.
Ầm! Ầm!
Lôi đình ngày một mãnh liệt. Vô số lão quái vật đang ngủ say hay những cường giả hàng đầu trên hành tinh này đều dõi mắt về phía Hagaza. Hiển nhiên, động tĩnh tại Hagaza không hề nhỏ chút nào, đã gây nên sự chú ý của họ.
Lúc này, tất cả mọi người đều đang tập trung chú ý vào dị tượng bên ngoài mà không hề để ý đến một thiếu niên đang dần thay đổi trong phòng.
Từ cơ thể hắn, từng tầng từng tầng hào quang màu đen tỏa ra. Cơ thể yếu ớt của hắn giờ đang dần được chữa trị, những vết thương cũng đã biến mất. Làn da dần quay về màu vốn có, không còn sắc trắng bệnh tật, yếu ớt. Huyết dịch điên cuồng luân chuyển khắp cơ thể, mang theo một cỗ lực lượng không tên.
Dần dần thời gian trôi đi, với sức mạnh linh hồn, cơ thể hắn đang dần được cải tạo lại để đồng nhất với bản nguyên linh hồn.
Cuối cùng, hắc ám rút đi, để lại trên giường bệnh một thiếu niên với cơ thể lành lặn. Trên trời cao kia, lôi đình vẫn gào thét nhưng uy thế đã nhỏ đi trông thấy, không còn như ban nãy nữa.
Cứ tưởng rằng sẽ có thiên phạt giáng xuống, nhưng không.
Bầu trời Hagaza ngập tràn mây đen và lôi đình đột ngột tản đi, biến mất giữa thiên địa.
Ý Chí Thế Giới biến mất khỏi bầu trời Hagaza như chưa từng xuất hiện, hiển nhiên nó không còn cảm nhận được sự hiện diện của "Vị" đó nữa. Tai họa ngập trời cứ thế mà tan biến nhanh như khi nó đến.
Trong phòng bệnh, Takeru từ từ ngồi dậy, đưa mắt nhìn ra bên ngoài, ánh mắt đăm chiêu pha lẫn mờ mịt.
"Ta là ai?"
Giây phút này, hắn không vui mừng cũng chẳng quá thất vọng, hay chỉ đơn giản là trên gương mặt không hề có bất kỳ biểu cảm nào. Ánh mắt lạnh băng đen như vực thẳm nhìn về bầu trời đêm. Ký ức quá khứ ùa về trong giây lát, khiến hiện tại dần trở nên mơ hồ.
Ngồi xuống tĩnh tọa một lúc, Takeru cố gắng sắp xếp lại những ký ức trong đầu. Những ký ức quá khứ quá nhiều, nhưng tất cả đều là hình ảnh mơ hồ không rõ, rời rạc và đứt đoạn.
Hắn quên mất bản thân mình từng là ai, quên mất tại sao mình lại chìm vào đại mộng thiên thu.
Càng cố gắng đào sâu, hắn chỉ thấy những hình ảnh như địa ngục trần thế, gió tanh mưa máu, hay huyết hải xương cốt...
Thế nhưng những ký ức quan trọng lại không cách nào nhớ lại, tất cả tựa như bị một điều gì đó ức chế.
"Xem ra linh hồn đang ảnh hưởng đến những ký ức này. Nếu chữa trị được linh hồn, có lẽ sẽ nhớ lại tất cả... Nhưng..."
Takeru trầm ngâm một lúc rồi lại tiếp tục im lặng. Hắn có thể cảm nhận được mật độ năng lượng trên hành tinh này quá thấp. Thấp đến mức nghèo nàn và lạc hậu, thậm chí còn pha lẫn rất nhiều tạp chất khác nhau.
"Không đúng, năng lượng đang dần nồng đậm hơn..."
Lý giải cho điều này chỉ có hai lý do: thứ nhất, hành tinh này đang thức tỉnh, năng lượng cũng theo đó mà dần nâng cao. Nhưng quá trình này có thể mất hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm, nếu muốn nhanh chóng. Còn lý do thứ hai là nó đang dần khôi phục lại như ban đầu, điều này có thể diễn ra nhanh hơn, trong vòng chục năm đổ lại.
"Dù là lý do gì, tạm thời ta cũng phải ở lại đây một thời gian, nhân quả của kiếp này cũng nên được giải quyết."
Một lúc sau, như cảm nhận được những sự hiện diện bên ngoài, Takeru liền trở lại nằm trên chiếc giường bệnh, toàn thân thấm đẫm máu của chính mình, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Các bác sĩ bước vào phòng. Họ vốn không tin Lộ Khiết có thể chữa khỏi cho Takeru, nhưng sau khi chứng kiến kỳ tích thì lại không tin vào mắt mình. Vốn nghĩ đến đây để thu dọn thi thể hắn, nhưng ai ngờ lại là một cơ thể hoàn mỹ không chút tổn hại.
Thấy nhịp tim đã bình thường trở lại, cả cơ thể không còn gì đáng ngại, các bác sĩ đành chuyển hắn đến phòng hồi sức. Dù rất tò mò lý do vì sao ban nãy hắn vẫn đứng trước ngưỡng cửa sinh tử mà giờ đây lại như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng không ai dám lên tiếng, dù sao quyền lực mà nhà Kazuhiko nắm giữ cũng quá lớn.
Cả người nhà Takeru sau khi thấy hắn an toàn cũng đều thở phào nhẹ nhõm. Những nụ cười tưởng chừng sẽ không bao giờ xuất hiện giờ đây đã nở rộ trên môi mỗi người. Nhưng trong bóng tối cũng có một số kẻ không thích điều này lắm.
Nằm trong phòng hồi sức, Takeru cũng dần chìm vào giấc ngủ. Việc thức tỉnh là quá mệt mỏi đối với hắn, cho dù có một cỗ lực lượng cường đại đang luân chuyển khắp thân thể để tu bổ, thì ảnh hưởng vẫn quá lớn. Thử nghĩ xem, nếu nhét cả một đại dương vô tận vào một con kiến thì sẽ xảy ra điều gì...
Sáng hôm sau.
Cả Hagaza như được phủ lên một sắc xanh tươi mới, nhịp sống ồn ào, nhộn nhịp đã trở lại bình thường. Tất cả sự việc đêm qua tựa như chưa từng xảy ra. Ngồi trên chiếc giường bệnh bên cạnh cửa sổ, Takeru đưa mắt ra phía bên ngoài nhìn ngắm cảnh quan.
Thủ phủ Ánh Sáng – đó là tên gọi mà nhân dân kh��p nơi đặt cho Hagaza, nơi đón ánh nắng đầu tiên trên hành tinh này. Lưng tựa núi, mặt hướng biển, dù là Đế Đô khi so sánh với nơi này cũng chỉ có thể đến vậy mà thôi. Nơi đây gần như hội tụ mọi tinh hoa của đất trời, giao thương cho đến du lịch đều phát triển vượt bậc.
Cũng vào lúc này, trên con đường lớn hướng thẳng đến bệnh viện, một thiếu nữ mặc chiếc váy trắng tinh khôi, điểm nhẹ chiếc nơ màu xanh nền trời trên mái tóc, đang chậm rãi đi bộ. Dáng người thon thả cùng gương mặt tuyệt mỹ có thể sánh ngang với những minh tinh hàng đầu, khiến nàng gần như thu hút mọi ánh nhìn xung quanh.
Những thiếu nữ thì ghen ghét đố kỵ, nhưng cũng có người ngưỡng mộ sắc đẹp của nàng. Còn cánh đàn ông thì khỏi phải nói rồi. Nàng cầm trên tay chiếc cặp lồng đựng đồ ăn còn nóng hổi vừa được nấu xong. Trên gương mặt nàng giờ đây là nụ cười mỉm nhẹ nhàng, không còn vẻ cau có, buồn rầu, chán nản như ngày hôm qua nữa.
Rất nhanh, Lunar đã đến trước cửa phòng bệnh của Takeru.
Cốc! Cốc! Cốc!
"Chị vào nhé Takeru."
Chưa nói hết câu, cô nàng đã đẩy cánh cửa bước vào bên trong.
Takeru không quay đầu lại, đôi mắt chậm rãi liếc nhìn Lunar, biểu cảm không rõ, trầm mặc đối lập hoàn toàn với nụ cười trên khuôn mặt nàng. Không chút dao động, lúc này hắn mới quay người lại, chậm rãi mở miệng:
"Chị... Lunar..."
Giọng nói của hắn không chút vui vẻ khi gặp nàng, điều đó khiến nàng cảm thấy hắn thật xa lạ. Chẳng phải hắn sẽ mỉm cười với nàng sao? Chẳng phải hắn sẽ không gọi nàng một cách xa lạ như vậy?
Nàng không rõ, chỉ sau một vụ tai nạn mà hắn đã thay đổi quá nhiều. Nàng không nghi ngờ năng lực của sư phụ mình có thể để lại di chứng cho hắn, chỉ là nàng cảm nhận được... Takeru này đột nhiên thật lạ lẫm.
Lunar đứng bất động ở đó, trong lòng lẫn lộn bao suy tư, niềm vui ban đầu đã giống như không còn nữa. Nụ cười dần lắng xuống, một cảm giác khó tả dâng lên khi hắn gọi nàng xa lạ như vậy...
Đối mặt với ánh nhìn trầm lắng của hắn, nàng cố gắng gượng nở một nụ cười giả dối, tiến đến bên cạnh giường bệnh ngồi xuống, đặt chiếc cặp lồng đồ ăn lên bàn.
"Takeru... em thấy trong người thế nào rồi?"
"Tốt hơn rồi chị, cả người không còn đau đớn như trước nữa."
Mặc dù trên thân thể hắn vẫn còn được băng bó một vài nơi, nhưng tổng thể mọi thương tích đã khôi phục hoàn toàn.
Hắn trả lời xong, cả căn phòng lại chìm vào sự im lặng. Hắn không hỏi thêm điều gì, nàng cũng chẳng biết nói gì...
Cuối cùng, không chịu đựng được sự nặng nề này, Lunar mở lời để phá tan bầu không khí im ắng:
"Takeru, em đói không? Chị có mang cho em một chút đồ ăn."
Nói rồi, nàng từ bên cạnh lôi ra chiếc cặp lồng chứa đầy những thức ăn còn nóng hổi đặt lên bàn. Nhìn qua, có thể thấy Lunar đã cất công đến thế nào để nấu những món này. Ít nhất trong ký ức của hắn, số lần Lunar tự tay xuống bếp ít đến đáng ngạc nhiên. Tâm ý của nàng như vậy, hắn cũng không ngại ngùng nói lời cảm ơn.
"Lunar... cảm ơn chị."
Hắn khẽ cười một tiếng, Lunar lúc này mới cảm giác dường như Takeru đã quay trở lại. Nàng vui vẻ mở cặp lồng đồ ăn, nhất thời hương thơm mê người của thức ăn ùa vào mũi Takeru.
Bên trong là đủ mọi loại thực phẩm cao cấp. Tuy nhìn không đẹp mắt nhưng có thể thấy được sự cất công chuẩn bị của nàng.
Sắp đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường bệnh, nàng múc mỗi thứ một ít rồi đưa lên miệng thổi.
"A nào Takeru!"
Đôi môi hồng chúm chím, nàng khẽ đưa chiếc thìa về phía hắn. Vốn Takeru còn muốn tránh đi vì dù sao cũng đã lớn rồi, ai lại để phải đút như thế này nữa? Nhưng bất giác hắn bắt gặp ánh mắt của Lunar như muốn nói: "Em mà tránh thử xem..."
Đành bất đắc dĩ, hắn phải đưa chiếc thìa lên ăn thử. Vốn dĩ thức ăn hơi khó nuốt vì Lunar cũng ít khi vào bếp. Nhưng khi thức ăn vào đến miệng, Takeru mới trừng lớn mắt, hắn cảm giác được trong những thực phẩm này ẩn chứa một chút năng lượng.
Dù ít ỏi khiến hắn bất giác bỏ qua, nhưng giờ đây khi ăn vào, hắn mới cảm nhận được năng lượng này. Tuy ít ỏi nhưng với thương thế thần hồn của hắn thì dù có cũng đã là rất tốt rồi, một chút chữa trị nhỏ nhưng hiệu quả nó mang lại rất lớn.
Hắn li��n tục ăn như hổ đói, hoàn toàn không còn phong thái như ban nãy, giờ đây hắn ăn không khác gì một kẻ bị bỏ đói lâu ngày. Cũng phải thôi, việc thức tỉnh gần như đã đốt sạch năng lượng ban đầu của cơ thể này.
Một bên, Lunar nhìn thấy hắn ăn như vậy, ánh mắt dần trở nên nhu hòa. Vốn nghĩ đồ mình nấu có chút khó ăn, nhưng không ngờ Takeru lại ăn ngon lành đến thế. Hình ảnh này dâng lên một cảm giác tự hào sâu sắc trong lòng thiếu nữ.
"Ăn từ từ thôi Takeru! Không ai cướp của em đâu. Nếu hết, tối chị lại làm rồi mang đến cho."
Takeru cũng chỉ ậm ừ cho qua, vì hắn nghĩ rằng Lunar không hề phát hiện ra năng lượng này, nên có lẽ nàng sẽ không tiếc. Bên trong cơ thể, Takeru cảm giác thương thế linh hồn có dấu hiệu khôi phục, dù rất chậm nhưng cũng đang dần ổn định hơn.
Ăn uống no nê, lúc này hắn mới chú ý Lunar đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt kỳ lạ nhìn hắn.
"Lunar, chị sao vậy?"
Đưa tay khua khua trước mặt nàng, hắn còn ngại tặng thêm cái búng trán nữa.
"À... Không sao đâu Takeru. Chị chắc bây giờ phải về đi học. Tối có lẽ mọi người sẽ đến thăm em."
Nói xong, cô nàng cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi căn phòng, bỏ lại hắn một mình.
Cho đến tận khi cánh cửa phòng đã đóng lại, ánh mắt và khuôn mặt hắn mới trở lại vẻ lãnh đạm như cũ.
"Nhân quả của ta và cô gái này dường như dày đến vô cùng... Rốt cuộc là sao?"
Nói rồi, Takeru đưa tay vào hư không nắm nhẹ một cái. Các nhánh dây nhân quả vốn vô hình giờ lại rõ mồn một trước mắt hắn. Lần theo từng sợi nhân quả, hắn thấy được bản thân mình hiện nay đang có sáu đường dây nhân quả rất nặng, hướng về các hướng khác nhau.
Hắn vốn muốn dùng đại thủ đoạn để lần theo những nhân quả đó, nhưng một phần do thể trạng mới thức tỉnh không tốt, một phần khác do dường như có điều gì ngăn trở hắn làm vậy.
"Khụ!"
Phun ra một ngụm máu tươi, hắn nhìn những đường nhân quả dày đặc kia bằng ánh mắt kỳ lạ và không thể tin được. Bất cứ đường nào cũng ngăn hắn tra xét và nhìn sâu vào. Điều kỳ lạ là thứ ngăn hắn chính là bản thân hắn trong quá khứ.
Xẹt!
Đột nhiên, một cơn đau nhẹ chạy dọc qua não hắn, dường như có cái gì đó vừa được kích phát. Một hình ảnh xa xăm không biết đã cách bao nhiêu thời gian truyền đến: một nam thanh niên đứng trước mặt những thiếu nữ, cười đùa vui vẻ.
"Đây là bản thân ta..."
Nhận ra có điều bất thường, hắn nheo mắt rồi chìm vào suy nghĩ. Bên trong thức hải, hình ảnh đó dần dần hiện lên rõ ràng từng chút một, hầu hết những thân ảnh còn lại đều bị sương mờ che phủ.
"Lunar, Seira,... Nhưng ta nhớ hai người này chưa từng mặc trang phục này bao giờ?"
Hình ảnh kia khiến hắn không khỏi nghĩ không thông. Hiện nay chỉ mới có hai trong số sáu bóng hình dần dần hiển lộ trước mặt hắn, nhưng càng biết nhiều, hắn càng có cảm giác mình chẳng biết gì cả.
"Ngươi đã để lại cho ta nhân quả gì đây? Nếu các nàng là chìa khóa mấu chốt, ta sẽ không để ai tổn thương các nàng."
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.