(Đã dịch) Dị Giới chi Tiêu Dao Tu Thần - Chương 215: Phiền muộn Lạp Tạp Tư
Dù Hoa Hạ có danh ngôn “người đạt đạo làm thầy”, nhưng tình huống của Diệp Thánh Thiên lại khác biệt. Sư phụ của Diệp Thánh Thiên chính là người đứng đầu vũ trụ, tu vi đã đạt đến mức độ không thể tưởng tượng nổi. Nếu để lão nhân gia đó biết mình lại bái một người có tu vi thấp như vậy làm thầy, chuyện này quả là làm lão nhân gia mất mặt, sau này y còn có thể sống yên ổn mới là lạ.
Lạp Tạp Tư thấy Diệp Thánh Thiên không chịu bái mình làm thầy, lòng nóng như lửa đốt, liền nghĩ ra một cách, đó chính là dùng sự cám dỗ, lấy ra cây trượng Thánh Khí mình cất giấu để dụ dỗ. Diệp Thánh Thiên là ai cơ chứ? Làm sao có thể để một món Thánh Khí (vũ khí cấp thánh của dị giới, không phải của Tu Chân Giới) lọt vào mắt y, y muốn, tiện tay là có thể luyện chế ra cả đống thứ như vậy.
Cuối cùng, Lạp Tạp Tư dụ dỗ không thành công, chỉ thiếu điều quỳ xuống trước Diệp Thánh Thiên. Sau khi thương lượng, Diệp Thánh Thiên mới đồng ý để Lạp Tạp Tư truyền thụ, nhưng không bái sư. E rằng Lạp Tạp Tư là vị sư phụ uất ức nhất trên đại lục này.
Lạp Tạp Tư đã quen với vẻ cà lơ phất phất của Diệp Thánh Thiên nên không mấy để tâm, mà nói: “Gia gia của ngươi bọn họ vẫn khỏe chứ? Đã hơn một năm không gặp bọn họ rồi.” Nói đến đây, Lạp Tạp Tư thở dài một hơi, thời gian trôi thật nhanh, kể từ lần gặp mặt trước đã h��n một năm rồi không còn dịp gặp lại.
“Bọn họ khỏe cả, ăn ngon ngủ kỹ, mỗi ngày còn uống chút rượu, ngày tháng ung dung tự tại. Chỉ có ta là một đứa bé vất vả, vẫn phải lặn lội ngàn dặm xa xôi, không ngại gian khổ chạy đến đây đi học.” Diệp Thánh Thiên giả vờ làm ra vẻ rất đau lòng, cứ như việc đến Đế Đô Ma Vũ Học Viện là một sự ủy khuất lớn lao vậy.
Lạp Tạp Tư thấy bộ dạng này của Diệp Thánh Thiên, thật muốn xông tới đánh hắn hai trận cho hả giận. Người ta muốn đến còn chẳng được, nghĩ lại lúc trước mình cầu y bái sư liền vẫn là một nỗi oan ức, cuối cùng vẫn không thành công. Lúc đó chính mình vẫn nghi ngờ có phải vì mười mấy năm không về Tử Long mà cảnh giới thần cấp đã không còn được coi trọng nữa hay không.
Lạp Tạp Tư cố nhịn để không đánh bẹp Diệp Thánh Thiên, cắn răng nói: “Nói đi, muốn học lớp nào? Ta sẽ giúp ngươi sắp xếp.”
Diệp Thánh Thiên thầm nghĩ: “Chậc chậc, có người quen đúng là tiện lợi. Chẳng tốn chút công sức nào đã có thể vào. Ai, xem ra sau này mình cũng nên tận dụng c��c mối quan hệ nhiều hơn, cái này không thể lãng phí được.”
Có câu nói, trong triều có người thì dễ có chức vị tốt. Từ xưa đến nay vẫn luôn là vậy, dù ở đâu cũng thế, ngay cả thế giới khác cũng không ngoại lệ.
Nếu như Lạp Tạp Tư mà biết mình vì Diệp Thánh Thiên mà đặc biệt phá lệ, lại bị Diệp Thánh Thiên coi là dùng quan hệ, đi cửa sau, không biết sẽ nghĩ thế nào, e rằng sẽ tức đến phát điên mất.
“Ta thấy không cần phiền phức vậy đâu, chỉ cần vào lớp của cô giáo xinh đẹp lúc nãy là được.” Diệp Thánh Thiên thuận miệng nói.
Lạp Tạp Tư dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Diệp Thánh Thiên, đồng thời nói: “Tiểu tử, ngươi sẽ không phải muốn theo đuổi Lộ Ti lão sư đấy chứ? Ta có thể nói cho ngươi biết, người theo đuổi cô ấy trong trường không đến nghìn cũng phải có tám trăm, ngươi cần phải biết hậu quả khi làm như vậy đấy.”
Quả nhiên, mỹ nữ phi phàm. Ngay cả mẹ cũng phải cạnh tranh năm đó. Khụ khụ, nếu năm đó cha có thể theo đuổi được mẹ, vậy ta còn sợ gì chứ? Những tên nhóc đó làm sao là đối thủ của ta được, chỉ cần bản công tử bày ra một chút kế sách nhỏ thì chẳng phải dễ như trở bàn tay sao.
Diệp Thánh Thiên nghiêm mặt nói: “Lão già ông hiểu lầm rồi, ta làm sao có thể theo đuổi lão sư được chứ, chỉ là thấy Lộ Ti lão sư rất tốt bụng mà thôi.”
“Thật sự không theo đuổi sao?” Lạp Tạp Tư dĩ nhiên không tin lời Diệp Thánh Thiên nói nhảm. Ông ta đã nhìn thấu, tin ai cũng không thể tin Diệp Thánh Thiên, cái tiểu tổ tông này quả thực là cao thủ lừa người, không cẩn thận liền rơi vào bẫy của y.
Diệp Thánh Thiên có chút chột dạ, nhưng vẫn nói: “Đừng nói nhảm nhiều thế, lão già, một câu thôi, được hay không?”
“Không thành vấn đề, chuyện nhỏ thôi.” Lạp Tạp Tư thấy Diệp Thánh Thiên không muốn đáp lời nữa, cũng không truy hỏi thêm, cái đạo lý biết dừng đúng lúc thì ông ta vẫn hiểu.
“À phải rồi, lão già, ta ở đâu?” Diệp Thánh Thiên nói chuyện với Lạp Tạp Tư nhiều như vậy, lại quên hỏi chỗ ở của mình.
Lạp Tạp Tư cười nói: “Ha ha, đã sắp xếp cho ngươi ổn thỏa rồi, đảm bảo ngươi sẽ hài lòng. Căn phòng đó trư���c kia vốn là dành cho lão sư, giờ thì tiện cho ngươi rồi, tiểu tử thối.”
Diệp Thánh Thiên khinh thường hừ mũi trước lời Lạp Tạp Tư nói. Căn phòng tốt nhất ở đây cũng chẳng thể sánh bằng phòng của y, nhưng đã đến rồi thì cứ ở vậy, y cũng chẳng có gì phải than vãn oan ức.
“Ừm, ta biết ông lão già tốt với ta. Được rồi, nói cho ta biết ký túc xá nào và phòng học nào. Bản thiếu gia một phút kiếm mấy triệu kim tệ, không có thời gian mà hao phí với ông lão già này đâu.”
“Ký túc xá ở khu trung tâm, ngươi đi tìm lão sư Lưu Dương, hắn sẽ dẫn ngươi đi. Phòng học là lớp Pháp thuật trung cấp 101, ngày mai ngươi đến báo danh đi học, lát nữa ta sẽ nói chuyện với lão sư Lộ Ti.”
“Ta đi đây, lão già ông cứ từ từ nghiên cứu đi. Cuốn sách rách nát thế này có gì hay mà nghiên cứu chứ, không có việc gì thì đi chơi cờ uống chút rượu chẳng phải tốt hơn sao.” Diệp Thánh Thiên nói xong một câu liền đi ra ngoài.
“Cái tên tiểu tử thối này, chẳng giống gia gia hắn chút nào.” Lạp Tạp Tư lẩm bẩm một câu, rồi tiếp tục cúi đầu nghiên cứu pháp thuật.
Nhưng Diệp Thánh Thiên vẫn chưa hề rời đi, mà lại quay trở vào.
Lạp Tạp Tư thấy Diệp Thánh Thiên đi rồi lại quay lại, có chút nghi ngờ nói: “Tiểu tử ngươi lại có chuyện gì nữa đây? Trên người ta cũng chẳng có thứ gì đáng giá đâu.”
“Thật ra ta đến là muốn nói với ông...”
“Nói gì?”
“Lão già, không ai nói cho ông biết là Ngũ Tinh Pháp bào của ông có một cái lỗ thủng sao?” Diệp Thánh Thiên nói xong, lập tức cười ha hả rồi bỏ đi.
Lạp Tạp Tư vừa định mắng Diệp Thánh Thiên vài câu thì thấy Diệp Thánh Thiên đã chuồn mất. Ông đành bất đắc dĩ lắc đầu, than thở không gặp được người quen, sao lại đụng phải cái tên tiểu vô lại này.
“Chẳng lẽ thật sự có lỗ thủng sao? Không thể nào chứ? Đây là một bộ pháp bào mới, bình thường ông ta còn không nỡ lấy ra mặc.” Lạp Tạp Tư đứng lên, nhìn quanh Ngũ Tinh Pháp bào của mình một lượt, nhưng không hề thấy lỗ thủng mà Diệp Thánh Thiên nói.
Con người có lúc rất kỳ lạ, thực ra không tin lời người khác nói, nhưng vẫn sẽ tự mình kiểm chứng một chút mới y��n tâm. Thực ra đây chính là thái độ hoài nghi đối với chính mình, chỉ là bản thân vẫn không biết mà thôi.
“Cái tên tiểu tử thối này đúng là không khiến người ta bớt lo chút nào, không biết y lại muốn làm ra chuyện gì trong học viện nữa đây? Chỉ hy vọng là đừng gây náo loạn khiến học viện gà bay chó chạy là được.” Lạp Tạp Tư nói nhỏ xong, lại cầm cuốn sách ma pháp cũ nát kia lên xem.
Lạp Tạp Tư đối với việc Diệp Thánh Thiên đến, vừa buồn vừa vui, đúng là nửa mừng nửa lo. Mừng là gặp được người dù không phải đệ tử chính thức của mình, lo là Diệp Thánh Thiên đến có thể sẽ gây ra rắc rối, bởi vì ông ta có chút hiểu rõ Diệp Thánh Thiên, biết Diệp Thánh Thiên căn bản là một người không chịu ngồi yên. Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của đội ngũ biên soạn, xin cảm ơn sự ủng hộ từ truyen.free.