Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 23: Chương 23

Tác giả: Mặc Linh

Edit: May22

“Cô nương.” Sở Vân Cẩm cử chỉ khéo léo, khuôn mặt toát lên vẻ dịu dàng, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng sinh lòng thiện cảm.

Phong Khuynh Dao nhíu mày, trong tay trường kiếm vẫn chưa buông, ngữ khí lạnh lùng, “Có việc?”

Sở Vân Cẩm khẽ cười nhạt, ánh mắt dừng trên thanh trường kiếm, sâu trong đáy mắt lóe lên m���t ý niệm nhất định phải có được.

Nàng lại tiến lên vài bước, giọng nói mềm mại hỏi: “Cô nương đang tìm vị công tử trong sơn động này sao?”

Phong Khuynh Dao siết chặt thanh trường kiếm trong tay, vẻ mặt cảnh giác thêm vài phần, “Ngươi đã gặp hắn?”

“Ừm, trước đó ta có gặp ở đây, nhưng hắn đã đi rồi.” Sở Vân Cẩm đáp một cách tự nhiên, không hề giống đang giả vờ chút nào.

Phong Khuynh Dao trầm tư, buông kiếm xuống, nhìn chằm chằm Sở Vân Cẩm, mím chặt môi hồi lâu nàng mới thốt ra mấy chữ: “Hắn… không sao chứ?”

Trong lòng nàng ẩn chứa chút chờ mong, liệu hắn rời đi có nghĩa là hắn vẫn ổn không?

“Cái này ta cũng không rõ, lúc đó bên cạnh vị công tử kia còn có người, ta không dám đến gần, chỉ dám nhìn thoáng qua từ xa, hình như là…”

Sở Vân Cẩm ngừng một chút, thấy nữ tử đối diện vẫn luôn không biểu lộ cảm xúc gì nay đã lộ ra một tia nôn nóng, khóe môi nàng khẽ cong lên, “Vị công tử kia bị người khiêng đi.”

“Cái gì!” Sắc mặt Phong Khuynh Dao biến đổi lớn, trong lòng vô cùng hoảng loạn.

Nàng vọt tới trước mặt Sở Vân Cẩm, bắt lấy tay nàng, vội vàng hỏi: “Ngươi biết hắn đi đâu sao?”

Sở Vân Cẩm dường như bị dọa sợ, đôi mắt đẹp phủ một lớp sương mù, thân hình mảnh mai cố gắng lùi lại: “Ta không biết, ta chỉ nghe được có người nói mang vị ấy đến cho Diệp thiếu gia.”

Diệp thiếu gia?

Phong Khuynh Dao đột ngột buông Sở Vân Cẩm ra, nàng bịch một tiếng ngã ngồi xuống đất, trông vô cùng sợ hãi.

Phong Khuynh Dao thất thần quay người lại, nhìn về phía Phong Tuyết thành, đáy mắt nàng tràn ngập sự bất đắc dĩ và thống khổ.

“Cô nương?” Sở Vân Cẩm cẩn thận kêu một tiếng, thấy Phong Khuynh Dao thần hồn lạc phách, khóe môi nàng lặng lẽ cong lên, rồi từ trên mặt đất đứng dậy, vỗ sạch bùn đất bám trên vạt váy trắng tinh.

Ngẩng đầu lên, nàng lại trưng ra vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, “Cô nương… Người không sao chứ? Ta thấy… những người đó cũng không có ý làm hại vị công tử kia đâu, ôi, cô nương, người đi đâu vậy?”

Bóng dáng Phong Khuynh Dao lướt đi vài cái giữa không trung, nhanh chóng bị tán cây rậm rạp che khuất, không còn dấu vết.

Vẻ mặt yếu ớt giả tạo của Sở Vân Cẩm lập tức thay đổi, nàng cười lạnh một tiếng, rồi nhanh chóng rời đi theo hướng Vu Hoan và đám người vừa đến.

Vu Hoan nấp trên cây, nhìn Sở Vân Cẩm thể hiện kỹ năng diễn xuất tinh vi, vẻ mặt đầy thán phục.

Nữ chủ quả nhiên là nữ chủ, làm gì cũng đúng.

Còn pháo hôi thì thảm rồi, chỉ số thông minh hoàn toàn không đủ dùng.

Nếu Phong Khuynh Dao thông minh một chút, chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là có thể phát hiện lời Sở Vân Cẩm nói có trăm ngàn sơ hở.

“Đi thôi, về Phong Tuyết thành.” Vu Hoan nhảy xuống từ trên cây, đôi mắt sáng ngời, tràn đầy hứng thú.

Dung Chiêu chần chờ, vẫn là mở miệng hỏi: “Vì cái gì?”

“Phong Khuynh Dao đã quay về, chúng ta không về thì làm sao lấy được Thần Khí?” Vu Hoan khinh thường nhìn Dung Chiêu, “Sao chỉ số thông minh của tên đàn ông này lại ngày càng thấp vậy?”

“Nhưng mà…” Dung Chiêu sắp xếp lại lời nói, “Ngươi nói phải có Ly Hồn thạch mới lấy ra được Thần Khí, về cũng vô dụng thôi? Chúng ta hiện tại không phải đang đi tìm Ly Hồn thạch sao?”

“Ơ, ta chưa nói với ngươi là Ly Hồn thạch ở ngay sát Phong Tuyết thành sao?” Vu Hoan nghi hoặc, nàng chưa nói thật sao?

Dung Chiêu nghiêm túc lắc đầu, lời Vu Hoan nói, hắn nhớ rõ từng câu từng chữ.

Vu Hoan không thèm để ý vẫy vẫy tay, “Hiện tại biết rồi đó, ngươi có đi không? Chậm là không xem được trò hay đâu.”

Dung Chiêu nhíu mày, trong lòng lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không nói nên lời.

Khi trở lại Phong Tuyết thành, Vu Hoan đi trước mua một bộ xiêm y dày dặn hơn, thời tiết lúc này lại lạnh hơn trước vài phần.

Nàng lại mua thêm một đống lớn đồ ăn vặt, giao cho Dung Chiêu giữ, lúc này mới nghênh ngang đi về phía Phong gia.

Chỗ nào có tiền?

Đương nhiên là…

Dung Chiêu “cống hiến” tiền bạc.

Nàng rời đi từ Bách Lý gia, trên người làm gì có thứ vật ngoài thân này.

Cũng may Dung Chiêu có không ít đồ vật đáng giá, bán đại vài món là đủ nàng tiêu xài rồi.

Vu Hoan thay một bộ váy áo xanh lam, tuy không lộng lẫy bằng màu đỏ, nhưng cũng rất đẹp. Chiếc áo khoác của Dung Chiêu th�� nàng cầm trong tay, không mặc cũng chẳng có ý trả lại cho hắn.

Dung Chiêu nhìn vài lần, thấy nàng lúc nào cũng bộ dạng lão luyện, bèn từ bỏ ý định lấy lại áo, dù sao hắn không mặc áo khoác cũng chẳng cảm thấy gì.

Bên ngoài Phong phủ có không ít người, Vu Hoan dựa vào dáng người nhỏ nhắn, nhẹ nhàng chen tới phía trước, liếc mắt một cái đã thấy đó là Phong Vân.

“Diệp Lương Thần, ngươi đừng tưởng là người Diệp gia thì muốn làm gì thì làm nhé, con gái của lão phu không phải ngươi nói cưới là cưới được đâu.”

Giọng nói đầy giận dữ của Phong Vân vang lên, âm lượng tuy lớn, nhưng lại lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Phong Vân đứng ở cửa Phong phủ, đối diện với ông là một công tử trẻ tuổi, ăn mặc xa hoa, trong tay cầm một chiếc quạt xếp nạm vàng, dáng vẻ biếng nhác, thỉnh thoảng khẽ phe phẩy quạt.

Vu Hoan chỉ nhìn thôi đã run cầm cập, lạnh thế này mà…

“Người muốn gả cho thiếu gia chúng ta đều là từ thành Từ An, làm gì đến lượt các ngươi ở Phong Tuyết thành! Thiếu gia coi trọng Phong tiểu thư là phúc khí của nàng ta rồi, ngươi đừng được voi đòi tiên!” Người hầu bên cạnh Diệp Lương Thần lập tức hùng hổ gào lên.

Diệp Lương Thần “Bốp” một tiếng khép quạt lại, tiện tay gõ vào đầu người đó, “Ngươi nói chuyện với nhạc phụ đại nhân tương lai của bổn thiếu gia kiểu gì vậy? Mau xin lỗi đi.”

Người đó sắc mặt biến đổi, thu lại vẻ kiêu ngạo, ngoan ngoãn cúi người, “Xin lỗi, Phong gia chủ.”

Diệp Lương Thần hài lòng gật đầu, phất tay ra hiệu cho người đó lùi lại, rồi vô cùng lễ phép mở miệng: “Nhạc phụ đại nhân, ta thật lòng yêu thích Phong tiểu thư, mong nhạc phụ đại nhân tác thành.”

Phong Vân thở hổn hển vài hơi, khuôn mặt đỏ bừng lên.

Ai là nhạc phụ đại nhân của hắn!

“Diệp Lương Thần, có phải ngươi đang giữ Nguyên Thanh không?” Giọng nữ thanh thoát vang lên từ đám đông, ngay sau đó, đám đông tản ra, một nữ tử lao vào.

Nàng túm chặt vạt áo Diệp Lương Thần, khuôn mặt vốn kiều diễm giờ đây đầy vẻ dữ tợn, tàn nhẫn, nàng gằn từng chữ một hỏi: “Nguyên Thanh ở đâu?”

Diệp Lương Thần đối diện với cảnh tượng như v���y mà không hề hoảng loạn chút nào, ung dung thong thả mở quạt ra, phe phẩy vài cái, tự tin nói: “Chỉ cần ngươi thành thân với ta, Hứa Nguyên Thanh sẽ bình an trở về Hứa gia. Khuynh Dao, giao dịch này thế nào?”

Ngón tay Phong Khuynh Dao không ngừng nắm chặt lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Lương Thần, không hề che giấu chút hận ý khắc cốt ghi tâm nào.

Vì cái gì…

Người đàn ông này cứ muốn bám lấy mình không buông, trên thế giới này còn rất nhiều nữ tử xinh đẹp hơn nàng, giỏi giang hơn nàng, vì sao hắn cứ phải quấn lấy nàng?

Vì cái gì…

Cứ phải bắt Nguyên Thanh để ép nàng?

Hắn thì vẫn điềm nhiên như không, khóe môi khẽ nhếch lên, dường như chắc chắn Phong Khuynh Dao nhất định sẽ đồng ý.

Cho đến khi đầu ngón tay trắng bệch, nàng mới mạnh bạo đẩy Diệp Lương Thần ra, cười một cách quỷ dị, trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh trường kiếm màu đen.

Mắt Diệp Lương Thần nheo lại, không động thanh sắc đưa quạt xếp chắn trước người, đáy mắt lộ ra một vẻ kiêng kị sâu sắc.

Bản chuyển ngữ này là một phần trong kho tàng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free