(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 116 : Kỳ thực ngươi phải chịu trách nhiệm với ta
Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý chăm chú nhìn lên, bốn mắt đăm đăm. Hai người đều là đại tướng, từng cầm binh trăm vạn, đã kinh qua muôn vàn máu tanh, không gì là chưa trải nhưng hôm nay, tận mắt chứng kiến một cái chết kiểu này, hơn nữa người chết lại là một cao thủ đỉnh phong chỉ tồn tại như thần tiên trong truyền thuyết lục địa, lại còn liên tưởng đến việc Hoàng Thái Dương chết theo lời thề của hắn, cả hai không khỏi cảm thấy lạnh lẽo bao trùm khắp người.
Chẳng lẽ trong chốn u minh tối tăm kia thật sự có cái gọi là “ý trời”, thật sự có người đang giám sát tất cả sao?
Đạo trời có công bằng không?
Cơ mặt nơi khóe mắt của Ưng Bác Không bỗng run run, giật mình hỏi:
– Chết rồi sao?
Hai mắt của Xà Vương Thiên Tầm ngơ ngẩn nhìn xuống mặt đất, nhìn thi thể bị chém thành hai đoạn, như người mất hồn, lẩm bẩm nói:
– Đã thành ra thế này rồi chẳng lẽ còn có thể sống sao?
Ưng Bác Không rùng mình một cái, ôm lấy bả vai, lẩm bẩm:
– Nhưng con mẹ nó, chết kiểu này cũng thật quá... Ngươi nói xem, năm đó hắn thề thốt gì đó khác không được sao, sao lại phải phát ra lời thề độc như vậy? Thật là, con mẹ nó, tự làm khó bản thân mà, nếu chỉ thề bị chết nhanh chóng thì đâu đến nỗi phải chết không toàn thây như bây giờ?
Xà Vương lại nhìn cỗ thi thể kia một lần nữa, rốt cục nhịn không được nôn thành tiếng, bịt miệng bỏ chạy nhanh như chớp, thân pháp còn lẹ hơn c��� lúc giao chiến, vì cảnh tượng đó thật sự quá ghê tởm.
Ánh mắt Quân Chiến Thiên phức tạp, đứng lặng hồi lâu rồi mới nói:
– Bảo hạ nhân quét dọn một chút, nhanh chóng mang đi chôn cất. Người cũng đã chết, ân oán tiêu tan. Dù sao cũng là cao thủ một đời, ngàn vạn lần không được làm qua loa. Trời cũng không còn sớm nữa. Tất cả mọi người mau nghỉ ngơi đi.
Nói xong, lão gia tử cùng Quân Vô Ý lặng lẽ xoay người đi.
Công lực hai người vừa tăng không lâu, vốn tưởng với thực lực hiện tại đã khó gặp địch thủ, ít nhất cũng đủ tư cách làm cường giả đương thời. Nhưng đêm nay, chứng kiến trận chiến này, tự bản thân cảm nhận công lực vẫn hoàn toàn chưa đủ, không giúp được gì khiến hai cha con Quân lão gia tử không khỏi cảm thấy mất mát.
Về phần hai người Xà Vương Thiên Tầm cùng Mai Tuyết Yên, Quân Mạc Tà cũng không chủ động giới thiệu để họ gặp mặt, như vậy cả hai đều là nhân vật thần bí. Quân lão gia tử tự nhiên hiểu rõ đạo lý, dứt khoát không hỏi, một mạch đi thẳng về phòng ngủ.
Mai Tuyết Yên đứng cách đó không xa, một thân áo trắng tung bay, thở dài nói:
– Đáng tiếc, một vị Chí Tôn cao thủ không chết trên chiến trường ác liệt mà lại chết ở nơi này, quả thật là bi ai.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc nói:
– Quả thực là nhân tình bi ai. Một cường giả Chí Tôn như vậy lại chẳng hề có đạo đức. Mai cô nương đừng mong đợi người khác ai cũng được như nàng, như bậc thánh nhân, lo lắng cho thiên hạ, nghĩ suy đại cuộc… Hắc hắc hắc, nếu phải dựa vào những kẻ như vậy để bảo vệ đại lục thì lão tử thà rút kiếm tự vẫn còn hơn.
Mai Tuyết Yên nhìn hắn một cái, than nhẹ một tiếng, nói:
– Thế nhưng cứ như vậy, đối với thực lực của đại lục dù sao cũng mất đi một cao thủ mạnh mẽ. Mỗi nhân tố dù nhỏ bé trong cuộc chiến này cũng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ đại lục. Mà thực lực ở mức cường giả như vậy, toàn bộ đại lục cũng không có mấy người. Ngày sau, nếu vì vậy mà bị dị tộc xâm nhập, như vậy toàn bộ đại lục, thậm chí là cả thiên hạ, có thể sẽ…
Quân Mạc Tà chớp mắt, cười lạnh một tiếng nói:
– Thiên hạ hưng vong, không liên quan đến ta. Không cần nói với ta đạo lý sáo rỗng này. Ngay cả khi bị dị tộc xâm lấn thì sao? Chẳng qua đến lúc đó cá chết lưới rách thôi. Chẳng lẽ dị tộc toàn bộ đều đạt tới trình độ trên Chí Tôn cường giả sao? Nếu quả thật bị xâm lấn, lão tử giết không được những kẻ mạnh nhất thì chẳng lẽ không giết được những kẻ yếu hơn hay sao? Đều là một đám đáng chết, con mẹ nó cái đồ hỗn đản.
– Sao ngươi có thể nói như vậy?
Mai Tuyết Yên có chút căm giận nói.
– Thành bại của trận chiến này ảnh hưởng đến vạn năm. Nếu quả thật ngoại tộc xâm lấn, toàn bộ đại lục sẽ chìm vào trầm luân không chừng. Nàng thân là người của đại lục mà sao chẳng có chút lương tâm, trách nhiệm nào vậy?
– Lương tâm trách nhiệm? Ta dĩ nhiên là có. Nhưng ở chỗ này ta phải nói với nàng một câu, tuyệt đối đừng vì cái gọi là “Đoạt Thiên chi chiến” chết tiệt kia mà quên đi lẽ đối nhân xử thế cơ bản nhất. Nhượng bộ chỉ khiến đối thủ của nàng được đằng chân lân đằng đầu, nàng có thể để ý đến toàn cục nhưng người khác thì chưa chắc. Tranh chấp vẫn luôn tồn tại. Như lúc này, nếu ta không giết hắn, sau khi hắn trở về, Mộng Huyễn Huyết Hải và Thiên Phạt sâm lâm nhất định sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung. Đến lúc đó một hồi phong ba còn lớn hơn, cao thủ chết càng nhiều hơn nữa!
Quân Mạc Tà lạnh lùng nhìn nàng:
– Mai cô nương, ta trịnh trọng nói cho nàng biết. Đến khi thất bại thì dù có thần tiên giáng trần, toàn bộ đại lục cũng sẽ thất bại thôi, nếu chưa phải lúc thì dù phái Ngân Huyền đi cũng có thể đại thắng “Đoạt Thiên chi chiến”. Ta chưa bao giờ sợ hãi địch nhân cường đại, nhưng vạn phần sợ hãi sự ngu xuẩn như heo của những kẻ bên mình. Hơn nữa, thế sự vô thường, ai có thể nói trước được? Nói không chừng khi nào Thiên Trụ sơn sụp đổ thì đám người dị tộc chết tiệt cũng nằm dưới mặt đất hết rồi. Hãy nghĩ tới việc này, sẽ không còn phải lo buồn vô cớ nữa. Nàng nếu có nhiều thời gian rảnh vậy, không bằng chính mình từ từ suy nghĩ một chút, tìm một lang quân tuấn tú, tâm đầu ý hợp rồi gả đi cho rồi. Đây mới là chuyện chung thân đại sự quan trọng nhất đó.
Quân đại thiếu vỗ ngực một cái, tiếp:
– Ví như ta đây, kỳ thật nàng cũng biết rõ, bổn công tử phong lưu tiêu sái, tài mạo song toàn, ngọc thụ lâm phong, hiệp cốt nhu tràng, kiếm đảm cầm tâm, tài hoa tột bức, kỳ tài ngút trời, có thể nói là xứng đôi vừa lứa với Mai cô nương nhất, hơn nữa đêm qua nàng đột nhiên thị uy, lại còn “phi lễ” ta, nàng phải chịu trách nhiệm đó nha. Nếu không bổn công tử sẽ khóc lóc thắt cổ tự vẫn cho nàng xem.
Mai Tuyết Yên thoáng đỏ bừng cả khuôn mặt, tay chỉ vào hắn, nàng không nói nên lời, cả người run rẩy, mãi nửa ngày sau mới thốt được một câu:
– Ngươi… ngươi… ngươi sao lại có thể vô sỉ đến thế hả?
Mai Tuyết Yên cả đời tung hoành thiên hạ, thậm chí có thể nói hiếm có điều gì nàng không biết, không hiểu rõ. Bất kể nói với nàng điều gì, Mai Tuyết Yên đều có kiến giải của mình, thậm chí còn có thể phản bác khiến người khác không nói được gì nhưng chỉ riêng chuyện tình yêu nam nữ, chuyện cưới gả thì nàng lại cực kỳ xấu hổ, không nói nên lời.
Đương nhiên, cái này cũng chỉ đúng với Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia mà thôi. Nếu là người khác nói những lời như vậy với nàng, e rằng sớm đã bị nàng đánh thành bánh thịt rồi.
– Gì? Không có răng? Sao có thể được?
Quân Mạc Tà nhe răng nói, khoe hai hàng răng trắng tinh đều đặn, dưới ánh trăng chợt lóe sáng, cười hắc hắc.
– Bổn thiếu gia miệng đầy răng chắc khỏe, khi còn bé không ăn đường, càng không có thói quen xấu, mỗi ngày đánh răng hai ba lần, ngay cả chút sâu răng cũng không có, sao có thể nói không có răng được chứ? Mai cô nương, đêm qua nàng hôn ta chẳng lẽ không biết ta có răng hay không? À phải rồi, ta nghe nói chỉ có kẻ nào “phi lễ” người khác mới bị gọi là vô sỉ, vậy sao cô nương lại có thể nói ta vô sỉ nhỉ? Nói như vậy thì còn gì là mặt mũi của ta nữa? Bổn thiếu gia quả thật là bị hàm oan thảm thiết mà.
– Thật ra nàng phải chịu trách nhiệm với ta đó nha. Mai cô nương, nàng cũng đừng quá lo lắng, dù sao nàng cũng đã lỡ làm rồi. Hôn thì nàng cũng đã hôn; sờ thì nàng cũng đã sờ rồi, nhìn thì nàng cũng đã nhìn rồi. Tuy rằng bất đắc dĩ nhưng ta cũng đành cam chịu số phận.
– Ai bảo ta luôn là người thuần khiết chứ.
Nói xong với thái độ vô cùng hung hăng, càn quấy, Quân thiếu gia vẫn nho nhã lịch sự chúc ngủ ngon, sau đó dương dương tự đắc hát nghêu ngao một khúc rồi thản nhiên trở về phòng ngủ. Bỏ lại phía sau Mai Tuyết Yên đại cô nương đang trừng mắt nhìn theo bóng hắn, hai hàm răng cắn chặt đến ken két.
Thật không thể ngờ, trình độ vô sỉ của tên này lại còn vượt quá dự liệu của mình, lời cuối cùng còn đẩy cả nàng thành kẻ vô sỉ. Trời ơi đất hỡi, ta tức chết mất thôi.
Ông trời ơi, mang cho ta một tên cao thủ như Hoàng Thái Dương mau, để ta phát tiết chút tức giận này đi!
Có lẽ ông trời không nghe thấy, hoặc cao thủ như Hoàng Thái Dương quá ít ỏi, nên nguyện vọng của Mai đại mỹ nhân dĩ nhiên là không thành hiện thực.
Bất quá, Mai Tuyết Yên cũng biết, lời Quân Mạc Tà mới nói vừa rồi tuy rằng có chút bỡn cợt nhưng thực ra là nghiêm túc nhắc nhở nàng một điều: tuyệt đối không nên xem “Đoạt Thiên chi chiến” quá mức nghiêm trọng. Mọi thứ đều chuẩn bị vì “Đoạt Thiên chi chiến” thì chẳng khác nào tự trói buộc mình, quả đúng là một nhược điểm lớn.
Thậm chí, Tam Đại Thánh Địa nếu cần cũng có thể lợi dụng những lời này với nàng, điều đó không phải là không thể. Quân Mạc Tà dùng cách thức hỗn trướng này ��ể nói ra, có lẽ là sợ chính nàng không chịu nổi. Mặc dù có chút thô tục nhưng dụng ý lại đủ uyển chuyển.
Việc xảy ra hôm nay, lẽ ra nàng phải tự tay giết Hoàng Thái Dương.
Nghĩ đi nghĩ lại, tức giận trên mặt Mai Tuyết Yên chậm rãi biến mất, hơi hơi nở nụ cười, thì ra người này đối với mình cũng thật dụng tâm khổ sở.
Ngày thứ hai cũng tới, mặt trời vẫn như ngày thường lên xuống đều đặn.
Thế giới này là như thế, mặc kệ ngày hôm qua đã chết người nào, hoặc chết bao nhiêu người. Ngày kế tiếp vẫn cứ trôi qua, sáng tối vẫn như vậy.
Hoàng Thái Dương một đêm không về, làm cho mọi người ở Mộng Huyễn Huyết Hải đều hoảng hốt.
Cả Hoàng gia càng như kiến bò trên chảo nóng.
Mặc dù khoảng cách giữa hai nơi dĩ nhiên không ngắn nhưng với công lực của Hoàng Thái Dương, đi đi về về cũng chỉ tốn một canh giờ, thế nhưng một đêm đã trôi qua, dù là chuyện gì thì cũng đã quá đủ thời gian để xử lý.
Nhưng Hoàng Thái Dương chính là một đêm chưa về.
Hắn trước khi đi còn tin tưởng chắc chắn trăm lần, nói qua:
– Chỉ là một bọn tôm tép nhãi nhép, bổn tọa một tay là có thể thu phục toàn bộ, cần gì phải đi nhiều người như vậy? Lão phu sẽ về trước khi trời sáng. Các ngươi cứ chuẩn bị rượu mừng công đi.
Lão cũng kịch liệt phản đối những người trong Mộng Huyễn Huyết Hải muốn đi cùng.
Hoàng gia chính vì vậy suốt đêm chuẩn bị rượu và thức ăn ngon, ngóng trông lão tổ tông chiến thắng trở về, sau đó mở tiệc ăn mừng. Mừng công cho lão tổ tông. Nhưng thời gian chớp mắt trôi qua, mắt thấy phía đông đã sáng, mọi người rốt cục cũng không giữ được bình tĩnh nữa.
Khi mặt trời lên cao, mọi người lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Cơ hồ trong lòng mỗi người đều nặng trịch như bị một khối chì đè ép. Dù sao động tĩnh bên kia đêm qua cũng không hề nhỏ, nhất là một kích của Hoàng Thái Dương cùng hai đại Chí Tôn, thật sự có thể nói là trời rung đất chuyển. Hoàng gia bên này có thể nghe rõ ràng, thậm chí còn cảm nhận được vài chấn động của mặt đất ngay dưới chân.
Rõ ràng là Hoàng Thái Dương ở bên kia gặp phải địch thủ cực kỳ mạnh m��.
Mà Hoàng Thái Dương đến bây giờ vẫn chưa về, ai nấy đều nghĩ đến chuyện tệ hại nhất.
Mộng Huyễn Huyết Hải định đưa bốn vị Chí Tôn đi tiếp viện nhưng lại bị thiếu tông chủ Hô Diên Tiếu cực lực ngăn cản. Hô Diên Tiếu đưa ra lý do rất đơn giản: “Trong mắt chúng ta, công lực của Hoàng lão chính là cao tuyệt. Nếu hắn có thể giải quyết mọi chuyện mà trở về, chúng ta không cần đi. Nếu hắn không thể giải quyết, thậm chí gặp đối thủ mạnh đến mức không thể chạy thoát, thì cho dù chúng ta có đi cả thảy cũng e rằng chẳng thấm vào đâu, chỉ thêm thương vong mà thôi.”
Vì vậy, mọi người tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi!
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.