Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 12 : Đường đại thiếu gia thua bạc gán cả lão bà

Mấy ngày nay, Quân Tà nhàn rỗi không có việc gì làm, suốt ngày chỉ chơi đùa và trò chuyện cùng Khả Nhi. Bởi lẽ, gần đây tính cách và hành vi của Quân Tà bỗng thay đổi hẳn, tiểu nha đầu dần dần cũng không còn sợ hãi hắn như trước. Mặc dù vẫn không dám lại gần nhưng cô bé cũng không né tránh hắn như dạo trước nữa. Giờ đây, mỗi khi Quân Tà kể chuyện cổ tích, tiểu nha đầu lại chống hai tay lên má, đôi mắt mở to chăm chú lắng nghe như nuốt từng lời, chỉ sợ xao nhãng hoặc mất tập trung thì bỏ sót mất một lời. Nét mặt cô bé biến đổi tùy theo câu chuyện, khi thì bi, khi thì hài, khi cười, khi khóc, lúc lại mở to mắt đầy hồi hộp.

Một lần nọ, Quân Tà kể lại câu chuyện Nàng Tiên Cá làm cho tiểu nha đầu khóc tu tu như vỡ đê, cứ thút thít suốt một ngày. Điều đó khiến Quân Tà ngửa mặt nhìn trời mà thề rằng sẽ không bao giờ kể chuyện buồn cho nữ nhân nghe nữa. Nước mắt, nước mắt... ôi, cũng đủ để người ta chìm nghỉm trong đó mà đi uống trà với Diêm Vương!

– Thiếu gia, Đường công tử đã đến.

Quân Tà đang kể đến đoạn Tôn Ngộ Không bị giam trong lò bát quái, tiểu nha đầu mở to mắt chăm chú lắng nghe đến nhập thần, đôi bàn tay nhỏ bé chốc chốc cứ vặn xoắn vào nhau, trong lòng cực kỳ lo lắng cho tình cảnh nguy hiểm của Tôn Đại Thánh. Đột nhiên có một gã thị vệ vội vàng chạy vào bẩm báo.

– Đường công tử?

Quân Tà ngạc nhiên hỏi, rồi bỗng dưng vỗ đầu như sực nhớ ra, hạ l���nh:

– Mau mời vào.

Từ xa, một khối thịt đang lăn tới, vừa lăn vừa hô, giọng nói vô cùng thê thảm:

– Tam thiếu gia, Quân Mạc Tà huynh đệ, cứu mạng ta, chuyện không ổn rồi hu hu.

Mắt Quân Tà trợn ngược, miệng há hốc nhìn khối thịt đang lăn, chuyện lạ thật là lạ, hắn không thể tin nổi cái khối thịt này lại biết nói. Mãi cho đến khi khối thịt này lăn gần đến nơi, Quân Tà mới nhận ra đó chính là một con người.

Người này chắc chắn không có cổ, ít nhất đó là nhận xét của Quân Tam Thiếu sau khi cẩn thận quan sát. Bả vai rộng, cánh tay vừa ngắn lại thô, khiến cho phần thân giống như một giọt nước lớn, nhưng hai cái đùi lại quá nhỏ, chắc chỉ đủ một vòng tay ôm. Toàn thân nung núc thịt, từng lớp chồng lên nhau như sóng nước Trường Giang. Nói ngắn gọn, ngoài trừ đôi chân như tăm tre của hắn, hắn giống cái gì cũng được, chỉ mỗi không giống người mà thôi. Từ ngoài cửa đến đây cũng chỉ có vài bước ngắn ngủi, nhưng khối thịt này đã thở hồng hộc, mồ hôi ướt đẫm trông có vẻ rất mệt mỏi. Người này chính là đại thiếu gia của Đường Gia, một trong những gia tộc lớn có thể sánh vai với Quân Gia, Đường Nguyên. Quả đúng như tưởng tượng, tên này béo còn hơn heo nữa. Quân Tà thầm nghĩ.

– Ồ, Đường đại thiếu gia, có chuyện gì vậy? Sao lại kêu la xin cứu mạng? Tên mù nào dám trêu chọc huynh cơ chứ?

Quân Tà nhìn gã bạn của Quân Mạc Tà, trong lòng cố nén tiếng cười, cất tiếng hỏi.

– Bọn chúng, lũ khốn kiếp đó còn ai khác ngoài đám Lý gia, Mạnh gia, và Tống gia nữa chứ.

Đường đại thiếu gia vô cùng oán giận, cố gắng mở to đôi mắt bé tí dưới lớp mỡ, rên rỉ:

– Mấy hôm nay ta đến Thiên Kim Đường, huynh đệ ngươi chơi ròng rã mười ngày không đứng dậy, thua hết mười lăm vạn lượng bạc. Tam thiếu, ngươi phải cứu ta, phải cứu ta. Bằng không ta… ta về nhà sẽ bị cha ta đánh chết thôi hu hu!

– Mười lăm vạn lượng bạc!!

Quân Tà giật bắn mình:

– Sao lại thua nhiều thế? Mà tiền ngươi đào đâu ra mà lắm vậy??

Đường Nguyên than thở:

– Ngày đầu ta còn thắng. Thắng được năm vạn lượng cơ…

– Chẳng lẽ không thua thì ngươi cứ tiếp tục ��ánh bạc sao? Rốt cuộc làm sao mà thua?? Cỡ ngươi mà cũng dám chơi sao!

Quân Tà trừng mắt nhìn hắn.

Đường Nguyên không dám cãi lại, chỉ biết than thở:

– Không phải tháng trước ngươi cũng thua mười vạn lượng đó sao? Ta thua so với ngươi chỉ là một chút xíu xiu, vậy mà còn mắng ta… ai.

– Nói nữa thì ích gì cơ chứ. Ai da, ta thấy mười lăm vạn lượng bạc, Đường đại thiếu gia ngươi cũng đâu phải không tìm ra, sao lại còn tìm ta mà kêu cứu mạng chứ?

Quân Tà nhất thời nghĩ rằng, cái tên béo ú na ú nần trước mắt này chắc chắn không thể suy đoán theo lẽ thường được, đây thật sự là một tên phá gia chi tử đích thực.

– Cha của ngươi chắc chắn không phải vì mười lăm vạn lượng bạc mà đánh chết ngươi đâu chứ? À, mà có phải ngươi thua hơn con số đó không vậy?

– Là.. là.. ta về sau hết sạch tiền nên mới bảo để về nhà lấy thêm. Lý Bác liền khích ta, nói tất cả mọi người đều đã mệt mỏi, nếu ta muốn thắng trọn thì đây là cơ hội tốt nhất. Ta nổi lòng tham, liền…

Đường Nguyên đưa mắt nhìn Quân Tà ra vẻ tội nghiệp, trên mặt hiện rõ vẻ hối hận không thôi.

– Liền cái gì?

Đột nhiên Quân Tà cảm giác được có điều gì đó không ổn.

– Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Ta nhất thời nóng ruột.. bèn.. bèn đem ngọc bội và bảo kiếm gán lấy ba mươi vạn lượng bạc, nghĩ là thắng ván này rồi về. Không ngờ… không ngờ… cuối cùng cũng thua.

Đường Nguyên vẻ mặt sầu thảm ngập ngừng kể lại.

– Ngươi!! Ôi dào, cái này phải gọi là bại sự tại nhân. Ta nhớ kiếm của ngươi là bảo kiếm Xuy Tuyết, cha ngươi phải tốn rất nhiều tiền mới mua về được. Nó là thần binh lợi khí chém sắt như chém bùn. Còn nữa, ngọc bội của ngươi là do ôn ngọc cực phẩm chế tác mà thành, ta nhớ rõ hai món đó phải tốn đến trăm vạn lượng mới mua được. Mà ngươi chỉ cầm cố được có ba mươi vạn lượng? Cho dù có bán phá giá thì cũng không đến nỗi vậy chứ?

Quân Tà nghẹn lời, không biết nói gì nữa. Lão bạn này quả thật là phá gia chi tử đích thực rồi, haizzz.

– Ta cũng chẳng còn cách nào khác. Lúc đó căng thẳng quá, chả biết nghĩ sao trong đầu cứ mơ mơ hồ h�� nên mới phạm phải sai lầm.

Đường Nguyên thở dài.

– Cho dù ngươi có thua cả hai món đó thì lúc đó cứ nói ghi nợ, hôm khác sang chuộc lại không được sao?? Cha ngươi vốn cũng cưng chiều ngươi, cùng lắm thì răn dạy vài câu, sao nỡ lòng giết ngươi được chứ? Tám mươi, một trăm vạn lượng bạc, đối với ngươi cũng đâu phải quá khó để xoay sở.

Quân Tà lầm bầm.

– Nói cũng bằng thừa, hai món bảo bối này chẳng lẽ ta không muốn lấy lại sao?

Đường Nguyên có chút oán giận:

– Gia pháp của lão gia tử nhà ta chẳng phải ngươi cũng biết đó sao, lần trước ngươi còn thấy ta ăn đòn rồi mà. Suýt chút nữa thì lột da ta ra.

– Cho nên ngươi tiếp tục chơi? Vậy ngươi đã gán cái gì? Trên người ngươi đồ đáng giá cũng không ít, chẳng lẽ tám mươi hay một trăm vạn lượng lại không có?

Quân Tà kinh nghiệm từng trải hơn người, hơn nữa rất sành sỏi tâm lý dân cờ bạc. Chắc chắn là cái tên heo mập này đã gán cái gì đó rồi, nếu không đã chẳng nóng ruột đến thế này.

– Thì.. thì.. lúc ấy trên người ta không có cái gì đáng giá. Nên ta quẫn bách quá. Ta.. ta đem lão bà gán nợ rồi.

Đường Nguyên mặt chảy dài, bộ dạng như muốn đập đầu tự sát:

– Là lão bà chưa xuất giá của ta đó a…a..a!

– Á!!

Khả Nhi đứng cạnh kêu lên một tiếng kinh hãi, mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn Đường Nguyên, trong mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc pha lẫn chút chán ghét. Trong lòng nàng cố nén cơn giận: vất vả lắm thiếu gia mới trở thành người tốt mà cái tên bạn chó má này lại đến gây chuyện.

– Cái gì? Ngươi gán luôn cả vợ? Con mẹ nó, chẳng lẽ ngươi còn dắt cả vợ mình đến sòng bạc ư?

Quân Tà suýt ngã khỏi ghế, suýt ngất xỉu ngay tại chỗ. Thật sự quá kinh khủng, quả thật là không thể tưởng tượng nổi. Vị hôn thê của Đường Nguyên đâu chỉ đơn giản là vợ chưa cưới của hắn mà còn là con gái của Hình Bộ Thị Lang Tôn Thành Hà, là tiểu thư khuê các danh môn vọng tộc. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, người ta cười cho thối mũi. Con trai Hộ Bộ Thượng Thư đi đánh bạc đem con gái của Hình Bộ Thị Lang ra gán nợ. Nghĩ đến cảnh đó, Quân Tà không khỏi rùng mình. Vụ này mà đến tai Đường lão gia tử, chắc chắn lão sẽ lột da tùng xẻo, rút mỡ thắp đèn tên mập này mất.

– Ta… ta không dẫn nàng theo.

Đường Nguyên khóc ròng:

– Ta viết biên lai nợ, ghi nợ bằng tên nàng một trăm vạn lượng bạc. … Giấy trắng mực đen… còn.. còn có chữ ký của ta nữa…a..a!

– Thánh thần thiên địa ơi! Ngu! Ngươi ngu như con lợn ấy!

Con gái của Hình Bộ Thượng Thư, đồng thời là con dâu của Hộ Bộ Thượng Thư, chuyện này liên quan đến danh tiếng và tiền đồ của hai đại gia tộc. Mà dám đem con gái nhà người ta đi gán nợ một trăm vạn lượng bạc. Quân Tà như muốn hóa điên, cười khổ:

– Vậy mà ngươi cũng ký! Một trăm vạn lượng kia đâu?

– Thua luôn.. thua sạch cả rồi…

Đường Nguyên ngồi bệt xuống đất như con heo bị chọc tiết, khóc rống lên:

– Bọn họ nói nếu trong vòng ba ngày không đem đến một trăm năm mươi vạn lượng thì số tiền đó sẽ không còn giá trị, mà người... bọn họ cũng sẽ không cần nữa. Bọn họ sẽ đem giấy nợ này công bố ra ngoài.. hu hu..

– Con mẹ nó chứ!

Quân Tà nghẹn họng:

– Sao lại là một trăm năm mươi vạn lượng? Mới đầu chỉ có một trăm vạn thôi mà?

– Đó là điều kiện cho ta nợ thêm ba ngày đấy!

Đường Nguyên nước mắt nước mũi tèm nhem, kêu khóc:

– Tam thiếu, ngươi nhất định phải cứu ta. Ta… ta đã cùng đường rồi hu hu.

– Cứu ngươi?? Ngươi bảo ta làm cách gì để cứu ngươi bây giờ hả đồ đần độn nhà ngươi? Ta đào đâu ra chừng đó bạc mà cứu ngươi?

Quân Tà thẳng thừng cự tuyệt. Đùa sao? Loại người như ngươi ta còn muốn giết cho xong, dám bảo ta xuất bạc cứu một tên cờ bạc ư? Phì, ta khinh. Nói gì đến chuyện không có, dù có thì ta cũng không giúp.

– Ngươi không cần xuất bạc đâu!

Đường Nguyên giống như hồn nhập xác, nhất thời tỉnh táo, chớp mắt đầy vẻ bỉ ổi, nói:

– Đám Lý Phong và Mạnh Hải Châu đưa ra điều kiện, nói là Quân Tam thiếu đã lâu không gặp. Chỉ cần ta dẫn ngươi đến sòng bạc của chúng, chơi với chúng vài ván, bọn chúng sẽ trả giấy nợ vợ cho ta.

– Ta mà có uy tín cỡ vậy sao?

Quân Tà lắc đầu, chỉ cần nhìn vẻ bề ngoài này của mình, chắc trong quá khứ hắn cũng là tay chơi khét tiếng trong sòng bạc, còn về danh tiếng… haizzz, chỉ sợ là toàn ác danh mà thôi.

Đây là một tác phẩm được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free