(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 154: Quân Mạc Tà, ta muốn đem ngươi nấu thành cơm!
Lẽ nào có cái lý nào cứ là nam nhân thì nhất định phải mang theo xuân dược? Đây là loại suy nghĩ gì thế này? Chúng ta có vợ, có thiếp, cần gì phải giải quyết vấn đề sinh lý bằng thứ này? Huống hồ thanh lâu thì đầy rẫy, thiếu gì nơi để giải quyết nhu cầu sinh lý? Riêng xuân dược, chỉ có bọn dâm tặc mới thủ sẵn trong người thôi chứ!
Hiện giờ nếu ai móc thứ đó ra, chẳng phải là tự khai với mọi người rằng: ta đây chính là dâm tặc ư?
Vậy sau này còn mặt mũi đâu mà làm ăn nữa? Mười mấy đại hán đứng trân trân một chỗ, há hốc mồm suy nghĩ, hoàn toàn không biết phải đáp lời ra sao, chẳng khác nào mười mấy pho tượng gỗ.
– Ầy, ta dùng thứ này chỉ để nghiên cứu giải dược thôi mà, thật ra là vì lòng tốt thôi, đâu phải chuyện gì xấu, sao các ngươi lại làm ra vẻ mặt ấy?
Độc Cô Tiểu Nghệ tuy chột dạ nhưng vẫn cố mạnh miệng nói, cố gắng thuyết phục mọi người, từng bước dẫn dụ:
– Nếu các ngươi lấy ra xuân dược để ta nghiên cứu giải dược, nữ tử thiên hạ từ nay về sau sẽ không còn phải lo lắng nữa, sẽ có biết bao chị em cảm kích các ngươi! Các ngươi chính là công thần lớn nhất!
Mọi người đều nghiêm mặt không nói lời nào.
Đương nhiên ngài không làm chuyện xấu rồi, vì cho dù ngài có muốn làm chuyện xấu cũng chẳng có bản lĩnh đâu! Trong chuyện này, trừ việc ngài bị người khác chiếm tiện nghi ra, thì chẳng còn bất cứ chỗ nào để ngài chiếm lợi cả.
– Giao ra đây đi, giao ra đây đi, các ngươi giao hết ra đây đi.
Độc Cô Tiểu Nghệ chìa tay ra, vẻ mặt háo hức nói.
– Bẩm tiểu thư, thật sự là không có!
Gia tướng cầm đầu nói.
– Chuyện này có sao đâu, cùng lắm thì ngươi đưa cho ta, ta sẽ không nói cho người khác biết là được.
Tiểu nha đầu làm vẻ mặt hiền lành nói.
– Thật sự là không có, thật không có mà!
Tên thủ lĩnh lập tức toát mồ hôi lạnh, nếu mình mà giao xuân dược ra, khi về tất sẽ bị miễn chức! Hơn nữa, làm sao bảo đảm người khác không nghi ngờ mình? Đánh chết cũng không thể nộp ra, huống hồ trên người thật sự không có!
– Chúng tiểu nhân cũng không có!
Mười mấy người chính khí nghiêm nghị đứng thẳng tắp trả lời.
Hơn nữa đoàn người lần này đi là thực hiện nhiệm vụ quân sự chính quy, phải giữ giới luật quân đội, cấm dục còn không xong. Làm gì còn tâm trí đâu mà nghĩ đến mấy thứ vớ vẩn này?
– Ta phi!
Độc Cô Tiểu Nghệ dứt khoát mắng một tiếng, khiến đám người trợn mắt há mồm, không thể tưởng tượng được vị tiểu cô nãi nãi này lại dám trực tiếp mở miệng mắng người.
– Nhiều người đàn ông trưởng thành như vậy mà không ai mang hàng theo sao?
Hơn mười người như một đều đồng loạt gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
– Đã không có, vậy tất cả đều chịu phạt đi. Người đâu!
Độc Cô Tiểu Nghệ nói với vẻ sát khí đằng đằng: – Kéo đám người này ra ngoài cho ta, mỗi người đánh một trăm côn!
Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Chúng ta trên người không mang theo xuân dược, là những người đàn ông rất thành thật, rất tốt, thế mà lại bị coi là có tội ư? Chúng ta không những là đàn ông tốt, còn là những quân nhân tốt, là những quân nhân trên chiến trường. Không có ý chơi bời lêu lổng, vậy cũng là sai sao? Đây là cái lý lẽ gì vậy?
Thương thiên a, đại địa a, xin hãy chỉ cho chúng con lẽ phải đi!
Theo tiếng ra lệnh của Độc Cô Tiểu Nghệ, lập tức xuất hiện vài tên thị vệ hùng dũng như hổ sói đi vào, những người này là đội ngũ chuyên trách của Quân Mạc Tà, được rút ra từ hai trăm năm mươi người để chăm sóc Độc Cô Tiểu Nghệ. Mỗi người đều có công phu không tầm thường, bọn họ không quản mệnh lệnh của tiểu nha đầu là đúng hay sai, mỗi lời nói đều tuân thủ như "Quân pháp".
– Chậm!
Tên thủ lĩnh toàn thân toát mồ hôi lạnh. Một trăm quân côn mà đánh thật, mấy người bọn họ e rằng không đứng dậy nổi. Đến nước này rồi, hay là cứ chiều theo ý tiểu công chúa vậy. Sau đó bọn ta sẽ đi bẩm báo với Quản Thanh Hàn tiểu thư, xin nàng trông coi tiểu công chúa cẩn thận, chắc hẳn cũng sẽ không xảy ra chuyện gì to tát, nếu thực sự có chuyện dẫn đến mất mạng, quả là quá oan uổng.
– A? Sao bây giờ bọn ngươi lại có rồi?
Độc Cô Tiểu Nghệ phất phất tay cho đám thị vệ rời đi, rồi hào hứng hỏi.
– Khỉ ốm, ngươi có đó, phải không? Nhớ trước đây ở Thiên Hương ngươi có cất giữ một ít, mau lấy ra đây!
Thủ lĩnh gia tướng trừng mắt nhìn một người gầy ốm trong đám, sau đó nói.
– Ta, ta.
Người được kêu là Khỉ ốm tội nghiệp nháy mắt liên hồi, không biết nói gì cho đúng.
Thật sự không ngờ trước mấy trăm quân côn, lão đại lại bán đứng mình.
– Ta cái gì mà ta? Mau lấy ra đi!
Thủ lĩnh gia tướng giận dữ mắng một tiếng: – Ngươi thật đúng là thằng cha không có tiền đồ gì cả!
– Nhưng, nhưng thứ này là để chuẩn bị cho ta ăn. Ta nghĩ lần này tới Thiên Nam cũng không có động binh đao, nên chuẩn bị một chút để khi quay về dùng.
Khỉ ốm dùng ánh mắt đáng thương nhìn lão đại. Khuôn mặt gầy gò đỏ bừng lên tận mang tai, vô cùng xấu hổ.
Có người nhịn không được bật cười khụ khụ.
Giải thích chính là che giấu, che giấu chính là chuyện có thật, có loại nam nhân nào mà lại cầm xuân dược bên mình tùy thời đem ra ăn chứ? Chuyện này không cần hỏi ai cũng biết.
– Là loại cho nam nhân ăn à?
Ánh mắt Độc Cô Tiểu Nghệ sáng bừng lên: – Thật là tốt! He he! Vậy cũng tạm dùng được, mau mang ra đây! Ta còn phải nhanh chóng nghiên cứu nữa chứ!
Khỉ ốm vừa buồn bực lại vừa xấu hổ, run lẩy bẩy móc từ trong ngực ra một gói giấy nhỏ, cầm trong tay mà nước mắt chực trào. Hắn liếc nhìn đám người còn lại, thấy đám đồng bọn đều nhìn mình bằng ánh mắt quái dị, giờ phút này, Khỉ ốm hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống đất.
Thật là xấu hổ chết đi được!
Sau này còn phải tốn không ít bạc để bịt miệng đám gia hỏa này lại. Nếu chỉ có mỗi mình hắn biết, đều là huynh đ��� của mình thì không sao, nhưng nếu truyền ra ngoài... Thật sự là muốn dùng đao cứa cổ chết đi cho xong.
Độc Cô Tiểu Nghệ thấy tên gia hỏa này nhăn nhó mãi không đưa, nàng thật sự không thể kiên nhẫn hơn nữa, thoáng cái nhảy ra chộp lấy gói nhỏ, hắc hắc cười, vẻ mặt cực kỳ đắc ý. Sau đó mới nhớ ra thân phận, vội vàng nghiêm giọng hỏi:
– Đồ chơi này dùng như thế nào đây?
Khỉ ốm mặt đỏ ửng, ngay cả cổ cũng đỏ bừng, cố gượng cười nói: – Chỉ cần dùng ngón tay khều một ít, hòa tan với rượu là được.
– Ặc ặc.
Có mấy người ở sau lưng thật sự nhịn không được, liền bật cười phì phì, sau đó vội vàng dùng tay bịt miệng, rồi khó chịu ho khan, khiến thân thể run rẩy từng hồi, cơ mặt cũng có chút vặn vẹo.
– A!
Độc Cô Tiểu Nghệ hiểu ra, liền gật đầu, làm ra vẻ thành thạo, nói: – Dùng vào liệu có phản ứng gì không? Liệu có tổn hại đến thân thể không?
– Không có vấn đề gì đâu! E hèm, về phần phản ứng...
Trên mặt Khỉ ốm xuất hiện những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu, lộp bộp rơi xuống, thật sự không biết nói sao cho phải, khuôn mặt gần như vàng như nến.
Đám người phía sau: một tay ghì chặt miệng, một tay ghì chặt bụng, thân thể run rẩy kịch liệt.
– A, biết rồi, biết rồi, thôi được rồi, không còn gì nữa đâu, các ngươi lui xuống hết đi.
Độc Cô Tiểu Nghệ đỏ mặt lên, tựa hồ cũng biết mình đã hỏi một vấn đề khó trả lời, nên nàng phất phất tay. Đám người như được đại xá, vội vàng xoay người chạy ra ngoài, bỗng chỉ nghe Độc Cô Tiểu Nghệ quát lớn:
– Đợi một chút!
Đám người lập tức dừng chân.
– Chuyện này là một bí mật, biết chưa? Đây là chuyện liên quan đến hạnh phúc của hàng vạn nữ tử, ngàn vạn lần không được tiết lộ ra ngoài!
Độc Cô Tiểu Nghệ nói với vẻ vô cùng uy nghiêm: – Nhất là mấy vị ca ca của ta. Càng không thể để cho họ biết, hiểu chưa? Ừm. Ta, ta sợ họ đi ăn vụng, à, đúng vậy. Chính là sợ họ đi ăn vụng, được chứ?
Gì? Sợ họ ăn vụng ư? Mấy vị đại thiếu gia của Độc Cô gia mà cần đi ăn vụng loại vật này sao? Sắc mặt mọi người lập tức trở nên cổ quái. Nếu để cho mấy vị ca ca của Độc Cô Tiểu Nghệ nghe thấy những lời này, chỉ sợ lập tức phun máu mà ngất đi: chúng ta chính là người bình thường mà.
Chỉ thấy Độc Cô Tiểu Nghệ trừng mắt, nói: – Cho nên ngàn vạn lần không thể để cho họ biết! Nếu có kẻ nào để cho họ biết, hừ hừ, ta sẽ, ta sẽ... Ta sẽ đổ cả gói này vào miệng kẻ đó! Nghe rõ chưa?
– Rõ!
Mọi người lập tức lui ra ngoài. Vừa ra khỏi trướng không được bao xa, đột nhiên một người bổ nhào xuống đất, ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười đến nỗi muốn chết, không thể ngừng lại.
– Ngươi, các ngươi.
Khỉ ốm vừa tức vừa thẹn, mắt trợn thật lớn, vốn dĩ cái quai hàm không có bao nhiêu thịt, lúc này run rẩy trông thật thảm hại.
– Ha ha ha, ta cười chết mất rồi, hóa ra Khỉ ốm lại là người có biện pháp, thật sự là... ngoài ý muốn, khó trách mỗi lần đi kỹ viện thằng cha này lại chạy rất xa, ha ha ha. Lại còn bảo mấy vị thiếu gia muốn đi ăn vụng xuân dược nữa chứ.
Mấy người đều ôm bụng bò lăn trên mặt đất, trong nháy mắt đã thành một đống.
Khỉ ốm đỏ bừng mặt, thân thể run rẩy, đột nhiên ôm một thân cây, hung hăng mà đập đầu vào đó.
Thực sự là khóc không ra nước mắt a.
Sau nửa ngày, cuối cùng tên thủ lĩnh gia tướng mới ngừng cười, nghiêm mặt ho khan vài tiếng, nói: – Cười cũng cười xong rồi. Ta phải dặn các ngươi vài câu, chuyện ngày hôm nay, bất luận là ai cũng không được tiết lộ ra ngoài! Ta tin mọi người đều biết một khi tin tức này được truyền ra ngoài, hậu quả sẽ thế nào, đến lúc đó, mọi người sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu! Hôm nay mọi người thoát được một trăm côn. Có lẽ lần sau còn có quân pháp khác đó, mọi người biết chưa?
Đám người đều gật đầu, tỏ vẻ nhất định giữ bí mật.
– Ta đây phải đi cầu kiến Quản tiểu thư, xin nàng trông nom tiểu công chúa, không để nàng gây ra đại họa gì.
Thủ lĩnh gia tướng vội vã nói.
Trong trướng, Độc Cô Tiểu Nghệ đang cẩn thận từng li từng tí dùng vải lụa gói cái bọc giấy nhỏ lại rồi nhét vào trong ngực. Nàng hơi bất an nhìn xung quanh một chút, thấy không có ai lúc đó mới lộ ra vẻ tươi cười đắc ý.
– La la la!
Độc Cô Tiểu Nghệ vô cùng cao hứng, ngâm nga một khúc ca, cười đến lộ cả hàm răng trắng bóc. Vui vẻ đi tới trước gương, cẩn thận kiểm tra khuôn mặt, sau đó thì thầm tự nói:
– Ta xem ngươi có thể chạy đi đâu, Quân Mạc Tà, bổn cô nương muốn cứng rắn giương cung, đem ngươi nấu thành cơm, xem ngươi còn chạy đi đâu! Hừ, Quản tỷ tỷ, ngàn vạn lần đừng trách tiểu muội không trượng nghĩa! Hắc hắc, xem ngươi làm sao tranh đoạt với ta?
Nghĩ đến đây, Độc Cô Tiểu Nghệ đắc ý làm một cái mặt quỷ trước gương.
Độc Cô Tiểu Nghệ từ nhỏ đã lớn lên trong gia tộc. Đối với phương diện kia quả thực không hiểu gì cả. Lần này nghe được lời nói của Quân Vô Ý với Quản Thanh Hàn đã dấy lên nỗi khủng hoảng trong lòng nàng, cuối cùng nàng lại nghĩ ra được cái chủ ý cổ quái như vậy.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm tinh thần của đội ngũ truyen.free, trân trọng giới thiệu đến quý độc giả.