(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 233: Quyết định thắng bại!
Quân Mạc Tà toàn thân chấn động, ngây người ra. Hắn liếm môi, lúc này mới nhận ra môi đã khô khốc. Khó khăn lắm mới thốt lên:
– Cái… Cái gì?
Trong lòng hắn lúc này thầm kêu khổ. Chẳng lẽ chuyện này là thật sao? Muốn hắn sao? Chuyện này phải làm sao đây? Đây chẳng phải là muốn lấy mạng hắn sao?
Nhưng vẻ mặt và động tác lúc này của hắn, trong mắt Miêu Ti���u Miêu lại thành ra vẻ mừng rỡ tột độ nên mới có thái độ luống cuống như vậy. Nhìn hắn mà xem, chỉ vì một lời đáp ứng của nàng mà hắn đã vui đến mức không nói nên lời rồi… Vừa rồi lúc hắn đại chiến cùng Chiến Thanh Phong và Chiến Ngọc Thụ, nói năng hoạt bát, lưu loát đến thế nào chứ…
Miêu Tiểu Miêu ngẩng đầu, e thẹn lườm hắn một cái, rồi lại vội vàng quay mặt đi, nhẹ nhàng xoay mũi chân vẽ vời trên mặt đất, cúi đầu, phụng phịu nói:
– Đồ ngốc, đúng là tên ngốc lớn nhất trần đời!
Nàng làm sao biết được, lời này vừa thốt ra đã khiến Quân đại thiếu chấn động khôn nguôi!
Chiến gia phải huy động toàn bộ nhân lực lại còn hao tổn thêm rất nhiều tâm huyết mới có thể miễn cưỡng làm được chuyện này, vậy mà Miêu đại tiểu thư chỉ cần khẽ nói vài lời là gần như đã có thể làm được!
Giờ phút này, Quân đại thiếu gia của chúng ta thực sự đã hóa đá…
Mắt vô hồn, người thẫn thờ, quả thực là bị dọa đến mất hồn mất vía rồi…
Đây chẳng lẽ là cái gọi là “nghiệp chướng mỹ nhân” trong truyền thuyết sao? Giờ phút này, Quân đại thiếu dường như đã lâm vào cảnh khóc không ra nước mắt…
Ta có tội tình gì chứ? Ta đâu phải muốn đến đây để mở rộng hậu cung đâu, mục đích của ta chỉ muốn lấy được Thất Thải Thánh Quả thôi mà. Hiện tại tuy ta có nảy sinh một chút lòng tham, muốn có hẳn một gốc Thất Thải Thánh Quả, nhưng đó đã là giới hạn rồi, tuyệt đối không muốn gì hơn nữa.
Chẳng lẽ lại thành ra “vẽ cọp hóa chó” rồi sao? Ngàn ngày bắt nhạn, hôm nay lại bị nhạn mổ vào mắt…
Chẳng rõ Quân đại thiếu gia hiện giờ có còn ý định chiếm tiện nghi hay tiếp tục khoa trương nữa không đây?!
Ngay khi Miêu Tiểu Miêu còn đang say đắm ngắm nhìn Quân Mạc Tà, thì cũng chính là lúc hắn lộ rõ vẻ lúng túng cực độ…
Thế nhưng, cuối cùng cứu tinh của hắn cũng đã xuất hiện…
– Mặc Quân Dạ, Mặc đại thiên tài, huyền thú đã được vận chuyển đến rồi! Ngươi còn muốn kéo dài thời gian đến bao giờ nữa hả?
Một câu nói này của Chiến Thanh Phong cũng đủ để Quân Mạc Tà vin vào đó mà thoát thân, khiến hắn hết sức xúc động, suýt chút nữa đã ôm chầm lấy Chiến Thanh Phong mà hôn một cái tỏ vẻ cảm ơn. Trời đất ơi, đúng là ông trời có mắt! Cuối cùng cũng có người đến giải vây cho hắn rồi…
Hai huynh đệ Chiến Thanh Phong và Chiến Ngọc Thụ thấy một nam một nữ tình tứ bên này trong lòng đều hết sức ghen tị, nhất là Chiến Thanh Phong, có thể nói là tức đến tắc thở!
Hắn đã để ý đến Miêu Tiểu Miêu từ lâu rồi! Người khác có thể không biết dung mạo dưới lớp khăn che mặt của Miêu Tiểu Miêu trông như thế nào, thế nhưng hắn lại là một ngoại lệ, tuy rằng vị Đại công tử Chiến gia này cũng không biết dung mạo hiện giờ của nàng ra sao, nhưng tận sâu trong ký ức của Chiến Thanh Phong, tám năm về trước, lúc ấy Miêu Tiểu Miêu cũng chỉ vừa mới được mười một tuổi nhưng nhan sắc đã đẹp đến kinh người!
Vẻ đẹp của Miêu Tiểu Miêu khi đó cũng đủ khiến người khác kinh ngạc! Tuy rằng khi đó còn non nớt, nhưng Chiến Thanh Phong tin chắc rằng trong tương lai ở Phiêu Miểu Huyễn Phủ, tuyệt đối sẽ không có một thiếu nữ nào có thể so với vẻ đẹp của Miêu Tiểu Miêu!
Thậm chí hiện tại Miêu Tiểu Miêu có tên trong danh sách thập đại mỹ nữ của Huyễn Phủ cũng là nhờ năm đó Chiến Thanh Phong sau khi trông thấy dung mạo của nàng đã truyền tin ra ngoài…
Hiện tại Miêu Tiểu Miêu đã hoàn toàn trưởng thành, chỉ cần nhìn dáng người và ánh mắt ấy cũng đủ để xác nhận điều này, quả là một vị quốc sắc thiên hương, nhan sắc khuynh nước khuynh thành, làm nghiêng ngả chúng sinh!
Còn việc tại sao ở Huyễn Phủ Miêu Tiểu Miêu được liệt vào một trong ba người không thể đắc tội cũng không phải hoàn toàn bởi vì thế lực sau lưng của nàng, Miêu gia, dù đó cũng là một phần nguyên nhân, nhưng chủ yếu lại là do bản tính của nàng. Một khi đã bị chọc ghẹo thì tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua… Một khi bị chọc tức giận thì Miêu đại tiểu thư nhất định sẽ có một trong hai kiểu phản ứng: hoặc hoàn toàn không thèm để tâm, hoặc sẽ tận dụng mọi cơ hội để trả thù, tuyệt đối sẽ khiến kẻ xấu số đó sống không bằng chết, thậm chí cả thân nhân hay một gia tộc cũng không buông tha, tất cả đều chịu chung một số phận: bị tiêu diệt sạch sẽ…
Công chúa của Huyễn Phủ làm sao có thể giống người bình thường? Một người xinh đẹp như thế làm sao có thể để lọt vào tay kẻ khác được? Không thể! Tuyệt đối không thể!
Tuy rằng Chiến Thanh Phong sớm đã có thê thiếp đầy nhà, thậm chí còn có cả mỹ nữ hầu hạ dưới gối, nhưng cũng không ngăn được dã tâm của hắn đối với Miêu Tiểu Miêu. Mặc dù hắn vẫn không ngừng theo đuổi nhưng tuyệt đối không để lộ bất kỳ dấu vết nào, có thể nói là đã thành công mỹ mãn…
Hơn nữa, Miêu gia hiện giờ tuy rằng bề ngoài vẫn là một thế lực lớn mạnh, sản sinh ra nhiều nhân tài cho Huyễn Phủ, nhưng thực tế lại đang dần xuống dốc. Chiến gia nếu có ý định muốn thôn tính thì với thế cục hiện tại, đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Đến lúc đó, đối với hắn, Miêu Tiểu Miêu chẳng phải sẽ thuộc về hắn bất cứ lúc nào sao?
Chiến Thanh Phong lúc này trong lòng đã bùng lên ngọn lửa ghen tuông, cho nên, vừa nghe được tiếng xe ngựa từ xa vang lên là lập tức chớp lấy cơ hội cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Miêu Tiểu Miêu và Quân Mạc Tà. Tuy hành vi này có thể nói là cực kỳ vô lễ nhưng hiện giờ hắn không còn tâm trí để suy nghĩ nhiều đến thế nữa…
Hắn đã sớm xem Miêu Tiểu Miêu là người của hắn, bất luận kẻ nào có ý định với nàng, hắn đều xem người đó là cừu địch có ý định đội mũ xanh lên đầu mình, kể cả nhị đệ Chiến Ngọc Thụ của hắn cũng vậy. Bây giờ xuất hiện thêm tên Mặc Quân Dạ này, đối với loại kẻ thù này, chỉ có một biện pháp xử lý duy nhất: diệt trừ hậu họa để sau này không còn phải lo lắng nữa! Hoặc ít nhất cũng phải chặt đứt mọi cơ hội để hắn có thể tiếp tục đến gần Miêu Tiểu Miêu!
– Ồ, đã đến nhanh như vậy sao? Chiến Đại công tử hiệu suất làm việc quả thật cao!
Quân Mạc Tà cực kỳ phối hợp xoay người lại, khuôn mặt lập tức trở lại bình thường.
Lúc này, ở cửa vào đại sảnh vang lên một tiếng nói:
– Đại công tử, số huyền thú ngài cần đã được đưa đến. Cho tiểu nhân hỏi bây giờ có phải lập tức chuyển chúng vào không?
– Chúng ta đã chờ đến phát điên rồi, c��n không mau lăn đến đây!
Chiến Thanh Phong cau mày quát, phải chịu nhiều áp lực cùng lúc đã khiến vị Đại công tử bình thường dù gặp biến cố gì cũng không hề sợ hãi nay đã chẳng còn chút phong thái ung dung. Với tình hình bây giờ thì hắn làm sao còn tâm trí mà bận tâm đến cái gọi là khí chất phong độ nữa.
Ngay sau đó, một tràng âm thanh ồn ào vang lên, từng đoàn xe ngựa nườm nượp tiến vào bên trong Phiên Hương lâu. Một người trung niên mỉm cười đi đến trước mặt Chiến Thanh Phong, cúi đầu khom lưng, cung kính nói:
– Chiến công tử, ha ha, tiểu nhân không rõ ngài cần loại huyền thú cụ thể nào, nên đã mang theo năm sáu con mỗi chủng loại. Đây đều là những con thú tam tứ giai đáp ứng đủ yêu cầu của ngài, mong rằng ngài vừa ý.
– Ừm, cũng được, nhưng ta cũng không cần nhiều đến thế. Chỉ cần giữ lại tất cả Miêu Thân Hổ cấp bốn là được!
Chiến Thanh Phong trong mắt lóe lên tinh quang, thản nhiên phân phó.
– Miêu Thân Hổ?
Quân Mạc Tà nhíu mày. Hắn đã sống ở Thiên Phạt một thời gian không ngắn, nhưng từ trước đến nay chưa từng nghe đến tên huyền thú “Miêu Thân Hổ”, chẳng lẽ đây là loại huyền thú chỉ có riêng ở Phiêu Miểu Huyễn Phủ?
– Mặc huynh là người ngoại lai, việc không rõ tình hình ở Huyễn Phủ cũng chẳng có gì lạ. Việc không biết về Miêu Thân Hổ cũng là lẽ thường, để ta giải thích cho Mặc huynh hiểu, cũng giúp huynh hiểu rõ hơn về loại huyền thú này.
Chiến Thanh Phong mỉm cười nói:
– Miêu Thân Hổ là một loại huyền thú có vẻ ngoài vô cùng đáng yêu, đồng thời là huyền thú độc đáo chỉ Huyễn Phủ mới có. Đừng bị vẻ ngoài vô hại như mèo con của nó lừa gạt, nó mang đầy đủ đặc tính ưu việt của loài hổ: hung tàn, thích máu, hơn nữa lại còn phát triển mạnh mẽ về mặt ý thức. Tuy rằng chỉ có thể tiến giai đến cấp bốn nhưng dựa vào bản tính hiếu chiến trời sinh, năng lực của nó vượt xa các huyền thú đồng cấp. Ví dụ nếu đều là huyền thú cấp bốn, thì chắc chắn con “Mèo con” này sẽ dễ dàng khắc chế tất cả những con khác…
– Thì ra là thế, đa tạ Chiến công tử đã chỉ giáo.
Quân Mạc Tà gật đầu, bề ngoài tuy rất đỗi lễ phép nhưng trong lòng lại tự nói với mình: đối với ta thì Miêu Thân Hổ, Cẩu Thân Hổ hay bất cứ thứ quái quỷ gì thì cũng là huyền thú như nhau cả.
Sau khi Chiến Thanh Phong ra lệnh liền thấy mấy người vạm vỡ mang những cái lồng sắt đến, đặt ngay giữa sân. Tổng cộng có sáu cái lồng sắt nhỏ, mà bên trong mỗi cái lồng chỉ có một con huyền thú lông sặc sỡ, trông hệt như một con mèo bình thường.
Ngay khi cả bầy được đặt cùng một chỗ, chúng vốn đang nằm uể oải trong lồng sắt, bộ dạng hết sức ngây thơ. Nhưng sau khi cảm nhận được có đồng loại bên cạnh, trong nháy mắt chúng lập tức thay đổi hoàn toàn! “Xoạt” một tiếng đứng lên, trong mắt bắn ra quang mang hung chiến, răng nanh lộ hẳn ra ngoài, ô ô gầm gừ vài tiếng, rõ ràng là đang ra sức thị uy, dường như chỉ cần có kẻ nào tiến vào lãnh địa là chúng sẽ lập tức tấn công!
Mỗi con Miêu Thân Hổ này nặng nhất cũng chỉ khoảng mười cân, nhưng lớp lông trên trán lại mọc thành hình chữ “Vương”, vô cùng bắt mắt! Thân hình tuy nhỏ nhắn, nhưng lại tỏa ra khí độ vương giả rõ rệt!
– Quả nhiên không hổ danh là huyền thú cấp bốn hung hãn nhất, quả đúng là danh xứng với thực.
Quân Mạc Tà nói.
Trong lòng hắn cũng cảm thấy đôi chút kinh ngạc.
– Để cho công bằng, mời Mặc huynh chọn trước.
Chiến Thanh Phong lớn tiếng nói. Kỳ thực sức chiến đấu của mỗi con Miêu Thân Hổ cũng không khác biệt là mấy, ai chọn trước cũng không ảnh hưởng nhiều đến kết quả. Điểm mấu chốt là Chiến Thanh Phong nắm giữ độc môn công pháp, bất luận hắn chọn trúng con huyền thú nào đi chăng nữa, chỉ cần đến lúc quyết đấu hắn đứng sau lưng con Miêu Thân Hổ này rồi vận dụng bí quyết tâm pháp, rót linh lực vào nó, lúc đó sức chiến đấu của nó sẽ lập tức tăng lên gấp đôi!
Sau khi năng lực được tăng lên gấp đôi, Miêu Thân Hổ cấp bốn sẽ lập tức đạt đến cấp năm, chênh lệch hẳn một bậc. Kết quả lúc này thì khỏi phải nói!
Đây mới là điểm mà Chiến Thanh Phong, hay nói đúng hơn là tất cả người trong Chiến gia ở Huyễn Phủ đều cảm thấy tự tin, và đây cũng là năng lực đặc biệt nhất để khống chế huyền thú!
– Chiến huynh đã khiêm nhường như thế. Nếu ta còn chối từ thì quả thật là bất kính.
Quân Mạc Tà cười cười, chậm rãi tiến tới.
Đám Miêu Thân Hổ trong lồng sắt thấy có người đi đến, lại bắt đầu gầm gừ dữ dội hơn, nghiến răng ken két, như đang cảnh cáo kẻ đang tới gần, nếu còn tiếp tục xâm phạm địa bàn của chúng thì sẽ phải trả giá đắt.
Thực tế, tuy bọn Miêu Thân Hổ này nổi tiếng hiếu chiến, nhưng trong mắt “Mặc đại thiên tài” thì đám này chẳng qua cũng chỉ là lũ huyền thú bình thường, hắn hoàn toàn chẳng thèm để ý. Còn Chiến Thanh Phong bề ngoài tỏ ra hết sức hào phóng, nhường Mặc Quân Dạ thoải mái chọn lựa trước, hiển nhiên cũng chẳng có ý tốt đẹp gì, hắn chỉ muốn có kịch hay để xem thôi. Nếu Mặc Quân Dạ không cẩn thận sẽ rất dễ bị đám Miêu Thân Hổ này túm lấy, đó mới là chuyện vui chính chứ!
Đáng tiếc Quân Mạc Tà không hề bị đám Miêu Thân Hổ này dọa sợ, ngay lập tức đến chọn một con gần mình nhất.
Hắn liếc nhìn một lượt, nói:
– Con này đi, ta nhìn nó cũng thấy thật đáng yêu, thật giống những con thú cưng ở nhà ta. Nếu thực lực đã tương đương, vậy thì hơn thua chỉ còn dựa vào vận may. Ta tin vào trực giác của ta, hơn nữa, vận may của ta hiện giờ đang rất tốt!
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.