(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 284 : Ngươi thật sự không quan tâm đến ta sao?
Từ trước đến nay, Quân đại thiếu gia đã khi nào bị đối xử như vậy? Người kính ta một thước, ta đương nhiên sẽ kính lại một trượng. Còn nếu ngươi có thái độ như thế, thì đừng trách ta không khách khí. Vốn dĩ thiếu gia ta, mặc dù trong lòng vẫn có chút áy náy đối với Miêu Tiểu Miêu, nhưng đối với Miêu gia các ngươi thì lại khác. Nếu ta không giúp, Miêu gia đã bị xóa tên khỏi Huyễn Phủ rồi, thế mà còn đối xử với ân nhân như vậy thì thật là...
Miêu Đao nghe vậy tức thì sắc mặt phát lạnh, đôi mắt như lưỡi đao vô cùng sắc bén chĩa thẳng vào Quân đại thiếu gia, gằn từng chữ:
– Tiểu tử đừng tưởng ngươi có được “Không linh thể chất” vạn năm có một mà kiêu căng phách lối. Tuy ngươi rất đặc biệt nhưng cũng chỉ là đặc biệt thôi. Nếu ngươi biến mất, Huyền Huyễn đại lục vẫn là Huyền Huyễn đại lục, Phiêu Miễu Huyễn Phủ vẫn là Phiêu Miễu Huyễn Phủ. Thế giới này cũng không vì ngươi mà thay đổi, ngươi cho rằng mình rất đặc biệt sao?
– Hay... rất hay... ngươi nói rất hay!
Quân Mạc Tà lạnh lùng nhìn hắn, vừa vắt chéo chân vừa nói:
– Chính là vì “Không linh thể chất” không có gì đặc biệt, cũng bình thường như ban ngày có mặt trời, ban đêm có mặt trăng vậy, vì thế nên bổn thiếu gia mới hào phóng cho phép ngươi giết một kẻ không có gì đặc biệt như ta.
Trên đời này không có gì là tuyệt đối. Có lẽ thế giới cũng sẽ không vì một người mà thay đổi, nhưng cái gọi là "một người" ấy chỉ những kẻ phàm phu tục tử. Còn đối với một số người, thế giới có thể sẽ vì họ mà phát sinh những biến hóa không thể tưởng tượng được.
Sát khí trong mắt Miêu Đao chợt hiện.
Miêu Kiếm im lặng nãy giờ bỗng cảm thấy không ổn, thầm nghĩ phủ chủ chỉ yêu cầu mang tên tiểu tử này đến gặp hắn chứ không hề ra lệnh giết. Hiện giờ lão Đao chỉ dọa nạt hắn thôi, ai ngờ tiểu tử lại manh động thế, khiến cả hai lâm vào tình trạng đâm lao phải theo lao. Lỡ lão đại lửa giận che mờ lý trí mà giết hắn đi thì chuyện sẽ càng phiền toái hơn.
Sở dĩ xảy ra chuyện như vậy là do cả hai người đều không ngờ rằng Mạc Quân Dạ tuy trẻ tuổi nhưng lại quá cứng đầu. Thà chết chứ không chịu lui. Tính cách này tuy mang vẻ tiêu cực nhưng lại vô cùng phù hợp với kẻ có “Không linh thể chất” như hắn.
– Mạc Quân Dạ, tuy ngươi không sợ chết nhưng ngươi nhẫn tâm không để ý đến tính mạng bảy vị sư phụ của ngươi ư?
Miêu Kiếm hỏi:
– Ngươi nên biết rằng, mọi hành động của ngươi dù đúng sai, thì đám người Tào Quốc Phong đều phải chịu phân nửa trách nhiệm. Ngươi nhẫn tâm nhìn cả bảy người chỉ vì sự manh động của ngươi mà tiêu tan công sức tu luyện cả ngàn năm ư?
Quân Mạc Tà vẫn giữ nguyên ánh mắt đối chọi với Miêu Đao, vẻ mặt bình tĩnh, không chút dao động trước lời Miêu Kiếm, như thể những lời đó chưa từng được nói ra.
Miêu Đao nhìn thật lâu rồi rốt cục cũng thu hồi ánh mắt đứng lên. Trong lòng thầm cảm thấy kinh ngạc. Tu vi của bản thân đã là Thánh Tôn, vậy mà dưới ánh mắt của mình, hắn vẫn có thể đối mặt mà không hề nao núng. Với tâm tính đạt đến trình độ này, e rằng trong giới trẻ không ai sánh kịp. Không chỉ trong giới trẻ, mà ngay cả các Thánh Hoàng cường giả cũng chưa chắc làm được.
Vì sợ làm tổn thương hắn mà mình chưa vận dụng hết tinh thần lực. Nhưng khi bị tiểu tử này chọc giận, mình đã vô thức bộc lộ ra một tia sát khí. Đừng coi thường một tia này, sát khí này đã được tích lũy cả mấy ngàn năm, người bình thường căn bản không thể chịu được.
Nếu đổi lại là người khác, cho dù có tu vi tương đương với mình, e rằng giờ này cũng đã lâm vào ảo giác, thậm chí thần trí có thể trở nên điên loạn. Nhưng tiểu tử này đôi mắt lại chỉ một mảnh trong suốt không hề dao động, thật là không thể tưởng tượng được.
Miêu Đao sau một hồi trầm tư liền hừ lạnh nói:
– Tiểu tử ngươi được lắm, quả không hổ danh là kẻ có được “Không linh thể chất”, lá gan quả thật rất lớn. Chả trách làm cho tiểu Miêu tức giận đến vậy.
Ngữ khí của Miêu Đao tuy vẫn lạnh băng như trước, nhưng trong lời nói vẫn có ý tán thưởng. Song, khi nói đến đây thì âm thanh lại trở nên hừng hực vì giận.
Quân Mạc Tà trong lòng chợt động: "Chẳng lẽ Miêu Tiểu Miêu đã xảy ra chuyện gì?"
– Đừng có uy hiếp ta, ta sẽ không chịu thua đâu. Miêu gia, ta sẽ đến, không cần ngươi phải uy hiếp.
Quân Mạc Tà chậm rãi ngồi dậy, lạnh lùng nói:
– Chuyện của Miêu Tiểu Miêu thật ra là lỗi của ta, nếu các ngươi không đến ta cũng sẽ tới. Trách nhiệm của ta, ta trước nay chưa từng trốn tránh. Còn muốn uy hiếp ta ư? Hahahahaha...
Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng:
– Cho dù xác chất thành núi, máu chảy thành sông, ta cũng quyết không đi. Nếu ngươi thích, có thể đem một cái xác về báo cáo kết quả.
Tính tình của Quân đại thiếu gia từ trước giờ đều như vậy. Hắn có thể dùng mọi cách để đạt được mục đích của mình, bất kể thủ đoạn. Nhưng nếu thủ đoạn của hắn dẫn đến hậu quả gì, hắn cũng quyết không trốn tránh mà sẽ đối mặt để giải quyết. Đó là trách nhiệm mà hắn đặt ra cho bản thân.
Nhưng nếu có người uy hiếp đến hắn, thì xin lỗi! Bất kể ngươi là ai, vì lý do gì, hay xuất phát từ lập trường nào, bản thiếu gia đã nói không hứng thú là không hứng thú. Cho dù là tan xương nát thịt cũng không có hứng thú. Tính cách ấy, trải qua hai kiếp, vẫn không hề thay đổi.
Đối mặt với cả hai kẻ có thực lực cao hơn mình nhiều lần, nhưng đối phương đã uy hiếp, thì hắn dù có chết cũng không phục tùng.
Trên thế gian này không gì có thể thay đổi tính cách này của hắn.
Đây chính là thứ được gọi là ngạo khí.
Chuyện đến mức này mà Quân Mạc Tà vẫn đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu không chịu thua, dù trước mặt là hai Thánh Tôn cường giả uy hiếp. Tình hình lúc này quả thật tiến thoái lưỡng nan!
Trước khi đến đây, cả hai đều không ngờ tiểu tử này lại có tính tình vừa cứng đầu vừa cao ngạo như vậy.
Phạt hắn không được, giết hắn cũng không xong... thật đúng là khiến người ta đau đầu!
– Quân Dạ, nếu phủ chủ có chuyện tìm ngươi thì ngươi hãy đi xem thử xem. Chuyện liên quan đến Miêu tiểu nữ nên họ nóng giận là chuyện bình thường mà...
Tào Quốc Phong thấy không khí dần có chiều hướng xấu đi, có nguy cơ bùng nổ xung đột. Đến lúc ấy thì cái mạng già này của lão cũng khó giữ, nên vội vàng mở lời khuyên can.
– Không!
Quân Mạc Tà nói như chém đinh chặt sắt:
– Ta muốn đi hay không là chuyện của ta. Muốn ta đi ư, hãy thu hồi lời ngươi vừa nói rồi mới thương lượng tiếp!
Hắn nhíu mày, lạnh lùng nói:
– Nếu không thì dù thực lực các ngươi cường đại, muốn cưỡng ép bắt ta đi, thì đến nơi cũng chỉ là một cái xác chết thôi.
Quân Mạc Tà nói ra lời này như trúng tim đen của hai huynh đệ họ. Họ đúng là đang tính toán trong đầu rằng cả hai, mỗi người một bên, sẽ nhấc tiểu tử này chạy về. Nhưng bị tiểu tử này nói một câu khiến cả hai ngẩn cả người.
Chuyện này thật đúng là khó nghĩ, mà lùi không được, tiến không xong. Chuyện này lại liên quan đến tâm bệnh của Miêu Tiểu Miêu không thể chậm trễ. Nhất thời khiến hai huynh đệ cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Miêu Đao sắc mặt biến đổi liên tục, như đang đắn đo suy tính điều gì đó. Đột nhiên hắn dậm chân, nét mặt tối sầm lại như đã hạ một quyết định vô cùng khó khăn:
– Đi, coi như tiểu tử ngươi lợi hại, lời nói mới rồi lão phu thu hồi, bây giờ đi được rồi chứ?
Hắn nói xong liền hung hăng trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà, lòng thầm nghĩ xem như lần này tiểu tử ngươi giỏi. Ngươi nhớ đó, dám không chừa mặt mũi cho lão phu, sau này ngươi có hối hận cũng đã muộn rồi.
Hắn như đang tự thôi miên bản thân bằng ý nghĩ "Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn" để có thể thốt ra câu nói vừa rồi.
– Ưm, thế cũng tốt, nếu nói sớm chút thì chuyện này đâu khó khăn đến thế!
Quân Mạc Tà há lại không biết lão già này đang toan tính gì trong đầu, nhưng hắn chẳng để tâm. Sau này hắn rời khỏi đây, cho dù lão gia hỏa này có lợi hại đến đâu cũng không thể làm gì được hắn. Trong lòng thầm cười, hắn thúc giục:
– Này, còn chờ gì nữa? Còn không đi mau? Chẳng phải nói phủ chủ có chuyện quan trọng cần gặp ta thương lượng sao?
Hai vị Thánh Tôn Miêu Đao và Miêu Kiếm nhất thời chán nản. Vừa rồi thì hung hăng thà chết không đi, giờ lại vội vàng đòi đi cũng là ngươi. Cái tên tiểu tử này... có phải bị thần kinh không? Chuyện phủ chủ có việc quan trọng tìm ngươi, cần ngươi phải nhắc nhở sao? Ngươi cũng xứng đáng sao? Ta phi.
Quân Mạc Tà tuy rằng hời hợt ngoài miệng nhưng trong lòng lại thầm cảm thấy lo lắng. Dù sao nếu Miêu Tiểu Miêu bởi vì chuyện ngày hôm nay mà xảy ra việc gì, thì e rằng cả đời này Mạc Tà hắn phải chịu cắn rứt lương tâm rồi.
Nên thật ra, nếu nói về sự lo lắng trong lòng, hắn còn sốt ruột hơn hai vị kia vài phần.
– Tiểu tử, đi theo ta!
Miêu Kiếm bắt lấy cánh tay của hắn, sau đó Quân Mạc Tà cảm giác như bản thân đã đang vân giá vũ giữa không trung. Phía dưới, đám người Tào Quốc Phong vừa chạy theo thì cả ba người đã đi xa...
Trong lòng Quân Mạc Tà thầm chấn động: cả hai người này thực lực không phải là để trưng bày. Tốc độ thật nhanh, dù là Chiến Tiêm Tiêm bắn pháo cũng không theo kịp. Thực lực của Miêu gia quả là hùng hậu.
------------ -------------
Lại nói về Miêu Tiểu Miêu, do quá thương tâm trong lòng nên đi được không bao xa đã không chịu được mà hôn mê bất tỉnh. Tiểu Đậu Nha ôm nàng phi nước đại về Miêu gia, khiến cả Miêu gia trải qua một phen náo động kinh thiên động địa.
Cả Miêu gia, từ người già đến trẻ nhỏ, hôm nay đều tập trung chúc thọ Miêu Kinh Vân tròn năm trăm tuổi. Thế mà lại thấy bảo bối của Miêu gia trở về trong tình trạng hấp hối, khiến tất cả đều cực kỳ hoảng hốt.
Miêu Kinh Vân lại càng hừng hực lửa giận!
Lại có kẻ dám ngay trong đại thọ của mình mà làm bị thương bảo bối của mình? Đây chẳng phải là khinh thường Miêu gia ta sao? Kẻ nào dám gây ra chuyện này quả thật rất có gan!
Miêu Tiểu Miêu vừa được đưa vào phòng, Miêu Kinh Vân cùng đám người Miêu gia đã như ong vỡ tổ ùa vào, ai nấy đều cau có.
Miêu Tiểu Miêu thương thế không nhẹ. Nàng bị đả kích về mặt tinh thần, khiến nguyên thần tổn thương. Đáng nói hơn, nàng còn chưa hình thành nguyên thần hoàn chỉnh đã lâm vào tình trạng này, khiến tình hình vô cùng nghiêm trọng.
Nguyên thần tổn thương, ngũ tạng tổn hại. Cả hai khiến cho Miêu Tiểu Miêu lâm vào hôn mê. Loại hôn mê này một nửa là do thương thế của Miêu Tiểu Miêu gây ra, nửa còn lại là do ý thức của nàng.
Mất đi hy vọng, tất cả những gì nàng có – sắc đẹp, tài năng, tình yêu – đều tan vỡ, khiến Miêu Tiểu Miêu không muốn tỉnh lại.
Nếu không thể cứu nàng tỉnh dậy, thì e rằng nàng sẽ phải sống mãi trong tình trạng này.
Tình huống này rất giống với mẫu thân Đông Phương Vấn Tâm của Quân Mạc Tà năm ấy. Loại bệnh tình này, trừ phi chính người bệnh muốn tỉnh lại, bằng không thì không một danh y nào có thể chữa trị được.
Cả Miêu gia, từ già đến trẻ, đều bó tay không biết cách chữa trị, ai nấy đều rụng không ít tóc vì lo lắng.
Miêu phu nhân khóc liên hồi, ngất lên ngất xuống.
Bận rộn cả nửa ngày, mọi người mới chợt nhớ đến nhân chứng duy nhất chứng kiến mọi việc: Tiểu Đậu Nha.
Cả đám vội hỏi mọi chuyện rốt cục là như thế nào!
Tiểu Đậu Nha đương nhiên không dám lừa gạt, lại cộng thêm một bụng đầy oán khí với Quân đại thiếu gia, khiến câu chuyện kể ra mặc dù không thêm thắt chi tiết nào, nhưng ngôn từ lại đầy rẫy oán khí, khiến ai nấy nghe xong đều giận tím mặt.
Cái tên Mạc Quân Dạ này thật là không biết điều!
Có người ý kiến rằng nên bắt tiểu tử “Không linh thể chất” đó về đem giết chết.
Nhưng Miêu phu nhân nhìn thấy con gái của mình sắc mặt trắng bệt, trong lúc hôn mê vẫn còn lẩm bẩm:
– Quân Dạ, ngươi thật sự không quan tâm đến ta sao? Thật sự không muốn ta sao?
Lời này vô cùng thê lương, khiến Miêu phu nhân lòng đau như cắt.
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn.