(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 292: Tứ đại đệ tử của Cửu U Đệ Nhất Thiếu!
Hỏi xong, hắn nhắm mắt lại, lẳng lặng bước đi. Bởi vì Quân Đại thiếu tin rằng lão nhân này chắc chắn sẽ cho hắn câu trả lời.
– Nên nói thế nào đây… Chuyện này có thể xem là liên quan đến tu vi của mỗi người. Dù cho tu vi đạt đến một cảnh giới nhất định thì trạng thái mỗi người mỗi khác, mà biểu hiện này không nhất thiết phải nằm ở phương diện huy��n khí. Ví dụ như ta đây, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể thấy được giai vị của mỗi người, không cần biết người ta giấu giếm hay dùng phương pháp gì để che đậy đi nữa… Đơn giản mà nói, mỗi người đều có Tinh – Khí – Thần khác nhau, vậy tất nhiên sẽ khiến cho Tinh – Khí – Thần cũng khác hẳn phải không?… Thôi, mấy chuyện này nói ra cũng tự hiểu. Chỉ có điều, muốn “hiểu” được thì phải đạt đến một điểm đột phá, đó mới chính là điều khó khăn đến cực điểm!
Mạc Tà yên lặng gật gật đầu, chân vẫn tiếp tục bước tới phía trước.
Nhưng sau khi hắn bước thêm vài bước, rốt cuộc cũng đã phát hiện điểm bất thường!
– Tinh khí thần!
Hình như ở cái thế giới này chưa từng có người nào nói như vậy. Thậm chí trong ngôn ngữ của thế giới này cũng không có những từ này! Nhưng lão già này lại có thể nhẹ nhàng nói tới ba chữ đó!
Trong chốc lát, Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy máu trong người xông thẳng lên đỉnh đầu, hắn thất thanh hỏi:
– Ngươi… Chẳng lẽ ngươi chính là Cửu U Đệ Nhất Thiếu?
Có lẽ vậy, chỉ có cái tên điên từng đến Địa cầu kia mới có thể biết được ba chữ Tinh khí thần kia.
Mặt khác, Quân Mạc Tà còn có một linh cảm mơ hồ khi nghe lão già nói câu “Thiên tài như thế, dù lão phu sống vạn năm cũng chỉ mới gặp lần đầu. Không tệ, thật sự không tệ.”
Chính là câu này!
Kẻ nào có thể sống một vạn năm?
– Ngươi chính là Cửu U Đệ Nhất Thiếu?
Vấn đề này vừa được hỏi ra, không gian nhất thời lâm vào một mảng yên tĩnh!
Cả không gian chỉ còn tiếng bước chân không ngừng của Quân Mạc Tà.
Một hồi lâu sau, thanh âm già nua kia mới thở dài một tiếng thật sâu, mang theo vô tận hoài niệm mà lẩm bẩm:
– Đó là tục danh của sư phụ ta… Mỗi một lần nghe thấy cái tên đó, lão phu như thấy sư phụ đang đứng trước mặt mình, như đang nghe thấy những lời sư phụ răn dạy vậy… Có thể nói, những ngày đi theo sư phụ là những phút giây ý nghĩa nhất trong sinh mệnh của ta. Hiện tại thì mỗi ngày đều trôi qua trong vô vị, buồn tẻ đến mệt mỏi…
“Sư phụ? Hắn là đệ tử của Cửu U Đệ Nhất Thiếu?”
Trong đầu Quân M���c Tà như nổ ầm một cái, lớn tiếng kêu lên:
– Chẳng lẽ ngươi chính là chủ nhân Phiêu Miểu Huyễn Phủ đời thứ nhất? Cũng chính là người khai sáng Phiêu Miểu Huyễn Phủ? Tổ tiên của Miêu gia? Miêu Khuynh Thành?
– A?… Ngươi rốt cuộc đoán ra rồi sao?…
Thanh âm của Miêu Khuynh Thành hư vô mờ mịt, nhưng nghe những lời này vẫn toát lên một ít ý vui mừng.
– “Miêu Khuynh Thành, chính là hắn, thì ra hắn chính là Miêu Khuynh Thành!”
Một loạt những suy nghĩ điên cuồng vây lấy Quân Mạc Tà. Chính mình thật sự có thể gặp được một tồn tại trong truyền thuyết, một trong bốn đại đệ tử của Cửu U Đệ Nhất Thiếu.
Năm đó, Cửu U Đệ Nhất Thiếu nhận bốn đại đệ tử!
Bộ Vân Thiên, Du Thương Hải, Mộng Quỳnh Tiêu, Miêu Khuynh Thành!
Đây là bốn cái tên trong truyền thuyết gây chấn động cả đại lục vạn năm qua.
*Khinh tiếu đạp hồng trần, mạn bộ thượng vân thiên!* *(Cười khẽ đạp hồng trần, bước chậm lên trời cao!)*
Bộ Vân Thiên, là kẻ khai sáng Độn Thế Tiên Cung – một trong Tam Đại Thánh Địa!
*Thương hải tiệt lưu vân, nhất nhãn đoạn thương khung!* *(Biển cả ngăn mây bay, liếc mắt một cái đoạn trời cao!)*
Du Thương Hải, là kẻ khai sáng Mộng Huyễn Huyết Hải – một trong Tam Đại Thánh Địa!
*Nhân gian vô anh hùng, mộng lý hữu quỳnh tiêu!* *(Thế gian không có anh hùng, trong mơ vẫn nhắc đến tên người Quỳnh Tiêu!)*
Mộng Quỳnh Tiêu, là kẻ khai sáng Chí Tôn Kim Thành – một trong Tam Đại Thánh Địa!
*Nhất kiếm quyết thiên nam, nhất đao hựu khuynh thành!* *(Một kiếm chấn trời nam, một đao đánh ngã cả thành trì!)*
Miêu Khuynh Thành! Kẻ khai sáng ra một không gian độc lập tên Phiêu Miểu Huyễn Phủ, độc lập với cả Huyền Huyền đại lục.
Bốn người này, không ai không phải là bậc tuấn kiệt của thế gian! Không ai không phải là anh hùng cái thế! Là truyền thuyết trong những truyền thuyết!
Quân Mạc Tà tuyệt đối không thể tưởng tượng được chuyến đi vào Phiêu Miểu Huyễn Phủ này lại gặp được một vị tồn tại trong truyền thuyết này!
Tuy Quân Mạc Tà đang bị vây trong sự kích động nhưng Miêu Khuynh Thành chỉ nhẹ nhàng thở dài, tựa hồ như chìm vào trong dĩ vãng. Mãi một lúc sau, lão mới khẽ gật đầu:
– Cái tên này… Thật sự là quá xa vời rồi… Thế gian hiện nay… sớm đã không còn những người khi đó…!
– Như vậy… Ngài nếu ở trong này vậy ba vị kia đâu… Bọn họ có phải cũng ở đây hay không?
Mạc Tà cẩn thận hỏi.
– Năm đó, trong bốn người sư môn thì ta là kẻ nhỏ nhất…
Thanh âm Miêu Khuynh Thành mang theo vị hoài niệm quá khứ nồng đậm, trầm lặng kể:
– Lúc đầu bốn sư huynh đệ chúng ta mỗi người một phái nhưng vẫn hòa hợp. Thế nhưng càng về sau, những cuộc phân tranh càng nhiều… Bốn người họ đấu với nhau ròng rã suốt một ngàn năm. Trong một ngàn năm này, hầu như mỗi người đều ít nhất một lần suýt nữa là phải chết… Ai…!
Nhớ lại chuyện cũ khi xưa, những nguy hiểm, những cừu hận khắc cốt… hiện tại ở trong đầu Miêu Khuynh Thành thì nó đều trở thành những hoài niệm. Tựa như những chuyện sư huynh đệ họ chém giết lừa gạt lẫn nhau kia chỉ là một trò chơi mà thôi. Nhớ lại những chuyện đó khiến thanh âm của lão tràn đầy cảm xúc, tràn ngập sự lưu luyến…
– Càng về sau, mọi người rốt cuộc đều chán nản. Ta lúc đó là đệ tử nhỏ nhất nên được sư phụ quan tâm, cũng nhờ đó mà chiếm được cái Phiêu Miểu Huyễn Phủ độc lập này…
– Ba người bọn họ, sau khi sư phụ rời đi được một ngàn năm thì rốt cuộc chẳng thấy chuyện gì thú vị để mà làm nữa. Thậm chí đối với chuyện tranh đấu lẫn nhau cũng đã rất mệt mỏi. Vì vậy, sau một trăm năm họ đều lần lượt phá vỡ hư không, đi lên con đường tìm kiếm sư phụ…
Thanh âm của Miêu Khuynh Thành càng lúc càng khắc sâu nét cảm tình:
– Nhớ lại ngày đó… bốn người chúng ta tụ họp lại rồi nấu một bữa cơm. Đại sư huynh còn tự mình đào lên mấy gốc củ cải trắng làm món “La bặc đôn la bặc”. Ba ngày sau đó, Đại sư huynh Bộ Vân Thiên liền phá vỡ hư không, bước lên con đường hư vô mờ mịt…
Quân Đại thiếu gia nhà ta sững sờ, nhưng sững sờ là vì không biết “la bặc đôn la bặc” rốt cuộc là cái món gì!
– Mười năm sau đó. Nhị sư huynh cũng gọi mọi người lại. Ba người chúng ta cũng cùng nhau ăn một bữa cơm. Nhị sư huynh Du Thương Hải làm món “tuân long ngư”, “đôn hùng chưởng”… Ta trước giờ chỉ thích ăn chay không ăn thịt, nhưng bữa đó ta rốt cuộc cũng ăn hết một cái tay gấu và uống hết một chén canh cá… Cũng ba ngày sau, Nhị sư huynh ở giữa Huyết Hải bay thẳng lên trời, sau đó cũng không quay về nữa…
– Năm mươi năm sau, Thần niệm của Tam sư huynh xuyên tới Huyễn phủ, muốn chúng ta gặp mặt lần nữa. Ngày đó, trước mắt hai chúng ta là một bàn sơn hào hải vị nhưng cả hai đều không ăn gì, chỉ lẳng lặng nhìn nhau rồi rơi vài giọt lệ… Cũng ba ngày sau đó, Tam sư huynh không còn chút tung tích.
Anh Tà nhà ta lúc này thật sự là há hốc mồm giống như đang nghe kể chuyện thần thoại vậy. Trước mặt mình vốn là câu chuyện thần kỳ phá vỡ hư không mà đi, sao lại biến thành “bình thường như củ cải đường” vậy nè trời?
Nhưng Anh Tà vẫn biết rất rõ, tất cả những chuyện này đều là sự thật…
– Đến bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ, trước khi đi Tam sư huynh còn nói: “Tiểu Tứ, chúng ta chờ ngươi!” Có điều từ đó đến nay cũng đã qua một vạn năm (10.000 năm)… Ta vẫn còn ở nơi này.
Giọng của Miêu Khuynh Thành lúc này đã trầm xuống…
– Vậy sao ngươi không đi? Ba sư huynh của ngươi có thể đi, ngươi không thể đi thì còn đạo lý gì nữa?
Quân Mạc Tà không khỏi tò mò. Khi những lời này vừa ra khỏi miệng, hắn lập tức ý thức được chính mình đã nói những lời không nên nói. Bởi vì cả không gian này đột nhiên tràn ngập một sự bi thương khó nói nên lời…
Đồng thời, Quân Mạc Tà cảm giác được trước mặt sáng bừng, thì ra mình đã đi tới một không gian khác thật lớn!
Có điều ở đây vẫn không nhìn thấy hình bóng của Miêu Khuynh Thành…
Sau một lúc lâu, rốt cuộc âm thanh mờ mờ ảo ảo của Miêu Khuynh Thành cũng vang lên:
– Không phải ta không muốn đi! Nhưng sư phụ lão nhân gia ta nhìn thấy ba người đệ tử trước sau phá vỡ hư không mà đến nên đột nhiên cảm thấy phiền phức. Lại lo lắng bên này lại có người liên tục phá vỡ hư không mà đến… bởi vậy ngài phất tay một cái, hoàn toàn phong bế Thông Thiên Môn của Huyền Huyền đại lục!
Lông mi Quân Mạc Tà giật lên giật xuống liên hồi!
– Ta kháo. Quá cường hãn đi? Phất tay một cái… là hoàn toàn đóng luôn cánh cửa lên trời của cả đại lục! Trời ơi là trời… vị này trâu bò còn hơn cả ta… quả nhiên là khiến bản thiếu gia càng kính trọng…
Quân đại thiếu nhìn nhìn lại cánh tay nõn nà của mình, từ sâu tận linh hồn chợt sợ run lên. Vị Cửu U Đệ Nhất Thiếu này thật sự l��m cho người ta ngọng luôn mà… Sợ có đệ tử tìm đến thì phẩy tay một cái mà làm ra chuyện tuyệt hậu thế này…
– Nhưng càng như vậy… Lão phu ngược lại càng muốn đi! Sau hai ngàn năm, thực lực lão phu sớm đã đạt tới mức điều kiện cơ bản để xuyên qua Thông Thiên Môn, thậm chí còn vượt qua luôn. Có điều sau ba lần thử tiến vào mở phong ấn của Thông Thiên Môn. Nhưng kết quả là… cũng có thể ư?…
Nói đến đây, lão thở dài một tiếng, có chút ảm đạm:
– Lần đầu tiên tiến vào, lão phu bị phản chấn phải dưỡng thương hết ba trăm năm.
– Lần thứ hai đánh vào, tuy rằng chưa chịu phản chấn quá lớn lại vẫn là qua không nổi!
– Tới lần thứ ba, cũng chính là tám nghìn bốn trăm năm trước, lão phu dùng hết khí lực toàn thân cứng rắn đánh mạnh vào một lần!
Miêu Khuynh Thành cười rộ lên đầy đau khổ:
– Kết quả là còn chưa đánh tới cửa, lại vô tình làm sụp đổ một nửa Thiên Trụ Sơn của Huyền Huyền đại lục…
Mạc Tà trợn mắt líu lưỡi! Hắn cứ ngỡ mình hoa mắt, nghe được tiếng nước mắt chảy ra rồi rơi xuống đất… (chỗ này mô tả phản ứng kinh ngạc tột độ của Quân Mạc Tà)
– Fuck you!
Sửng sốt nửa ngày, Quân đại thiếu rốt cuộc khả năng nói chuyện trở lại, nhưng thốt ra lại là hai chữ này…
Thì ra tên đầu sỏ chân chính gây chuyện là đây…
Chính là bởi vì Thiên Trụ Sơn sụp đổ nên mới phát hiện phía bên kia thì ra còn có một cái chủng tộc tà ác như vậy!
Dị tộc nhân!
Hơn nữa, đó cũng là bắt đầu cho cuộc chiến Đoạt Thiên chưa từng có hồi kết…
Dị tộc nhân tàn sát bừa bãi, bao sóng gió bão bùng nguyên do cũng từ cái lão già trước mắt hắn!
Mà tính đến nguyên nhân, cũng là do hắn muốn đánh vào “Thông thiên chi lộ” nên mới vô tình làm sụp một nửa Thiên Trụ Sơn…
Quân đại thiếu gia líu lưỡi.
Đây là dạng năng lượng cỡ nào hả? Một cái “Vô tình”… Là đem cái ngọn núi cao nhất thế giới này dập đi một nửa!
Chính mình tận mắt thấy, trình độ kiên cố của Thiên Trụ Sơn tuyệt đối không phải dùng năng lực tầm thường có khả năng lay động, càng không nói đến phá hủy một nửa…
Sau đó, Miêu Khuynh Thành dùng một âm thanh hối hận nói tiếp:
– Lúc đó ta biết mình đã gây họa rồi. Thiên Trụ Sơn là nơi năm đó sư phụ ta hạ phong ấn… Năm đó, sư phụ vô tình phát hiện một cái chủng tộc kỳ dị. Nhưng bởi những kẻ đó quá gớm ghiếc, sợ bẩn tay nên sư phụ cũng lười giết sạch chúng. Sau đó sư phụ làm cho Thiên Trụ Sơn cao lên gấp vài lần rồi hạ một đạo phong ấn, cho bọn kia vĩnh viễn phải chịu khổ ở bên đó…
– Nhưng vì lão phu, lại khiến cho cái bọn kinh tởm đó có cơ hội tiến vào chiếm giữ Huyền Huyền đại lục!
Miêu Khuynh Thành thở dài một tiếng đầy bi thương:
– Lúc ấy lão phu rất hối hận, muốn đi qua đó dùng Khuynh Thành công pháp giết sạch hết bọn chúng…
Quân Mạc Tà trợn mắt ngây ngốc, hắn thầm nghĩ: “Ặc, ngươi tên là Khuynh Thành, lại sáng tạo ra công pháp cũng mang tên Khuynh Thành…”
Mỗi từ ngữ trong đoạn truyện này đều là tâm huyết của truyen.free, xin hãy trân trọng giá trị sáng tạo.