(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 294: Ý ta tức ý trời!
Quân Mạc Tà vốn thông minh nên lập tức hiểu được ý nghĩa trong đó.
Quả nhiên, Miêu Khuynh Thành nói tiếp:
– Lúc đó lão phu cười lớn nói: “Mặc dù định số khó lay chuyển, nhưng rốt cuộc vẫn luôn tồn tại biến số. Như người xưa nói, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, không có gì là tuyệt đối. Nếu ngay từ đầu có thể tinh ý nhận ra mọi chuyện, rồi dùng sinh mệnh của trăm vạn sinh linh làm vật dẫn, thi triển phương pháp "thâu thiên hoán nhật", "nghịch thiên cải vận", mạnh mẽ thay đổi, đem vận mệnh của một gia tộc khác dung nhập vào gia tộc mình thì ắt sẽ tạo nên biến hóa to lớn. Chỉ là, việc làm này nói thì dễ, nhưng thực hiện lại vô cùng hiểm nguy, đầy rẫy rủi ro. Một khi thất bại, chẳng những gia đình tan nát, người người ly tán, mà còn có thể lâm vào ác nghiệp, vạn kiếp bất phục.”
Lão nói tới đây, buồn bã thở dài một hơi.
– Trong tám đại đệ tử của ta, Lục đệ tử Chiến Cuồng là đứa có tư chất tốt nhất. Nếu hắn chỉ chuyên tâm tu luyện huyền công thì thành tựu nhất định không thấp hơn lão phu lúc này.
Miêu Khuynh Thành tiếc hận nói:
– Nhưng đáng tiếc hắn lại đi sai đường.
– Tiền bối chớ tự trách mình, đây cũng là chuyện bình thường. Ngày đó người đã nói ra chuyện này trước mặt tám đại đệ tử. Hơn nữa, chỉ riêng Chiến gia phải đối mặt với họa diệt tộc, trong khi bảy gia tộc còn lại đều bình an vô sự. Đương nhiên Chiến Cuồng cảm thấy không cam lòng.
Quân Mạc Tà nói tiếp:
– Cho nên hắn mới truyền xuống chuyện này? Để cho con cháu Chiến gia nghịch thiên cải vận.
– Không!
Miêu Khuynh Thành lắc đầu:
– Nhiều năm sau, khi bảy đại đệ tử lần lượt khuất núi, ta đã đề ra môn quy không cho phép các môn nhân đệ tử tu luyện công pháp trùng tu Thánh Anh nữa. Bởi vì, khi trùng tu, tuy tốc độ tiến cảnh sẽ cực nhanh, nhưng một khi đối mặt với thiên phạt lôi kiếp, mức độ nguy hiểm sẽ tăng gấp bốn lần bình thường. Sớm muộn gì cũng gặp phải kết cục hồn phi phách tán. Thà rằng đầu thai chuyển kiếp khác, đến kiếp sau rồi mới tu luyện. Bởi vì, chỉ cần chân hồn chưa diệt, ắt sẽ có ngày hồi sinh, thậm chí khi đó còn có thể dễ dàng đột phá cánh cửa cuối cùng hơn! Sau khi bảy đại đệ tử của lão phu chết đi, ta đã từng vì họ mà khắc một đạo linh hồn ấn ký vào sâu trong sinh hồn của mỗi người! Đảm bảo họ có thể bình an chuyển kiếp, hơn nữa chỉ cần cố gắng, sau này vẫn có thể tung hoành thiên hạ, tiêu dao nhân thế...
– Nhưng Chiến Cuồng lại vi phạm lệnh cấm của ta, không lựa chọn cách đầu thai chuyển kiếp khác mà lại làm theo cách của mình.
Miêu Khuynh Thành nói:
– Lúc đó là lúc con cháu Cửu U gia đời trước lần lượt xuất hiện. Bởi vì tình nghĩa với sư tôn nên lão phu hạ nghiêm lệnh cho môn hạ Huyễn Phủ không được ra tay sát hại người của Cửu U gia. Có thể giao đấu, có thể truy đuổi, nhưng tuyệt đối không được giết chết! Mãi đến một ngày Cửu U Đệ Lục Thiếu tàn sát bừa bãi khắp giang hồ, Tam Đại Thánh Địa tuyên bố không ai có thể chế ngự, thì đột nhiên Chiến Cuồng lại chủ động xin xuất chiến.
– Sau trận chiến ấy, Cửu U Đệ Lục Thiếu mang trọng thương, chưa kịp rút về Cửu U thông đạo, đã bị người của Tam Đại Thánh Địa liên thủ giết chết! Còn Chiến Cuồng, từ đó không rõ tung tích. Nghe đồn, trong trận chiến với Cửu U Đệ Lục Thiếu, hắn đã hồn phi phách tán.
– Lúc đó, Cửu U Đệ Lục Thiếu tuy thực lực cao thâm nhưng Chiến Cuồng lại có chân truyền của lão phu nên cho dù có thảm bại đến mức nào, cũng tuyệt đối không thể đến mức hồn phi phách tán. Theo suy đoán của lão phu, thực lực của cả hai tương đương nhau, thậm chí Chiến Cuồng còn nhỉnh hơn một chút, dù sao hắn cũng là đệ tử chân truyền mà ta cảm thấy tự hào nhất. Thế nhưng kết quả lại khiến ta vô cùng bất ngờ. Lúc đó ta cũng từng vì chuyện của Chiến Cuồng mà sầu não, trai giới ba tháng, đích thân làm lễ truy điệu cho hắn. Nhưng sau khi làm lễ truy điệu xong, ta lại phát hiện cuốn kỳ thư của sư tôn đã không cánh mà bay.
– Lúc đó, lão phu mới biết rằng Chiến Cuồng vẫn chưa chết mà ẩn nấp chờ cơ hội.
Miêu Khuynh Thành cười khổ nói:
– Nhưng hắn không biết rằng muốn bước vào cánh cửa cuối cùng để có thể chân chính đạt tới cảnh giới Phá Toái Hư Không, thì nhất định phải được sư tôn ta đích thân truyền thụ. Khi đó, Chiến Cuồng tuy rằng tu vi cực cao nhưng không thể chạm tới bước cuối cùng này, vậy nên hắn chỉ có thể ẩn nấp, nhưng ẩn nấp mãi cũng không thể kéo dài sinh mạng. Hắn chỉ có thể hết lần này đến lần khác chuyển thế… Liên tiếp như vậy, có thể nói Chiến Cuồng bao năm qua đã phải khổ tâm, phí sức rất nhiều…
– Mãi đến khoảng hai ngàn năm trở lại đây, ta cảm ứng được số mệnh của Miêu gia có thay đổi, khí vận mỗi năm liên tục suy giảm, còn khí vận của Chiến gia lại vừa tăng vừa mang theo mùi huyết tinh. Khi đó, lão phu đã bói một quẻ biết rằng Chiến Cuồng đã bắt đầu hành động thay đổi số mệnh. Nhưng bất đắc dĩ ta phải ở lại nơi này, nếu ta rời khỏi thì Phiêu Miễu Huyễn Phủ sẽ bị Diệt Thế Cuồng Lôi tiêu diệt hoàn toàn.
Lão cười ha hả một tiếng:
– Chỉ cần Huyễn Phủ bất diệt thì Chiến gia hay Miêu gia đối với ta đều như nhau. Lão phu mặc dù là tổ tiên của Miêu gia nhưng cũng không thể vì vậy mà để Huyễn Phủ bị chôn vùi! Còn việc nói cho gia chủ Nhậm gia về biến cố của Miêu gia lại càng không thể, nếu không sẽ gợi nên đại chiến giữa hai nhà. Với sự tích lũy bấy lâu nay của Chiến gia cùng với chỗ dựa là Thánh Anh chuyển thế của Chiến Cuồng, một khi xảy ra chuyện, Miêu gia sẽ càng bị tiêu diệt nhanh hơn, thậm chí còn liên lụy đến Huyễn Phủ, điều này lão phu không muốn thấy nhất. Cho nên lão phu không thể ra tay, cũng không muốn nói chuyện này cho b��t kỳ ai.
Bất quá thiên ý khó cãi… Sức người rốt cục cũng khó có thể lay chuyển được số mệnh.
Miêu Khuynh Thành mỉm cười:
– Hiện giờ, Chiến gia đã bị ngươi phá hủy đến mức sắp diệt vong… Xem ra ta đã tính sai rồi. Thiên ý như lưỡi đao, không ai có thể thay đổi được. Cái gọi là nghịch thiên cải mệnh chỉ là một chuyện buồn cười nhất thiên hạ mà thôi.
Quân Mạc Tà thản nhiên nói:
– Tất cả đều là ý trời.
Miêu Khuynh Thành ngẩn người ra, rồi suy ngẫm lại, không khỏi cười nói:
– Hay cho câu tất cả đều là ý trời.
– Bất quá, ý ta cũng tức là ý trời!
Quân Mạc Tà hơi nhíu mày, trên môi xuất hiện một nụ cười xấu xa, nói:
– Ông trời thì sao? Tại sao lại không thể đối nghịch?
– Ngươi quả nhiên thật ngông cuồng! Mà cũng thật tà ác!
Miêu Khuynh Thành chăm chú nhìn hắn một hồi rồi bật cười nói:
– Nói, mục đích thật sự của ngươi đến Huyễn Phủ là gì?
– Mục đích của ta ư? Rất đơn giản, ta chỉ muốn lấy mấy trái Thất Thải Thánh Quả mà thôi.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, không chút giấu giếm nói:
– Nếu có cơ hội, thì tiện thể nhổ luôn mấy gốc Thánh Thụ về thì càng tốt.
– Thất Thải Thánh Quả...
Miêu Khuynh Thành nhíu mày hỏi:
– Ngươi muốn mấy trái?
– Khoảng trên dưới một trăm trái là đủ dùng. Ta không phải là người tham lam, hắc hắc.
Quân Mạc Tà cười ha hả.
– Trên dưới một trăm trái? Không tham lam? ...
Với một người như Miêu Khuynh Thành nghe xong cũng không chịu nổi, liếc mắt một cái:
– Như vậy mà không tham lam? Tiểu tử, ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày à?
Miêu Khuynh Thành thật sự tưởng Quân Mạc Tà đang nói đùa, trên dưới một trăm trái Thất Thải Thánh Quả ư?
Huyễn Phủ từ lúc xuất hiện cho đến giờ cũng chưa chắc có nhiều như vậy?
Miêu lão gia tử hừ một tiếng lại nói:
– Cỗ Sinh Linh Chi Khí cực kỳ tinh thuần vừa rồi chính là do ngươi phát ra?
– Sinh Linh Chi Khí?
Quân Mạc Tà ngẩn ra, lập tức tỉnh ngộ. Hóa ra là do lúc nãy mình đã sử dụng linh khí từ Sinh Mệnh Chi Thụ, không ngờ lão già này ở tận dưới lòng đất cách mấy ngàn trượng vẫn cảm nhận được. Lão già này mũi cũng thật quá thính nhạy.
– Không sai, đúng là lão phu vừa rồi cảm nhận được khí tức của Thánh Linh Thụ.
Ánh mắt của Miêu Khuynh Thành nhìn chăm chú vào Quân Mạc Tà:
– Ngươi hẳn là bị trọng thương nên mới sử dụng Thánh Linh Thụ để chữa trị?
– Chữa thương thì đúng nhưng ta lại không sử dụng Thánh Linh Thụ gì cả.
Quân Mạc Tà nói:
– Tiền bối gọi ta chẳng lẽ là bởi vì chuyện này sao? Thánh Linh Thụ là gì vậy?
– Thánh Linh Thụ… là một gốc cây nhỏ mà ngày xưa sư tôn ta tìm được từ một nơi nào đó không ai biết. Nghe nói rằng nó có tác dụng chữa trị ngoại thương vô cùng kỳ diệu, hơn nữa còn có thể phục hồi tâm thần bị hao tổn. Ngoài ra, nó còn có những công năng vô cùng thần bí khác… Sư tôn nuôi dưỡng suốt một ngàn năm nhưng vẫn không thấy nó phát triển. Mãi về sau ta mới biết, chỉ nơi nào có Thánh Linh Khí cực kỳ tinh thuần, không pha trộn tạp chất, mới có thể khiến nó phát triển. Nhưng trong thiên hạ nào có được địa phương như vậy? Gia sư đã trồng cây này ở đây, nơi vốn đã là nơi có linh khí tinh thuần nhất Huyền Huyễn đại l��c, nhưng nó vẫn không thể phát triển. Điều đó cũng có nghĩa là cho dù tìm khắp cả Huyền Huyễn đại lục này, cũng sẽ không tìm ra nơi nào thích hợp để trồng nó. Vì thế, cho dù nó có thần kỳ đến mấy, nhưng không thể trồng thì khác gì một thứ phế vật. Gia sư trong cơn tức giận đã đem nó bỏ lại trên đỉnh Tuyết Sơn, để nó tự sinh tự diệt. Lão phu cũng đã rất lâu rồi chưa từng thấy lại nó.
Miêu Khuynh Thành thở dài một hơi nói:
– Hôm nay gọi ngươi xuống đây, thứ nhất là muốn nhìn gốc cây kia một chút. Ta và nó cũng xem như cố nhân. Nhìn nó, ta lại thấy thấp thoáng hình bóng sư tôn đang chăm sóc nó ngày nào. Thứ hai, năm đó lão phu chống đỡ Thiên Phạt nên bị tổn thương không nhỏ, cũng muốn mượn hiệu quả trị liệu của nó. Dù Thánh Linh Thụ chưa thành hình hoàn chỉnh, nhưng cũng có thể hỗ trợ ta một phần.
– Thì ra là thế.
Quân Mạc Tà thầm cân nhắc, rồi lộ vẻ khó xử nói:
– Vãn bối nhờ vào cơ duyên xảo hợp mà phát hiện ra gốc cây này. Lúc đó không biết như thế nào, nó lại kỳ dị theo lòng bàn tay của vãn bối mà dung nhập vào trong cơ thể… Hiện tại, vãn bối tuy có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó và sử dụng một phần lực lượng, nhưng nếu muốn hoàn toàn lấy ra thì đúng là hữu tâm vô lực.
Đã có kinh nghiệm nên Quân Mạc Tà vô cùng cẩn thận. Cho dù đối diện là Miêu Khuynh Thành, Quân Mạc Tà cũng tuyệt đối không để bại lộ bí mật Hồng Quân Bảo Tháp của mình. Nếu chỉ đơn giản là trị liệu cho Miêu Khuynh Thành thì không phải là không thể, nhưng tuyệt đối không thể lấy ra chỉ để lấy lòng… Tính mạng của Xà Vương Thiên Tầm giờ đang như chỉ mành treo chuông. Vạn nhất Miêu Khuynh Thành đòi giữ lại nó mới có thể trị liệu thì mình phải làm sao? Còn nữa, cái “cây nhỏ” kia hiện tại dường như đã không còn có thể gọi là nhỏ nữa. Hồng Quân Bảo Tháp của mình chính là nơi có thiên địa linh khí tinh thuần nhất địa giới, vạn nhất Miêu Khuynh Thành nảy sinh lòng tham thì lúc đó mình khóc không ra nước mắt!
– Lại có chuyện kỳ lạ như vậy sao?
Miêu Khuynh Thành nhìn hắn một hồi rồi nói:
– Khó trách tư chất ngươi lại khác thường như thế. Hóa ra là nhờ tác dụng của Thánh Linh Thụ. Việc này cũng hợp lý, nếu trên thế gian có nơi nào tinh thuần, không có một tia tạp chất, thì cũng chỉ có thể là cơ thể con người mà thôi. Thánh Linh Thụ dựa vào cơ thể ngươi mà phát triển, ngươi cũng nhờ đó mà có tư chất siêu việt, cả hai tương trợ lẫn nhau.
– Thánh Linh Thụ kia vãn bối khó có thể lấy ra nhưng nếu tiền bối không chê thì vãn bối có thể thử trị liệu cho tiền bối. Tiền bối thấy sao?
Quân Mạc Tà thăm dò hỏi một câu. Đây chính là một cơ hội ngàn năm có một.
Miêu Khuynh Thành nếu chấp nhận, thì Quân Mạc Tà từ nay về sau ở Huyễn Phủ, sẽ không gặp trở ngại gì nữa, thậm chí đòi một trăm hay tám mươi trái Thất Thải Thánh Quả cũng chưa chắc là không được.
– Như vậy cũng được.
Miêu Khuynh Thành nhìn hắn một hồi, rồi chìa một bàn tay ra, nhắm mắt lại. Quân Mạc Tà tiến lên, cầm lấy tay hắn, rồi nhắm mắt lại, thúc giục năng lượng từ Sinh Mệnh Chi Thụ. Lấy Mộc chi lực làm vật dẫn, hắn chậm rãi chuyển năng lượng đó sang tay Miêu Khuynh Thành thông qua lòng bàn tay của mình.
Chuyện còn lại, hiển nhiên phải do Miêu Khuynh Thành tự mình hoàn thành!
Một hồi lâu sau, Miêu Khuynh Thành từ từ thở ra một hơi khí, vẻ mặt tươi tỉnh hơn hẳn, hưng phấn nói:
– Ngươi có thể buông tay ra được rồi. Tinh thần tuy vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng sinh mệnh lực đã hồi phục được một chút. Không bao lâu nữa là có thể hoàn toàn hồi phục như xưa. Sinh mệnh lực của Thánh Linh Thụ dường như cường đại hơn trước kia, chắc là do nó và ngươi tương trợ lẫn nhau.
Miêu Khuynh Thành mỉm cười nhìn hắn, nói tiếp:
– Với thân phận của lão phu, không thể nào chiếm tiện nghi của tiểu tử ngươi được. Như vậy đi...
Hắn trầm ngâm một chút rồi nói tiếp:
– Ta thấy hiện tại ngươi đã lâm vào bình cảnh, chỉ kém một chút là có thể đột phá, để lão phu giúp ngươi một tay.
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, độc quyền được bảo hộ.