Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 306 : Ôn nhu triền miên dưới thiên kiếp!

Trong lòng mọi người đều trỗi lên một suy nghĩ tương tự: Thiên kiếp Thánh hoàng sao? Nàng chỉ là một tôn giả cấp hai bé nhỏ, làm sao nàng có thể chống đỡ nổi? E rằng chỉ cần chạm vào, nàng sẽ lập tức hóa thành tro bụi.

Miêu phu nhân mở to hai mắt, chỉ kịp khẽ rên một tiếng trong cổ họng, thân thể vô lực đổ gục xuống.

Miêu Hoàn Vũ ngơ ngác nhìn bầu trời đen kịt sau vệt chớp chói lòa, đột nhiên nhắm nghiền mắt, ngửa mặt lên trời, nước mắt không kìm được tuôn trào.

– Tiểu Miêu…

Tào Quốc Phong và bảy người của Bạch Kỳ Phong đều đang há hốc miệng, câm lặng như pho tượng. Đôi mắt ai nấy đều chứa đựng sự u ám, tuyệt vọng! Quân Dạ, tiểu tử ngươi thật là khờ dại!

– Không!

Miêu Kinh Vân điên cuồng hét lên một tiếng, thân mình lao đi như tên rời cung, định lao ngay ra ngoài!

– Đợi đã! Nhìn xem!

Chính là vị Thánh Tôn tứ cấp, kẻ đã cướp được Thông Thiên ngọc trước đó, đã kịp kéo y lại. Tu vi của ông ta cũng thuộc hàng đầu. Ánh mắt ông ta đăm đăm nhìn lên bầu trời đen kịt, khẽ nói:

– Mây kiếp còn chưa tan mà! Ngươi vội vàng làm gì!

– Kiếp vân chưa tan? Kiếp vân chưa tan? Kiếp vân chưa tan?

Miêu Kinh Vân sững sờ, ngẩng đầu thật nhanh nhìn lên bầu trời.

Chỉ là ba lần lặp lại một câu nói, lại chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc: nghi hoặc, bất ngờ, choáng váng cùng rung động! Thậm chí không dám tin vào mắt mình!

Tia sét thứ tám mang theo uy lực đáng sợ đã qua rồi, dưới tia sét uy lực như vậy, Miêu Tiểu Miêu chắc chắn không thể nào sống sót thoát ra được. Thế nhưng, mây kiếp vì sao vẫn chưa tan đi?

Bên trên bầu trời cuồng phong gào thét, mưa to như trút nước, sắc trời càng lúc càng âm u! Đúng vậy, mây kiếp không những không tiêu tan, mà còn càng lúc càng dày đặc hơn, như thể đang sà xuống gần mặt đất thêm một chút.

Tất cả điều này cho thấy, thiên kiếp vẫn chưa hề dừng lại, mà còn đang tiếp diễn…

Giữa không trung, một tiếng vang rợn người nổi lên. Một tia sét thô to dần dần hiện hình. Ngay lúc ấy, không đợi xuyên qua đám mây, đã giáng thật mạnh xuống.

Ngay sau đó, hàng loạt tia sét khác cũng bắt đầu cuộn trào trong đám mây, rồi liên tiếp giáng xuống, không cho người độ kiếp kịp trở tay. Cứ như thể ông trời đã bị chọc giận vậy, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đủ để hít thở vài hơi, đã có tổng cộng hơn mười tia lôi kiếp đổ ập xuống!

Tất cả mọi người trong Huyễn Phủ đều lập tức ngẩn người!

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này? Lôi kiếp kia cấp độ càng lúc càng tăng, tia sau mạnh hơn tia trước, uy lực cũng lớn dần. Những tia sau này, tia nào tia nấy to như lu nước, cuồn cuộn giáng xuống đầy bá đạo. Hết tia này tới tia khác không ngớt. Cứ cho là nơi độ kiếp có một ngọn núi lớn, thì e rằng cũng đã sớm bị san bằng thành đất trống, hoặc có thể đã biến thành một hồ nước sâu rồi. Vậy Miêu Tiểu Miêu đang độ kiếp ở đó hiện giờ ra sao? Nàng còn có thể chống đỡ nổi nữa không?

Tình hình trước mắt tuy không mấy lạc quan, nhưng mây kiếp vẫn chưa tan, nghĩa là Miêu Tiểu Miêu vẫn còn đang độ kiếp, vẫn chưa chết!

– Không phải bây giờ ta đang nằm mơ chứ?

Miêu Kinh Vân sững sờ nhìn bầu trời, rơi vào trạng thái mơ hồ, không thể tin nổi. Y vô thức đưa tay giật nhẹ ria mép trên. Dù rõ ràng đau đến mặt mày run rẩy, nhưng cứ như thể vẫn chưa tỉnh hẳn, y lại nhéo thật mạnh vào bắp đùi, rồi mới quay đầu nói:

– Đây không phải là thật…

Chỉ là vừa quay đầu lại, liền thấy những người phía sau cũng lộ rõ vẻ mặt y hệt mình. Thậm chí còn khoa trương hơn cả y. Cả đám người nhìn đờ đẫn, mấy trăm đôi mắt đổ dồn lại như xem chọi gà. Đặc biệt là mấy vị Thánh Tôn càng thêm kinh hãi. Những tia chớp kia càng về sau càng trở nên kinh khủng, ngay cả Thánh Tôn cấp cao e rằng cũng chẳng dễ bề ứng phó! Miêu Tiểu Miêu… rốt cuộc đã làm thế nào mà chống đỡ nổi?

Nguyên nhân của tất cả những chuyện này là gì?

Rốt cuộc là ai đã trợ giúp nàng? Nếu nói tia sét thứ tám cấp độ Thánh hoàng vừa rồi có thể là do một vị Thánh hoàng nào đó vô tình đi vào nơi Miêu Tiểu Miêu độ thiên kiếp, khiến lôi kiếp biến dị. Vậy những tia sét sau đó phải giải thích ra sao? Rõ ràng là có người độ kiếp đang tự mình chống đỡ chứ!

Nghi vấn chồng chất nghi vấn, chắc chỉ có thể đợi Miêu Tiểu Miêu trở về mới có thể hỏi cho rõ. Bởi vì trong tình hình lúc này, chẳng ai dám tiến tới. Nói đùa sao! Với cấp độ sức mạnh của những tia chớp đó, cho dù mức độ sét không mạnh lên nữa, thì vị Thánh Tôn cấp bốn kia nếu có đến đó, e rằng cũng chỉ bị đánh cho chín cháy xém, chật vật tháo chạy mà thôi. Thế thì những người dưới cấp Thánh Tôn thì đi qua làm gì? Chỉ trong chốc lát sẽ lập tức hóa thành tro bụi mà thôi.

Miêu Tiểu Miêu kêu khóc thảm thiết, quên bẵng cả việc mình đang độ kiếp, quên cả việc mình đang đứng trước ranh giới sinh tử, hoàn toàn quên hết thảy mọi thứ xung quanh. Quân Dạ của nàng, vì cứu nàng mà hy sinh thân mình! Chỉ cần nghĩ tới đó, Miêu Tiểu Miêu đã cảm thấy mình sống không bằng chết, một nỗi đau tột cùng trỗi dậy từ sâu thẳm tâm can…

– Hu hu… Oa… không phải thiếp đã nói chàng không được qua đây hay sao, hức hức… Tại sao chàng không nghe lời thiếp? Thiếp chết đi, chàng còn có thể sống tiếp, nhưng nếu chàng chết rồi, chàng bảo thiếp phải sống sao đây? Chàng nói cho thiếp biết đi, nói cho thiếp biết đi!

Miêu Tiểu Miêu khóc đến đứt ruột đứt gan, bàn tay bé nhỏ vô thức đấm nhẹ lên người đang nằm trong lòng.

Đột nhiên, giữa không trung lại có vầng sáng chói lòa nhấp nhoáng, theo sau đó, một tia sét ầm ầm giáng xuống. Miêu Tiểu Miêu nhất thời quên bẵng việc khóc lóc. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đúng rồi, Mạc Tà đã chết thay thiếp, nhưng lôi kiếp vẫn chưa chấm dứt!

Như vậy cũng tốt! Cứ để thiếp và Quân Dạ, dù ở dương gian hay âm tào, đều được ở bên nhau, trùng phùng dưới Hoàng Tuyền!

Miêu Tiểu Miêu buồn bã nhắm nghiền mắt lại, lư��ng huyền khí còn sót lại cũng đã tiêu tan nhiều, không hề chống cự mà đối diện với tia chớp đột ngột xuất hiện. Hành động duy nhất của nàng chỉ là dùng đôi cánh tay ngọc ôm chặt lấy "thi thể" trong lòng…

“OANH!”

Mặt đất rung lên bần bật, nhưng kỳ lạ thay, vào khoảnh khắc mấu chốt ấy, Miêu Tiểu Miêu dù không hề chống cự cũng không hóa thành tro bụi! Thậm chí thân thể cả hai người căn bản không hề có chút phản ứng nào, ngay cả một rung động nhỏ cũng không có.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?

– Ách… Thật chặt… Nhẹ chút đi… Nàng ôm chặt quá ta không thở nổi, nàng định mưu sát chồng đấy ư?

Miêu Tiểu Miêu đang kinh ngạc mở to mắt, đột nhiên cái "thi thể" đang nằm trên người nàng kia lại khó nhọc thở hổn hển. Một luồng hơi ấm nóng phả vào cổ nàng, dường như việc nói ra những lời này thực sự rất khó khăn đối với hắn…

Đôi mắt đẹp của Miêu Tiểu Miêu bỗng trợn tròn. Chẳng lẽ là xác chết vùng dậy ư? Không thể nào…

Miêu Tiểu Miêu chấn chỉnh lại tinh thần, cúi xuống nhìn theo tiếng nói. Chỉ thấy tên gia hỏa đáng ghét kia đang nhe răng cười, khuôn mặt hắn dán sát vào mặt nàng, chỉ cách một khe nhỏ. Thấy nàng mở to mắt nhìn, hắn ta rõ ràng còn ranh mãnh mở trừng mắt:

– Aiz! Xem ra bị sét đánh lần này, cũng chưa hẳn đã là chuyện xấu.

Tiểu tử nằm trong lòng nàng kia vẫn còn không biết sống chết mà cười toe toét, nhìn đôi mắt dễ thương đang sợ hãi đến cực điểm của Miêu Tiểu Miêu, lại còn vẫy vẫy tay:

– Này… Hồn vía mau về thôi…

– Chàng… chàng… chàng không chết ư?

Miêu Tiểu Miêu hoàn toàn ngây dại, lắp bắp mãi mới nói được câu ấy.

– Nói nhảm, ta còn chưa ôm được mỹ nhân về mà, làm sao nỡ chết đi được?

Quân Mạc Tà trợn trắng mắt, dõng dạc đáp.

– Nhưng nhưng… Nhưng…

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này? Tại sao lại xuất hiện biến cố kỳ lạ như thế?

Đại não Miêu Tiểu Miêu dần dần hoạt động trở lại. Mắt nàng hơi hướng lên nhìn bầu trời, chỉ thấy những tia chớp chằng chịt vẫn đang hướng về phía hai người mà giáng xuống. Trông bề ngoài thì kinh thiên động địa, nhưng khi giáng xuống lại chẳng hề hấn gì chút nào…

– Ta làm sao mà biết có chuyện gì! Chẳng phải nói chỉ có chín tia lôi kiếp thôi sao? Cái này đâu chỉ chín tia, có khi tới chín chín tia ấy chứ!

Quân Mạc Tà tỏ vẻ vô tội nhướng mày, bỗng bừng tỉnh ngộ:

– A, ta đã biết…

– Cái gì? Chàng biết cái gì?

– Có nhớ lần trước ta nói với nàng về vế sau không? Phỏng chừng ông trời chê ta nói không rõ, bèn tự mình nói lại cho nàng nghe một lượt đấy.

Quân Mạc Tà liếm môi, chỉ tay lên bầu trời, nói:

– Thấy chưa, đây chẳng phải là 'Lôi vi trống trận, điện vi kỳ, ai dám đến đánh?' hay sao? Giờ thì nàng đã hiểu chưa? Hình tượng quá đỗi sống động thế này cơ mà!

– Ta hiểu cái đầu chàng á!

Miêu Tiểu Miêu lập tức hét lên.

Hắn ta quả nhiên là vô tâm mà. Trong một khoảnh khắc mấu chốt thế này, mà được nói ra từ miệng hắn, rõ ràng lại chỉ thành chuyện ông trời đố vui…

Ông trời rảnh rỗi đến mức nhiều chuyện phiếm để nói thế ư?

Được rồi, thực lực của nàng vốn thấp kém, chưa chắc đã biết rõ lợi hại bên trong. Vẫn nên tập trung ứng phó lôi kiếp thì hơn.

Thế nhưng, ứng phó thế nào đây? Bản thân nàng còn vô cớ bị đè bên dưới, thân thể hai người dán chặt vào nhau, lại còn đ��ng chạm từ đầu đến cuối: chỗ nên đụng, chỗ không nên đụng, chỗ có thể đụng, chỗ không thể đụng, tất thảy đều đã đụng hết rồi. Miêu Tiểu Miêu tuy biết rõ tình cảnh tiếp theo của hai người nguy hiểm vạn phần, đáng lẽ không nên nghĩ ngợi lung tung. Nhưng nàng vẫn không kìm được xấu hổ đỏ mặt, ánh mắt né tránh không dám nhìn Quân đại thiếu gia. Ừ thì không dám nhìn, nhưng cái cảm giác khi thân thể nam tính ấy chèn ép mình, khi mùi hương nam tính ấy xông vào mũi, Miêu Tiểu Miêu đột nhiên cảm thấy toàn thân mềm nhũn, tim đập thình thịch, quên hết sạch mọi thứ…

Ngay cả chuyện quan trọng là mình đang độ kiếp dường như nàng cũng quên béng mất rồi. Mặt đất đầy bùn nhão bỗng biến thành giường đệm ấm áp. Ôi chao! Rốt cuộc mình đang nghĩ cái quái gì thế này? Thật là xấu hổ chết người mà…

– Ngốc nghếch, hiểu hay không đều như nhau cả, nàng chỉ cần biết một điều là đủ.

Quân Mạc Tà nhìn đôi môi đỏ mọng đang run rẩy bối rối kề sát mặt mình. Trong lòng hắn khẽ động, chỉ cảm thấy bụng dưới bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa, khiến hắn quên sạch sành sanh những gì định nói…

– Hiểu… hiểu cái gì?

Miêu Tiểu Miêu khó nhọc dịch chuyển cái đầu nhỏ, ánh mắt ngượng ngùng không dám nhìn Quân đại thiếu gia, khuôn mặt thì càng lúc càng hồng lên.

– Nàng chỉ cần hiểu cái này…

Quân Mạc Tà không nhịn được nữa, cúi đầu xuống, hung hăng ngậm chặt lấy đôi môi đỏ mọng, tinh tế đáng yêu ấy.

– Ưm… a…!

Miêu Tiểu Miêu kinh hãi lắp bắp. Ý nghĩ đầu tiên trong lòng nàng là: Tên này thật là làm càn quá đi! Bây giờ đang là thời khắc mấu chốt độ thiên kiếp đấy chứ!

Nha đầu này, hiện tại mới nhớ ra là mình đang độ kiếp.

Ý nghĩ thứ hai là: Hắn ta vì sao lại lớn mật đến thế?

Lại dám ở ngay đây mà ưm ưm… a a… cum cum…

Bản dịch này được tạo nên từ tâm huyết của truyen.free, với mong muốn truyền tải trọn vẹn tinh hoa câu chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free