(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 315 : Mộc chi lực, ngươi có muốn không?
– Về thôi. Aiz, lần này lại uổng công rồi, ít nhất cũng phải chờ vài trăm năm nữa…
Miêu Hoàn Vũ bất đắc dĩ thở dài, nói.
– Không! Con không quay về! Con phải ở đây chờ. Chờ huynh ấy trở về.
Miêu Tiểu Miêu quật cường lắc đầu. Ngây dại nhìn vào vị trí Thất Thải Thánh Thụ từng hiện hữu, nước mắt giàn giụa…
– Nha đầu ngốc, làm sao con biết Quân Dạ sẽ bước ra từ nơi này? Thánh Thụ ẩn hay hiện vốn dĩ chẳng theo quy luật nào! Hoàn toàn không thể đoán định, hơn nữa, quan niệm thời gian của Thánh Thụ đại nhân cũng khác nhiều so với chúng ta.
Nửa câu sau, Miêu Hoàn Vũ rốt cuộc cũng không thốt ra: *Làm sao con biết hắn chắc chắn sẽ bước ra từ đó? Lỡ như hắn không thể ra được thì sao, chẳng lẽ con muốn chờ ở đây cả đời ư?*
– Con mặc kệ, con phải đợi ở đây, chờ một trăm năm, một ngàn năm con cũng phải chờ! Nếu không thể đợi được đến ngày hắn xuất hiện, con sẽ chết ở đây!
Miêu Tiểu Miêu kiên định nói, ánh mắt không một chút dao động.
Miêu Hoàn Vũ bất đắc dĩ thở dài một tiếng…
***
Bên trong Thánh Thụ.
Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy trước mắt chợt tối sầm rồi lại bừng sáng, hóa ra hắn đã dịch chuyển vào bên trong thân cây.
Đây là một không gian khác biệt, kỳ lạ hơn rất nhiều…
Sương giăng dày đặc khắp không gian, lờ mờ ẩn hiện bảy sắc cầu vồng. Một mùi hương mông lung thoang thoảng bay qua. Dưới chân hắn bằng phẳng một cách dị thường, nhưng lại không nhìn rõ mặt đất có màu gì. Vô số rễ cây với đủ hình dạng đang lơ lửng xung quanh.
Quân Mạc Tà cười cười, bình thản ngồi xuống.
Quả nhiên, hắn đoán không sai. Mộc chi lực chính là loại khí tức mà bất kỳ thực vật nào trên thế gian này đều chào đón, thậm chí không chỉ là chào đón, mà là thèm khát, khao khát được sở hữu.
Hành động chọc giận Thất Thải Thánh Thụ của Quân Đại thiếu gia, nói cho cùng, cũng chỉ là một thủ đoạn nhằm che mắt người khác mà thôi.
Ngay khi Thất Thải Thánh Thụ vừa xuất hiện, Quân Mạc Tà đã vận chuyển Mộc chi lực, đồng thời phóng ra một tia khí tức từ lòng bàn tay. Bởi vậy, Thất Thải Thánh Thụ mới có thể đung đưa, thậm chí lay động rất mạnh.
Nguyên nhân là vì Thất Thải Thánh Thụ cảm ứng được Mộc chi lực nên mới biểu lộ sự kinh hỉ tột độ, chứ không phải vì Thánh Thụ nghe lời nịnh hót mà tâm tình trở nên thoải mái như Miêu Hoàn Vũ lầm tưởng.
Sau đó, Quân Mạc Tà lại dùng thần thức truyền âm cho Thánh Thụ: “Muốn thứ này sao? Nếu muốn, vậy hãy một mình nói chuyện với ta?”
Khúc gỗ mục này nếu có thần lực đủ để bắt chước tiếng người, thì đương nhiên cũng có thể nghe hiểu. Quân Mạc Tà hoàn toàn nắm chắc điều đó, tin rằng đối phương nhất định có thể nghe và hiểu được truyền âm của mình.
Sau đó, Quân Mạc Tà lại cố ý nói lời bậy bạ để chọc giận, Thánh Thụ đại nhân cũng thuận nước đẩy thuyền mà bắt hắn đi…
Bằng không, dựa theo tính tình quái dị của Thất Thải Thánh Thụ, trong cơn thịnh nộ tột độ, làm sao có thể dễ dàng buông tha hai người Miêu Hoàn Vũ, chỉ trục xuất họ đi là xong chuyện?
Quân Mạc Tà vừa mới ngồi xuống, đã cảm thấy không gian không hiểu vì sao lại rung chuyển dữ dội. Sau đó, một thân ảnh mơ hồ dần hiện lên từ hư ảo, rồi hóa thành hình người ngay trước mắt hắn. Đó là một khuôn mặt có phần quái dị, chằng chịt rễ cây, trông hệt như một lão già râu tóc rậm rì…
Sau khi chứng kiến năng lượng thần bí tột độ của Quân Mạc Tà, Thánh Thụ đại nhân khó lòng dằn được sự khao khát.
– Tên nhóc loài người, ngươi muốn nói chuyện gì với Bản đại nhân?
Thánh Thụ đại nhân cao ngạo, từ trên cao nhìn xuống Quân Mạc Tà mà hỏi.
– Chuyện đó để lát nữa nói sau, trước tiên cho ta cái ghế đã.
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, bĩu môi.
*Thái độ kiểu đó, thì nói chuyện cái rắm gì!*
– Ghế sao? Ghế là cái gì?
Khuôn mặt già nua chằng chịt rễ cây của Thánh Thụ đại nhân lộ ra vẻ nghi hoặc.
– Ghế chính là… à, ờ… ặc, chẳng lẽ ngươi chưa từng thấy cái ghế bao giờ sao?
Quân Mạc Tà trợn tròn mắt.
Ánh mắt Thánh Thụ đại nhân càng thêm mê hoặc…
– Vậy thì cho ta chỗ để ngồi đi. Ngươi không thấy chúng ta đứng quá xa nhau sao? Ngươi cao như vậy, ta ngẩng đầu nói chuyện quá tốn sức, không thể thoải mái trao đổi, nói cũng bằng không.
Quân Mạc Tà ngửa đầu nói.
Thánh Thụ đại nhân chớp mắt một cái, từ trong hư không đột nhiên xuất hiện một bàn tay, móc con mắt của mình xuống (ặc ặc), sau đó “đông” một tiếng ném xuống, con mắt này lập tức biến thành một cái mộc đôn.
– Thế này được chưa?
“Xoạt” một tiếng, bàn tay chằng chịt rễ cây kia lại biến mất.
– Như thế này cũng làm được ư?
Quân Đại thiếu trợn tròn mắt. Nhìn thấy hốc mắt lão già này dần trở nên mơ hồ, rồi lập tức lại xuất hiện một con mắt mới, hắn không khỏi than thở!
*Mẹ nó, quá trâu bò! Không hổ là lão quái vật vạn năm, cũng có vài ngón nghề đấy chứ. Nhưng nhìn khúc gỗ lớn trước mắt này, hắn ít nhiều cũng thầm mắng trong lòng: Lão tử không ngờ cũng có ngày ngồi trên một cái nhãn cầu… Cái này cũng khiến người ta dị ứng quá đi. Nhưng nghĩ thì cứ nghĩ, còn ngồi thì vẫn cứ phải đặt mông mà ngồi xuống. Bản thiếu gia ngồi trên hạt châu của ngươi đấy, thế nào hả?*
Vừa mới ngồi ổn định, nhãn cầu kia liền hóa thành một cây cột, lập tức vươn cao, đưa Quân Đại thiếu lên giữa không trung, đối diện với khuôn mặt kia.
– Vậy là được rồi chứ? Ngang hàng trao đổi? Thực sự thoải mái rồi phải không?
Thánh Thụ đại nhân rất đắc ý hỏi, ngụ ý chính là: *Thế nào? Thằng nhóc nhân loại, lại còn dám ta đây với Bản Thánh Thụ? Thủ đoạn của Bản Thánh Thụ, ngươi còn chưa được thấy đâu!*
– Được, xem ra cũng tạm.
Quân Mạc Tà liếc mắt một cái, thầm nghĩ: *Ngươi có trâu bò cỡ nào, thì mắt cũng bị ta đặt dưới mông thôi.*
Vừa nghĩ đến đây, Quân Đại thiếu lại đột nhiên nhớ tới một câu nói: *Vểnh mông lên trời, có mắt không tròng!* Nhưng bây giờ, bản thiếu gia đang ngồi lên một cái nhãn cầu, đây chẳng phải đã có tròng rồi sao?
– Cái loại năng lượng cổ quái này của ngươi. Ừm, dùng một chút để ta nhìn kỹ xem.
Thánh Thụ đại nhân vênh mặt hất hàm sai khiến. Dù thực sự khát vọng, nhưng vẫn cố làm giá, ý muốn nói: *Ta xem vật của ngươi là bởi vì ngưỡng mộ ngươi, ngươi còn phải biết cảm ơn đấy.* Kể từ khi vào đây, Thánh Thụ đại nhân đã bắt đầu nói chuyện theo kiểu người thường, không còn trực tiếp truyền âm vào thần thức đối phương như trước kia. Dường như chỉ trong không gian này, lão ta mới thật sự không có gì là không làm được…
– Được thôi.
Với sự khôn khéo của mình, Quân Mạc Tà làm sao có thể không nhận ra tiểu xảo của Thất Thải Thánh Thụ? Tuy nhiên, cho dù có nhìn thêm một chút cũng chẳng sao. Ngươi càng bức bách, bản thiếu gia càng dễ bề hành động, vậy thì cứ để ngươi bức bách thêm chút nữa đi.
Dưới ánh mắt khẩn trương chăm chú của Thất Thải Thánh Thụ, Quân Đại thiếu vươn ngón tay phải ra, hét lớn một tiếng:
– Vạn Mộc Sinh Trường Lực!
Vốn dĩ là Mộc chi lực, nhưng Quân Đại thiếu lại thêm vào mấy chữ đó rồi mới lớn tiếng hô lên. Cũng bởi vì thêm mấy chữ này, chỉ riêng cái tên thôi cũng đã khiến nhãn cầu của vị Thánh Thụ đại nhân kia tròn xoe thêm vài phần!
Quân Đại thiếu sớm đã nhìn ra, lão gia hỏa trước mắt này, căn nguyên có thể nói là cực cao, cao đến mức độ khủng bố, nhưng nói đến đầu óc, thì so với một đứa bé cũng chẳng hơn là bao. Loại sinh vật này, hơn một vạn năm đều sống ở nơi đây, ngay cả người để nói chuyện còn không có, thì trí thông minh chỉ có thể…
Nói đơn giản một chút, đây chính là một đứa trẻ có căn nguyên cao. Nếu muốn lấy được đồ của nó, thì tất cả đều phải chiều theo nó, dỗ cho nó hài lòng. Nó sẽ đem vài thứ nó không coi trọng mà cho đi, thậm chí còn có thể cho ngươi một số thứ đặc biệt tốt. Huyễn Phủ chính là áp dụng loại thủ đoạn này!
Có điều, loại thủ đoạn này quá bị động, tuyệt đối không thích hợp với Quân Đại thiếu gia. Mà Quân Mạc Tà lại có được thứ đủ sức hấp dẫn khiến Thất Thải Thánh Thụ phải thèm thuồng mà xông đến: “Mộc chi lực”. Chẳng khác gì đang dùng một cái kẹo ngọt, trêu chọc đứa trẻ kia. Nếu nó muốn lấy được kẹo, thì phải trả giá tương đương. Như thế, tình thế hai bên cũng đã đảo ngược rồi!
Còn nguyên nhân tại sao cần thêm mánh lới, là vì sợ nếu mình chỉ hô to một tiếng 'Mộc chi lực', thì cái tên có tâm tình trẻ con này chắc chắn sẽ nghe không hiểu. Dù sao, tên càng oách thì càng khiến đứa trẻ rung động nhiều hơn…
Dưới hai con mắt nhìn chằm chằm kia, một quả cầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, ngưng tụ trong lòng bàn tay Quân Đại thiếu. Một loại Tiên Thiên Ất Mộc lực bắt đầu bành trướng trong không gian nhỏ hẹp này…
Cho dù bành trướng, nhưng vẫn hoàn toàn không hề tản đi. Nói cách khác, nếu chỉ xem hay thưởng thức thì không thành vấn đề, nhưng nói đến "hưởng dụng", xin lỗi nhé, dù chỉ một chút mùi, cũng đừng hòng ngửi thấy…
Từ khi tu vi của Quân Đại thiếu tăng lên, việc sử dụng Tiên Thiên Ngũ Hành lực đã đạt đến trình độ có thể khiến người khác ghen tức đến ói máu!
Con mắt Thất Thải Thánh Thụ đại nhân trợn ngày càng lớn, ánh mắt tham lam tột độ nhìn chằm chằm vào ánh sáng màu xanh kia, không rời đi dù chỉ một lát. Theo ánh sáng xanh dường như có sinh mệnh kia ngày càng lớn dần, tròng mắt Thánh Thụ đại nhân cũng từng chút một lồi ra, lồi ra…
Sau đó, một viên cầu xanh biếc nho nhỏ dần lớn lên, to gần bằng quả bóng, khiến cặp mắt lồi ra như hai quả bóng của Thánh Thụ đại nhân cũng hoàn toàn rớt khỏi hốc mắt!
Cứ như có hai tròng mắt to đùng lơ lửng giữa không trung…
Trên mặt Thánh Thụ đại nhân chỉ còn lại vẻ say mê tột cùng. Nó theo bản năng chìa một rễ cây ra, thật cẩn thận vuốt ve quả cầu sáng xanh này…
*Đây đúng là năng lực sinh trưởng mà ta đã tìm kiếm bấy lâu nay! Ôi trời đất thần linh ơi! Chỉ cần một quả cầu sáng xanh như vậy, chỉ cần cho ta ăn, ta sẽ có thể tăng lên ít nhất vạn năm sức mạnh!*
*Khi đó ta sẽ có thể…*
*Oa! Thật sự là quá hạnh phúc!* Nước miếng từ trong miệng Thánh Thụ đại nhân chảy ra ròng ròng, rủ xuống thật dài trên mặt đất, lóng lánh…
Quân Đại thiếu nhất thời lại được mở rộng tầm mắt: *Người xưa đều nói “thủy đản tam xích” (nước dãi ba thước). Ta vẫn cho rằng đó là bịa đặt! Giờ đây thấy cảnh trước mắt này, ta cuối cùng cũng hiểu được đó là sự thật. Cái này đâu chỉ ba thước? Cứ như ba trượng còn thừa ấy. Hơn nữa còn không hề đứt đoạn…*
Đột nhiên, cái miệng đầy nước miếng kia vươn ra theo chiếc cổ dài, định nuốt chửng quả cầu sáng xanh này.
Quân Mạc Tà lật cổ tay một cái, quả cầu sáng xanh “chà” một tiếng biến mất tăm.
*Dê con, còn muốn đánh úp ngay trước mặt ta? Lão tử chính là tổ tông của cái món đánh úp này đấy!*
Bản văn này được biên tập kỹ lưỡng, dành riêng cho truyen.free.