(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 318 : Ta dịu dàng không?
- Hức hức… Muốn ta chữa trị cho cô ta thì ta ít nhất cũng phải hao tổn hơn nửa lượng máu và sinh mệnh!
Thánh thụ đại nhân khóc lóc bi thương:
- Đó chính là sự tích lũy hơn vạn năm của ta đấy! Hức hức, ngươi cứ đốt chết ta luôn cho rồi, ta không muốn sống nữa, ta thật sự không muốn sống nữa mà…
- Khụ khụ, cho dù ngài có không muốn sống nữa thật, thì xin ngài hãy chữa khỏi cho nàng trước đã, rồi muốn gì thì tính sau. Lời đã nói ra không thể rút lại được đâu, nhất là với một nhân vật lớn như Thánh thụ đại nhân đây.
Quân đại thiếu gia lên tiếng an ủi:
- Trước tiên đừng khóc đã, cho dù có muốn tự sát thì cũng nên cứu nàng xong xuôi, sau đó trồng cây non thành công cái đã. Lúc đó, ngài muốn tự sát kiểu gì cũng được.
Đây mà gọi là an ủi sao? Thánh thụ đại nhân tức đến muốn nhảy bổ vào tên nhóc khốn kiếp vô sỉ này mà đánh một trận! Đây có còn là lời nói của con người không vậy? Ta đã giúp ngươi làm hết mọi chuyện rồi, còn phải tự sát làm gì nữa?
- Yên tâm đi, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu, giao dịch này ngươi chắc chắn sẽ có lời.
Quân đại thiếu gia bật cười ha hả, trong lòng bàn tay phải lửa cháy bùng lên mạnh mẽ, lòng bàn tay trái lại xuất hiện một quả cầu ánh sáng xanh lá, đó chính là “Vạn mộc sinh trưởng lực”.
Thánh thụ đại nhân càng khóc thương tâm hơn nữa.
- Nếu không phải vì thứ này, ta đâu đến nỗi thê thảm như bây giờ? Ngươi còn la ó gì nữa, nhà cửa của ta sắp bị ngươi phá nát hết rồi, chẳng còn lại chút gì để ăn! Hơn nữa, tác dụng của thứ này cũng chỉ giúp ta tăng nhanh tốc độ sinh trưởng, chứ không có tác dụng tăng lượng máu tích lũy của ta. Cho dù ngươi có đem quả cầu ánh sáng xanh lá này tặng ta, ta cũng không thể trong thời gian ngắn mà tăng nhiều lượng máu như vậy được. Ngươi còn nói không có tổn thất à? Giao dịch này mà đồng ý, thà ngươi bảo ta đi bán nhà bán đất còn hơn!
- Hừ! Ngươi bảo ngươi cũng là một lão quái vật sống hơn vạn năm, sao lại cứ rên rỉ như một cô bé thế? Khóc lóc cái gì chứ?
Quân Mạc Tà có chút mất kiên nhẫn, tên này một khi đã khóc thì cứ khóc mãi không dứt, cũng chẳng thèm trả lời câu hỏi lúc nãy nữa:
- Đồng ý hay không thì ngươi mau chóng cho ta một câu trả lời dứt khoát đi! Nếu thật sự không được, ta cũng sẽ không làm khó dễ gì ngươi đâu. Đối với những kẻ vô dụng, ta nhất định sẽ không làm khó dễ…
Miệng nói không làm khó dễ người khác, nhưng ngọn lửa hỗn độn không biết từ khi nào lại bập bùng lúc mạnh lúc yếu, rồi lại tiếp tục như vậy…
- Cái này mà ngươi gọi là không làm khó dễ ta à? Vậy thế nào mới gọi là làm khó ta đây? Ô ô ô.
Thánh thụ đại nhân đứng bên cạnh gần như sụp đổ, cảm thấy cuộc đời mình sao mà đáng thương đến thế. Ba hoa khoác lác một chút cũng không được sao? Tên này còn mang theo một khối thần hồn gần như sắp thoát khỏi th��� xác… Nếu mình mà lỡ khoe khoang, chẳng phải sẽ làm nó văng ra ngay khỏi cơ thể sao? Khoe khoang thì có tội tình gì chứ?
Kẻ đứng trước mặt này, trong mắt bắn ra tia hung dữ, sát khí cuồn cuộn ngang dọc. Miệng thì nói không làm khó mình, nhưng thực tế trong lòng nó biết rất rõ, chỉ cần mình nói một tiếng không được, thì giây tiếp theo bản thân sẽ biến thành tro bụi. Ngọn lửa màu đen kia thật sự rất khủng bố, tuyệt đối là khắc tinh duy nhất trên đời này của mình! Đây… đây còn có công bằng hay không chứ?
Trên đời này sao lại có hạng người như thế chứ?
- Được hay không? Mau mau cho ta một câu trả lời dứt khoát! Ta không có nhiều thời gian đâu, đang gấp lắm rồi!
Sát khí trên mặt Quân Mạc Tà càng lúc càng đậm. Nếu tên này dám lừa gạt hắn, khiến hy vọng của hắn tan thành mây khói… Vậy thì Bổn thiếu gia sẽ lập tức đốt ngươi thành một đống than củi để nướng thịt dê!
- Được! Thật sự được! Chắc chắn được! Tuyệt đối được!
Thánh thụ đại nhân run rẩy cả người, sợ đến mức không dám khóc nữa, lập tức đưa ra câu trả lời rõ ràng, dứt khoát. Hắn đã nghe thấy sát khí ẩn chứa trong lời nói của Quân Mạc Tà, làm sao còn dám nói không được chứ?
Liều mạng cũng phải được! Mặc dù bực đến muốn tự sát, nhưng vấn đề vẫn chưa đến mức tuyệt vọng. Hơn nữa, ai có thể sống mà lại muốn chết chứ, dù cho có phải trả một cái giá cực lớn…
- Vậy thì được rồi đấy chứ! Khóc lóc sướt mướt mãi, ngươi không thấy mệt sao hả?
Quân Mạc Tà nhận ra tên này quả nhiên là ăn mềm không ăn cứng. Giọng điệu hắn càng lúc càng độc ác, đối với loại này, tăng thêm chút áp lực là điều đương nhiên…
- Đại gia!
Thánh thụ đại nhân vô cùng uất ức nhìn sát tinh trước mặt, cầu khẩn nói:
- Cái Vạn mộc sinh trưởng lực kia… Ngài nhất định phải cho ta đấy nhé.
- Ừ, ta khác ngươi. Lời Bổn đại gia đã nói, tất nhiên sẽ thực hiện, nói một là một!
Quân Mạc Tà nói ngay.
- Vậy thì cám ơn đại gia.
Khi Thánh thụ đại nhân nói ra những lời này, chỉ cảm thấy bản thân vô cùng tức giận. Tên trước mắt này đã đào bới hết cả gốc rễ của mình, thế mà mình còn phải quay sang nói lời cảm ơn hắn! Đây là cái đạo lý gì chứ? Lại một lần nữa tính toán thiệt hơn, Thánh thụ đại nhân đành lòng không muốn, tâm không cam mà gật đầu đồng ý…
- A… a… a…!
Vừa quay đầu lại, Thánh thụ đại nhân đột nhiên phát ra một tiếng kêu thê thảm.
- Ngươi sao vậy? Cơn điên bùng phát hay sao! Ma chướng à?
Quân Mạc Tà cũng bị dọa cho giật mình, tên này lại muốn bày trò gì nữa đây!
- Này, cái này… Ta không muốn sống nữa! Ta thật sự không muốn sống nữa!
Thánh thụ đại nhân chỉ vào phôi thai thánh thụ trong ao, giận đến muốn nổ tung. Loại hạt giống cần trợ dưỡng này, vốn dĩ chỉ cần ngâm khoảng một phút là đủ. Thế nhưng lúc nãy vì mải nói chuyện, mải đau lòng, mải khóc lóc, vậy mà hắn đã quên béng mất! Hiện tại, hạt giống trong đó ít nhất đã hấp thụ lượng máu gấp mười lần tổng lượng mà một cây thánh thụ nên hấp thụ. Hạt giống này chắc chắn sẽ khỏe mạnh lớn lên, nhưng Thánh thụ đại nhân lúc này lại đau lòng đến mức ói ra máu. "Ốc lậu thiên tao liên âm vũ, phá thuyền hựu ngộ đính đầu phong!” Đây đúng là gặp phải tổ sư gia rồi! Chuyện họa vô đơn chí như vậy khi��n Thánh thụ đại nhân đau lòng đến nỗi quên hết mọi thứ… Hắn vội vàng vớt hạt giống thần ra khỏi ao, phát hiện hạt giống lúc đầu còn nhăn nheo, giờ đã căng tròn đầy đặn, thậm chí còn nổi bọt căng tròn, xem ra là đã ăn no cành hông…
- Ta thật…
Thánh thụ đại nhân cơ hồ muốn quăng hạt giống này ra xa, để nó rơi xuống nát bét luôn cho rồi!
- Sao?
Quân đại thiếu gia đứng bên cạnh đúng lúc cất tiếng cảnh cáo.
Thánh thụ đại nhân run lên, xoay eo chậm rãi quay đầu lại, vẻ mặt nịnh nọt cười nói:
- Đại… Đại gia, hạt giống này đã… tốt rồi…
- Tốt rồi à? Ta phải kiểm tra xem mới được, coi ngươi có dám ăn bớt nguyên vật liệu hay không!
Quân Mạc Tà không chút khách sáo vươn tay ra cầm lấy. Đương nhiên, tay hắn đưa ra là tay trái. Quả cầu mộc lực cũng thu lại.
- Ừ, tốt. Vậy ngươi bây giờ bắt đầu cứu nàng đi.
Quân đại thiếu gia ngẩng đầu lên nói.
- Vâng… Đại gia!
Thánh thụ đại nhân với khuôn mặt nhăn nhúm như trái khổ qua, dùng bàn tay to đầy nhánh cây thật cẩn thận nâng cơ thể Thiên Tầm đặt vào trong ao.
- Cẩn thận một chút, nhẹ nhàng một chút.
Đại thiếu lo lắng không ngừng giục giã:
- Chậm thôi, nhẹ nhàng thôi…
Thánh thụ đại nhân trong lòng thầm bĩu môi:
“Hừ, ngươi lo lắng thì tự ngươi mà bế đi, đứng đó mà gào thét làm gì. Nhìn bộ dạng khẩn trương của ngươi, chắc chắn con bé này không phải lão bà của ngươi rồi, không biết kiếm ở đâu ra một em… Đừng đắc ý sớm, rồi sẽ có lúc nội bộ ngươi lục đục thôi…”
Sau khi hung hăng nguyền rủa một trận trong lòng, cơ thể Xà vương Thiên Tầm rốt cuộc hoàn toàn chìm xuống đáy ao.
- Chìm xuống như vậy, không sao chứ? Nàng cũng phải hít thở chứ.
Quân Mạc Tà lo lắng hỏi.
- Ngươi biết hay ta biết? Ngươi chữa hay ta chữa?
Thánh thụ đại nhân rốt cuộc không chịu nổi nữa, bùng nổ, quay đầu hung dữ nói:
- Nếu không thì ngươi tự mình chữa đi!
- Ệch! Ngươi dám chống đối ta à!
Quân đại thiếu gia thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, chỉ vào mũi tên này mà nói:
- Ngươi, có gan thì nói lại một lần nữa xem? Chống đối là ngươi toi đời đấy!
- Ta… Đại gia, đại gia! Ngài là đại gia của ta, ta sai rồi, ta xin lỗi không được sao?
Thánh thụ đại nhân hoảng sợ, lập tức nhớ đến tình cảnh nguy hiểm của mình liền nhũn như con chi chi.
- Biết sai rồi ư? Hừ! Nếu chữa không khỏi, ngươi cứ chờ biến thành than củi đi! Còn dám hét lớn với Bổn đại gia, gan ngươi lớn mật rồi sao?
Quân Mạc Tà làm bộ dữ dằn hét lớn một tiếng, mở to mắt liếc nhìn, vẻ mặt hung thần ác sát.
Đối với loại người chuyên bắt nạt kẻ yếu như tên này, nhất định phải mạnh hơn hắn! Ngươi không mạnh sẽ không được đâu, nhất định phải luôn giữ vững vị thế của kẻ mạnh!
Thánh thụ đại nhân khúm núm nịnh bợ, liên tục cam đoan:
- Ta nhất định sẽ chữa khỏi! Nhất định sẽ chữa khỏi mà, ngài đừng hung dữ như vậy nữa!
Trong lòng hắn vô cùng hối hận. Tên này đúng là hạng người không biết phân rõ đúng sai, mình rảnh rỗi gào lên với hắn làm gì chứ? Đúng là tự rước khổ vào thân mà. Thánh thụ đại nhân cũng đã dần quen với tình cảnh hiện tại của mình.
- Ừ, ngươi nói cái gì đó? Ta hung dữ chỗ nào hả? Ta đang dạy ngươi đạo lý làm người là như thế nào đấy!
Quân đại thiếu gia lạnh lùng nói.
- Đúng, đúng, đại gia! Là ta không hiểu hết được ý nghĩa sâu xa trong lời nói tinh tế của ngài!
Thánh thụ đại nhân nói.
- Vậy ngươi nói xem, ta có dịu dàng không?
Quân đại thiếu gia hỏi với giọng điệu kỳ quái.
- Ngài rất dịu dàng…
Thánh thụ đại nhân thật sự chỉ muốn khóc tiếp…
- Tốt lắm, ngươi cứ tiếp tục cố gắng nhé!
Quân Mạc Tà phất phất tay áo, sau đó liền tập trung ý thức vào trong Hồng Quân tháp. Trước mắt, điều quan trọng nhất là phải thi triển toàn bộ mộc lực bên trong Hồng Quân tháp để thúc đẩy cái cây này tăng trưởng. Tốt nhất là có thể thúc giục nó ra được một chùm quả. Nếu vạn nhất sau khi rời khỏi đây mà phát hiện tên rễ cây yếu đuối kia dám đùa giỡn trêu chọc mình, cho mình một hạt giống trông thì được nhưng lại chẳng bao giờ đâm rễ nảy mầm, căn bản không thể ra trái, vậy thì đúng là gà bay trứng vỡ, vô cùng gay go…
Trong Hồng Quân tháp, hắn chọn một vùng đất có diện tích rộng lớn. Sau đó, tại trung tâm nơi này, hắn gieo hạt giống xuống… Tiếp đó, hắn lập tức thao túng linh khí nồng đậm bên trong Hồng Quân tháp bay về phía đó, chui vào nền đất…
Loại đất trong Hồng Quân tháp đương nhiên không thể sánh bằng với bất kỳ loại đất nào bên ngoài, nó là nơi chứa đầy linh khí và linh vật. Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, một gốc cây xanh biếc từ mặt đất trồi lên, sau đó đón gió run rẩy, vút một cái cao hơn một trượng…
Thẳng tắp đứng trong gió, tựa như một cây gậy trúc. Sau đó, trên thân cây bắt đầu mọc lá, tay trái Quân Mạc Tà vung lên, một dòng mộc lực nhẹ nhàng bay về phía cái cây, một vầng sáng xanh nhạt trong chớp mắt bao phủ lấy thân cây nhỏ đó.
E sợ thúc giục cây này trưởng thành quá nhanh sẽ khiến nó không chịu nổi, Quân Mạc Tà cũng không dám dùng quá nhiều sức mạnh. Đạo lý “yển miêu trợ trường” Quân đại thiếu gia vẫn hiểu rõ.
Quả nhiên, khi mộc lực bay đến thân cây, gốc cây này lập tức trưởng thành với tốc độ mà bình thường không thể nào đạt được.
Lá cây “Xoát” một tiếng lập tức vươn lớn, sau đó cành bắt đầu dài ra, thân cây vù vù như được thổi khí mà cao thêm, to thêm.
Bản dịch này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.