(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 385: Thủ đoạn hữu hiệu nhất!
Quân Mạc Tà cũng không rõ vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Rõ ràng hôm qua nàng còn sống chết không chịu, vậy mà giờ đây, mọi thứ đã thay đổi thật lớn…
Thôi vậy, mặc kệ nguyên do gì, việc mọi chuyện diễn biến theo chiều hướng này đối với hắn thì cũng là một điều tốt.
– Ta thích Quân Dạ, thực sự rất thích chàng ấy. Tuy rằng khi ở bên chàng ấy, chàng thực sự khiến ta ngưỡng mộ, nhưng suy cho cùng, địa vị giữa ta và chàng vẫn ngang hàng.
Mi mắt Miêu Tiểu Miêu run rẩy không ngừng, một giọt nước mắt lấp lánh nơi khóe mi. Nàng dừng một chút rồi nói tiếp:
– Nhưng còn Tà Chi Quân Chủ kia… đối với ta mà nói… thực sự là một tồn tại quá xa vời, cao đến mức ta không thể với tới. Điều đó khiến ta sợ hãi, thực sự sợ hãi. Vì thế… ta thà rằng người ta yêu là Mặc Quân Dạ.
– Nàng… nha đầu này! Nàng đâu biết, mấy nàng Tiểu Nghệ kia đã "dạy dỗ" ta biết bao lần, vất vả khổ sở không kể xiết. Vậy mà nàng còn bảo là cao không với tới à?
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, khẽ nói:
– Bây giờ thì sao, còn sợ hãi không? Mặc kệ Tà Chi Quân Chủ là gì, nàng chỉ cần biết, hắn chính là nam nhân của nàng! Khi đó, hai ta lại ngang bằng nhau!
– Là nam nhân của ta…
Toàn thân Miêu Tiểu Miêu run rẩy không ngừng, miệng nàng thì thầm lặp đi lặp lại:
– Là nam nhân của ta…
– Ừm, là nam nhân của nha đầu nàng.
Quân Mạc Tà mỉm cười, thì thầm vào tai nàng:
– Còn nữa, nàng trăm ngàn lần đừng quên khi còn ở Huyễn Phủ, suýt chút nữa nàng đã gây ra một đại họa. Cái lần nàng bất tỉnh, vừa tỉnh dậy đã đạp ta một cước, còn suýt chút nữa khiến ta thành thái giám…
Miêu Tiểu Miêu nghe hắn nhắc lại chuyện cũ, những ký ức xưa dần hiện rõ. Khi ấy, nàng vừa tỉnh dậy đã thấy một nam nhân nằm đè lên người mình, thế nên mới "tặng" hắn một cước…
Nhớ lại bộ dạng thống khổ của hắn lúc đó, nàng không khỏi bật cười, khẽ nói:
– Ai bảo ngươi khi đó không thành thật!
– Thật sao?
Quân Mạc Tà trừng mắt:
– Ta lúc đó không thành thật sao? Nàng nói xem, lúc đó ta không thành thật ở điểm nào? Nàng, nha đầu này, gây ra bao nhiêu chuyện đó, ta đã đủ thảm rồi, vậy mà còn dám nói ta không thành thật!
Miêu Tiểu Miêu đỏ mặt ấp úng mãi không nên lời.
Sau khi nói chuyện với Mai Tuyết Yên, chuyện đã được giải quyết, nàng cũng đã chấp nhận việc Quân Mạc Tà và Mặc Quân Dạ là cùng một người. Dù vậy, da mặt nàng vẫn còn rất mỏng manh…
"Làm sao mà xuống nước bây giờ, quả thật lời mình nói ngày hôm qua cũng hơi quá đáng…"
Hiện giờ, khi Quân Mạc Tà nói đến chuyện này, Miêu Tiểu Miêu xấu hổ đến mức quên cả cách "xuống nước".
"Ngươi còn nói là không thành thật chỗ nào? Lúc đó ngươi sờ soạng lung tung trên người ta. Nếu không phải ta bị động chạm như vậy, ta có thể phản ứng mạnh đến thế sao…."
Vừa nghĩ đến đây, nàng lại cảm thấy ngực mình đột nhiên có một cảm giác mát lạnh truyền đến. Một bàn tay to lớn đang chui vào trong áo nàng, khéo léo tìm đến chỗ nhạy cảm nhất trên bầu ngực nàng, khẽ vuốt ve mấy cái, giọng hắn tràn đầy ý đùa cợt:
– Ta thực sự không thành thật sao? Nếu có, sao nàng không nói rõ cho ta biết đi chứ!
Nói xong, tay kia cũng bắt đầu luồn vào trong váy của nàng, nhẹ nhàng nắn bóp kiều đồn đang căng tròn, sau đó bắt đầu vuốt ve. Bên trên thì vuốt ve, bên dưới thì xoa nắn nhẹ nhàng. Bên tai nàng, giọng hắn nhẹ nhàng vang lên:
– Không thành thật… là vậy sao?
Miêu Tiểu Miêu rụt rè khẽ "ưm" một tiếng, mặt đỏ bừng, thở dốc nói:
– Không được! Ngươi là người xấu, ta còn chưa tính sổ xong với ngươi… a… a…. Ngươi mau dừng tay! Nếu ngươi còn như vậy, ta sẽ…. ta sẽ…. ta sẽ không khách khí đâu! Ta thật sự… thật sự sẽ "xử" ngươi đó!
– Nàng nỡ lòng sao? Chỉ cần nàng dám làm, vậy thì cứ ra tay, ngàn vạn lần đừng khách khí với ta, bởi nếu khách khí thì còn gì là ý nghĩa nữa!
Hai tay Quân Mạc Tà không ngừng nghỉ, miệng thì lầm bầm:
– Hừ! Nha đầu nàng còn muốn tìm ta tính sổ sao? Ta còn chưa tính sổ với nàng nữa! Hôm qua nàng thật đáng sợ đấy, còn muốn…. "xử" ta để trả thù cho tên tiểu tử Mặc Quân Dạ kia nữa chứ!
– Ngươi… ngươi tính sổ gì với ta chứ? Ta không thiếu gì của ngươi cả….
Hai tay Miêu Tiểu Miêu cố gắng kháng cự, tuy nhiên một chút khí lực cũng không còn, cơ thể nàng đã có chút mềm nhũn…
– Hừ, còn dám cãi sao, hôm qua nàng dám không nhận ta là trượng phu, tội này tính sao đây?
Môi của Quân Mạc Tà dán chặt nơi tai nàng, thì thầm. Hơi nóng phả vào, tay phải thì vuốt ve bầu ngực nàng khiến chúng rung rẩy không ngừng, mặt hắn quay qua trừng mắt thị uy:
– Một nữ nhân mà dám ngay cả nam nhân của mình cũng không nhận. Miêu Tiểu Miêu, nàng quả thật là có bản lĩnh! Thật là có tiền đồ a! Nếu lần này không trừng phạt nàng một trận ra trò, nàng còn dám gây ra chuyện tày trời nào nữa….
– Ta… ta….
Miêu Tiểu Miêu muốn phản bác lắm, nhưng cả người nàng mềm nhũn, vô lực, ngay cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không nói nổi.
– Nàng, nàng cái gì mà nàng! Còn muốn chối sao!
Quân đại thiếu càng tỏ ra dữ tợn, đúng là cả vú lấp miệng em:
– Nàng cảm thấy nàng là tiểu công chúa của Huyễn Phủ là ngon lành lắm phải không? Ngay cả trượng phu của mình mà nàng cũng không nhận. Hừ hừ, ba ngày không đánh đòn là leo lên đầu ngồi. Xem hôm nay ta xử lý nàng thế nào! Nàng muốn "làm rụng" ta chứ gì….. Ta hôm nay phải làm "rụng" nàng mới được!
– Ta… ta không có…
Cả người Miêu Tiểu Miêu đều phát sốt, cuối cùng chịu không nổi, phải lên tiếng cầu xin:
– Dạ… Dạ… Thiếp thân biết lỗi rồi… Xin phu quân… phu quân…. tha thứ….!
– Tha thứ? Chuyện như thế làm sao có thể tha thứ!
Ánh mắt Quân Mạc Tà như muốn bốc lửa:
– Xem ta hôm nay phải dùng "côn bổng" hầu hạ nàng rồi! Nếu không đánh cho nàng phải sợ, không biết sau này nàng còn làm ra chuyện gì nữa…
– Không… không cần đâu….
Miêu Tiểu Miêu rốt cục cực kỳ hoảng sợ:
– Bây giờ là ban ngày a, không thể bạch nhật tuyên dâm….
– Ai dám nói ban ngày không thể "dạy dỗ" lão bà?
Quân đại thiếu cười tà một tiếng, hai tay lại ra sức, dìu giai nhân ngả ra giường, sau đó xoay người đè nàng xuống:
– Không… không nên a…
Miêu Tiểu Miêu cực lực giãy dụa, nhưng làm sao thoát được ma trảo? Cơ hồ là trong nháy mắt, quần áo nàng đã bị lột sạch, không còn một mảnh vải che thân.
Quân Mạc Tà đã thành công, đương nhiên là phải tự cởi bỏ y phục của bản thân. Lúc này, Miêu đại mỹ nhân đã chui vào góc giường, hai tay che ngực, cầu xin nói:
– Quân Dạ… chàng có thể thay đổi dung mạo thành như cũ được không…. Chàng lúc này khiến thiếp có chút cảm giác lạ lẫm…
– Có gì mà lạ lẫm?
Quân Mạc Tà từ từ tiếp cận nàng.
– Không… Thiếp có chút cảm giác…. chút cảm giác… giống như là đang…. phản bội chàng vậy… thiếp… thiếp….
Miêu Tiểu Miêu nói như khóc:
– Thiếp cảm giác… thiếp là một người con gái lăng loàn, trao thân cho hai người nam nhân….
– Hai người nam nhân nào hả!
Quân Mạc Tà trong lòng khẽ động, liền khẽ hừ một tiếng nói:
– Tên Quân Dạ kia của nàng chỉ là giả tạo! Nhớ kỹ, nam nhân của nàng chính là ta, người anh tuấn đẹp trai này!
Miêu Tiểu Miêu nghe xong cũng chẳng dám mở mắt, hai mắt nàng nhắm tịt. Quân Mạc Tà nhanh chóng phi thân tới…
A… a… a…..
Một chuỗi tiếng rên khe khẽ vang lên….
– A… Quân Dạ… Quân Dạ….
– Gọi ta là Mạc Tà!
– Quân Dạ…. Mạc Tà…. Mạc Tà….
Cuối cùng, mây tan mưa tạnh…
Trận chiến này, tựa như mới vài ngày, lại tựa như trải qua không biết bao nhiêu năm tháng. Lúc đầu có vẻ rất gay cấn, nữ nhân luôn cứng đầu, không chịu sửa cách gọi tên, bày ra thái độ bất hợp tác, không chịu khuất phục. Còn nam nhân thì một thân cường thế, bá đạo, không thuận theo thì không buông tha nàng…
Đến lúc sau, thể lực của nữ nhân làm sao sánh bằng nam nhân, cho nên trận chiến này, người chiến thắng cuối cùng chắc chắn là nam nhân. Thật ra, ngay từ khi trận chiến bắt đầu, kết quả đã sớm định, mà kết quả thì chỉ có một….
Dưới sự "trêu đùa" của nam nhân, nữ nhân hầu như mất đi ý thức bản thân, chỉ có thể điên cuồng kêu gào. Ngẫm lại, ngay cả bản thân nàng lúc đó cũng không biết mình đang gọi tên ai….
Ngay cả khi nữ nhân đã "hợp tác" rồi, nam nhân vẫn mãnh liệt tiến tới, dùng cường thế mà ép cho đến cùng. Huống chi đây là một trong những bản lĩnh "ghê gớm" nhất của Quân đại thiếu nhà ta, đúng là một mãnh nhân chân chính!
Sau một phen ân ái mặn nồng, điên loan đảo phượng, xuân tình triền miên mấy lượt, cuối cùng thì cũng mây tan mưa tạnh. Nữ nhân lúc này đã vô lực, đến cả một ngón tay cũng không còn sức nhúc nhích….
Đôi mắt xinh đẹp của Miêu Tiểu Miêu nhẹ nhàng mở ra, sau đó lại vô lực nhắm lại.
Trong lòng nàng, nàng cứ nghĩ Quân Mạc Tà sẽ từ tốn nói chuyện với nàng, sau đó cùng nàng hâm nóng lại tình cảm, tìm lại cảm giác quen thuộc của nhau, từ từ xóa tan cảm giác xa lạ, sau đó chờ nàng quen dần, lúc đó mới tiến tới "chuyện đó"!
Nào ngờ tên này lại "vội vã" như vậy. Nàng vừa mới có chút "xuống nước", hắn liền đẩy ngã nàng. Hơn nữa còn dùng thế sét đánh không kịp bưng tai, hoàn toàn không cho nàng có cơ hội thích ứng, quả thật chính là dùng thủ đoạn "cưỡng bức" nàng… Nói chưa được mấy câu, hắn đã vội vã leo lên giường "hành động"….
Giận nhất chính là nàng lại không hề tức giận. Có vẻ… có vẻ…. hình như nàng còn rất phối hợp, vô cùng nhịp nhàng! Trời ơi, xấu hổ, xấu hổ quá đi thôi!
Không thể không nói, loại "đối thoại" này là loại đối thoại thẳng thắn, chân thành và nguyên thủy nhất giữa nam nhân và nữ nhân, cũng là phương pháp hữu hiệu nhất. Trải qua loại "đối thoại" này, cảm giác xa lạ trong lòng Miêu Tiểu Miêu đã bị nàng vứt đi đâu mất rồi….
Hai bàn tay to vẫn đang vuốt ve trên song phong của nàng, giống như không hề có vẻ mệt mỏi chút nào. Hơi thở nồng ấm của Quân Mạc Tà lại phả vào tai nàng. Nàng nghe thấy hắn nhỏ giọng hỏi:
– Chuyện này xác định xong chưa? Có cảm thấy quen thuộc không? "Tư thế" lúc nãy chúng ta đã từng cùng nhau "làm". Chuyện gì cũng có thể giả, riêng chuyện này chắc chắn không thể giả nổi chứ! Cho dù tư thế có thể làm giả đi chăng nữa, vậy "thằng nhóc" của ta thì sao, đúng không, Miêu nha đầu của ta? Nàng thấy "nó" có quen thuộc không nào?
Miêu Tiểu Miêu sau khi nghe thấy những lời này liền hiểu ra ngay. Nàng vô cùng sửng sốt, suýt chút nữa xấu hổ đến mức ngất xỉu, dùng hết toàn lực còn sót lại vươn bàn tay ngọc ngà bé nhỏ cấu véo mạnh vào hông hắn một cái. Cái tên vô sỉ đáng ghét này, sao chuyện gì cũng dám thốt ra khỏi miệng vậy chứ!
Đoạn truyện sinh động này, một tác phẩm chuyển ngữ được truyen.free ấp ủ, xin được gửi tới quý độc giả thân yêu.