(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 534 : Đại Kết Cục!!!
Ngay cả một mảnh linh hồn nhỏ bé, cũng chẳng thể thoát thân dù chỉ là một chút!
Quân Mạc Tà tay phải túm lấy Chiến Cuồng, tay trái xòe ra, Hỗn Độn Hỏa khẽ bùng lên:
"Chiến Cuồng, giờ đây ngươi đã không còn thân thể bất tử, không biết linh hồn ngươi có thể chịu được Hỗn Độn Hỏa thiêu đốt bao nhiêu lần?"
Hỗn Độn Hỏa vừa lại gần, linh hồn Chiến Cuồng liền phát ra tiếng kêu gào thê lương, khuôn mặt sương khói của hắn hiện rõ nỗi sợ hãi tột cùng.
Miêu Khuynh Thành không đành lòng chứng kiến, đành quay mặt đi chỗ khác.
Quân Mạc Tà cười lạnh, từ từ thiêu đốt...
Cuối cùng, linh hồn Chiến Cuồng hóa thành hư vô trong lòng bàn tay hắn...
"Miêu lão, giờ ngài định đi đâu?" Quân Mạc Tà thản nhiên hỏi Miêu Khuynh Thành.
Miêu Khuynh Thành ngẩn ra, chợt nhận ra trời đất này tuy rộng lớn, nhưng bản thân mình lại chẳng còn nơi nào để đi.
Không khỏi thở dài một tiếng, nói: "Ta... còn có thể đi nơi nào đây?"
Một câu nói ra, chỉ thấy cả đất trời tràn ngập tịch liêu, trong lòng chỉ còn lại một nỗi buồn mênh mang.
"Hay là, ngài cứ theo ta quay về Tà Quân phủ ở tạm, được không?" Quân Mạc Tà nói.
"Cũng tốt." Miêu Khuynh Thành nghĩ một chút rồi đồng ý.
Hai nhân ảnh hướng về Thiên Phạt sâm lâm, một đường bay đi.
Lại một năm trôi qua, Quân Mạc Tà đã tu luyện Khai Thiên Tạo Hóa Công đạt đến đỉnh cấp tầng thứ tám, trong lòng cũng có nhiều điều lĩnh ngộ; và cũng chính trong vòng một năm này, đội quân chinh phạt ngoại tộc đã trở về toàn bộ. Vì thế, Quân Mạc Tà quyết định, mùa thu năm nay sẽ cử hành đại hôn luôn!
Hôn lễ long trọng được cử hành cùng lúc với chín vị mỹ nữ: Mai Tuyết Yên, Quản Thanh Hàn, Độc Cô Tiểu Nghệ, Miêu Tiểu Miêu, Kiều Ảnh, Khả Nhi, Hàn Yên Mộng, Linh Mộng, Thiên Tầm.
Hôn lễ của Tà Chi Quân Chủ là chuyện trọng đại đến mức nào trong thiên hạ chứ! Tin tức vừa truyền ra, cả Huyền Huyền đại lục liền xôn xao cả lên! Vô số khách khứa từ bốn phương tám hướng tụ về Thiên Nam...
Tà Quân phủ.
Đông Phương Vấn Tâm rưng rưng lệ, vui vẻ tất bật chuẩn bị, cả Thiên Phạt sâm lâm cũng rộn ràng cả lên.
Đây chính là ngày chị cả thành thân, đám tiểu thúc thúc đông đúc thế này, làm sao có thể để mất mặt được.
Đêm đại hôn của Quân Mạc Tà, sau khi mọi chuyện xong xuôi, tân lang tân nương đã được đưa vào động phòng, tiệc rượu Tà Quân phủ mới chính thức khai tiệc ầm ĩ. Cả Thiên Nam, tất thảy đều là khách quý. Tà Quân phủ có tới hơn mười vạn bàn tiệc được bày ra! Gần như đã tập trung toàn bộ đầu bếp của đại lục về đây, trong đó gồm cả ngự trù trong hoàng cung và đầu bếp của các đại thế gia...
Màn đêm buông xuống, Đông Phương Vấn Tâm mỉm cười ngồi trong phòng, trước mặt bày biện rượu và thức ăn. Đối diện với bà, chính là bức họa của Quân Vô Hối. Khói nhẹ lượn lờ, hư ảo như mộng, như sương, mà lại chân thực...
Đông Phương Vấn Tâm thâm tình nhìn vào bức họa Quân Vô Hối, lẳng lặng ngồi một đêm. Tựa như đôi phu phụ một người chốn dương thế một người nơi âm tào này, trong đêm đại hôn của con trai họ, cũng đang nâng chén cùng uống cạn, vợ chồng sum vầy, hoan hỉ...
Đông Phương Vấn Tâm thậm chí như thấy Quân Vô Hối đang an vị trước mặt mình, trên khuôn mặt nho nhã kiên nghị tràn ngập niềm vui, ông dịu dàng cười hạnh phúc nhìn bà, cùng bà tỉ tê trò chuyện, nói nói cười cười...
Đông Phương Vấn Tâm mỉm cười, vui vẻ gắp thức ăn, đặc biệt chọn những món trượng phu yêu thích, vẻ mặt dịu dàng, rồi tự tay rót từng ly rượu ngon...
"Vô Hối... Gặp chàng, thiếp không hối hận; quen chàng, thiếp không hối hận; yêu chàng, thiếp không hối hận; gả cho chàng, thiếp cũng không hối hận...
Thiếp rất nhớ chàng, rất nhớ rất nhớ..."
Đông Phương Vấn Tâm lẳng lặng mỉm cười, lẳng lặng rơi lệ, lẳng lặng ngồi yên...
Một đêm này, không ngờ lại ấm áp đến vậy. Nếu có thể kéo dài vĩnh viễn, thì tốt biết bao?
Nếu thật có kiếp sau, nếu thật có kiếp sau... Vô Hối, chờ thiếp. Nhất định là có kiếp sau!
***
Sáng sớm sau ngày đại hôn, Quân Mạc Tà từ giường Mai Tuyết Yên đứng dậy, chỉ cảm thấy cả người sảng khoái. Ừ, nguyện vọng đã ấp ủ bấy lâu, đêm qua rốt cuộc cũng tận hưởng trọn vẹn...
Vừa muốn vặn eo một cái, đột nhiên phát hiện có chút không đúng; bởi vì... Khai Thiên Tạo Hóa Công và Hồng Quân Tháp của mình đều đã có biến hóa...
Hình như... đột phá rồi?
Quân Mạc Tà chấn động.
Không kịp nghĩ ngợi nhiều, xoay người, lập tức tiến vào Hồng Quân Tháp. Không sai, thoáng chốc đã đột phá lên tầng thứ chín! Không hề trở ngại!
Tầng thứ chín, thực ra cũng không có cảm ngộ đặc biệt như những lần trước, cũng không có khẩu quyết gì. Chỉ còn lại một gian tháp trống rỗng. Tâm niệm vừa động, Quân Mạc Tà ngưng thần nội thị, liền phát hiện thế giới bên trong đan điền của mình đã hoàn toàn thành hình.
Nơi vốn dĩ không có cỏ cây hoa lá, giờ đây lại xanh tươi bạt ngàn núi đồi...
Nơi nơi, đều tràn ngập hơi thở của sự sống...
Tâm niệm Quân Mạc Tà khẽ động, trong thiên địa này, vô số người đột nhiên xuất hiện, từ khi còn nhỏ xíu... rồi dần dần lớn lên...
Sau đó, ngón tay hắn khẽ chỉ vào giữa núi rừng, vô số phi cầm tẩu thú cũng đột nhiên hiện ra.
Quân Mạc Tà lặng đi nhìn một lúc lâu, cũng không rõ rốt cuộc là có chuyện gì...
Cho đến tận khi thấy được màn sương mù dày đặc giữa không trung, hắn mới vỡ lẽ, đây chính là Âm Dương Khí!
Việc giao hòa âm dương đêm qua đã khiến hai luồng khí trong cơ thể Quân Mạc Tà hoàn toàn cân bằng. Một khi âm dương cân bằng, đương nhiên cũng có năng lực sản sinh vạn vật...
"Ha ha..." Quân Mạc Tà cười hai tiếng, liền lại nhớ tới trong thế giới thật. Ôm thân thể mềm mại ôn nhu như ngọc của Mai Tuyết Yên, trong lòng bỗng tràn ngập sự mãn nguyện...
Mai Tuyết Yên tỉnh dậy hừ một tiếng, xoay người lại, liền ngủ tiếp... Đêm qua, thật là cực khổ...
Quân Mạc Tà cũng không ngờ rằng, thể chất Mai Tuyết Yên lại cực kỳ mẫn cảm, sức chịu đựng thậm chí còn không bằng đám người Độc Cô Tiểu Nghệ. Van xin cả đêm qua, càng về sau, thì đến cả một đầu ngón tay cũng không nhúc nhích nổi...
Quân đại thiếu từng đưa ra yêu cầu được "mơn trớn", nhưng bị Mai đại mỹ nhân nghiêm khắc cự tuyệt, còn nói thêm: nếu còn nhắc đến chuyện này nữa, cả đời sẽ không cho phép hắn chạm vào người nàng...
Vì thế, Tà Chi Quân Chủ đại nhân bất đắc dĩ vuốt cánh mũi, đồng ý giao kèo này... Như thế, xem ra sau này cũng chỉ có thể nằm mơ mà tự sướng một chút, trong hiện thực, là không thể nào rồi...
Lại thêm một năm nữa, Quản Thanh Hàn có tin vui đầu tiên, ngay sau đó, cứ như là Quân đại thiếu đột nhiên phát uy thần lực, Mai Tuyết Yên, Độc Cô Tiểu Nghệ, Miêu Tiểu Miêu ba người cũng đồng thời có tin vui...
Việc này đối với Quân gia vốn thiếu nhân đinh mà nói, chính là chuyện vui bằng trời.
Quân lão gia tử mừng rỡ đến không khép nổi miệng, mỗi ngày tiếng cười phớ lớ. Đông Phương Vấn Tâm trong một ngày một đêm đã vội vã làm quần áo cho mấy đứa cháu nội, cháu ngoại. Lẽ ra Tà Quân phủ có vô số hạ nhân có thể làm chuyện này, nhưng Đông Phương Vấn Tâm nói thế nào cũng muốn tự mình làm...
Chín tháng sau, mấy tiểu sinh mạng chào đời, làm Tà Quân phủ rộn ràng trong không khí vui mừng.
Lại sau ba tháng nữa, một buổi sáng, phòng của Đông Phương Vấn Tâm mãi không mở cửa, thị nữ vội vàng đến bẩm báo Quân Mạc Tà. Quân Mạc Tà ảm đạm thở dài, việc này, hắn sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thực sự xảy ra, lại vẫn cảm thấy vô cùng đau khổ, một mảnh trống rỗng...
Trong phòng, Đông Phương Vấn Tâm ôm thật chặt bức họa Quân Vô Hối, điềm tĩnh nằm ở trên giường. Hô hấp đã không còn, tự đoạn tâm mạch, bình yên tạ thế.
"Nương, người thật sự nỡ làm vậy sao..." Quân Mạc Tà nước mắt như mưa.
Hắn sớm đã biết, nếu mẫu thân đã mong kiếp sau được trùng phùng với phụ thân, thì chỉ có Đông Phương Vấn Tâm chết đi, mới có thể thực hiện được nguyện vọng đó. Nếu không, lệch một kiếp luân hồi, hai người sẽ vĩnh viễn chẳng thể gặp lại.
Cái ngày này, rốt cuộc cũng đã đến.
Quân Mạc Tà ngửa mặt lên trời thở dài, cẩn thận thu hồi hồn phách mẫu thân, sau đó trong nháy mắt tìm khắp toàn bộ đại lục, tìm lại tất cả di vật của Quân Vô Hối ở những nơi ông đã từng chiến đấu...
Tiếp theo lại nhanh như chớp biến mất, giây tiếp theo, đã lại đến Cửu U thế giới!
Quân Vô Hối đã tạ thế mười lăm năm, hồn phách từ lâu không còn trọn vẹn, nhưng chuyện này đối với Quân Mạc Tà mà nói, lại không phải là việc gì khó. Chỉ cần anh linh vẫn còn, chiến hồn bất diệt, thì dù hồn phách đã chuyển kiếp, hắn vẫn sẽ nghĩ ra cách.
Khó khăn lắm, rốt cuộc cũng tìm được một mảnh tàn hồn.
Quân Mạc Tà cẩn thận che chở, ở bên trong Hồng Quân Tháp, cùng linh hồn mẫu thân, dùng Hồng Mông Tử Khí cẩn thận bao bọc. Chỉ chờ hồn phách tu dưỡng hoàn toàn, tìm một thời cơ thích hợp, liền để cho hai người chuyển kiếp...
Như vậy tuy rằng không còn trí nhớ của kiếp trước, nhưng tình ý của hai người này thực sự cảm thiên động địa, trong biển người mênh mông, vẫn sẽ có một sợi dây liên kết bất diệt...
Tam Đại Thánh đã không còn, Phiêu Miểu Huyễn Phủ cũng đã trở thành quá khứ; trong năm thế lực lớn đương thời, chỉ còn lại có Thiên Phạt sâm lâm, thì cũng đã về tay Quân gia.
Nhưng, sự tồn tại của Tà Quân phủ, cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự cân bằng của đại lục.
Bởi vì chỉ cần một người trong đó ra ngoài, cũng đều có năng lực điều khiển cả thế giới!
Thế lực siêu cấp như vậy, căn bản không nên tồn tại ở thế giới này!
Quân Mạc Tà cũng hiểu được lời Cổ Hàn ngày đó nói, sẽ có một ngày, Thiên Phạt sẽ thay đổi và chớ để cho anh hùng trở thành tội nhân!
Mà bản thân, không có khả năng luôn luôn ở tại chỗ này.
Một ngày này, sau khi thương nghị cùng đám người Mai Tuyết Yên, trưng cầu ý kiến mọi người, đạt được thống nhất, Quân Mạc Tà đã đem cả Thiên Phạt sâm lâm, chuyển vào thế giới chính mình đã sáng tạo.
Thế giới ấy còn rộng lớn hơn thế giới này, hơn nữa, đang trong giai đoạn phát triển và rất cần người quản lý.
Đám người Tàn Thiên Phệ Hồn, Ưng Bác Không của Tà Quân phủ, cũng sôi nổi háo hức muốn đến thế giới kia, Quân Mạc Tà gật đầu đồng ý.
Chỉ có hai vợ chồng Quân Vô Ý thì lại không muốn đi. Quân Vô Ý cảm thấy, thế giới này, mình có quá nhiều điều vướng bận, nhiều tổ chức từ thiện đều phải quan tâm, tình cảm dính líu, thật sự không bỏ nổi. Còn nữa, Tà Quân phủ, cũng cần có người trông giữ.
Quân Mạc Tà trầm ngâm hồi lâu sau, rốt cuộc đồng ý thỉnh cầu của hai người.
Dù sao việc qua lại hai giới chẳng qua cũng chỉ nhẹ nhàng như hít thở, cũng không khác biệt mấy. Hơn nữa, với năng lực của Quân Vô Ý, sau khi Quân Mạc Tà đi rồi, hắn cũng chính là tuyệt đỉnh cao thủ trên đời này. Cũng không cần lo lắng chuyện gì ngoài ý muốn sẽ xảy ra...
Sau khi hạ quyết tâm, Quân Mạc Tà phân chia thỏa đáng nhân sự hai bên xong, lập tức bắt đầu đại di chuyển...
Thời gian cứ dần trôi cũng không biết trải qua bao lâu, Quân Mạc Tà cảm thấy thần trí của mình ngày càng hòa hợp thông tuệ, tu vi cũng ngày càng cao thâm, cứ thế, mà hắn đã đột phá tầng thứ chín Hồng Quân Tháp...
Cuối cùng có một ngày, sau khi Quân Mạc Tà đột phá một lần nữa, Hồng Quân Tháp đột nhiên giải thể, tan thành lưu quang đầy trời, biến mất trong vũ trụ mông lung. Có lẽ, nó đang lẳng lặng đợi người hữu duyên ở một nơi nào đó.
Mà ngàn vạn năm linh dược cùng thiên địa kỳ trân bên trong Hồng Quân Tháp, cũng như Thiên Nữ Tán Hoa, biến mất trong thế giới mà Quân Mạc Tà sáng tạo... Trở thành báu vật mà hậu nhân tha thiết mơ ước...
Võ giả đời sau, nếu có người có thể được một trong số đó, ắt sẽ trở thành tuyệt đại cao thủ... và tạo nên một Truyền Kỳ vang dội.
Thế gian này, luôn cần có truyền kỳ. Quân Mạc Tà tin chắc điều này.
Chỉ có những truyền kỳ bất hủ này mới có thể trở thành động lực để người trẻ tuổi theo đuổi giấc mộng của mình...
Một ngày nào đó, truyền kỳ sẽ trở thành thần thoại, mà hết thế hệ này sang thế hệ khác, người ta cũng đang dệt nên những thần thoại mới...
Quân Mạc Tà đã siêu thoát rồi. Một ngày nào đó, tâm huyết bỗng dưng dâng trào, mang theo chín thê tử, dạo chơi nơi cuối đất cùng trời, suốt dọc đường lại gặp biết bao chuyện lạ, trước mắt là một hành tinh xanh biếc, tươi tốt.
Đứng giữa không trung, trong mắt Quân Mạc Tà ch���t chứa tình cảm sâu sắc.
Nơi này, cố hương!
Trường thành uốn lượn, Côn Luân hùng tráng, Trường Giang cuộn sóng, Hoàng Hà gầm thét!
"Ngay cả khi trở thành thần chí cao vô thượng trong vũ trụ, nhưng ta vẫn như cũ là một..."
Sợi tóc Quân Mạc Tà bay bay, yên lặng, nói từng chữ:
"... Người Z!"
"Rốt cục thấy được rồi, cố hương của ta." Quân Mạc Tà yên lặng nói thầm một câu, phất phất tay, mang theo đám người Mai Tuyết Yên tiếp tục thỏa thích rong chơi khắp không gian.
Không biết qua bao nhiêu năm, Quân Mạc Tà cảm thấy có chút chán mà mấy vợ yêu cũng nhao nhao bảo có hơi nhớ nhà, lại muốn tới Huyền Huyền đại lục xem thử. Chỉ trong nháy mắt, mấy người đã xuất hiện ở Thiên Hương thành.
Thiên Hương thành bây giờ, trải qua thăng trầm năm tháng, đã không còn như xưa. Chỉ có gò Hữu Tình sừng sững trong thành, vẫn hiên ngang đứng vững. Nơi đây đã trở thành chốn linh thiêng của những người hữu tình trong thiên hạ!
Phàm là nam nữ hữu tình, đều sẽ đến bái tế ở gò Hữu Tình, trong lòng những thiếu nam thiếu nữ ngây thơ, đều cảm thấy người mình yêu là tất cả, là toàn bộ của bản thân.
"Thà phụ trời xanh chẳng phụ người!"
Tình cảm sâu tới mức nào chứ? Bất luận nam hay nữ, ai mà lại không muốn có được thâm tình như vậy chứ?
Quân Mạc Tà chậm rãi bước trên đường phố, tới trước gò Hữu Tình, nhìn thấy mấy chữ "Thà phụ trời xanh chẳng phụ người!" như rồng bay phượng múa, trong lòng trăm cảm xúc lẫn lộn.
Chuyện cũ rõ ràng, từng chút một xẹt qua trước mắt. Tựa như là một giấc mộng thật dài, làm cho người ta lưu luyến thở than, thần tiêu hồn đoạn...
Linh Mộng tiến lên, thành kính bái tế...
Cách đó không xa, một đôi thanh niên nam nữ, đang chậm rãi bước đến. Chàng trai anh tuấn khôi ngô, khí khái anh hùng bức người, còn mang theo một tia nho nhã khí, khí chất siêu nhiên, thong dong cao ngạo.
Dựa bên cạnh hắn là cô gái dáng người yểu điệu, dung nhan như hoa, tuyệt sắc thiên hương, ánh mắt nhìn chàng trai, lộ ra thâm tình không hối tiếc; mà ánh mắt chàng trai nhìn cô gái cũng tràn đầy tình yêu say đắm vô bờ.
Trong mắt cả hai, tựa hồ chỉ còn lại đối phương.
Thấy hai người này, thân hình Quân Mạc Tà chấn động, trong mắt liền toát ra một tia kích động. Trong bao năm qua, số lần Quân Mạc Tà xuất hiện loại vẻ mặt này thực sự là không có mấy...
Chàng trai và cô gái cũng đã phát hiện đám người Quân Mạc Tà, hai bên nhìn nhau; không khỏi bị phong thái của họ làm cho mê hoặc. Thiếu niên trước mắt phong thái như ngọc, toàn thân toát ra khí chất khó tả, khiến người ta chỉ cần thoáng nhìn qua cũng bị cuốn hút.
Mấy vị cô nương ở bên cạnh hắn, cũng đều là tuyệt sắc giai nhân có một không hai trong nhân gian. Thật không biết hắn làm sao mà tìm được nhiều tuyệt đại mỹ nhân phong hoa tuyệt thế như vậy nữa.
Lập tức, chàng trai cùng cô gái cũng không khỏi nhíu mày: người này thoạt nhìn mặc dù không sai, nhưng lại quá lụy tình.
"Huynh sau này không được như thế nghe chưa." Thiếu nữ kia kéo cánh tay chàng trai, bĩu môi hờn dỗi nói: "Huynh nếu dám như thế này, muội sẽ... muội sẽ khóc."
Chàng trai ha ha cười, nói: "Tâm nhi, lời này còn phải nói sao? Đã có nàng rồi, trong lòng ta làm gì còn chỗ cho ai kh��c?"
Thiếu nữ bật cười, đỏ mặt, sẵng giọng: "Đồ dẻo miệng đáng ghét!"
Thế nhưng trong lòng lại thỏa mãn vô cùng.
Chàng trai sủng nịch cười cười, giờ khắc này, trong mắt trừ thiếu nữ này ra, thì không còn gì khác cả. Ta phải dùng cả đời đem đến hạnh phúc cho nàng... Tâm nhi!
Cô gái liếc mắt nhìn lén Quân Mạc Tà, nhưng trong lòng nổi lên một loại cảm giác khó tả. Tựa như người trước mắt này, đã từng quen biết, rất thân thiết, rất đáng tin... Nhưng kỳ lạ chính là, mình lại chưa bao giờ gặp hắn. Tại sao lại có loại cảm giác này chứ?
Mà kỳ lạ hơn, bản thân thấy hắn có nhiều thê tử như vậy, trong lòng lại không hề khinh bỉ, ngược lại còn thấy vui vẻ, cao hứng... Rốt cuộc là làm sao vậy?
Đang miên man suy nghĩ, Quân Mạc Tà mỉm cười đi lên, lại cười nói:
"Không thể tưởng được hôm nay đến Thiên Hương, lại có thể gặp được một đôi thiên tác chi hợp như vậy. Hai vị thật sự làm cho ta được sáng mắt."
Chàng trai kia kéo cô gái, bảo hộ sau người, thong dong nói: "Xin hỏi các hạ là?"
"Người hữu duyên thôi." Quân Mạc Tà mỉm cười nói: "Gặp được những chuyện tốt đẹp trong thế gian, ta đều sẽ thích thú khó tả thành lời. Hai vị, nam anh hùng nữ giai nhân, tình sâu nghĩa nặng, sinh tử không rời; làm cho người ta bội phục."
Hắn cười cười, nói: "Lần đầu gặp mặt, cũng không có gì để tặng, chỉ có hai miếng ngọc bội nho nhỏ, bày tỏ tâm ý, xin hai vị hãy nhận lấy."
Thanh âm của hắn chân thành tha thiết, vẻ mặt rất chân thành.
Chàng trai và thiếu nữ kia vốn muốn từ chối, nhưng không biết tại sao, trong lòng lại nổi lên một loại cảm giác, tựa hồ nhận quà tặng của người trước mặt, chính là chuyện nên làm, chuyện tự nhiên không có gì kỳ lạ. Ngược lại, nếu không nhận, thì lại cảm thấy không nên...
Chàng trai đưa tay nhận lấy, chỉ cảm thấy xúc cảm ấm áp, rõ ràng là bảo ngọc thế gian có một không hai. Hai khối ngọc bội, một là Bàn Long, một là Phi Phượng, tinh xảo cực kỳ.
Chàng đưa cho thiếu nữ ngọc bội hình Phượng, nàng kia nhận lấy nắm trong tay, yêu thích không buông.
Hai người đều thấy kỳ lạ, bản thân lại không hề từ chối, cứ thế nắm chặt trong tay, dường như chẳng hề thấy có gì bất thường, cứ như vật này vốn thuộc về mình... Nhận lấy từ tay thiếu niên ấy, thậm chí còn có một cảm giác tâm thần đặc biệt khoan khoái...
"Tại hạ Đông Phương Vô Hối, là người của Đông Phương Thế Gia chốn kinh thành; đây là... Khụ khụ, là vị hôn thê của tại hạ, Quân Vấn Tâm."
Đông Phương Vô Hối nhướng mày, nói: "Đa tạ quà tặng của các hạ, các hạ nếu rảnh rỗi, không ngại cùng uống với ta một chén chứ?"
"Được! Ta cũng đang có ý đó." Quân Mạc Tà thống khoái đồng ý. Mọi người lập tức tìm một tửu lầu, bao trọn một lầu, vui vẻ trò chuyện, đều tự nhiên cao hứng.
Lúc chàng trai kia xưng tên họ, Mai Tuyết Yên rốt cuộc hiểu được: một đôi tình nhân trước mắt, chính là Quân Vô Hối và Đông Phương Vấn Tâm chuyển thế. Chẳng trách Quân Mạc Tà lại kích động như thế!
Đôi tình nhân hữu tình này, rốt cuộc cũng được đoàn tụ, hơn nữa vẫn như cũ thâm tình như biển.
Đây chẳng lẽ không phải chính là chuyện tốt đẹp nhất nhân gian sao? Dưới sự trợ giúp âm thầm của Quân Mạc Tà, hai người bọn họ, tất nhiên sẽ kiếp kiếp đời đời ân ái, bên nhau đến thiên trường địa cửu, vĩnh viễn thâm tình, tiếp nối đoạn tình duyên còn dang dở của kiếp trước.
Bi kịch, vĩnh viễn rời xa!
Đi ra từ tửu lầu, Quân Mạc Tà lưu luyến vẫy vẫy tay, cùng hai người cáo biệt.
Đông Phương Vô Hối và Quân Vấn Tâm dựa vào nhau đứng ở nơi đó, nhìn đám người Quân Mạc Tà chậm rãi đi xa dần rồi biến mất, trong lòng đều là không nỡ rời xa, cứ như, đang có chút đớn đau chua xót.
Chỉ là bình thủy tương phùng, mới gặp đã tâm đầu ý hợp thôi; tại sao lại có cảm giác như thế?
Hai người đều cảm thấy kỳ lạ trong lòng.
"Vô Hối, huynh có phát hiện không?" Quân Vấn Tâm si ngốc nhìn lên đầu phố đã khuất bóng người, khẽ thì thầm: "Một nam chín nữ này, bất luận là ai trong số họ, đều là tuyệt thế cao thủ! Nhưng, vì sao bọn họ lại tôn kính với chúng ta như thế?"
Đông Phương Vô Hối mờ mịt lắc lắc đầu, nói: "Ta cũng không biết."
Nghĩ kỹ một chút, mười người này đối với bọn họ có thể nói là phi thường tốt! Tốt đến không thể tốt hơn, nhất là chín vị mỹ nhân kia đối với Quân Vấn Tâm lại càng quan tâm đầy đủ, đặc biệt chọn lời dễ nghe, thậm chí có chút cẩn thận dè dặt sợ mất lòng...
Nhưng hai người bọn họ cũng không phải đại nhân vật gì, có gì đáng để người ta đối đãi như thế?
Chín vị mỹ nhân ấy trong lúc dùng cơm, đã tặng Quân Vấn Tâm vô số lễ vật, mỗi món đều là trân bảo tuyệt thế khó tìm! Còn có một chút thiên tài địa bảo, mấy thứ này chỉ cần xuất hiện, liền có thể dẫn đến cảnh huyết vũ tinh phong khủng khiếp trên khắp đại lục. Nhưng chín vị mỹ nhân kia, như thể sợ nàng từ chối, tất cả đều được đưa tới.
"Bọn họ đối với chúng ta, tuyệt đối không có ác ý!" Quân Vấn Tâm khẳng định.
Đông Phương Vô Hối gật gật đầu: "Chính vì như thế, ta mới cảm thấy kỳ lạ."
Nói xong tiêu sái cười: "Thôi không nghĩ nữa, hữu duyên ắt sẽ gặp lại, chúng ta nên chuẩn bị về nhà. Những thứ này, tuyệt đối không thể để người ngoài nhìn thấy!"
Quân Vấn Tâm gật gật đầu, nói: "Đương nhiên rồi."
Hai người rời khỏi tửu lầu, đi thẳng về nhà. Chỉ là trên đường đi, Quân Vấn Tâm vẫn còn liên tiếp quay đầu lại, tựa hồ còn muốn nhìn chàng trai kia thêm một lát... Chủ yếu là, đôi khi ánh mắt chàng trai ấy nhìn mình, lại khiến nàng có một cảm giác: hận không thể ôm lấy hắn vào lòng, mà che chở, chăm sóc thật tốt...
Suốt dọc đường đi, hai người đều cảm thấy hai khối ngọc bội đang đeo kia không ngừng phát ra cảm giác ấm áp, thấm vào thân thể của mình...
Quân Mạc Tà cùng chúng nữ đã đi thật xa, lúc này mới ẩn thân, theo sau Đông Phương Vô Hối và Quân Vấn Tâm, nhìn thấy bọn họ bình an tiến vào đại môn của một đại trạch, bên trên có bảng khắc bốn chữ "Đông Phương Thế Gia". Lúc này rốt cuộc mới có thể yên tâm mà quay đầu rời đi.
Nhưng mỗi người đều vẫn ngẩn ngơ, như có một nỗi chua xót thoang thoảng vấn vương trong lòng...
Đã đi thật xa rồi, lại có một đôi phu thê trẻ đi tới từ phía đối diện, dung nhan tuấn nhã, có thể nói là chẳng hề kém cạnh Đông Phương Vô Hối và Quân Vấn Tâm vừa gặp. Hơn n���a, còn ân ái đến vậy...
Quân Mạc Tà mỉm cười, hai người này, chính là hai nhân vật chính của gò Hữu Tình, Dạ Cô Hàn và Mộ Dung Tú Tú...
Linh Mộng công chúa hình như đã nhận ra, "nha" một tiếng kêu lên...
Dạ Cô Hàn và Mộ Dung Tú Tú, rốt cuộc cũng ở bên nhau. Kiếp này, Dạ Cô Hàn nay mang tên 'Hàn Diệp', Mộ Dung Tú Tú thì thành 'Dung Tú Nhi'…
Thật lâu sau, từ biệt Hàn Diệp và Dung Tú Nhi rồi, Quân Mạc Tà mang theo Linh Mộng quyến luyến đến muốn khóc, và đám người Mai Tuyết Yên mỉm cười đi trước.
Ven đường truyền đến một giọng nói: "Mẹ kiếp, ngươi có tin lão tử đây sẽ trực tiếp dùng vàng đè chết ngươi không? Không có vốn liếng, không có vốn liếng mà dám ra oai trước mặt ta à? Làm bộ làm tịch cái gì chứ?"
Mọi người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy một chàng mập trẻ tuổi, đang túm túm quơ quơ thân hình béo tròn, chỉ vào một công tử nhà giàu quần áo hoa lệ, chửi ầm ĩ: "Sao hả...? Ngươi còn không phục sao? Nói cho ngươi biết! Đường đại gia ta cái khác không có, vàng bạc thì lại đầy! Mẹ kiếp, cứ cho là cả Mạnh gia nhà ngươi, lão tử cũng có thể dùng hoàng kim mà đè bẹp tất cả. Ở trước mặt ta mà dám ho he, ngươi là cái thá gì chứ?"
Gã mập này mắng chửi thô tục, nhưng Quân Mạc Tà lại vừa ý mỉm cười. Một cảm giác thân thiết thoang thoảng dâng lên... Tựa như tình cảm xa cũ lại trỗi dậy, trước mắt lại có một vị huynh đệ cởi mở, cùng mình nâng cốc tâm tình, hai người nước miếng bay tứ tung, cùng nhau mắng chửi người...
Đang nghĩ ngợi, gã mập kia đã vừa đi vừa chửi rủa mà tới, miệng không ngừng phun nước miếng: "Mẹ kiếp, mượn một trăm lượng vàng lại dám đem đi đánh bạc, đánh cái đầu ý!"
Liếc mắt một cái thấy được Quân Mạc Tà, nhất thời nhãn tình sáng lên: "Oa ha ha, vị huynh đệ kia, vừa nhìn đã biết ngay là một con dê béo... À không, vừa nhìn đã biết là một kẻ có tiền, chúng ta chơi vài ván được không?"
...
Một lúc lâu sau, gã mập cả người trần trụi, chỉ mặc độc một chiếc quần cộc, thân hình béo nây nẩy, chật vật vô cùng bước ra từ sòng bạc. Cả quần áo giày dép đều thua cho Quân Mạc Tà, nếu không phải sợ người ta chướng mắt, thì đến chiếc quần cộc cuối cùng của gã mập cũng đã phải xếp lên chiếu bạc rồi, gã còn hùng hồn hô hoán:
"Quần cộc của ta chính là Thiên Tàm Ti, giá trị một ngàn lượng vàng..."
Vừa đi vừa hét lại: "Vị huynh đệ kia, ngươi đừng có đi, ta về lấy tiền rồi chúng ta lại chơi tiếp!"
Quân Mạc Tà mặc kệ chúng nữ đang cười tới lảo đảo, ẩn thân đi theo gã mập trở về nhà của hắn, thì ra đó chính là "Đường phủ", vị gã mập này tên cũng thật thú vị: Đường Quả.
Có điều hắn e ngại cái tên này không được hay, tự mình đổi lại thành 'Đường Quốc'...
Chính là chuyển thế của Đường Bàn Tử.
Bàn Tử cứ gần như trần truồng, ngông nghênh trên phố, dáng đi long hành hổ bộ, uy phong lẫm liệt. Nhưng vừa về đến cửa nhà, lại nhất thời khựng lại. Vừa lén lút muốn đi vào thì một mỹ mạo thiếu phụ đã bước ra: "Đường Bàn Tử! Ngươi lại đi bài bạc sao? A? Ngươi lại còn thua sạch cả quần áo... Có phải ngươi muốn đem ta ra đặt cược mới cam tâm hay không?!"
Nói xong liền một trận quyền đấm cước đá, gậy gộc răn dạy...
Bàn Tử che đầu, kêu to xin tha thứ, thanh âm thật thê thảm...
Quân Mạc Tà nhịn cười, hiện thân, đem ngân phiếu, kim phiếu, tiền mặt cùng khế ước nhà vừa thắng được đặt trước mặt Bàn Tử. Bàn Tử nhất thời giật mình, ngẩn ngơ chớp chớp đôi mắt híp, chẳng hiểu chuyện gì.
"Còn dám đi đánh bạc một lần nữa, ngay cả nhà của ngươi ta cũng sẽ tịch thu!" Quân Mạc Tà hung tợn uy hiếp nói.
"Không dám nữa không dám nữa..." Trên khuôn mặt núc ních của Bàn Tử lấm tấm mồ hôi, vành mắt rưng rưng, đáng thương đáp.
Quân Mạc Tà cười ha ha, vỗ một cái lên người Bàn Tử, cười nói: "Ta đi đây, ngươi bảo trọng."
Cái vỗ này, cũng đưa đến cho hắn vô số phúc duyên cùng tài vận.
Bàn Tử, sống thật tốt nhé.
Bất luận là kiếp nào, ngươi đều là huynh đệ của ta!
Từ biệt Bàn Tử xong, Quân Mạc Tà mang theo chúng nữ chạy đông chạy tây, ngắm cảnh khắp nơi, cho đến khi sắc trời dần về tối, trên đường đã thưa thớt bóng người. Thấy Linh Mộng dường như vẫn còn chút phiền muộn, Quân Mạc Tà thở ra một hơi, đột nhiên thấp giọng ngâm nga:
"Không biết bắt đầu thế nào, Cũng chẳng biết kết thúc ra sao, Ai cũng nói đa tình khổ hơn vô tình, Vì sao nàng vẫn mạch mạch hàm tình?
Phải chăng nàng đã lỡ lầm sơ sẩy? Hay nàng cũng đã hồ đồ? Yêu đến cuối, chẳng thể quay về như trước, Vì sao nàng còn cố chấp tự mình?
Nếu kiếp sau vẫn còn lặp lại, Dù đa tình khổ hơn vô tình, Nếu kiếp sau vẫn còn lặp lại, Liệu người có còn lạnh nhạt hay chăng?"
"Nếu kiếp sau vẫn còn lặp lại..." Chúng nữ khẽ lẩm nhẩm những lời này, đều không khỏi ngây ngốc, rồi đột nhiên cùng nhau ngẩng mặt lên, nhìn về phía Quân Mạc Tà:
"Nếu kiếp sau vẫn còn lặp lại, liệu người có còn lạnh nhạt hay chăng?"
"A..." Quân Mạc Tà choáng váng.
"Hay cho câu nếu kiếp sau vẫn còn lặp lại!" Một giọng nói ngợi khen: "Không tồi không tồi!"
Trong lòng Quân Mạc Tà cả kinh, ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy nơi cách xa vài chục trượng, đột nhiên xuất hiện một người.
Một thanh niên, dáng người cao to, mặc hắc bào, tay áo phấp phới trong gió đêm, tràn đầy ý vị vô tận.
Người thanh niên này khuôn mặt anh tuấn, nhưng không biết vì sao, lại làm cho người ta vừa nhìn thấy hắn, lại cũng nhất thời cảm thấy được một cỗ khí phách cuồng ngạo ập tới trước mặt! Tựa như cửu thiên cửu địa này, không để bất cứ người nào trong mắt!
Khinh thường hết thảy!
Cuồng!
Cuồng vô tận!
Tiếp đó, ánh mắt tà dị cuồng ngạo này đã rơi vào trên khuôn mặt đám người Mai Tuyết Yên, tấm tắc khen ngợi: "Thật đẹp; thật nhiều đại mỹ nhân, ha ha ha ha, Quân Tà, nhiều tiểu mỹ nhân như vậy, ta đột nhiên không đành lòng khiến các nàng đều thành quả phụ!"
Quân Mạc Tà mỉm cười nói: "Cũng vậy thôi, mấy trăm lão bà kia của ngươi, ta cũng không đành lòng khiến các nàng trở thành quả phụ! Cửu U Đệ Nhất Thiếu, cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau."
Thanh niên hắc bào đối diện, chính là Cửu U Đệ Nhất Thiếu?
Vừa nghe thấy cái tên này, đám người Mai Tuyết Yên cũng như nghe thấy tiếng sét giữa trời quang, nhất thời đều thốt lên kinh ngạc.
Kẻ cuồng vọng coi thường thiên hạ, đệ nhất cuồng nhân này! Giờ đây, dĩ nhiên cũng đã xuất hiện ở trước mặt mình!
Cửu U Đệ Nhất Thiếu cười ha ha, tiếng cười cuồng ngạo xa xa truyền ra ngoài, đinh tai nhức óc vang vọng khắp bóng đêm, xung quanh lập tức truyền đến từng đợt tiếng mắng chửi, hẳn là đã quấy rầy giấc mộng đẹp của người ta.
Nhưng Cửu U Đệ Nhất Thiếu bỏ ngoài tai những thanh âm ấy, tựa như không hề nghe thấy; cười một hồi lâu, mới nói: "Quân Tà, đấu một trận chứ, thế nào?"
"Ta vẫn luôn ấp ủ một nguyện vọng lớn nhất." Quân Mạc Tà thản nhiên nhìn hắn, khóe miệng bỗng lộ ra một nụ cười tà mị: "Năm đó ở Phong Tuyết Ngân Thành, ta đã thề, nếu có một ngày nhìn thấy ngươi, nếu không đánh cho ngươi thành đầu heo, ta sẽ thấy có lỗi với chính mình."
Cửu U Đệ Nhất Thiếu cười phá lên một trận, cười cười, hắc y thân ảnh vẫn khoanh tay kia đột nhiên chậm rãi lơ lửng, ở trong đêm tối từ từ nâng lên.
Ngay lúc hắn bay lên, trời đất đột nhiên cuồng phong gào thét, sấm sét vang dội, mây giận cuồn cuộn. Hắc bào của hắn tan ra, hóa thành mây đen giăng kín trời, tóc dài hỗn độn điên cuồng tứ tung trong gió, đột nhiên cười lớn một tiếng: "Vậy thì xem rốt cuộc ai sẽ trở thành đầu heo!"
"Đến đi!" Quân Mạc Tà cuồng tiếu một tiếng, tiếng cười cuồng ngạo cũng không kém chút nào so với Cửu U Đệ Nhất Thiếu, áo bào trắng bay bay trong gió, hắn phất tay áo một vòng, đám người Mai Tuyết Yên đồng thời biến mất, đi vào tiểu thế giới.
Mà thân ảnh áo trắng phiêu phiêu của Quân Mạc Tà đã đứng ở trên bầu trời, đối diện Cửu U Đệ Nhất Thiếu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt đều sắc bén tới cực điểm, khi ánh mắt vừa chạm nhau, đột nhiên oanh kích thành một tiếng sét vang dội, đánh xơ xác cửu tiêu cùng vân vụ!
Một đạo hắc ảnh, một đạo bạch ảnh, đều bay lên, trong nháy mắt lên tới chín tầng mây!
"Ha ha ha...! Hôm nay, hay để ta và ngươi đánh với nhau một trận thống khoái!"
"Thì đến đi!"
Hai người đồng thời cười to, đồng thời ra tay!
Cửu U Đệ Nhất Thiếu vung tay phải, mười bốn chữ lớn "Tuyên cổ tung hoành vô song khách, Thiên địa Cửu U Đệ Nhất Thiếu" đột nhiên xuất hiện giữa bầu trời, biến ảo thành mười bốn loại lực lượng, tựa như mười bốn ngọn núi lớn ầm ầm đổ ập về phía Quân Mạc Tà!
Quân Mạc Tà cười lớn một tiếng: "Chiêu này khá đấy!"
Tay phải vung nhẹ lên, bốn chữ lớn "Tà Chi Quân Chủ" hóa thành âm dương chi lực, cũng lao về phía trước kèm theo tiếng sấm vang chớp giật!
Đồng thời tay trái vung lên, từ trên trời cao, lại hiện ra bốn chữ nữa!
Bốn chữ này, còn nặng hơn, khiến cho người ta có một loại cảm giác: cho dù cả vũ trụ có chắn ở phía trước, bốn chữ này cũng có thể nghiền nát nó!
Cửu U Đệ Nhất Thiếu mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn lên! Bốn chữ ấy!
"Dị, Thế, Tà, Quân"
Cửu U Đệ Nhất Thiếu chau mày, đột nhiên cười ha ha, cười đến ngặt nghẽo, niềm vui tràn ngập. Quân Mạc Tà cũng nở nụ cười một cách hả hê!
Hai người ở trên bầu trời vô tận nhìn nhau cười to, cứ thế quên bẵng cả việc tiếp tục giao thủ.
"Dị Thế Tà Quân, ha ha, hay cho một Dị Thế Tà Quân!" Cửu U Đệ Nhất Thiếu cười to nói: "Không sai, ngươi là Tà Chi Quân Chủ, nhưng là người của dị giới. Lực lượng đến từ hai thế giới cùng đấu với bản công tử, ha ha ha... Đây không phải khi dễ người ta à?"
Quân Mạc Tà nhíu mày: "Ngươi cũng có thể mà. Lão bất tử nhà ngươi, ai mà biết ngươi có được lực lượng từ bao nhiêu thế giới? Hơn nữa... Cửu U Đệ Nhất Thiếu một đời, chẳng lẽ lại sợ người khác khi dễ?"
Cửu U Đệ Nhất Thiếu lại là cười ha hả. Trong tiếng cười, hai người đồng thời ra tay!
"Đến đây! Chiến nào!"
Từng con chữ trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.