Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Lưu Manh Lão Sư - Chương 367: Chương 0367

Lưu Manh Lão Sư

Tác giả: Dạ Dộc Túy

Chương 367: Vĩnh Viễn Không Có Ý Kiến.

Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: Vip.vandan

“Đi, chị Đình, chúng ta đi thôi!”

Trần Thiên Minh thấy Phạm Văn Đình gật đầu đồng ý, hắn vội vàng đứng dậy, chỉ muốn được nằm ngay lên giường của Phạm Văn Đình. Cái dáng vẻ lúc này của hắn, căn bản không giống một người đang say rượu chút nào cả!

“Cậu không có chuyện gì sao?”

Phạm Văn Đình nghi hoặc nhìn Trần Thiên Minh. Chẳng lẽ người say có thể đứng dậy nhanh đến thế sao?

“Có chứ, có chứ, tôi say rồi!”

Trần Thiên Minh thấy mình có vẻ hơi thất thố, vội vàng cố tình nghiêng ngả một chút, rồi tiến sát lại bên cạnh Phạm Văn Đình.

Nhất thời, một mùi hương thơm ngát từ người Phạm Văn Đình thoảng vào mũi hắn. “Không biết nàng có dùng nước hoa không?”, Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

“Cậu say rồi không được lộn xộn, ngã chết giờ!”

Phạm Văn Đình thấy Trần Thiên Minh cứ nghiêng ngả, vội vàng dìu hắn.

Nhưng Trần Thiên Minh lại cố ý dồn trọng lượng cơ thể vào nàng, khiến nàng phải cố gắng hết sức. Mà hắn đã dán chặt người vào Phạm Văn Đình như thế, thì việc gì phải tự dùng sức đứng vững nữa?

Trần Thiên Minh dựa dẫm vào cơ thể mềm mại của Phạm Văn Đình, cảm giác vô cùng thoải mái. Chỉ tiếc là không thể tự do sờ mó nàng lúc này, nếu không thì thật sự quá đã.

“Thiên Minh, cậu sao rồi, có thể tự mình đi không?” Phạm Văn Đình hơi nhăn mày, lo lắng nói.

Hiện giờ, cả cơ thể Trần Thiên Minh đều dồn cả vào người nàng, một mùi hương nam tính trưởng thành cứ vấn vít trong mũi nàng, làm tim nàng đập loạn xạ.

“Chị Đình, tôi không đi đâu! Tôi còn muốn uống,” Trần Thiên Minh cố bắt chước giọng mấy tên say rượu nói.

Kẻ say thì càng say càng nói muốn uống, lại luôn miệng nói mình không say. Vì vậy, Trần Thiên Minh cố làm theo, muốn lừa Phạm Văn Đình.

“Cậu say rồi, Thiên Minh,” Phạm Văn Đình nói.

“Tôi không say, tôi muốn uống rượu!”

Trần Thiên Minh cố tình lắc lư cơ thể, ra vẻ không muốn rời đi. Hơn nữa, lúc lay động, cánh tay hắn còn khẽ chạm vào vòng ngực đầy đặn của Phạm Văn Đình.

Bởi vì Trần Thiên Minh cao hơn nàng, thế nên hắn có thể nhìn xuyên qua cổ áo nàng mà thấy được khung cảnh bên trong.

Chỉ thấy bầu ngực cao vút của Phạm Văn Đình đẩy áo lên cao. Xuyên qua cổ áo, hắn còn nhìn thấy khe ngực rất sâu. Trần Thiên Minh nhìn khe ngực hun hút của nàng cùng với chiếc áo lót ren vàng đang ôm lấy đôi gò bồng đảo tròn đầy, mê hoặc, dục hỏa trong lòng bùng lên dữ dội. Hắn thầm nghĩ, giá mà mình có thể thò tay vào thám hiểm một phen, chắc sướng chết mất.

Phạm Văn Đình thấy Trần Thiên Minh như vậy, nàng chẳng còn cách nào khác ngoài dùng thêm sức dìu hắn lên phòng nàng trên lầu hai. Mặc dù Trần Thiên Minh khá cao to, nhưng khí lực của Phạm Văn Đình cũng không nhỏ. Nàng đưa hắn lên lầu hai, rồi đi thẳng vào phòng mình.

Vào trong phòng, Phạm Văn Đình bật đèn lên. Nàng đang cân nhắc có nên đóng cửa lại không, sau đó thì dìu Trần Thiên Minh thẳng lên chiếc giường nhỏ của mình, rồi nhẹ nhàng đặt hắn xuống.

“Chị Đình, tôi muốn uống rượu,”

Trần Thiên Minh đâu thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Hắn vừa nói, tay lại vừa nắm lấy bàn tay Phạm Văn Đình. Phạm Văn Đình bị hắn lôi kéo, cả người không vững, lao thẳng vào lòng Trần Thiên Minh.

“Ôi, thật thích!”

Trong lòng Trần Thiên Minh hưng phấn kêu lên. Bởi vì bộ ngực mềm mại căng tròn của Phạm Văn Đình đang đè lên ngực hắn, mặt nàng cũng đang đối diện với mặt hắn.

Trần Thiên Minh nhìn thấy khuôn mặt kiều diễm của Phạm Văn Đình, trong lòng khẽ động, hắn muốn hôn một cái, nhưng hắn nhớ ra mình giờ ‘đang say’, không thể làm càn được.

“Thiên Minh, cậu buông chị ra, chị đè lên người cậu đó.”

Phạm Văn Đình dùng tay khẽ lắc Trần Thiên Minh, nũng nịu nói.

“Không sợ, chị Đình, chị không nặng chút nào. Chị muốn đè tôi bao lâu cũng được, tôi vĩnh viễn không có ý kiến mà,”

Trần Thiên Minh làm ra vẻ như tỉnh táo hơn một chút, ôn nhu nói với Phạm Văn Đình.

“Nhưng chị có ý kiến đấy, cậu muốn chiếm tiện nghi của chị.”

Phạm Văn Đình biết Trần Thiên Minh đang giả say, cố ý muốn chiếm tiện nghi của nàng.

Trần Thiên Minh cười cười với Phạm Văn Đình, nói:

“Chị Đình, em mỗi ngày đều nhớ đến chị. Nếu chị không cho em chiếm tiện nghi một chút, em sẽ phát điên lên mất.”

Trần Thiên Minh cố sức ôm Phạm Văn Đình vào lòng, hôn nhẹ lên mặt nàng, vì ở tư thế này, hắn không thể hôn lên môi nàng được.

Phạm Văn Đình trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, nói:

“Cậu muốn chị sao? Buồn cười. Cậu muốn mấy cô bé trẻ tuổi của cậu đi, làm gì thích bà lão như chị chứ!” Nói xong, trong lời nói của nàng có chút chua xót.

“Làm sao có thể? Kẻ nào nói chị Đình của em như vậy, em liều mạng với hắn!”

Trần Thiên Minh vừa nói vừa xoay người ôm lấy Phạm Văn Đình. Phạm Văn Đình chẳng phải nói có ý kiến khi bị hắn đè lên người sao? Vậy hắn sẽ chiều theo ý nàng, đổi thành hắn đè nàng. Hơn nữa, ở vị trí này, hắn mới có thể làm được những điều mình muốn. Trần Thiên Minh nhìn đôi bầu vú căng tròn cao vút của Phạm Văn Đình mà dòng suy nghĩ dâm đãng cứ tuôn trào.

“Chị không phải của cậu, chị là của chồng chị,” Phạm Văn Đình nói với vẻ quyến rũ.

Dáng vẻ mê người như vậy, thật khiến tim Trần Thiên Minh đập thình thịch như trống đánh.

“Chị à, chồng của chị không phải đang ở huyện J sao? Xa như vậy thì làm sao chăm sóc cho chị được. Em coi như chồng tạm thời của chị ở thành phố M nhé, được không?”

Trần Thiên Minh cố tình đè chặt lên đôi gò bồng đảo đầy đặn của Phạm Văn Đình. Cảm giác vừa co giãn vừa mềm mại này làm hạ thân hắn bắt đầu hưng phấn.

“Vậy không tốt,” Phạm Văn Đình lắc đầu, mỉm cười với Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh thấy Phạm Văn Đình cứ như đang mỉm cười dụ dỗ hắn. Hắn cũng không nhịn được, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên ngực Phạm Văn Đình. Cảm giác mềm mại ấy trực tiếp xông thẳng lên đại não. Cảm giác nắm bóp bầu ngực của Phạm Văn Đình thật sự là sướng, quá sướng.

“A!” Phạm Văn Đình thấy ngực mình bị tấn công bất ngờ, nàng vội vàng kêu lên, sau đó dùng tay nắm chặt lấy tay Trần Thiên Minh, không cho hắn tiếp tục làm càn nữa.

“Chị Đình, em thật sự rất muốn chị mà. Em biết chị có chồng rồi, như vậy đối với chị là không đúng, nhưng mà, em thấy chị là lại không thể nhịn được lòng, không nhịn được muốn ôm chị, hôn chị, vuốt ve chị,” Trần Thiên Minh không kìm lòng được nói.

Vừa rồi đã nắn bóp được bầu ngực mềm mại của Phạm Văn Đình, hắn thật sự khó mà quên được. Cảm giác sờ vào ngực nàng rất đặc biệt, trước đây hắn chưa bao giờ có cảm nhận này, cái cảm giác vừa lớn vừa mềm. Không biết nếu được sờ trực tiếp thì sẽ thế nào nhỉ?

Trần Thiên Minh suy nghĩ đầy chờ mong.

Nghe thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, trong lòng Phạm Văn Đình cũng rất rung động. Nàng nhìn khuôn mặt đẹp trai của Trần Thiên Minh khiến lòng rối bời như tơ vò. Trong lòng chợt động, nàng chậm rãi buông lỏng tay Trần Thiên Minh ra.

Trần Thiên Minh thấy Phạm Văn Đình thả tay mình ra, hắn mừng rỡ như điên. Bàn tay không khách khí mà đặt lên đỉnh đồi kiêu hãnh của nàng, nhẹ nhàng nắn bóp.

“Không muốn, Thiên Minh…” Phạm Văn Đình nhỏ giọng rên rỉ,

Dáng vẻ của nàng lúc này không giống như đang cự tuyệt Trần Thiên Minh, mà như là nàng muốn Trần Thiên Minh ‘mạnh bạo’ hơn vậy.

Trần Thiên Minh hơi ngồi dậy, tạo tư thế ‘song long xuất hải’, hai tay chộp lấy đôi gò bồng đảo của Phạm Văn Đình. Hắn muốn điên cuồng khám phá hai ngọn núi tuyệt vời này.

Hai tay của Trần Thiên Minh sau khi sờ vuốt đôi gò bồng đảo của nàng, trong lòng hắn càng thêm hưng phấn, cũng quên luôn cả việc thương hương tiếc ngọc, dùng sức mà nắn bóp.

Lúc này hai má Phạm Văn Đình cũng đỏ bừng, lộ ra dáng vẻ vô cùng mê người. Hai tay Trần Thiên Minh đang không ngừng kích thích ngực nàng, khiến nàng vừa tê vừa ngứa ngáy trong lòng.

Nhìn đôi môi nhỏ nhắn của Phạm Văn Đình đang thở gấp, Trần Thiên Minh không nhịn được cúi người xuống hôn lên đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng của nàng. Hắn một bên thì hôn, một bên chậm rãi vuốt ve đôi gò bồng đảo mềm mịn, đàn hồi kinh người của nàng.

“Ư…” Phạm Văn Đình hưng phấn khẽ mở miệng ra, để đầu lưỡi của Trần Thiên Minh đi vào. Sau đó, nàng cũng phối hợp hôn lại hắn.

Hiện giờ, dục hỏa trong lòng nàng cũng bị Trần Thiên Minh đốt lên, càng lúc càng mạnh mẽ. Nàng cũng không muốn suy nghĩ gì nữa, chỉ muốn Trần Thiên Minh hăng say vuốt ve mình thôi.

Nghe thấy thanh âm rên rỉ nhè nhẹ của Phạm Văn Đình, Trần Thiên Minh càng hưng phấn hơn. Phụ nữ như Phạm Văn Đình, chỉ cần dục hỏa bị khơi dậy, thì trên giường nàng sẽ cực kỳ lợi hại, chắc chắn khiến nam nhân sung sướng đến mức dục tiên dục tử, không uổng phí một đời này.

Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh duỗi tay xuống phía dưới của Phạm Văn Đình. Bởi vì Phạm Văn Đình mặc váy ngắn, nên tay hắn trực tiếp luồn vào, chạm đến tận quần lót của nàng, rồi hắn chậm rãi vuốt ve.

Đây là quần lót chất liệu tơ tằm. Trần Thiên Minh không cần nhìn, chỉ cần sờ thôi hắn cũng có thể cảm nhận được.

“Ư… không muốn…” Phạm Văn Đình nhẹ nhàng rên rỉ,

Tay Trần Thiên Minh cứ chọc chọc vào phía dưới của nàng, càng lúc càng khiến xuân tình của nàng nhộn nhạo, phía dưới nàng hình như cũng đã ướt át.

Tay Trần Thiên Minh đang sờ soạng dưới quần lót của nàng cũng cảm thấy ươn ướt. Vì thế, hắn càng thêm hăng hái sờ mó. Một tay thì thám hiểm ngọn núi bên trên, tay kia lại thám hiểm đầm lầy ướt át bên dưới. Hai bên cùng lúc được chăm sóc, nhất định sẽ khiến nàng cực kỳ ham muốn. Đến lúc đó, hắn muốn chơi đùa thế nào là tùy hắn rồi! Hắc hắc!

Trong lòng Trần Thiên Minh vui vẻ cười dâm đãng.

“Reng reng reng”,

Đột nhiên, tiếng điện thoại di động vang lên, khiến Trần Thiên Minh và Phạm Văn Đình đang say đắm bừng tỉnh. Hóa ra là điện thoại của Phạm Văn Đình đổ chuông.

Phạm Văn Đình lấy điện thoại ra, nhìn số điện thoại một chút, sắc mặt nàng lập tức thay đổi, sau đó cầm điện thoại vào phòng vệ sinh nghe.

Một lát sau, Trần Thiên Minh thấy Phạm Văn Đình cầm điện thoại đi ra. Hắn thấy ánh mắt nàng có vẻ xấu hổ, vội vàng hỏi:

“Chị Đình, là ai gọi điện?”

“Chồng chị.” Phạm Văn Đình suy nghĩ một chút, nói.

“Chồng chị, hắn không phải đang ở huyện J sao?” Trần Thiên Minh cảm thấy có chút may mắn, nói.

Dù sao chồng Phạm Văn Đình cũng ở huyện J, chẳng có gì trở ngại, bọn họ có thể tiếp tục.

“Không, hắn hiện giờ đang ở thành phố M, lát nữa sẽ đến đây.” Phạm Văn Đình nói đến đây, giọng nàng hình như cũng có chút khẩn trương.

“Cái gì? Chồng chị đang ở thành phố M, lát nữa sẽ đến đây.”

Trần Thiên Minh nghe xong, hắn vội vàng nhảy từ trên giường xuống, vội vã tìm giày.

“Đúng vậy, Thiên Minh. Chị không thể ở cùng cậu nữa rồi, chúng ta hôm khác… được không?” Phạm Văn Đình đỏ mặt nói.

Nhìn dáng vẻ yêu kiều ướt át của nàng, Trần Thiên Minh thật muốn lột phăng quần áo nàng ra ngay bây giờ. Nhưng nghĩ đến chồng nàng lát nữa sẽ đến đây, hắn chỉ có sắc tâm trong lòng chứ không có sắc đảm.

“Vậy đi, chị Đình, em đi trước.”

Trần Thiên Minh vừa nói vừa ôm Phạm Văn Đình, hôn nàng một cái, sau đó lại sờ soạng đôi gò bồng đảo cao vút của Phạm Văn Đình thêm chút nữa, lúc này mới luyến tiếc rời đi.

Trần Thiên Minh sau đó đi ra cửa quán bar, nhanh chóng lái xe đi. Bởi vì hắn đã từng gặp chồng Phạm Văn Đình một lần, không nên để hắn ta nhìn thấy lần nữa, lúc đó thì phiền toái lớn.

Một lát sau, Phạm Văn Đình cũng vội vã đi ra cửa quán bar, sau đó nàng đi ra không xa đón taxi, rồi lên xe rời đi.

Nội dung chuyển ngữ này được truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free