Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1050: Đệ Lục Tầng

Trên thực tế, một số pháp bảo được gọi là Thứ Không Niết thường không phải là Thứ Không Niết chân chính, mà chỉ thuộc cấp pháp bảo Không nhưng có phần vượt trội hơn một chút, nên mới được mọi người gọi là Thứ Không Niết. Thực chất, đó chỉ là một danh xưng hư ảo mà thôi.

Đối với những lão quái Toái Niết tầm thường, pháp bảo cấp Không đã là bảo vật đỉnh cao, khiến họ có thể bất chấp tất cả để giành được. Nhưng đối với những tu sĩ Toái Niết hậu kỳ đại viên mãn, pháp bảo cấp Không tuy quý báu, song khi tu vi đạt đến cảnh giới của họ, dù là cướp đoạt hay sưu tầm thì loại pháp bảo này cũng không hề thiếu.

Thậm chí, tất cả pháp bảo trên thế gian này đều không còn được họ coi trọng. Mục tiêu mà họ theo đuổi là siêu thoát khỏi bước tu đạo thứ hai, tiến vào bước thứ ba trong truyền thuyết.

Chỉ có điều, bước thứ ba này quá mức hư vô mịt mờ, khiến họ không tìm thấy con đường phía trước. Họ chỉ có thể yên lặng chờ đợi Thiên nhân ngũ suy giáng xuống, rồi cuối cùng chậm rãi chết đi.

Đối với những lão quái gần như đã trường sinh này, đây không phải là giấc mộng theo đuổi lực lượng và tu vi ở bước thứ ba, mà là khát vọng sống còn. Chỉ khi đạt tới bước thứ ba, họ mới có thể đối kháng với Thiên nhân ngũ suy, nếu không, thứ chờ đợi họ chỉ là cái chết.

Vào thời điểm này, trong Phong Tiên Giới có một số tu sĩ ngẫu nhiên đi tới Liên Minh Tinh Vực. Những người này tuy chưa đạt tới bước thứ ba, nhưng trong Thiên nhân ngũ suy, họ đã vượt qua suy kiệt thứ tư.

Thiên nhân ngũ suy là kiếp nạn mà bất kỳ tu sĩ Toái Niết nào cũng phải trải qua. Mỗi lần trải qua, tu vi và thực lực đều tăng mạnh vượt bậc. Nhưng Thiên nhân ngũ suy cực kỳ gian nan, một khi thất bại sẽ lập tức khiến thân hồn câu diệt.

Người này sở dĩ có thể đạt tới suy kiệt thứ tư, chính là nhờ hắn có một loại pháp bảo đặc biệt. Pháp bảo này về sau được gọi là chí bảo cấp Niết! Chí bảo cấp Niết sau đó được họ nghiên cứu điều tra, mơ hồ có thể truy tìm ngược về thời Thái Cổ. Chỉ có điều, loại bảo vật này truyền lại tới ngày nay cực kỳ hiếm có, gần như là lông phượng sừng lân.

Tuy là như thế, nhưng những lão quái Toái Niết này lại từ trong những di tích cổ xưa phát hiện ra một loại bảo vật vượt trên pháp bảo cấp Không, gần với pháp bảo cấp Niết.

Đây cũng chính là Thứ Không Niết.

Thứ Không Niết này tuy không cực kỳ hiếm thấy như Niết cấp chân chính, nhưng cũng ít đến đáng thương. Gần như những bảo vật này đều bị các tu sĩ Toái Niết hậu kỳ đại viên mãn giành được.

Một trong những tiêu chuẩn của trưởng lão đoàn Liên Minh chính là phải sở hữu một pháp bảo cấp Thứ Không Niết.

Tác dụng của pháp bảo này, ngoài uy lực mạnh mẽ, còn có thể trợ giúp nhất định cho tu sĩ trong Thiên nhân ngũ suy.

Pháp bảo Thứ Không Niết cũng chia cấp bậc, chẳng qua khá mơ hồ, đa số đều chia thành bốn cấp độ: Hạ, Trung, Thượng và Viên mãn. Dù sao, loại pháp bảo này là do tổ tiên để lại, người kế thừa căn bản không biết cách chế tạo, càng không nói đến những ghi chép tỉ mỉ để phân biệt.

- Có thể hấp thu sát ý của tu sĩ, có thể biến ảo ra hư ảnh, có thể xuất hiện uy lực như vậy... Bảo vật trong tay Vương Lâm này ít nhất cũng là Thứ Không Niết thượng phẩm. Thậm chí rất có khả năng là Viên mãn Thứ Không Niết.

Nàng thôn cô xinh đẹp hít sâu một hơi, ánh mắt lộ vẻ kiêng kị sâu sắc.

Vương Lâm như ngưng thở, lắc đầu. Nếu phải thi triển hết uy lực, e rằng trong nháy mắt hắn sẽ hóa thành thây khô.

Thanh kiếm trong tay Vương Lâm lại được cắm vào vỏ, thu vào trong túi trữ vật. Hắn lấy ra một ít đan dược ném vào miệng, chưa kịp tiêu hóa đã lập tức cắn răng bay nhanh về phía trước.

Vừa rồi, hắn lâm vào cảnh cung mạnh hết đà, chỉ bằng khí thế mà gây trọng thương Hư Không Tử, dọa sợ người áo đen và nàng thôn cô xinh đẹp kia. Nếu không, hai người này lại ra tay, hắn chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì.

Giờ phút này, hắn không có thời gian chữa thương, mà phải nhanh chóng dùng ưu thế biết được bản đồ động phủ Tiên Đế, kéo giãn khoảng cách với bọn họ.

Vương Lâm thở sâu, đi xuyên qua vô số cấm chế trong tầng thứ hai động phủ Tiên Đế này, rất nhanh đã đến những mắt trận cấm chế trong bản đồ. Vừa nhìn, Vương Lâm lập tức xác định phía trước mình nhất định có người đã mở ra mắt trận cấm chế. Không biết người đó đã tiến vào tầng thứ mấy. Hắn lê bước thân hình mỏi mệt, thẳng đến nơi sương mù lượn lờ ở trung tâm tầng thứ hai. Kết cấu sáu tầng đầu của động phủ Tiên Đế gần như không có quá nhiều khác biệt. Vì vậy, với sự quen thuộc của Vương Lâm, tuy tốc độ bị chậm đi không ít nhưng hắn cũng rất nhanh đã đến vị trí trung tâm tầng thứ hai, tiến vào lối vào tầng thứ ba.

Giờ phút này, người áo đen, nàng thôn cô xinh đẹp và Hư Không Tử bị thương nặng, cũng đã tới tầng thứ hai. Hư Không Tử cũng không còn hống hách như khi ở tầng thứ nhất. Hắn không trực tiếp xông vào cấm chế mà chậm rãi dò dẫm tiến tới. Điều này cũng đã cho Vương Lâm đủ thời gian. Trong đại điện tầng thứ hai này không có pho tượng, trên mặt đất chỉ có chín đế nến đá. Vương Lâm thu lại nỗi lo lắng trong lòng, cẩn thận quan sát hồi lâu, dần dần nhíu mày.

Nhưng đột nhiên, ánh mắt Vương Lâm dừng lại ở xung quanh những đế nến trên mặt đất. Những chỗ này có dấu vết di động nhàn nhạt, rất nông, hiển nhiên đã bị người di chuyển không chỉ một lần, để lại rất nhiều điểm đáng ngờ cho người khác.

Vương Lâm hai mắt chợt lóe sáng, ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát. Dần dần hai mắt hắn sáng bừng. Ở trung tâm chín cây nến này, hắn cảm thụ được một tia kiếm khí rất lớn.

Kiếm khí này khá tầm thường, cho dù có người cảm nhận được cũng chỉ cho rằng là có người ý đồ phá hoại những cây nến này mà lưu lại. Nhưng kiếm khí này đối với Vương Lâm mà nói lại có ý nghĩa rất quan trọng.

- Kiếm khí của Chu Dật tiền bối. Hắn để lại kiếm khí ở đây hiển nhiên đã tiến vào tầng thứ ba. Nhưng vì sao lại để lại kiếm khí ở đây? Hay là...

Ánh mắt Vương Lâm chững lại, trên đường đi nguyên lực trong cơ thể hắn đã khôi phục một phần. Lúc này hắn vung tay lên, lập tức chín đế nến phía trước lóe lên ánh lửa, toàn bộ được đốt lên.

Khoảnh khắc ánh lửa xuất hiện, lập tức vờn quanh thân thể Vương Lâm, mang hắn biến mất khỏi đây và đi lên tầng thứ ba.

Những dấu vết nến di động này chẳng qua chỉ để mê hoặc người khác. Ngay cả những dấu vết trên mặt đất cũng là do người đi trước cố ý để lại, nhằm thu hút sự chú ý của người đến sau để rồi xem nhẹ những ngọn nến này, mà thực chất chính là cần châm lửa.

Thời gian chậm rãi trôi qua, trong nháy mắt Vương Lâm ở trong động phủ Tiên Đế này đã được hai tháng. Trong hai tháng này, mỗi ngày hắn chỉ có một thời gian ngắn ngủi chữa thương, toàn bộ thời gian còn lại đều không ngừng đi lại giữa các tầng.

Động phủ Tiên Đế này, càng đi tiếp cấm chế càng mạnh mẽ. Có những lúc, dù với thuật cấm chế của Vương Lâm và sự hướng dẫn của bản đồ ngọc giản, cũng phải mất một khoảng thời gian mới có thể an toàn đi qua.

Mà mất nhiều thời gian nhất chính là cung điện trung tâm mỗi tầng. Những cung điện đó phảng phất như những bí ẩn, cần hao hết tâm tư mới tìm được đường đi vào tầng tiếp theo. Nếu chỉ vậy thì còn đỡ, nhưng trong bản đồ ngọc giản từ tầng bốn trở đi, mỗi tầng đều chỉ dẫn mấy chỗ có không gian trữ vật, Vương Lâm tự nhiên không muốn bỏ qua. Đáng tiếc, đa số những nơi này đều đã có người nhanh chân đến trước, nhưng đồng thời cũng có vài nơi chưa có ai ghé qua, Vương Lâm liền thu tất cả vào túi trữ vật. Nghĩ đến thu hoạch trong hai tháng qua, Vương Lâm rất là hưng phấn.

Cho dù là hắn cũng bị những v��t phẩm trong không gian trữ vật này làm cho kinh ngạc thật lâu, ví dụ như Tiên ngọc. Hiện tại, Tiên ngọc trong túi trữ vật của Vương Lâm đã đủ để thành lập một môn phái, đủ cho đệ tử môn phái sử dụng ngàn năm.

Còn có nhiều vật phẩm khác, dưới cái nhìn của Vương Lâm, những không gian trữ vật này giống như những nơi cất giữ của Tiên Đế Thanh Sương. Hiển nhiên là có dụng ý.

Mục đích năm xưa của Thanh Sương, Vương Lâm không biết được. Nhưng lúc này những vật ấy trở thành vật của hắn, thật sự khiến hắn hưng phấn mấy ngày. Điều càng làm cho hắn hưng phấn là dựa theo ghi chép trong ngọc giản, trong tầng thứ sáu này có hai điểm truyền tống đến không gian trữ vật.

Một chỗ trong đó cất giữ rất nhiều Tiên đan Thần dược từ trước khi Tiên Giới sụp đổ. Những dược vật ấy đối với Vương Lâm lúc này có ý nghĩa vượt trên tất cả mọi pháp bảo.

Hai tháng này, tu vi Vương Lâm thủy chung không hoàn toàn khôi phục. Thương thế thân thể nhờ lực khôi phục mạnh mẽ của Cổ Thần đã không còn là vấn đề. Nhưng tổn thất nguyên lực cùng với nguyên thần do sử dụng thanh thiết kiếm khiến hắn uể oải, nếu không có dược vật thì rất khó khôi phục trong một thời gian ngắn. Trong túi trữ vật của Vương Lâm gần như đã hao hết toàn bộ dược vật, hơn nữa nơi đây nguy hiểm trùng trùng, nên nơi cất giữ dược vật, Vương Lâm buộc phải chiếm được.

Ngày hôm nay, một nơi trong tầng thứ sáu chợt lóe lên hào quang, thân hình Vương Lâm từ trong đi ra. Nơi này được vây quanh bởi một dãy lầu các, dường như là một vườn hoa biệt lập. Ở phía trước còn có mấy hòn giả sơn, cũng có một con sông nhỏ từ xa uốn lượn tới gần. Tiếng "đinh đông" quanh quẩn bốn phía, nghe rất là thanh bình.

- Đây là tầng thứ sáu.

Vương Lâm thở sâu, nhìn xung quanh. Trong đầu hắn nhanh chóng so sánh vị trí hiện tại với bản đồ ngọc giản. Một lát sau, hắn đã biết được nơi chính xác của mình.

Vương Lâm nhìn về bên phải, ánh mắt lộ vẻ kiên định. Trong nháy mắt, hắn đã đi thẳng về phía bên phải.

- Dược vật này nhất định phải chiếm được.

Tốc độ Vương Lâm nhanh chóng, đi xuyên qua không ngừng các c��m chế. Đúng lúc này, bỗng nhiên hắn ngừng lại, nhìn chằm chằm vào phía trước.

- Có người ở nơi này.

Vương Lâm một mạch từ tầng hai đến tầng năm, phát hiện rất nhiều dấu vết người khác để lại nhưng không gặp một ai. Lúc này là lần đầu tiên hắn phát hiện bóng người kể từ tầng thứ hai trở đi.

- Tiểu huynh đệ. Không ngờ có thể đến nơi này. Thật không tầm thường.

Một thanh âm hơi kinh ngạc truyền đến từ phía trước.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free