Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1059: Một quyền kinh thiên

Dung nhan nữ tử áo phấn tái nhợt, mồ hôi không ngừng tuôn ra từ trán, thân thể cực kỳ suy yếu. Song việc lục soát ký ức cũng không gây tổn thương quá lớn, chỉ cần điều tức một lát là có thể khôi phục.

Vương Lâm khẽ thở dài, trong lòng hắn đã có đáp án về Côn Hư Thánh nữ. Dù chưa hoàn toàn đầy đủ, nhưng với tâm trí và sự hiểu biết của Vương Lâm, hắn đã có thể nhìn rõ vấn đề.

Sau một lát trầm mặc, ánh mắt Vương Lâm đảo qua đại điện, tìm kiếm lối ra.

– Mở ra trận pháp này, hai người các ngươi có thể tiến vào tầng thứ tám, hãy tự thu xếp đi!

Vương Lâm bước tới phía trước, mở ra truyền tống trận tại đây, bóng dáng liền biến mất.

Mỹ phụ thôn dã kia tuy không bị hắn sát hại, nhưng khi lục soát ký ức, Vương Lâm đã hủy đi toàn bộ ký ức liên quan đến bí mật của mình, đồng thời âm thầm bố trí cấm chế. Nếu người phụ nữ này vẫn cứ gây phiền phức cho hắn, hắn sẽ kích hoạt cấm chế khiến tâm thần nàng sụp đổ.

Tại tầng thứ tám Tiên phủ, khoảnh khắc Vương Lâm tiến vào, hắn lập tức nghe thấy từng trận âm thanh ầm ầm truyền đến, cùng vô số nguyên lực dao động cuồng bạo tỏa ra!

Tầng thứ tám này là một mảnh tối đen, toàn bộ bị bao phủ bởi màn sương đen, thần thức không thể tản ra, càng không thể nhìn ra chút manh mối nào. Song, từng trận âm thanh ầm ầm lại ngày càng dồn dập, mơ hồ còn có tiếng gầm giận dữ quanh quẩn.

Nghe thanh âm này dường như là của Lăng Thiên Hầu.

Hai mắt Vương Lâm trầm trọng, yên lặng lắng nghe hồi lâu rồi lập tức lui lại. Nhưng ngay khi thân mình hắn lui về phía sau, màn sương đen phía trước đột nhiên quay cuồng, và chính Lăng Thiên Hầu đột ngột lao ra. Lúc này đây, Lăng Thiên Hầu lao ra, bộ dáng cực kỳ chật vật, trên khuôn mặt tái nhợt hiện rõ vẻ hoảng sợ. Trước ngực hắn lại có một chưởng ấn màu đen. Chưởng ấn này phá nát quần áo, trực tiếp in sâu trên da thịt. Cùng với việc hắn lao tới, màn sương đen dày đặc đều bị chưởng ấn kia hút tới.

Phía sau hắn, từ bên trong màn sương đen có một đạo ma ảnh không ngừng đuổi theo, cuộn màn sương đen hóa thành một đầu ma vật khổng lồ, hướng về Lăng Thiên Hầu đang bỏ chạy phía trước mà cắn tới.

Vẻ hoảng sợ trong mắt Lăng Thiên Hầu càng thêm đậm, nhưng hắn cũng cắn răng xoay người lại, phun ra một cỗ nguyên thần khí, rồi cách không chỉ về phía trước. Lập tức trước người hắn xuất hiện một cái khe, từ bên trong đó một đạo hồng quang lóe ra. Con Kỳ Lân thú của Lăng Thiên Hầu nháy mắt lao ra, gầm nhẹ một tiếng rồi xông về phía ma đầu kia.

Toàn thân con Kỳ Lân này cũng bị thương, máu tươi chảy ra rất nhiều. Ánh mắt Lăng Thiên Hầu lộ ra vẻ đau lòng, nhưng vào thời khắc nguy hiểm này hắn cũng không kịp nghĩ ngợi gì thêm, thấp giọng quát:

– Huyết thị!

Trong tiếng hét, tay phải hắn vỗ lên mi tâm, lập tức hai thanh nguyên thần kiếm còn sót liền bay ra, không nhắm về phía ma đầu mà lại lao thẳng về phía Kỳ Lân!

Kỳ Lân thú kêu lên một tiếng nhưng cũng không phản kháng, mặc cho hai thanh kiếm xuyên qua thân mình. Máu tươi của nó phun ra như mưa, tức thì tràn ngập phạm vi hai trăm trượng.

– Thú Hồn hiện!

Lăng Thiên Hầu hét lớn một tiếng, lập tức toàn thân con Kỳ Lân này ầm ầm sụp đổ. Khoảnh khắc máu tươi như mưa tràn ra khắp nơi, từ trong thân thể sụp đổ của nó lập tức xuất hiện Kỳ Lân hồn!

Kỳ Lân hồn vừa xuất hiện lập tức ngửa đầu lên trời gầm rống một tiếng. Tiếng gầm rống này tai không thể nghe được, chỉ nguyên thần mới phát hiện ra, trong nguyên thần Vương Lâm thì giống như tiếng sét đánh ngang tai!

Kỳ Lân hồn gầm rống lao ra, lập tức lao tới cắn xé ma đầu kia, ý đồ ngăn cản sự truy kích của nó. Nhìn máu tươi Kỳ Lân vương vãi khắp bầu trời, hai mắt Lăng Thiên Hầu cũng đỏ ngầu tơ máu, trái tim hắn cũng như đang rỉ máu!

Con Kỳ Lân thú này đã theo hắn vô số năm, trở thành một phần sinh mạng khó có thể tách rời. Thế nhưng lúc này đây, hắn lại tự tay cắt máu con thú này, lấy máu hiến tế để triệu hồi thú hồn, thúc giục thú hồn xuất hiện.

Lăng Thiên Hầu gầm nhẹ, hai tay bấm quyết chỉ về phía trước. Lập tức biển máu cuồng bạo dâng lên, lao thẳng về phía Kỳ Lân hồn đang quấn lấy ma đầu kia. Biển máu đầy trời này cũng nhiễm một tia màu vàng, xuyên qua khiến cho màn sương đen cũng bị tiêu tán hơn phân nửa. Toàn bộ số máu này dường như không gặp chút trở ngại nào, toàn bộ đều ngưng tụ về phía ma đầu kia.

– Vương Lâm, giúp ta! Độ hung hiểm nơi này không phải một người có thể kháng cự. Hãy cùng ta chiến đấu, sau đó ta sẽ giải thích.

Sở dĩ hắn chọn chạy trốn về phía này là vì nhận thấy có người truyền tống vào. Trong suy nghĩ của hắn, trong số những người chưa tiến vào thì người có tư cách nhất chính là Vương Lâm!

Vừa mới tiến vào tầng thứ tám, Vương Lâm đã lập tức gặp phải Lăng Thiên Hầu đang chật vật như thế, thậm chí không tiếc hủy đi Kỳ Lân thú. Đối với chuyện gì xảy ra với mọi người sau khi tiến vào tầng thứ tám, trong lòng Vương Lâm có dự cảm xấu!

Việc này nhất thiết phải tìm người để hỏi cho rõ đã phát sinh biến cố gì! Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ quyết đoán, thoáng cái lao ra theo màn sương đen, không nói lời thừa thãi nào với Lăng Thiên Hầu mà trực tiếp nhảy lên, định thi triển thần thông.

– Hết thảy thần thông đối với nó không có tác dụng gì đâu! Chỉ khiến nó nuốt chửng mà thôi!

Lăng Thiên Hầu lập tức lớn tiếng nói, cùng lúc đó, hắn vỗ túi trữ vật, tức thì trong tay lại xuất hiện một thanh tiểu kiếm màu đỏ rồi ném về phía trước. Thanh tiểu kiếm màu đỏ này lập tức nhanh như thiểm điện, lao thẳng về phía trước. Nháy mắt khi tới gần ma đầu kia, Lăng Thiên Hầu đau lòng quát lên:

– Bạo!

Lời này vừa ra, thanh tiểu kiếm kia lập tức ầm ầm sụp đổ, hình thành một cỗ lực lượng mang tính hủy diệt, xông thẳng vào cơ thể ma đầu. Tên ma đầu này lập tức phát ra từng tiếng kêu bén nhọn đau đớn.

Trong mắt Vương Lâm, ma đầu này rõ ràng chính là một Cổ Ma! Chẳng qua Cổ Ma này rất cổ quái, có bộ dáng như Tán Ma nhưng trong mắt trái lại có tinh điểm!

Tổng cộng có tám tinh điểm! Trong đó có bảy tinh điểm ảm đạm, nhưng vẫn có một tinh điểm phát ra từng trận Thiên Ma khí.

Giờ phút này, Cổ Ma đang chịu đau khổ, tinh điểm trong mắt trái cấp tốc xoay tròn. Tinh điểm lóng lánh duy nhất kia lại càng phát ra ma khí dày đặc, khiến cho thoạt nhìn Cổ Ma này tràn đầy vẻ âm trầm.

Trong tiếng gào rít, thân mình Cổ Ma nhoáng lên một cái, không ngờ thoát khỏi sự giằng co với Kỳ Lân hồn, lao thẳng về phía Lăng Thiên Hầu. Đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rụt lại, tay phải nắm chặt, trực tiếp đánh về phía trước một quyền.

Hư ảnh của Cổ Thần biến ảo ra, dung nhập vào trong màn sương đen, vẫn chưa rõ ràng hiện ra. Nhưng khoảnh khắc một quyền này được đánh ra cũng khiến cho thân mình Cổ Ma đột nhiên chấn động. Thân mình hắn đang lao về phía Lăng Thiên Hầu đột ngột dừng lại, xoay mạnh người, đôi ma nhãn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Không ngờ nó buông tha cho Lăng Thiên Hầu, cả người hóa thành ma ảnh xông ngược về phía Vương Lâm.

Hiển nhiên nó nhận ra khí tức Cổ Thần của Vương Lâm.

Tâm thần Vương Lâm khẽ chuyển, lập tức phía sau hắn xuất hiện một Thái Cực đồ với hắc bạch nhị khí vờn quanh, rồi hạ xuống tay phải Vương Lâm, dần hóa thành một pháp bảo dung nhập đạo niệm của hắn – Côn Cực Tiên!

Côn Cực Tiên đến tay, Vương Lâm run lên, lập tức từ trên cây tiên này phát ra âm thanh "bang bang", không ngờ lại xuất hiện một lớp da trên đó, từ đó phát ra kim quang chói mắt.

Nháy mắt khi ma ảnh kia tới gần, Côn Cực Tiên lập tức quét ngang ra, "bụp" một tiếng đã đánh lên người Cổ Ma. Thân mình Cổ Ma lập tức bị khựng lại, nơi cây tiên đi qua không ngờ phụt ra vô số ma khí. Nó lại ăn thêm một vố đau, hai mắt hiện lên vẻ khát máu, đang định lao tới lần nữa! Nhưng Côn Cực Tiên trong tay Vương Lâm cũng lần nữa quét ra, xé gió đánh lên người Cổ Ma. "Bụp" một tiếng, thân mình Cổ Ma lại run rẩy. Vương Lâm vẫn không dừng lại, không ngừng liên tục vung đánh. Cổ Ma dường như rất e ngại đối với cây tiên này, liên tục phải lui về phía sau.

Nhưng ngay khi nó lùi ra khoảng cách mười trượng, thân thể nó không ngờ nhanh chóng co rút lại, nháy mắt đã hóa thành một chưởng ấn màu đen thật lớn, mang theo tiếng gào rít đánh thẳng về phía Vương Lâm.

– Vương Lâm cẩn thận! Ma chưởng này có thể xuyên thấu mọi phòng hộ!

Khoảnh khắc khi Lăng Thiên Hầu nhìn thấy ma chưởng này, lập tức tâm thần chấn động. Thương thế trên ngực hắn cũng chính là do ma chưởng này gây nên.

Nháy mắt khi Vương Lâm nhìn thấy ma chưởng, hai mắt hắn lập tức bắn ra tinh quang. Ma chưởng thật lớn này khiến hắn có một cảm giác rất quen thuộc. Khoảnh khắc nó tiến tới, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, đồng thời nâng tay phải lên. Trong đầu hắn hiện lên một thức chưởng pháp kinh thiên động địa mà năm đó hắn cảm ngộ ra ở Vũ Chi Tiên Giới!

– Một chưởng này, ta sẽ tiếp!

Năm đó, tu vi của Vương Lâm không đủ, nhưng lúc này hắn đã là Khuy Niết đỉnh phong, lại nắm giữ thân thể Cổ Thần. Khi hắn nâng tay lên, thức chưởng pháp kinh thiên năm đó ở Vũ Chi Tiên Giới lập tức hiện lên trong đầu, cuối cùng thay thế mọi thứ, trở thành vĩnh hằng, hóa thành một cỗ ý niệm, dũng mãnh tiến vào tay phải hắn, theo đó m��t chưởng bung ra!

Một chưởng này lập tức khiến thiên địa biến sắc. Âm thanh ầm ầm đột nhiên từ dưới đất vang lên. Màn sương đen xung quanh như bị cuồng phong quét qua, lập tức điên cuồng lùi về bốn phía.

Bên trong một chưởng này ẩn chứa đạo niệm, là một loại khí thế duy ngã độc tôn, thượng thiên hạ địa! Một chưởng này đánh ra, lập tức biến ảo ra một chưởng ấn thật lớn như che trời lấp đất, cùng một cỗ uy áp không thể hình dung nổi ầm ầm đánh tới.

Gần như nháy mắt, chưởng ấn này đã va chạm mạnh với chưởng ấn của Cổ Ma kia. Chỉ nghe một tiếng nổ ầm vang lên, thiên địa đều phải rung chuyển. Chưởng ấn của Cổ Ma tan vỡ, hóa thành vô số ma khí, ngưng tụ lại thành bộ dáng của Cổ Ma. Ánh mắt nó hiện lên vẻ hoảng sợ, lập tức hét lớn một tiếng, lui lại định bỏ chạy!

Nhưng một chưởng của Vương Lâm vẫn chưa tiêu tan mà lấy một khí thế điên cuồng quét tới phía trước, lập tức màn sương đen trong tầng thứ tám của Tiên phủ đều tản ra bốn phía. Không ngờ dưới một chưởng này của Vương Lâm, phía trước như mở ra một thông đạo thật dài. Dưới chưởng ấn này, Cổ Ma không thể thoát ra, một lúc sau đã bị chưởng ấn đuổi kịp rồi xuyên qua thân thể. Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên. Mắt trái của Cổ Ma chợt lóe lên, khoảnh khắc khi thân thể tiêu tan không ngờ lại bay vụt thẳng về phía trước.

Chưởng ấn vẫn chưa dừng lại mà tiếp tục công kích tới. Dọc theo đường đi, tất cả lầu các cản trở đều ầm ầm sụp đổ. Theo chưởng ấn điên cuồng đánh tới, cuối cùng nó đã chạm tới bên ngoài cung điện ở vị trí trung tâm.

Chỉ nghe một tiếng nổ ầm vang lên, cung điện thật lớn ở trung tâm bị hủy mất một nửa, lộ ra chín mươi chín cái giá nến ở bên trong! Nháy mắt một chưởng này đảo qua, trong chín mươi chín cây nến này chỉ còn lại hai cây là còn đang được đốt cháy, trong đó một cây cũng lay động kịch liệt, cuối cùng cũng tắt.

Chỉ có một cây nến còn lại lúc này cũng có dấu hiệu tắt, nhưng vẫn còn đang lay động.

Lăng Thiên Hầu ngơ ngác nhìn hết thảy, hít sâu một hơi khí lạnh, ánh mắt lộ ra vẻ không dám tin. Đối với thần thông này của Vương Lâm, trong lòng hắn dấy lên một hồi kinh hoàng!

Đây là thành quả lao động độc quyền của đội ngũ dịch thuật truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free