Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1101: Thần thông Sơn Băng

Sáu đại tiên thuật của Tiên Đế Bạch Phàm thì Vương Lâm đã lĩnh hội thấu đáo ba thức đầu tiên. Thanh Thủy từng nói, uy lực ba thức thần thông sau này vượt xa ba thức đầu, đủ sức khuynh đảo trời đất. Mà thuật Sơn Băng chính là thức đầu tiên trong số đó. Sơn Băng lấy ý từ việc một ngọn núi trong thiên địa sụp đổ. Nghe thì đơn giản vậy, song thực tế lại vô cùng phức tạp. Núi có sơn hồn (linh hồn của núi). Nếu chỉ là sơn thể sụp đổ mà không có sơn hồn, uy lực của nó cũng chỉ tầm thường mà thôi.

Chỉ khi cả linh hồn và thể xác cùng sụp đổ mới có thể phát huy lực lượng của Sơn Băng, mới có thể bộc phát uy lực tiên thuật Sơn Băng giữa những dãy núi. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là bước khởi đầu.

Thuật Sơn Băng chân chính phải giống như Thanh Thủy, ở nơi không có núi non, dùng tâm thần biến ảo thành núi, lấy đó làm thế núi, lại dùng tiên lực dung nhập vào thần niệm, hóa thành sơn hồn. Sơn Băng chính là khiến thần niệm và tiên lực sụp đổ, mượn sức mạnh này dung hợp cùng trời đất, biến ảo ra vô số ngọn núi, từ giả hóa thành chân thật, đạt được đại thần thông khi thiên địa sụp đổ! Mấu chốt của tiên thuật Sơn Băng này không phải ở sơn thể và sơn hồn ra sao, cũng không phải do tâm thần biến ảo ra, lại càng không phải là khi thần niệm và tiên lực sụp đổ, mà nằm ở chữ “chân thật”! Làm sao để một cảnh hư ảo lại trở thành sự kiện chân thật, đó mới chính là trọng tâm của thuật Sơn Băng, cũng là điểm khó nhất của nó! Nhìn núi lửa nơi xa bộc phát, cảm thụ ý niệm sụp đổ của núi lửa, Vương Lâm mở to đôi mắt, lộ ra một tia mê man.

"Uyển Nhi... rốt cuộc đâu là thật... đâu là giả đây..."

Câu hỏi của Vương Lâm, không ai có thể đáp lời. Hắn lặng lẽ nhìn về phương xa, cảm thụ mọi dao động của thiên địa, lông mày dần dần nhíu chặt.

"Thần niệm biến ảo ra ngọn núi, làm sao mới có thể trở thành chân thật..."

Điều này Thanh Thủy cũng không nói rõ ràng cho Vương Lâm. Thế nhưng trong tâm thần Vương Lâm, dường như hắn đã hiểu được đôi chút, chỉ là vẫn còn rất mơ hồ.

Dường như mọi điều Thanh Thủy đều muốn Vương Lâm tự mình lĩnh ngộ, chứ không phải truyền thụ cho hắn.

"Thật... giả... phải chăng cũng tương tự như sinh tử, nhân quả..."

Vương Lâm lại một lần nữa nhắm mắt, không ngừng suy tư. Ngoài thân thể hắn, núi lửa không ngừng bộc phát, càng lúc càng kịch liệt, những ngọn núi lửa ở xa hơn cũng bị ảnh hưởng mà phun trào.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, bốn phía xung quanh Vương Lâm hầu như đã bị bao phủ bởi dung nham nóng chảy vô tận, liên kết thành một biển dung nham mênh mông bất tận.

Thời gian dường như trở thành vĩnh hằng, không biết đã trôi qua bao lâu, Vương Lâm lại một lần nữa mở mắt, trong mắt vẫn còn vẻ mê man. Hắn trầm mặc, tay phải vung lên trước chiếc quan tài. Lập tức chiếc quan tài hóa thành một luồng sáng rồi tan biến. Vương Lâm đứng dậy, không ngờ trực tiếp nhảy thẳng vào miệng núi lửa.

Dung nham nóng chảy đặc quánh phun trào nhưng không cách nào ngăn cản được thân ảnh Vương Lâm. Hắn trong dung nham nóng chảy không ngừng lao đi, dần dần tiến vào sâu thẳm trong núi lửa.

Khoanh chân ngồi tại đó, hai tay Vương Lâm kết quyết, bỗng nhiên vung lên hướng về hai phía. Hai mắt hắn lóe sáng, sau đó lại nhắm nghiền.

"Ta không cần quan tâm đến thật giả. Nếu thế gian này không có thật, vậy hiển nhiên sẽ không có giả. Thật và giả chỉ là một loại tồn tại. Thật cũng được, giả cũng được, đều là tương đối, giống như sinh tử vậy! Nếu thế gian này đã không có sinh, vậy hiển nhiên sẽ không có tử; nếu không có nhân thì cũng sẽ không có quả... Mặc Trí trước đây từng nói: Hết thảy ý cảnh đều do tâm thần cảm ngộ, hết thảy đều do tâm động mà xuất hiện..."

Trong khoảnh khắc Vương Lâm nhắm mắt, lập tức hỏa nguyên lực toàn thân hắn ầm ầm vận chuyển, điên cuồng tuôn ra từ trong cơ thể, dung hợp cùng dung nham nóng chảy, dần dần hòa thành một thể.

Dường như ngay lúc này, hắn chính là dung nham nóng chảy. Sau khi dung hợp với dung nham, hỏa nguyên lực của Vương Lâm lại một lần nữa tràn ngập, bao trùm dung nham của núi lửa, lại một lần nữa dung hợp với dung nham.

Tiếp đó, hỏa nguyên lực của Vương Lâm tản ra, dung hợp cùng với cả núi lửa, khói đen cuồn cuộn, thậm chí cả hỏa nguyên lực trong thiên địa. Trong nháy mắt, tất cả đều hợp lại làm một thể.

Cũng trong lúc này, Vương Lâm cảm nhận được một luồng khí tức tang thương từ trong núi lửa truyền ra. Luồng khí tức tang thương này chính là hồn của núi lửa! Hồn phách mang khí tức tang thương của núi lửa khi nguyên thần của Vương Lâm dung nhập vào khiến hắn mờ mịt thấy được một bức họa. Hắn thấy được một tinh cầu bị thiêu đốt, mặt đất chấn động, dần dần hình thành một ngọn núi. Bên trong ngọn núi này tràn ngập hỏa nguyên lực.

Năm tháng trôi đi, hỏa nguyên lực này dần dần trở thành nham thạch nóng chảy, cuối cùng sau khi đạt đến cực hạn, đỉnh núi sụp đổ, nham thạch nóng chảy đặc quánh phun trào.

Sau khi thấy ngọn núi này bộc phát rồi dần dần ổn định trở lại, hắn lại thấy một vài loài mãnh thú có thể sinh tồn tại nơi đây gào thét chạy qua, thấy một đám đệ tử Chu Tước Thánh Tông bay ngang.

Cùng với sóng nhiệt thổi tới, lại có hạt giống của một vài loại thực vật có thể sinh sôi nảy nở tại nơi đây rơi vào ngọn núi, dần dần hóa thành những cây cỏ đỏ sẫm. Trên cả ngọn núi đã suy tàn lại một lần nữa tràn ngập sinh cơ.

Không ngừng tuần hoàn, không biết đã trải qua bao lâu, động đất lại bắt đầu, ngọn núi lửa này lại bộc phát thêm một lần nữa.

Thời gian mấy vạn năm lại một lần nữa thoáng qua trước mắt Vương Lâm. Dần dần Vương Lâm dường như đã quên bản thân mình là một tu sĩ, dường như thật sự trở thành ngọn núi lửa này, trở thành linh hồn của nó.

Núi lửa mỗi lần phun trào, dường như đều là một lần hắn thổ lộ. Vương Lâm bất tri bất giác minh ngộ.

"Ta, chính là núi lửa... cơn giận của ta, chính là khi núi lửa phun trào!"

Cùng với sự minh ngộ, tâm thần của Vương Lâm đột nhiên điên cuồng tràn ra bốn phía. Trong nháy mắt, tất cả núi lửa ở bốn phía đều nằm trọn trong tâm thần Vương Lâm.

Tâm thần hắn cũng phân tán ra, dung nhập vào những ngọn núi lửa đó, cùng với sơn thể dung hợp, chạm tới sơn hồn, lại càng có nhiều hình ảnh tràn ngập trong tâm trí Vương Lâm.

Hắn thấy càng nhiều ngọn núi lửa phun trào, cảm nhận được càng nhiều sơn hồn, sau đó nguyên thần lại tản ra một lần nữa, dần dần tràn ngập tất cả núi lửa trên tinh cầu.

Giờ khắc này hắn dường như phân thân thành mấy ngàn, mỗi một phân thân đều là một ngọn núi lửa.

"Ấy..."

Một trưởng lão của Chu Tước Thánh Tông đang đả tọa đột nhiên mở mắt, nghi hoặc, sau đó lập tức nhìn về hướng ngọn núi lửa Vương Lâm đang ngồi.

"Là Thánh Hoàng."

Luồng khí tức này tang thương, nhưng lão giả thân là trưởng lão, tu vi đạt tới Toái Niết, hiển nhiên là lập tức nhận ra. Nhưng trong lòng hắn lại đang vô cùng khiếp sợ.

Hắn khiếp sợ là vì luồng khí tức này đúng là của Thánh Hoàng, nhưng hoàn toàn khác biệt với tu sĩ nhỏ bé trong ký ức của hắn. Trước đây hắn coi Vương Lâm cũng chỉ là một tu sĩ Khuy Niết, tu hành chưa tới hai ngàn năm mà thôi.

Đám trưởng lão bọn họ tuy rằng ngoài mặt đều đồng thời thừa nhận Vương Lâm, nhưng trên thực tế trong tâm lý lại có phần không cam lòng.

Nhưng hiện tại trong khí tức này ẩn chứa tang thương, cho dù là hắn thì ở trước mặt khí tức này dường như cũng chỉ là một tiểu bối! Trong sự kinh hãi, lão giả lập tức nhảy lên, bay vào không trung, lại thấy ba trưởng lão khác ở ba tu chân tinh khác cũng đã xuất hiện.

Ba người kia cũng lộ vẻ khiếp sợ, hiển nhiên là đều đã phát giác ra như lão giả này.

Cũng trong nháy mắt này, tất cả đệ tử Chu Tước Thánh Tông trên tu chân tinh đều bừng tỉnh từ trong đả tọa. Bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng, trong tích tắc vừa rồi, dường như có một cỗ thần niệm cực kỳ tang thương quét qua.

Nếu chỉ như thế thôi, bốn đại trưởng lão cũng chỉ mới chấn kinh, nhưng cảnh tượng phía sau lại khiến cho họ phải hít sâu một hơi! Thần niệm này quét ngang, tràn ngập khắp tu chân tinh. Đột nhiên tất cả núi lửa trên tu chân tinh này dường như cùng thức tỉnh, không ngờ đồng loạt bộc phát. Trong tiếng động ầm ầm vang động, cả tu chân tinh này đều rung chuyển, cả thiên địa cũng dường như chìm trong tiếng động ầm ầm ấy.

Cũng trong giờ khắc này, khí tức tang thương trong thần thức tăng vọt, dường như sau khi tập hợp toàn bộ núi lửa, nó đã có được cảm giác trải qua tháng năm đằng đẵng. Bầu trời bị một màn sương khói đen kịt bao phủ, mặt đất tràn đầy dung nham nóng chảy. Lúc này sắc mặt bốn trưởng lão đều đại biến.

"Tất cả đệ tử Chu Tước Thánh Tông lập tức rời khỏi tu chân tinh này!"

Một tiếng gầm nhẹ từ trong miệng một trưởng lão phát ra như sấm đánh. Sau đó liền thấy một đám tộc nhân Chu Tước Thánh Tông bay lên, thẳng tiến vào tinh không.

Bốn lão giả này cũng lao ra, mang theo tất cả tộc nhân trên tu chân tinh này, toàn bộ xông ra ngoài. Trong tinh không, mọi người đều lộ vẻ kinh hoàng. Hầu như tất cả bọn họ thậm chí còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra.

Sắc mặt bốn lão giả cực kỳ âm trầm, trong lòng đối với Thánh Hoàng vô cùng bất mãn!

Nhưng trong nháy mắt khi sự bất mãn của họ vừa xuất hiện, lập tức thần thức tràn ngập tu chân tinh kia khuếch tán ra, không ngờ lại vươn cả vào trong tinh không, lướt qua đám tộc nhân Chu Tước Thánh Tông, không ngừng khuếch tán trong tinh vực bị thiêu đốt.

Dưới sự mở rộng của thần thức, lại có một đám tu chân tinh bị dung hợp.

Cỗ khí tức tang thương kia lại càng nồng đậm hơn...

Ở tu chân tinh này cũng bay ra đông đảo tộc nhân Chu Tước Thánh Tông, vẻ mặt kinh hoàng.

Thần thức này tràn ngập, cuối cùng tất cả tu chân tinh trong tinh vực đều bị dung hợp, không ngừng lớn mạnh. Dần dần một cỗ thần thức khổng lồ không thể tưởng tượng nổi xuất hiện trong tinh vực bị thiêu đốt này! Tất cả tộc nhân Chu Tước Thánh Tông đều từ trong các tinh cầu bay ra, còn có cả đám người của Vương Lâm như Đầu To cũng vậy.

Ngay lúc này, tại Đông bộ của Liên Minh Tinh Vực, thuộc Tứ Thánh Tông, bên ngoài tinh vực bị thiêu đốt của Chu Tước Thánh Tông, một trận sóng gợn lan ra, sau đó từ trong đó xuất hiện một người. Người này là một lão giả, mái tóc bạc trắng, thân mặc hồng bào. Nếu Vương Lâm nhìn thấy chắc chắn chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra hắn. Hắn chính là Viêm Lôi Tử!

Hầu như ngay khi hắn vừa xuất hiện, lập tức ở phía xa cũng xuất hiện sóng gợn, sau đó một người khác bước ra. Người này vừa xuất hiện liền có một cỗ hàn khí âm lãnh tỏa ra. Đây là một nam tử trung niên mặc thanh sam, trông cực kỳ anh tuấn nhưng sắc mặt tái nhợt, nom hệt người chết! Trên người hắn truyền ra dao động tu vi khiến đồng tử của Viêm Lôi Tử co rút lại.

"La Thiên Viêm Lôi Tử?"

Ánh mắt lạnh như băng của nam tử trung niên khẽ quét tới.

"Một trong Cửu Vương của Thi Âm Tông, chỉ không biết là người thứ mấy!"

Tiếng nói của Viêm Lôi Tử bình tĩnh, nhưng hai mắt lại nhìn chằm chằm vào nam tử trung niên.

Tuyệt tác dịch thuật này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free