Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1112: Vũ Giới kêu cứu

Dưới một vuốt này, máu trong người Thác Sâm lập tức cuộn trào thành từng đợt sóng. Huyết tươi sôi sục dữ dội, phát ra những tiếng gầm thét chấn động trời đất.

Bên cạnh Thác Sâm, bầu trời đỏ như máu cũng vặn vẹo, tựa hồ có một lực lượng sắp xông ra từ bên trong. Một tiếng "ầm" vang lên, m��t khe nứt không gian đột ngột xuất hiện trên không trung.

Khe nứt này dài đến vạn trượng. Ngay khi nó xuất hiện, một luồng sát khí kinh khủng đến khó tin, tựa hồ bị đè nén hàng ngàn năm nay mới lần đầu bùng phát, khiến cả thế giới trong huyết hải phải run rẩy.

Một luồng uy áp đáng sợ từ trong khe nứt cuồn cuộn tràn ra, không ngừng đổ ập xuống. Dưới uy áp này, những cơn sóng trên mặt huyết hải tản ra bốn phía. Dần dần, những tia chớp gào thét bắn ra, tràn ngập bầu trời cạnh khe nứt.

Thác Sâm ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn, giọng nói khàn khàn cất lên:

- Vương tộc thánh khí Diệt Thần mâu, theo lệnh Thác Sâm ta, giáng lâm!

Lời vừa dứt, trong khe nứt chợt vang lên tiếng gầm thét, điện quang lóe sáng. Một luồng sáng đỏ từ bên trong khe vọt ra, bay thẳng vào tay phải Thác Sâm.

Khi Thác Sâm nắm lấy, luồng sáng đỏ đó hơi giãy giụa rồi hóa thành một cây trường mâu đỏ sẫm. Từ thân mâu lại có những luồng sáng lấp lánh, phát ra khí tức khó lường.

Cầm trường mâu trong tay, khóe miệng Thác Sâm nở một nụ cười khát máu, tay phải phóng mạnh về phía trước. Những tiếng "ầm ầm" chấn động trời đất vang lên. Diệt Thần mâu lao đi, không ngờ xuyên thủng cả bầu trời máu, tựa như khiến cả không gian đều sụp đổ. Khi thoát khỏi bầu trời máu, tốc độ của trường mâu càng nhanh hơn, liên tục xuyên qua những vùng đất trong Cổ Thần, chớp mắt đã xuất hiện ở vực sâu. Tốc độ của nó quá đỗi kinh hoàng, lại ẩn chứa một cỗ lực lượng khiến ngay cả tu sĩ Toái Niết cũng phải run sợ. Trường mâu vừa hiện, hồng quang chói lọi. Nó như một con giao long bay thẳng đến nơi mãnh thú đang chém giết tu sĩ. Đám người kia, ngay khoảnh khắc Diệt Thần mâu xuất hiện, tâm thần lập tức chấn động dữ dội, chưa kịp phản ứng thì đã có những tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Chỉ thấy luồng hồng quang kia lóe lên, tất cả tu sĩ đến gần, thân thể đều "ầm ầm" sụp đổ, hóa thành một cơn mưa máu. Thế nhưng cơn mưa máu này không tản đi mà bị hồng quang hút sạch. Diệt Thần mâu căn bản không có tu sĩ nào có thể chống lại. Cứ mỗi lần nó lóe sáng là hơn phân nửa trong số mấy ngàn tu sĩ xung quanh liền ngã xuống. Những tu sĩ còn lại dưới sự truy sát của mãnh thú thương vong càng thảm trọng hơn nữa. Chỉ còn chưa đến một ngàn người mang theo nỗi kinh hoàng tột độ mà nhanh chóng tháo chạy.

Hồng quang bao quanh Diệt Thần mâu vẫn không truy kích những tu sĩ đang tháo chạy mà "ầm" một tiếng, xé nát hư không tại nơi này, từ cửa vào vùng đất Cổ Thần lao ngược ra. Sau khi thoát khỏi Cổ Thần, ngay khoảnh khắc nó xuất hiện ở Tu Ma Hải, cả Chu Tước tinh chấn động dữ dội. Một cỗ khí tức mênh mông không thể hình dung nổi lập tức tràn ngập khắp trời đất. Thiên địa nguyên lực phía trước đều liên tục thối lui, tựa hồ nơi Diệt Thần mâu đi qua không cho phép thiên địa nguyên lực tồn tại. Hồng quang hóa thành vạn trượng, lóe lên chói mắt. Diệt Thần mâu vọt ra khỏi Tu Ma Hải, giống như một tia sáng thẳng tiến về phía chân trời. Bầu khí quyển vừa chạm vào Diệt Thần mâu lập tức "ầm ầm" nứt toác, không hề tạo ra chút cản trở nào đối với nó. Trường mâu lao thẳng vào tinh không. Thánh khí thời viễn cổ này của Cổ Thần đã hàng vạn vạn năm chưa một lần quay lại tinh không. Các thế lực bên ngoài Chu Tước tinh lúc này dường như chỉ trong nháy mắt đã cảm nhận được khí tức khiến tâm thần bọn họ rung động. Vừa muốn hành động thì Diệt Thần mâu này đã trực tiếp lao tới gần Lôi Tiên điện của La Thiên! Hồng mang lóe lên, Diệt Thần mâu xuyên thủng đại điện. Đại điện đó rung lắc rồi "ầm ầm" sụp đổ, vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ. Diệt Thần mâu không hề dừng lại, liên tục xuyên phá, khiến rất nhiều điện đài của Lôi Tiên điện đều sụp đổ.

Ngay cả Thi Âm tông cũng chịu đả kích nặng nề. Một loạt quan tài bị Diệt Thần mâu xuyên qua liền "ầm ầm" sụp đổ. Ngay cả thi thể bên trong cũng bị lực lượng mang tính hủy diệt kia biến thành bụi phấn. Các thế lực Liên Minh Tinh Vực lại càng thiệt hại thảm khốc hơn. Diệt Thần mâu lao vào đám đông, xuyên thủng một đường, những tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên khắp nơi. Hễ bị nó áp sát là tu sĩ liền lập tức mất mạng. Trong đó, bất ngờ có một lão phụ tu sĩ Toái Niết của thế lực Liên Minh Tinh Vực. Lão phụ này dựa vào tu vi Toái Niết sơ kỳ vốn tưởng có thể ngăn cản Diệt Thần mâu, nhưng ngay khi đang bắt quyết thì trong nháy mắt đã bị Diệt Thần mâu phớt lờ thần thông mà lao thẳng qua ngực. Ánh mắt lão phụ lộ vẻ không thể tin nổi, cúi đầu nhìn thoáng qua một cái, thân thể liền "ầm ầm" tan rã. Ngay cả nguyên thần cũng hóa thành hư vô tiêu tan.

Đồng tử trong mắt Viêm Lôi Tử co rụt lại. Hắn cùng lão già bên cạnh lập tức bay lên, xông thẳng đến Diệt Thần mâu. Tu sĩ Thi Âm Tông cũng phái người bao vây Diệt Thần mâu. Ngay lúc các tu sĩ có đại thần thông đang muốn vây công thì Diệt Thần mâu liền nhanh chóng chuyển hướng, bay về phía xa, thẳng đến Chu Tước tinh, chớp mắt đã hóa thành hồng mang trở về Tu Ma Hải, rồi chui vào trong vùng đất của Cổ Thần, biến mất hoàn toàn.

Chỉ có một âm thanh khàn khàn, ngay khoảnh khắc Diệt Thần mâu rời đi, vang vọng khắp trời đất, truyền vào trong tinh không:

- Ta đang đợi các ngươi đó.

Cả tinh không tĩnh lặng một mảnh. Thần sắc đám người Viêm Lôi Tử vô cùng ngưng trọng. Phía sau hắn, rất nhiều lão giả lúc này sắc mặt đều tái nhợt, lộ rõ vẻ không thể tin.

Đây... đây rốt cuộc là thứ gì!!!

- Lời của Vương Lâm quả nhiên là thật!!!

Ánh mắt Viêm Lôi Tử lóe lên. Mệnh lệnh của người hắn cực kỳ tôn kính tại La Thiên thúc giục hắn phải hành động. Hơi trầm ngâm một lát, Viêm Lôi Tử khẽ quát:

- Tất cả tu sĩ La Thiên, cùng theo lão phu tiến vào Chu Tước tinh!

Hắn vừa dứt lời, thân thể liền nhoáng lên, lao thẳng vào Chu Tước tinh. Phía sau hắn, rất nhiều lão giả và đông đảo tu sĩ đều hóa thành những đạo cầu vồng nối đuôi bay theo. Phía Thi Âm tông cũng trầm mặc một lát, sau đó vang lên một tiếng nói nghe như đá vụn lạo xạo.

- Thi Âm Tông xuất động!

Cả Thi Âm tông liền theo sau. Đám tu sĩ mang theo một cỗ quan tài, lao thẳng về phía Chu Tước tinh. Trước mắt tám người họ, toàn bộ đều là hắc vụ lượn lờ, tản mát ra uy áp nồng đậm. Các thế lực Liên Minh Tinh Vực do dự trong chốc lát, vẫn chưa phóng toàn bộ mà giữ lại một nửa ở bên ngoài. Những người còn lại đều dưới sự thống lĩnh của các tông chủ và trưởng lão liền tiến vào trong Chu Tước tinh. Đồng thời, tại vùng đất Cổ Thần, trong vực sâu vô biên vô hạn, vật thể tồn tại ở nơi sâu nhất sau khi bị kinh động đã chậm rãi dâng lên từ phía dưới, dần dần lộ ra hình dáng mơ hồ bên ngoài.

Thân ảnh này không hề lớn, chỉ chừng hai trượng, mơ hồ lộ ra hình dáng một người, tựa hồ là một tráng hán. Nhưng điều khiến người ta phải hít một hơi khí lạnh, tâm thần chấn động, chính là trên cổ tráng hán này lại phân ra hơn mười nhánh, không ngờ lại có mười tám cái cổ dài như mãng xà trăm trượng. Mỗi một cái cổ này đều có một cái đầu, có nam có nữ, có trẻ có già. Nhìn kỹ lại thì tráng hán này cũng không phải là người mà là một mãnh thú thần bí chí cường. Thời kỳ thái cổ có những truyền thuyết liên quan đến con thú này. Chẳng qua truyền thuyết chưa chắc đã đáng tin. Con thú này không phải chỉ có một đầu. Thời kỳ thái cổ có một linh vật là một khối hình người do tạo hóa sinh ra, tên là Cát. Sau khi sinh ra ba ngày đã trưởng thành, lại vì muốn cắn nuốt trời cao mà diệt vong. Đầu lâu của nó hóa thành máu, từ thân th�� lại sinh ra một con thú tên là Cát Cùng. Con thú này khi sinh ra chỉ có một đầu, cắn nuốt thiên địa một lần thì lại mọc thêm một cái đầu, thần thông tăng gấp bội, có thể đối đầu với trời cao, ngủ say như vĩnh hằng.

Ngay lúc này, trong Vũ Tiên giới, tại một nơi quỷ dị giống như vùng đất của Cổ Thần, thiên địa không ngừng xuất hiện những khe nứt rung chuyển.

Đoàn người Vương Lâm với tu vi hoàn toàn vượt xa khả năng chịu đựng của Vũ Tiên giới, vừa tiến vào đã lập tức khiến cho một mảnh nhỏ của Vũ Tiên giới sụp đổ, hình thành một luồng lực hút cực lớn, kéo mảnh nhỏ đó chậm rãi rơi ra ngoài.

Vương Lâm đứng ở nơi cao nhất, nhìn Vũ Tiên giới quen thuộc, trong mắt lộ vẻ trầm ngâm. Trong đầu hắn không ngừng hồi tưởng, dần dần tìm ra mảnh nhỏ năm đó đã truyền ra tiếng kêu cứu. Bên cạnh hắn là hơn mười người. Ánh mắt đám người đều tập trung vào Vương Lâm, không biết lần này đi cứu Thanh Long Thánh Hoàng bị nhốt ở đâu. Thân thể Vương Lâm nhoáng lên, đột nhiên một tiếng sấm sét vang vọng, hắn lao thẳng xuống phía dư��i. Tốc độ của những người khác cũng không hề chậm, bay theo Vương Lâm.

Nơi này không thể dừng lại, nếu không sẽ khiến Vũ Tiên giới sụp đổ trên phạm vi lớn. Đừng nói đến việc cứu Thanh Long Thánh Hoàng, ngay cả cứu Thanh Lâm cũng sẽ thất bại trong gang tấc.

Bởi vậy, mọi hành động đều phải nhanh chóng. Điểm này tất cả mọi người đều hiểu rõ. Vương Lâm một đường bay đi nhưng không triển khai toàn bộ tốc độ, mà dùng một phương thức ôn hòa, cố gắng không làm Vũ Tiên giới sụp đổ thêm.

Dọc đường đi cũng không gặp phải bất cứ tu sĩ nào. Mặc dù có tu sĩ thông qua Vũ đỉnh tới đây, nhưng vừa thấy nơi này cực kỳ không ổn định, tựa hồ lúc nào cũng có thể sụp đổ, thì da đầu lập tức tê dại, liền lựa chọn rời đi.

Chẳng bao lâu sau, trong Vũ Tiên Giới xuất hiện ngày càng nhiều khe nứt không gian. Những tiếng "ầm ầm" từ xa truyền lại, hiển nhiên là ở đó lại có một mảnh nhỏ sụp đổ. Vương Lâm nhớ rõ tại mảnh nhỏ năm đó, trên mặt đất có một ngọn núi trông giống như một chiếc khóa lớn. Tiếng kêu cứu chính là phát ra từ nơi này. Giờ phút này, thần thức hắn quét qua, phát hiện ra bên ngoài ngàn dặm chính là ngọn núi năm đó. Thân thể Vương Lâm nhoáng lên, nhanh chóng bay đi.

Càng lúc càng gần. Mấy vị trưởng lão của Thanh Long Thánh Tông phía sau Vương Lâm lúc này thần sắc kích động. Bọn họ đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi. Càng hy vọng lại càng sợ hãi thất vọng. Giờ phút này, trong lòng bọn họ suy tính thiệt hơn, trái tim không thể yên bình.

Một lát sau, ngọn núi tựa chiếc khóa hiện ra trong tầm mắt mọi người.

- Năm đó, chính là ở nơi này ta nghe được tiếng kêu cứu.

Vương Lâm chỉ về phía trước. Phía sau hắn, mấy vị trưởng lão Thanh Long Thánh Tông lập tức lao ra, bay thẳng đến ngọn núi này.

- Cứu ta... cứu ta...

Khi mọi người vừa đến gần, một tiếng nói yếu ớt chậm rãi truyền ra từ trong ngọn núi. Thân thể Vương Lâm lập tức khựng lại. Nhưng những người xung quanh hắn đều không hề tỏ vẻ gì, tựa hồ không nghe thấy.

- Các ngươi... không nghe thấy tiếng kêu sao?

Từng câu chữ trong bản dịch này đều do truyen.free dày công biên soạn, độc quyền giới thiệu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free