[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1117: Truyền đạo.
Vẻ khổ sở của Chu Dật lọt vào mắt Thanh Sương. Nàng không hiểu vì sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác đau xót, nhưng nàng cố nén, không nhìn Chu Dật nữa.
Vương Nham chứng kiến cảnh tượng này, khẽ thở dài một tiếng. Hắn sớm đã biết sẽ như vậy, chỉ là không nói cho Chu Dật mà thôi. Những năm gần đây hắn hiểu rõ Chu Dật, hoàn toàn tin tưởng vào những chuyện đã xảy ra năm đó.
Hồ Quyên mềm lòng, đang định nói gì đó.
Nhưng đúng lúc này, ngoài khơi đột nhiên sôi trào, sóng dữ cuồn cuộn vỗ bờ không ngừng. Ma khí ngập trời tuôn trào, lập tức càn quét khắp thiên địa.
Trước mặt mọi người, giữa không trung, vô tận ma khí từ biển cả cuồn cuộn dâng lên, ngưng tụ thành một thân thể Cổ Ma khổng lồ. Thân thể này cực lớn, từ xa nhìn lại dường như đang chống đỡ cả bầu trời. Vô tận ma khí quấn quanh thân thể hắn như vô số ma long, phát ra tiếng gầm rống vang vọng.
Cổ Ma này chính là Tháp Già. Giờ phút này hai mắt hắn đỏ bừng, trên mi tâm có một vết sẹo, khi ma khí cuồn cuộn tuôn vào phát ra tiếng xèo xèo.
- Cho dù là trong thức hải của Thanh Lâm, thì các ngươi cũng sẽ phải chết.
Tháp Già vừa gầm thét, tay phải khổng lồ liền giơ lên, lao tới chụp về phía mọi người.
Một tiếng ầm ầm rung chuyển đất trời vang lên. Vô tận ma khí cuộn trào, trông như một đám mây đen từ trên trời lao xuống, muốn thôn phệ tất cả.
Đúng lúc này, biển cả lại một lần nữa nổi sóng cuồng phong. Từ trong đó, một người trung niên bước ra. Người này thân mặc thanh y, tướng mạo anh tuấn, mang vẻ tiên phong đạo cốt. Hơn nữa, trên người hắn còn toát ra một vẻ không giận mà uy.
- Sư tôn.
Trong nháy mắt khi người này hiện ra, Vương Nham và Hồ Quyên lập tức trở nên kích động.
- Phụ thân.
Ánh mắt Thanh Sương lộ vẻ nhu hòa, cung kính nói.
Người này chính là Tiên đế Thanh Lâm. Thần sắc hắn ngưng trọng, hơi gật đầu, tay phải vung lên về phía trước. Lập tức một cơn cuồng phong hiện lên, hóa thành lốc xoáy quét ngang, đụng thẳng vào cánh tay Cổ Ma đang chụp tới.
Ầm ầm một tiếng chấn động kinh thiên động địa vang lên. Tay phải của Cổ Ma liền vỡ tan, hóa thành vô số hắc khí tiêu tán. Nhưng cuồng phong do thần thông của Thanh Lâm biến thành cũng tan rã.
- Thanh Lâm. Ngươi đến bây giờ vì sao còn không chịu khuất phục bản ma. Bản ma dùng thân thể ngươi có thể siêu việt uy danh năm đó của ngươi. Ngươi dung hợp với ta có gì không tốt chứ.
Cổ Ma Tháp Già gầm thét, cánh tay vừa tan nát trong thời gian ngắn liền khôi phục lại như thường.
Thanh Lâm cũng không thèm nhìn Cổ Ma mà ánh mắt hướng về phía Vương Lâm. Ánh mắt hắn dường như ẩn chứa một loại quy tắc nào đó, có thể nhìn một cái là biết toàn bộ bí mật của Vương Lâm. Dưới ánh mắt của hắn, Vương Lâm dường như không còn chút che đậy, ngay cả suy nghĩ cũng không thể ẩn giấu.
Nhưng vào lúc này, một luồng khí tức quen thuộc với Vương Lâm từ trên mi tâm hắn hiện lên, lưu chuyển quanh cơ thể. Trong phút chốc, cảm giác bị nhìn thấu kia biến mất. Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh nhìn Thanh Lâm.
- Ngươi có tư cách được Thanh Lâm ta truyền thừa, trở thành đệ tử cuối cùng của ta.
Thanh Lâm thu lại ánh mắt, thân thể khẽ động, không ngờ hóa thành một tia sáng xanh, khi Vương Lâm còn chưa kịp phản ứng thì đã nhảy vào trong cơ thể Vương Lâm.
Đột nhiên, toàn thân Vương Lâm truyền ra những tiếng động răng rắc, cả người lập tức bay lên, hai tay duỗi ra. Nỗi đau đớn trong cơ thể khiến Vương Lâm muốn gầm lên.
- Hồn thể không kém.
Từ trong cơ thể Vương Lâm truyền ra tiếng nói của Thanh Lâm. Trong nháy mắt này, Vương Lâm có cảm giác thân thể của mình đã không còn nằm trong sự điều khiển của mình. Loại cảm giác này hắn đã gặp trong đời.
Đó là lần mà năm đó Cổ Yêu mượn cơ thể hắn đánh một trận.
Nhưng lúc này, cảm giác này còn mạnh hơn cảm giác năm đó vô số lần, căn bản là không thể so sánh. Cái loại cảm giác cơ thể bị xé rách từ bên trong này khiến cho Vương Lâm cảm thấy dường như ngay cả linh hồn cũng không ngừng bị giằng xé.
- Chỉ là tu vi không đủ.
Tiếng nói của Thanh Lâm lại một lần nữa vang lên. Cùng lúc đó, tay phải Vương Lâm không chịu sự điều khiển của hắn chỉ về phía Vương Nham.
- Vương Nham, vi sư muốn mượn tu vi của ngươi.
Vương Nham gật đầu, không chút do dự, lập tức hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng tới Vương Lâm, chớp mắt đã dung nhập vào trong cơ thể hắn. Nỗi đau đớn lại một lần nữa được gia tăng, khiến cho Vương Lâm không thể nhịn được mà phát ra tiếng gầm thét.
- Hồ Quyên, Thanh Sương, cả ngươi nữa.
Thân thể Vương Lâm run rẩy, nhưng tay phải hắn lại cực kỳ vững vàng, cuối cùng chỉ về hướng Chu Dật.
- Toàn bộ tiến vào dung nhập đi.
Tiếng nói của Thanh Lâm vang vọng. Hồ Quyên, Thanh Sương, Chu Dật không chút do dự, đồng loạt bay tới, biến thành ba đạo cầu vồng, trong nháy mắt nhảy vào trong cơ thể Vương Lâm.
Chuyện này khiến cho nỗi đau đớn kịch liệt làm Vương Lâm gần như phát điên, gầm thét kinh thiên động địa:
- Lão phu sẽ không chiếm thân thể của ngươi mà là cho ngươi lực lượng, cho ngươi sự lĩnh ngộ của lão phu đối với quy tắc, cho ngươi toàn bộ ký ức về tiên thuật của lão phu, cho ngươi tự tay thi triển một lần, chiến đấu ở cấp bậc Không Niết. Việc này cũng là do ngươi đồng ý cứu lão phu, là một cơ hội của ngươi.
Tiếng nói của Thanh Lâm dần dần biến mất. Ngay khoảnh khắc ấy, một cỗ lực lượng không thể tin nổi từ trong cơ thể Vương Lâm điên cuồng tràn ra.
Lực lượng này mạnh tới mức có thể khiến cho vạn vật trong thiên địa phải run rẩy, khiến cho cả một mảnh tinh không rung chuyển nứt toác, tu sĩ Toát Niết cũng chỉ như con kiến trước lực lượng này, dường như chỉ cần một ý niệm trong đầu là có thể khiến kẻ đó phải quỳ gối khuất phục.
Một cảm giác có thể nắm giữ thiên địa, thậm chí ngay cả thiên địa cũng phải quỳ dưới chân hắn mà khuất phục, cuồn cuộn nảy sinh trong lòng Vương Lâm. Cơ thể hắn vẫn không ngừng truyền ra cảm giác đau đớn nhưng Vương Lâm chẳng còn để ý đến chút nào.
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, một cỗ lực lượng mà cả đời này hắn chưa bao giờ tưởng tượng nổi, giờ phút này đang nằm trong tay hắn.
- Chiến đấu đi.
Trong đầu Vương Lâm vang lên một tiếng nói tang thương. Vương Lâm ngẩng phắt đầu, nhìn chằm chằm vào Cổ Ma ở phía xa.
Cổ Ma Tháp Già ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, hai mắt lộ ra vẻ cực kỳ sợ hãi. Hắn đến bây giờ mới rốt cuộc hiểu rõ hậu chiêu của Thanh Lâm là gì rồi. Hậu chiêu đó không ngờ là truyền đạo.
Thiên địa có linh, tự tu thành đạo. Một người đắc đạo có thể truyền cho vạn linh, truyền bá Đại Đạo của thiên địa.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, vẻ mặt không chút biến động, giơ một ngón tay phải chỉ lên bầu trời nói:
- Đại địa.
Lời này vừa thốt ra, đột nhiên trong thức hải bão táp nổi lên ầm ầm. Một lực lượng quy tắc chuyển động mãnh liệt, cuốn nát mọi thứ, mặt biển cũng hoàn toàn vỡ nát. Trong nháy mắt, nơi Vương Lâm đứng đã trở thành một sa mạc cát vàng.
Thần sắc Cổ Ma Tháp Già lại biến đổi, cố nén nỗi sợ hãi, vừa gầm rống vừa vung hai chưởng về phía trước, lao tới chụp về phía Vương Lâm. Lập tức có một luồng hắc vụ đột nhiên hiện ra trong thiên địa, che kín bầu trời, từng cơn gió lốc từ bốn phương tám hướng ngưng tụ, tạo thành một lốc xoáy khổng lồ quét tới Vương Lâm.
Cùng lúc đó, trong miệng Cổ Ma Tháp Già phát ra những tiếng nói cổ xưa, tay phải lại chộp vào không trung một cái. Một hắc đao mấy trăm trượng hiện ra. Hắn cầm lấy thanh đao, ném thẳng về phía Vương Lâm.
Sắc mặt Vương Lâm vẫn bình thản, tay phải chỉ về phía trước. Lập tức gió lốc đang từ bốn phía gào thét lao tới liền ngưng trệ, ngay cả ma đao kia trong nháy mắt dường như ngừng lại mọi chuyển động, lơ lửng bất động giữa không trung.
- Hô Phong.
Vương Lâm bình tĩnh nói. Đột nhiên thiên địa run rẩy, hắc vụ trên bầu trời tiêu tan nhưng thay vào đó là vô tận hắc phong. Trong hắc phong đó thoảng hiện thân ảnh những con rồng, không phải là chín con mà là mười ba con.
Mười ba con hắc long gầm thét, lao thẳng tới Cổ Ma Tháp Già. Khí thế mãnh liệt này khiến cho Cổ Ma Tháp Già lập tức phải lùi lại phía sau, tám ma tinh trong đồng tử xoay chuyển, miệng thốt ra một tràng tiếng cổ ngữ.
- Cổ Ma thuật, Giới hạn.
Tháp Già khẽ gầm, thần sắc cực kỳ ngưng trọng, tay phải kết ấn vung về phía trước. Lập tức trước người hắn liền có một đạo hắc tuyến biến ảo hiện lên, quấn quanh bốn phía. Trong nháy mắt này, dường như bên trong hắc tuyến là một khu vực hoàn toàn khác biệt, trở thành một không gian giới hạn.
Tất cả các thần thông bên ngoài đều không thể bước vào trong vòng giới hạn này.
- Cổ Ma thuật, Thôn thiên.
Sau khi thi triển Giới Hạn xong, Tháp Già lại gầm lớn một tiếng. Lập tức ma khí ầm ầm cuộn lên, một cái miệng khổng lồ đột nhiên hiện ra, hướng về bầu trời mà cắn nuốt.
Cái miệng này mở to hướng về bầu trời cắn nuốt, dường như thật sự có thể nuốt chửng cả thiên địa.
Nhưng Vương Lâm vẫn không hề biến sắc. Mười ba con hắc long lao thẳng tới Tháp Già, chỉ trong chốc lát đã quấn lấy nhau, cùng với từng luồng hắc phong cuộn quanh, không ngờ lại hóa thành một cây trường thương màu đen.
Cây thương này toàn thân đen nhánh, tiên khí cuồn cuộn tỏa ra, lao thẳng tới Tháp Già.
- Tiên thuật của Sư tôn Bạch Phàm tu luyện đến cực hạn có thể hóa thành chí bảo của Sư tôn. Sư tôn năm đó khi sáng tạo ra mỗi một tiên thuật đều lấy thần thông cả đời tế luyện một kiện pháp bảo, dung nhập vào quy tắc thiên địa. Người từng nói với tất cả đệ tử, nếu có thể tu luyện tiên thuật tới mức cực hạn thì có thể gọi chí bảo đó ra, khiến uy lực thần thông tăng lên gấp bội.
Trong đầu Vương Lâm giờ phút này vang vọng những lời nói này. Những lời này trước đây hắn chưa từng có chút ấn tượng, nhưng giọng nói này là của Thanh Thủy. Hiển nhiên là năm đó khi truyền tiên thuật cho Vương Lâm, hắn đã phong ấn chúng lại, ý muốn đợi đến khi Vương Lâm tu luyện thần thông đạt đến đỉnh cao thì có thể phá vỡ phong ấn này.
Thanh trường thương màu đen nọ trong nháy mắt liền đụng vào cái miệng khổng lồ Thôn Thiên ở bên ngoài thân thể Tháp Già. Tiếng va chạm ầm ầm kinh thiên động địa vang vọng. Cái miệng Thôn Thiên kia lập tức bị xuyên thấu, tỏa ra vô số ma khí rồi sụp đổ.
Nó có thể nuốt trời nhưng lại không thể nuốt chửng tu vi Đại Đạo mà Vương Lâm vừa được truyền thụ, không thể nuốt chửng uy lực của thần thông này. Đừng nói là hắn, cho dù Bạch Phàm tái sinh mà chứng kiến Hô Phong biến thành mười ba con hắc long thì cũng phải thất kinh. Dù là Bạch Phàm thì nhiều nhất cũng chỉ triển hóa ra được mười một con mà thôi.
Sau khi phá tan thần thông Thôn Thiên, khiến thiên địa chấn động, hắc thương này lại lao vào giới hạn của Cổ Ma Tháp Già. Những luồng hắc mang chói mắt lóe sáng. Giới Hạn phát ra tiếng răng rắc rồi lập tức sụp đổ. Muốn phân chia hai giới, ngăn cách vạn pháp thì có nghĩa lý gì, nếu tu vi đủ mạnh thì thế gian này không thể có giới hạn.
Hắc thương trực tiếp xuyên qua thân thể Tháp Già nhưng không xuyên thấu qua mà trực tiếp nổ tung trong cơ thể hắn, hình thành một lực xung kích lớn khó mà tưởng tượng nổi, khiến cho thân thể khổng lồ của Cổ Ma Tháp Già tan rã, hóa thành vô số ma khí rồi ngưng tụ lại phía sau, một lần nữa tạo thành thân thể Cổ Ma.
Nhưng lúc này, vẻ sợ hãi trong mắt hắn càng đậm, xoay người bỏ chạy.
Vương Lâm làm sao có thể để cho hắn chạy trốn, thần sắc ung dung bước lên nửa bước, chậm rãi nói:
- Ngươi đừng mong chạy thoát, hết thảy chỉ mới bắt đầu mà thôi. Kế tiếp ngươi phải giúp ta cảm nhận một chút thần thông của bước thứ ba.
Nơi thức hải này khi Tháp Già định chạy trốn dường như đã dung hợp vô số quy tắc, kết hợp hoàn mỹ, hình thành một cái lồng giam. Hắn đúng là không thể trốn thoát.
Tháp Già đột ngột quay người lại, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng, tám ma tinh trong đồng tử lập tức có ba cái vỡ vụn.
Từng con chữ trong bản dịch này đều là tấm lòng gửi gắm của truyen.free đến quý độc giả.