[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1161: Nuốt đan mà đạo lại mờ mịt
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, toàn bộ Mạc La đại lục chìm vào tĩnh lặng. Vương Lâm cả ngày luyện đan, khiến đệ tử Quy Nguyên Tông thỉnh thoảng lại nghe thấy những tiếng nổ ầm ầm vọng ra từ khu vườn cấm phía nam. Song, chẳng ai dám bén mảng tới gần. Những tu sĩ đi ngang qua khu vườn phía nam đều nhìn vào với ánh mắt cung kính.
Vương Lâm bắt đầu tỉ mỉ nghiên cứu phương pháp luyện đan được khắc trên mảnh xương thú. Cuối cùng, sắc mặt hắn trở nên âm tình bất định, bởi công hiệu được ghi trên đan phương này thật giả khó lường. Hơn nữa, phần lớn dược thảo liệt kê trong đó đều là những loại hắn chưa từng biết đến.
Tra cứu qua các điển tịch của Quy Nguyên Tông, Vương Lâm tìm được vài manh mối. Trong đó, ba loại dược liệu Tinh Biến Mộc, Long Tinh Thảo, Toái Diệt Hoa đều là những vật phẩm tồn tại từ mấy ngàn năm trước. Ngay cả về sau, chúng cũng cực kỳ hiếm có, đến nay cơ bản đã tuyệt diệt. Tuy nhiên, trong điển tịch Quy Nguyên Tông có ghi chép rằng tông phái vẫn còn giữ lại vài đoạn Tinh Biến Mộc. Điều quan trọng nhất là để luyện chế Niết Không Đan, cần có linh hồn của mãnh thú cấp mười ba đỉnh phong, sau khi dung hợp mới có thể bắt đầu luyện đan.
Nếu chỉ có vậy thì chẳng đáng nhắc tới, song xác suất luyện chế Niết Không Đan này lại cực kỳ thấp. Khi luyện loại đan này, cần dùng xương thú làm vật dẫn. Sau khi dung hóa c��c phần xương, mỗi lần thất bại, màu sắc của xương thú sẽ đậm hơn một chút. Khi xương thú đã hoàn toàn hóa đen, thì đan dược này sẽ không còn khả năng luyện chế thành công nữa. Nhưng một khi thành công, xương thú sẽ tiêu tán, hóa thành một phần của đan dược.
Vương Lâm nhìn mảnh xương thú trong tay, nó chưa đen kịt nhưng đã ngả màu xám nhẹ, e rằng chỉ dùng được vài lần nữa là phải bỏ đi.
– Mảnh xương thú này trước đây rõ ràng đã bị người ta luyện chế vài lần, nhưng đều không thành công. Nếu không, đan phương này đã sớm thất truyền rồi... những loại dược thảo và thú hồn kia tuy cực kỳ quý giá nhưng cũng không quỷ dị như mảnh xương này.
– Nhưng không biết đây là xương của loài mãnh thú nào... Dẫu vậy, cho dù công hiệu của đan dược chỉ đúng một phần, ta cũng phải thử nghiệm.
Vương Lâm nắm chặt mảnh xương thú, cẩn thận quan sát thêm lần nữa rồi trầm ngâm thu vào túi trữ vật.
Trong tay Vương Lâm lại xuất hiện một vật khác, đó chính là ngọc giản mà hắn tìm thấy cùng với đan phương. Khi hắn dùng thần thức lướt qua ngọc giản, vẻ mặt liền trở nên cổ quái. Hắn trầm tư một lúc lâu, sau đó tay phải vung lên túi trữ vật, nguyên thần Độc Bà Tử lập tức bay ra.
Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, ngón tay hắn điểm nhẹ vài cái lên nguyên thần Độc Bà Tử. Mỗi khi ngón tay hắn chạm vào, nguyên thần đều run rẩy, rồi càng lúc càng suy yếu.
Chốc lát sau, Vương Lâm đặt tay phải lên đỉnh đầu Độc Bà Tử, thần thức h��n bùng phát, phóng thẳng vào nguyên thần đó để thi triển thần thông Sưu Hồn.
Từng luồng ký ức ồ ạt tuôn vào tâm thần Vương Lâm, bao gồm cả những thuật luyện độc của Ngũ Độc Môn, cùng những chuyện mà Độc Bà Tử đã trải qua trong đời. Mãi đến giai đoạn cuối cùng, Vương Lâm mới lấy được những ký ức liên quan đến đan phương và ngọc giản.
Thời gian chầm chậm trôi qua, khi màn đêm buông xuống, Vương Lâm nâng tay phải, đặt nguyên thần Độc Bà Tử, tuy vô cùng suy yếu nhưng chưa chết, vào túi trữ vật. Hắn nhìn ngọc giản, trong mắt lộ vẻ trầm ngâm.
Qua ký ức của Độc Bà Tử, Vương Lâm đã biết được những chuyện xảy ra với Phá Thiên Tông tại Vân Hải tinh vực mười vạn tám ngàn năm trước, và càng hiểu rõ tác dụng của ngọc giản này.
Bên trong ngọc giản này không ghi lại bất cứ thần thông hay công pháp nào. Nó chỉ chứa một dấu ấn của đại đệ tử chưởng môn Phá Thiên Tông mười vạn tám ngàn năm trước.
Người này tên là Tư Mã Mặc, nếu không có gì ngoài ý muốn, hắn sẽ là chưởng môn đời kế tiếp của Phá Thiên Tông mười vạn tám ngàn năm trước. Chính hắn đã mang theo mảnh xương thú và một phần đệ tử môn phái rời khỏi Phá Thiên Tông rồi biến mất trong tinh vực.
Mười vạn tám ngàn năm trước, Phá Thiên Tông đã tiến vào tinh vực cấp chín. Tông phái này có tâm tư vô cùng phức tạp đối với bộ phận đồng môn đã rời đi. Khi họ biết nhóm người này đều chết thảm, lại mất hẳn mọi tin tức, chưởng môn Phá Thiên Tông, cũng là sư tôn của Tư Mã Mặc, đã để lại một truyền thừa tồn tại vài vạn năm.
– Sau này, nếu bất kỳ ai mang lệnh bài của Tư Mã Mặc trở về Phá Thiên Tông, sẽ được chưởng môn thu làm đệ tử!
Mệnh lệnh này truyền khắp Vân Hải, khiến tất cả tu sĩ chú ý, bởi đây là cơ duyên "một bước lên trời". Mọi người đều tìm kiếm tin tức về nhóm người Phá Thiên Tông mất tích năm xưa, nhưng khi thời gian trôi qua mà không ai phát hiện ra manh mối nào, việc này cũng dần rơi vào quên lãng.
Mãi cho đến khi thám tử của Ngũ Độc Môn trong Hoa Thanh Tông báo về những tin tức suy đoán liên quan đến hành động của Thi Lạc Hình, nhưng Ngũ Độc Môn cũng không quá coi trọng vấn đề này. Dù sao chuyện này cũng đã xảy ra quá lâu, manh mối rất có thể là giả, nên họ cũng không phái nhiều người đi điều tra. Độc Bà Tử chính là một trong số đó. Nhưng tất cả đều không ngờ manh mối này lại là thật. Vương Lâm lặng lẽ nhìn ngọc giản một lúc lâu rồi thu hồi.
– Vật này sẽ có tác dụng rất lớn cho tương lai.
Vương Lâm không muốn lo lắng quá nhiều đến chuyện đan phương và ngọc giản nữa. Hắn bắt đầu tĩnh tâm, chuyên chú vào việc luyện đan.
Trước đó, hắn đã đi đến Man Hoang đại lục một chuyến, không chỉ thu hoạch được rất nhiều dược thảo mà còn thu được vô số thú hồn. Những thú hồn này đều ở cấp năm, sau khi dung nhập vào đan dược, chúng rất thích hợp với tu vi của Vương Lâm hiện tại.
Khi Vương Lâm mở túi trữ vật, hắn lại thấy vài linh hồn của mãnh thú khác. Tất cả những thú hồn này đều là linh thú của đám đệ tử Hoa Thanh Tông bị hắn giết chết, và do Ngân Y Nữ Thi thu lấy hồn phách.
Trong không gian túi trữ vật còn có một linh xà. Con rắn này vốn là linh thú của Độc Bà Tử, đã đạt đến cấp sáu đỉnh phong. Ngoài những thứ này, thú hồn có cấp bậc cao nhất trong tay Vương Lâm chính là linh hồn của mãnh thú cấp tám. Linh hồn này rất quý giá, nên trước đây hắn không hủy diệt mà thu lại, định mang về Quy Nguyên Tông dung hợp vào đan dược. Sau ba lần thất bại, cuối cùng hắn cũng đã dung hợp hồn phách này vào đan dược, tạo thành một Ly Hồn Đan cấp tám.
Sau khi lục lọi ký ức của Độc Bà Tử, từ trong thuật luyện độc của người này, Vương Lâm đã thấy một phương pháp luyện thú quái dị và cảm thấy vô cùng hứng thú.
Phương pháp luyện thú này do một thiên kiêu xuất sắc của Ngũ Độc Môn dốc hết tâm can sáng chế. Phương pháp này dùng trận pháp cấm chế để tạo thành một nhà lao giam giữ, đặt vào đó vài thú hồn, dùng độc dược thúc đẩy những thú hồn này thôn phệ lẫn nhau, từ đó sinh ra một hồn phách biến dị có cấp độ cao hơn.
Nhưng phương pháp này có một khuyết điểm rất lớn: những thú hồn biến dị được luyện hóa này sẽ không thể thôn phệ thú hồn bình thường. Chúng chỉ có thể thôn phệ những thú hồn biến dị khác. Hiện tượng này đã tạo ra một đả kích rất lớn đối với Ngũ Độc Môn.
Nhưng xác suất luyện chế thú hồn thành công cũng không cao, cấp độ càng cao thì càng khó luyện. Ví dụ, muốn luyện chế một thú hồn biến dị cấp chín, cần một số lượng lớn thú hồn biến dị cấp tám để chúng liên tục thôn phệ. Mà mỗi thú hồn cấp tám lại phải dùng rất nhiều thú hồn cấp bảy, cứ thế mà suy ra với các cấp độ khác.
Dù may mắn luyện thành thú hồn cấp cao, nhưng hồn phách này lại cần dùng rất nhiều thiên tài địa bảo để tẩm bổ mới có thể dung nhập vào đan dược. Hơn nữa, luyện đan cũng có thất bại, và mỗi lần thất bại thì thú hồn lại suy yếu đi rất nhiều.
Điều này thì Vương Lâm hoàn toàn hiểu rõ, vì trước đó để luyện chế được một viên đan dược, hắn đã phải thất bại hơn mười lần mới thành công. Dù hắn thành công, nhưng thú hồn cũng tiêu tán hơn phân nửa, hiệu quả của đan dược cũng vì thế mà giảm xuống rất nhiều.
Ngay cả Ngũ Độc Môn cũng phải từ bỏ phương pháp này, bởi môn phái họ không thể chịu nổi mức độ tiêu hao lớn đến như vậy. Đừng nói là họ, ngay cả những tông phái cấp bảy, cấp tám cũng rất ít người chịu nổi mức độ tiêu hao này.
– Với lực lượng của các môn phái, việc trực tiếp đi bắt thú hồn có lẽ đơn giản hơn rất nhiều so với việc luyện hóa chúng.
Sau khi nhìn thấy phương pháp này, Vương Lâm thầm tính toán, mức độ tiêu hao đó khiến hắn cũng phải vô cùng kinh hãi. Nhưng sau khi cân nhắc, hắn lại quyết định thực hiện một vài thử nghiệm đơn giản. Hắn dựa theo phương pháp luyện chế độc dược trong trí nhớ của Độc Bà Tử, mất mấy ngày, cuối cùng mới miễn cưỡng luyện ra được vài phần.
Khi chọn địa điểm, Vương Lâm không chọn Quy Nguyên Tông mà đến một dãy núi trên Mạc La đại lục, đào ra một động phủ. Sau khi bố trí rất nhiều cấm chế, hắn nhốt vài thú hồn phong ấn cấp năm vào bên trong rồi vung độc dược ra. Lúc này, hắn phát hiện những thú hồn kia quả nhiên thôn phệ lẫn nhau. Vương Lâm tiếp tục gia cố thêm phong ấn, sau đó quay về Quy Nguyên Tông. Hắn lặng lẽ ngồi tĩnh tọa bảy ngày, lấy ra những đan dược đã luyện chế trong thời gian qua, đặc biệt là viên đan dược cấp tám. Hắn nuốt vào một viên, đan dược đầu tiên là cấp năm.
Thú hồn bên trong đan dược bị nguyên thần Vương Lâm thôn phệ mà không hề có bất kỳ lực phản kháng nào. Thú hồn tiêu tán, dung hợp vào nguyên thần, khiến Vương Lâm tiến vào một loại trạng thái vô cùng kỳ dị.
Khi Vương Lâm liên tục nuốt vào đan dược cấp năm, trong trạng thái mơ hồ kỳ dị đó, hắn nhìn thấy cảnh tượng tất cả mãnh thú từ khi được sinh ra, hấp thu tinh hoa thiên địa, cảm ngộ sự biến hóa của pháp tắc. Thú hồn trong đan dược cấp năm không thể trợ giúp Vương Lâm nhiều. Hắn nuốt những đan dược này vì chưa bao giờ nghe thấy phương pháp dùng thú hồn để cảm ngộ pháp tắc thiên địa.
Sau khi nuốt sạch những đan dược cấp năm, Vương Lâm bắt đầu nuốt những đan dược cấp sáu chứa thú hồn mãnh thú cấp sáu. Tu vi của Vương Lâm lúc này là Tịnh Niết sơ kỳ. Vừa nuốt vào, ý cảnh lập tức bùng lên những cơn sóng chấn động.
Giống như chính hắn hóa thân thành mãnh thú, khi năm tháng dần trôi qua, dần dần cảm ngộ được quy tắc thiên địa. Tình cảnh này chân thực đến hư ảo, Vương Lâm chìm sâu vào bên trong, từ những cảm ngộ lộn xộn mà tìm ra được đạo của chính mình, tìm thấy những tồn tại vĩnh hằng giữa thật và giả.
Không biết đã trải qua bao lâu, khi trong tay Vương Lâm chỉ còn lại viên đan dược cấp tám, cũng là lúc hắn tỉnh lại từ trạng thái kỳ dị đó. Vẻ mặt hắn còn vương nét mờ mịt, ánh mắt nhìn về phía trước, miệng khẽ lẩm bẩm:
– Nếu dùng sức mạnh một người để chứng minh Đạo thì quá nhỏ bé, dùng sức mạnh của mọi người để chứng Đạo cũng chỉ là một phần... Đan dược của Vân Hải không phải tạo hóa mà cung cấp cho tu sĩ nhiều cơ hội truy tìm Đạo... Dùng thú hồn, dùng một phương pháp khác để tìm Đạo... tìm quy tắc thiên địa... nhưng nếu so với Lôi và Vũ, thì phương pháp này của Vân Hải đã làm quá trình ngộ Đạo trở nên đơn giản hơn rất nhiều...
– Nhưng thú dù sao cũng chỉ là thú, chúng chỉ cảm ngộ được một mặt của thiên đạo mà thôi, cũng không thể tìm hiểu được bản nguyên, trừ khi... dùng nhân hồn luyện đan, hoặc một tồn tại khác vượt xa loài thú để luyện đan. Phương pháp này có thể làm cho quá trình ngộ Đạo trở nên rõ ràng và trực tiếp hơn. Nếu không, thì cần phải nuốt rất nhiều đan dược, rồi tìm kiếm những ý cảnh cảm ngộ mình cần để chứng minh lẫn nhau.
– Đạo giống như một loại tư tưởng, của mỗi người lại không giống nhau. Muốn làm cho tư tưởng của mình trở nên phong phú và hoàn thiện, ngoài việc tự mình thấu hiểu, còn cần những cảm ngộ của người khác để chứng minh, phải lấy những tinh túy trong đó để tạo thành tư tưởng của chính mình. Tu sĩ Vân Hải lựa chọn thú hồn... Giống như Thiên Vận Tử lựa chọn rất nhiều đệ tử vậy...
Khi Vương Lâm vẫn còn đang chìm trong suy tư, bên ngoài Mạc La đại lục, một luồng cầu vồng vượt qua hư không tiến đến. Trong cầu vồng là một đám tu sĩ tinh vực cấp sáu, tất cả đều đang tìm kiếm một cách gắt gao. Lúc này, bọn họ đã đến Mạc La đại lục và tiến vào bên trong tầng ánh sáng bảo vệ!
Mỗi con chữ trong bản dịch này đều thấm đẫm tâm huyết, chỉ được phép lan truyền dưới tên truyen.free.