Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1175: Đệ tử môn phái Thần Tông

Sắc mặt nam nhân trung niên trở nên tái nhợt, khóe môi hiện lên nụ cười khổ. Hắn dõi theo Vương Lâm đang dần tiếp cận, trầm ngâm chốc lát rồi ôm quyền nói:

- Trương Kỳ Ma Tùng Đạo xin ra mắt đạo hữu!

Vương Lâm không đáp lời, chỉ lạnh lùng liếc qua nam nhân trung niên đối diện. Người này tu vi đã đạt đến Toái Niết trung kỳ. Vương Lâm không khỏi muốn biết, muốn tìm hiểu, liệu sau khi bản tôn hợp thể, y có thể một trận sống mái với tu sĩ Toái Niết trung kỳ hay không.

Sắc mặt nam nhân trung niên càng thêm khổ sở, hắn khẽ thở dài rồi một lần nữa ôm quyền nói:

- Ngô Thanh kia trước đây đã bị trục xuất khỏi Ma Tùng Đạo, mọi lời nói hành động của y đều không còn liên quan tới tông ta nữa. Y không biết sống chết dám trêu chọc Thần Tông các hạ, đây là tai họa tự chuốc lấy, chết cũng đáng lắm!

Vương Lâm vẫn im lặng, ánh mắt lại càng thêm lạnh lẽo như băng. Thái độ này càng thêm phù hợp với thân phận một đệ tử Thần Tông kiêu ngạo khắp thiên hạ. Một tông phái nhỏ bé tại tinh vực cấp sáu vốn chẳng đáng bận tâm trong mắt một đệ tử Thần Tông.

Nam nhân trung niên lại nở nụ cười khổ, cắn răng vung tay phải vào hư không, một khe nứt trữ vật liền hiện ra. Từ bên trong khe nứt bay ra một bình đan dược.

- Bên trong toàn bộ là Cách Hồn Đan cấp bảy, tổng cộng bốn mươi sáu viên!

Ánh mắt Vương Lâm vẫn lạnh lẽo như băng. Nam nhân trung niên trầm mặc giây lát rồi lại đưa tay lấy ra một bình đan dược khác.

- Trong đây có chín viên Cách Hồn Đan cấp tám…

- Chuyện Ngô Thanh mạo phạm có thể tạm bỏ qua, nhưng sự mạo phạm của Ma Tùng Đạo ngươi, chỉ bấy nhiêu vẫn chưa đủ.

Giọng Vương Lâm vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng lại ẩn chứa uy nghiêm sâu sắc, hắn thong thả nói.

Uy nghiêm này không phải là thứ mà tu sĩ bình thường có thể có được. Dù mang tu vi Toái Niết, nhưng nếu không phải là tông chủ hoặc người đứng đầu một tông phái cực kỳ hùng mạnh, thì cũng không thể nào sở hữu được khí thế đó.

Vương Lâm đã từng là Thánh Tôn của Chu Tước Thánh Tông. Lúc này, y không cần phải cố gắng gồng mình, chỉ cần hồi tưởng lại tình cảnh trong Chu Tước Thánh Tông, khí thế uy nghiêm liền tự nhiên bùng phát.

Nam nhân trung niên lại nở nụ cười khổ, đành phải lấy thêm hai viên đan dược từ trong khe nứt trữ vật ra. Hắn nhìn Vương Lâm rồi nói:

- Hai viên đan dược cấp mười này đã là cực hạn của lão phu rồi.

- Ngô Thanh đã bỏ ra mấy vạn tiên ngọc để gây khó dễ cho ta khi tranh đoạt bảo vật.

Vương Lâm thản nhiên nói. Nam nhân trung niên không đáp, trực tiếp lấy ra một túi trữ vật từ trong khe.

Vương Lâm không thèm nhìn số lượng bảo vật bên trong, vung tay áo cuốn lấy tất cả rồi khẽ gật đầu về phía nam nhân trung niên. Y lướt qua bên cạnh hắn, hóa thành một đạo cầu vồng bay về phía khu chợ của Bồng Lai đại lục. Mãi đến khi Vương Lâm đã đi xa, sắc mặt nam nhân trung niên mới dần trở nên vô cùng khó coi, trong lòng tràn đầy phẫn nộ.

- Ngô Thanh, lão phu trước đây đã từng dặn ngươi đừng nên trêu chọc người này, vậy mà ngươi lại không nghe lời! Ngươi chết là quá may mắn rồi, còn liên lụy đến Ma Tùng Đạo… Người này lại là đệ tử Thần Tông, ai da!

Trên một đỉnh núi phía đông Bồng Lai đại lục, đôi mắt Lý Thiến Mai bùng lên những tia sáng kỳ dị. Nàng trầm tư hồi lâu rồi khẽ lẩm bẩm:

- Thần Tông thì đã sao? Đệ tử Thần Tông đã rất nhiều năm không rời khỏi tinh vực cấp chín. Người có thể thi triển thần thông Dịch Linh Ấn chắc chắn phải là đệ tử hạch tâm của Thần Tông, nhưng sao lại đơn giản xuất hiện bên ngoài như vậy? Chỉ là một chưởng vừa rồi của người này lại vô cùng quái dị, không biết là thần thông gì mà có thể điều khiển thiên địa nguyên lực, bên trong còn ẩn chứa sự nô dịch!

Tốc độ của Vương Lâm không nhanh, một đạo cầu vồng lóe lên rồi bay về phía đông Bồng Lai đại lục. Nhìn từ xa, chỉ thấy những khu chợ đã trở nên hoang tàn, cùng vô số tu sĩ đứng chen chúc dày đặc trên không trung.

Thấy Vương Lâm bay tới, vẻ mặt của tất cả tu sĩ đều trở nên vô cùng phức tạp, ai nấy đều tự động nhường ra một con đường. Ánh mắt mọi người nhìn về phía Vương Lâm đều mang theo sự kính sợ. Những tu sĩ có thể có mặt tại đây tu vi tất nhiên không hề yếu, nhưng những sự việc vừa xảy ra đã làm tâm thần họ chấn động sâu sắc.

Đặc biệt là dấu chưởng khổng lồ kia, trong Tinh vực Vân Hải, phàm là tu sĩ đều nhận ra Dịch Linh Ấn, thần thông cường đại nhất của Thần Tông. Dù trước đó có không ít kẻ hoài nghi, nhưng sau khi chứng kiến uy lực của Dịch Linh Ấn, mọi nghi vấn đều bị đánh tan.

Tất cả tu sĩ từ các tông phái ở tinh vực cấp sáu, cùng các trưởng lão, đều phải tiến về phía Vương Lâm mà ôm quyền chào hỏi. Sau khi Thương Tùng Tử chứng kiến mọi chuyện do Vương Lâm gây ra, trên mặt lão hiện lên nụ cười. Lão che giấu sự chấn động trong lòng rồi tiến tới muốn bắt chuyện.

Vương Lâm vẫn vô cùng ung dung đối mặt với mọi chuyển biến trước mắt, nhưng trong lòng lại thầm hừ lạnh. Y ôm quyền lướt qua đám người rồi quay về khách điếm. Quy luật trong tu chân giới vốn chỉ có kẻ mạnh là vua. Vương Lâm đã thể hiện tu vi có thể dễ dàng giết chết tu sĩ Toái Niết, lại thêm Dịch Linh Ấn trấn áp, đương nhiên ở trong tinh vực cấp năm sẽ chẳng có kẻ nào dám trêu chọc y. Ngay cả Bảo Ngọc Tông cũng không dám truy cứu chuyện Vương Lâm phá hoại một nửa khu chợ.

Sau khi về đến khách điếm, Vương Lâm mới bắt đầu kiểm tra những thu hoạch từ trận chiến vừa rồi. Ngoài những vật phẩm mà nam nhân trung niên kia đã dâng tặng, trong túi trữ vật của Ngô Thanh cũng không thiếu các loại bảo vật.

Vương Lâm đảo mắt qua, rồi cầm lấy chiếc lông vũ màu đỏ. Vừa cầm chiếc lông này vào tay, mắt trái Vương Lâm lập tức bùng lên ánh lửa nồng đậm, mơ hồ cảm nhận được ngọn lửa trong mắt và ngọn lửa trên chiếc lông có sự tương hỗ lẫn nhau.

- Nếu Chu Tước có thể thức tỉnh lần thứ ba thì thực lực của ta sẽ tăng mạnh… đáng tiếc đây chỉ có một chiếc lông, vẫn chưa đủ.

Vương Lâm vung tay phải lên, chiếc lông lập tức hóa thành một ngọn lửa. Ngọn lửa này lại có hình dáng của một con Chu Tước, từ từ vờn quanh thân thể y rồi dung nhập vào mắt trái Vương Lâm, tựa như vô cùng vui sướng, sau đó ngọn lửa tan biến.

Khoảnh khắc Chu Tước tiến vào mắt trái, toàn thân Vương Lâm chìm trong ngọn lửa. Nhưng kỳ lạ thay, không có bất kỳ vật gì trong phòng bị phá hủy hay thiêu đốt. Một lúc sau, ngọn lửa này được thu vào cơ thể Vương Lâm, y hít một hơi thật sâu, trong mắt lộ vẻ trầm tư:

- Giết Ngô Thanh, lại có được danh tiếng của Thần Tông, chắc chắn trên Bồng Lai đại lục này sẽ không còn kẻ nào dám sinh lòng tà niệm với ta.

Ánh mắt Vương Lâm khẽ lóe lên:

- Vì lẽ đó, lúc này nên bắt đầu tận dụng cơ hội!

Mấy ngày sau, tất cả các tông phái cấp sáu đều đến thăm hỏi, ngay cả những lão quái trước đó tụ hội với Thương Tùng Tử cũng phải tìm đến. Vương Lâm vẫn vô cùng ung dung tiếp đón đám người này, bởi lẽ không một ai đến tay không, ai nấy đều mang theo lễ vật và tỏ vẻ vô cùng cung kính.

Dù tất cả vẫn còn chút nghi ngờ về thân phận của Vương Lâm, nhưng vấn đề này căn bản không thể nào nghiệm chứng được. Chuyện này chỉ có người của Thần Tông mới có thể biết được Vương Lâm là thật hay giả.

Nếu là giả cũng chẳng đáng gì, nhiều lắm cũng chỉ tốn chút lễ vật mà thôi. Nhưng nếu chuyện này là thật, thì mối quan hệ tốt đẹp hiện tại chính là niềm mơ ước tha thiết của bất kỳ tu sĩ hay tông phái nào khác.

Vào một ngày, khi tất cả nhóm tu sĩ đến thăm hỏi trước đó đã rời đi, lão già hắc y, chủ nhân trước đây của chiếc lông vũ Chu Tước, lại tiến đến bái phỏng.

Lão già này cũng không nhắc lại chuyện cũ, vẻ mặt vẫn rất ung dung. Tuy nhiên, trong lòng lão vẫn cảm thấy vô cùng e sợ Vương Lâm, dù sao đối với một người có thể dễ dàng chém giết Ngô Thanh, mà lão cũng chỉ là Toái Niết sơ kỳ, đương nhiên phải cẩn trọng.

Sau khi khách sáo với Vương Lâm một hồi, lão già hắc y ôm quyền nói:

- Lữ đạo hữu, tại hạ vẫn chưa giới thiệu thân phận. Tại hạ là Đỗ Đức, không môn phái, chỉ là một tán tu trong tinh vực cấp sáu. Lần này có thể kết giao bằng hữu với Lữ đạo hữu tại Bồng Lai đại lục, cảm thấy vô cùng vinh hạnh!

Vương Lâm khẽ cười rồi thong thả nói:

- Đỗ đạo hữu nhàn vân dã hạc, không tông phái mà tu luyện một mình, thật làm người khác hâm mộ.

Lão già hắc y cười khổ nói:

- Tính cách lão phu ưa yên tĩnh nên cũng không muốn gia nhập bất kỳ môn phái nào. Tại hạ đến Bồng Lai cũng chỉ vì có lão hữu mời tới, cho nên sau hai ngày đấu giá lớn này, lão phu sẽ rời khỏi đây. Sau này nếu Lữ đạo hữu có đến tinh vực cấp sáu, có thể tới làm khách trong động phủ của ta.

Vương Lâm gật đầu, nhìn về phía lão già hắc y rồi trầm ngâm.

Lão già này tu vi đã đạt đến mức độ này, thần thông của lão đương nhiên khó có thể tưởng tượng. Lão già lại nói:

- Lữ đạo hữu có việc gì xin cứ hỏi, đừng ngại!

- Chẳng hay Đỗ đạo hữu đã đoạt được lông vũ Chu Tước từ đâu?

Vương Lâm nhìn lão già hắc y rồi thong thả mở miệng.

- Điều này…

Lão già hắc y do dự một lúc, rồi lại trầm ngâm nói:

- Vật này Đỗ mỗ đoạt được từ một Man Hoang đại lục trong tinh vực cấp sáu. Những kẻ khác đến Man Hoang đại lục này cũng không hề hay biết. Đỗ mỗ cũng chỉ ngẫu nhiên mà có được. Mãnh thú nơi đây đều am hiểu thần thông hệ Hỏa, vô cùng nguy hiểm nên cũng không dễ thâm nhập.

Lão già hắc y vừa nói vừa lấy ra một khối ngọc giản. Lão xóa đi thần thức bên trên rồi đưa cho Vương Lâm:

- Nếu Lữ đạo hữu cảm thấy hứng thú thì có thể tiến vào đó xem xét, nhưng cũng đừng nên thâm nhập quá sâu. Theo sự quan sát của Đỗ mỗ, nơi đó có mãnh thú cấp mười một!

Vương Lâm nhận lấy ngọc giản, quét thần thức qua rồi ôm quyền hướng về phía lão già hắc y. Hai người lại trò chuyện thêm một lát, sau đó lão già hắc y đứng dậy cáo lui.

Hai ngày sau, Vương Lâm muốn đi tìm mua bản đồ tinh cầu, nhưng trong chợ đã lập tức có rất nhiều người âm thầm thu mua. Chỉ trong hai ngày, tất cả bản đồ tinh cầu trong chợ đã bị người ta mua sạch.

Những bản đồ tinh cầu này sau khi được kiểm tra và đối chiếu thật giả cẩn thận, mới được đưa đến tay Thương Tùng Tử. Khi lão già này cầm những bản đồ tinh cầu trong tay, lão do dự một lúc, sau đó liền đi đến khách điếm nơi Vương Lâm đang ở. Sau một lúc lâu ôn lại chuyện cũ, Thương Tùng Tử lấy túi trữ vật chứa bản đồ tinh cầu ra:

- Nghe nói Lữ đạo hữu có hứng thú với bản đồ tinh cầu, lão phu đã sai người tìm mua những thứ này. Nhưng bản đồ tinh cầu rất khó phân biệt thật giả, muốn biết được trong số này có bao nhiêu thứ là thật, Lữ đạo hữu cần phải tự mình phân biệt cẩn thận.

Sau khi tiếp nhận túi trữ vật, Vương Lâm nở nụ cười rồi ôm quyền nói:

- Đa tạ Thương Tùng Tử đạo hữu, những vật này đã giảm bớt rất nhiều trắc trở cho Lữ mỗ.

Hai người lại trò chuyện thêm một lát, Thương Tùng Tử nhìn Vương Lâm rồi đột nhiên mở miệng nói:

- Ngày mai vẫn còn một cuộc đấu giá, không biết Lữ đạo hữu có chuyện gì quan trọng không?

Vương Lâm nhìn Thương Tùng Tử rồi lắc đầu đáp:

- Thương Tùng Tử đạo hữu có gì cứ nói thẳng.

Thương Tùng Tử suy nghĩ một lúc, trầm giọng nói:

- Lão phu biết được một nơi vô cùng bí ẩn, chỗ đó chắc chắn sẽ khiến Lữ đạo hữu cảm thấy hứng thú!

Thương Tùng Tử vừa nói vừa quan sát vẻ mặt Vương Lâm. Sau khi thấy y không có bất kỳ thay đổi nào, lão liền dùng tay phải lấy từ trong ngực ra một khối ngọc giản rồi nhẹ nhàng đưa cho Vương Lâm. Sau khi tiếp nhận ngọc giản, Vương Lâm không vội xem xét, mà vẻ mặt như cười như không nhìn Thương Tùng Tử.

Thương Tùng Tử vội ho khan một tiếng rồi trầm giọng nói:

- Lão phu nói ngắn gọn thế này: Ta thấy Lữ đạo hữu đã đổi rất nhiều nguyên tinh, chắc chắn có chuyện cần dùng đến. Nếu Lữ đạo hữu có thể giúp lão phu tiến vào chỗ đó thành công, ta sẽ tạ ơn bằng một vạn nguyên tinh.

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn vô cùng ung dung. Lúc này, y mới quét thần thức qua ngọc giản. Hai mắt y khẽ nhắm lại, bầu không khí trong phòng trở nên tĩnh mịch. Thương Tùng Tử cũng không sốt ruột, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của Vương Lâm:

- Ta muốn hai vạn nguyên tinh, một vạn giao trước.

Một lát sau, Vương Lâm mở bừng mắt ra, bình tĩnh nói:

Thương Tùng Tử có chút do dự, rồi gật đầu cười nói:

- Được, có thể được đệ tử Thần Tông tương trợ thì lão phu sẽ mang nguyên tinh tới, lúc đó chúng ta sẽ lên đường.

Sau khi Thương Tùng Tử ôm quyền rời khỏi phòng Vương Lâm, nụ cười trên mặt lão liền thu lại, trong lòng thầm hừ lạnh:

- Đệ tử Thần Tông mà lại thiếu nguyên tinh sao? Thân phận của người này cực kỳ khả nghi. Trước tiên cứ mặc kệ hắn là thật hay giả, cứ nghe theo lời hắn là được. Chỉ cần ta có thể tiến vào chỗ đó, tu vi nhất định có thể tăng mạnh, đến lúc đó…

Thương Tùng Tử hít vào một hơi thật sâu, cố gắng áp chế sự kích động trong lòng. Lão đã vì chuyện này mà chuẩn bị suốt ngàn năm rồi.

Mạch văn tu chân, độc quyền truyền tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free