[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 13: Trưởng lão
Trong cơn buồn bực, hắn bèn đi tới xem xét kỹ lưỡng, thấy chẳng những Lam Tuyến Thảo mà ngay cả Tử Dạ Hoa đối diện cũng đều héo rũ, song mức độ không giống nhau, chỉ là không nghiêm trọng như Lam Tuyến Thảo mà thôi.
Hắn nhớ rõ buổi trưa những thảo dược này còn xanh tươi mơn mởn, tràn đầy sức sống, vậy mà chỉ qua một buổi chiều đã biến thành thế này. Hắn cầm một nhánh Lam Tuyến Thảo đã héo khô lên quan sát kỹ lưỡng. Nhìn bề ngoài, Lam Tuyến Thảo đã mất hết nước, vì vậy mà khô héo. Vẻ mặt hắn trầm tư, sờ vào đất bùn dưới chân, thấy đất vẫn còn rất ẩm ướt, môi trường hoàn toàn thích hợp cho thảo dược sinh trưởng. Điều này khiến hắn không khỏi nghi ngờ và kinh ngạc.
Mãi một lúc sau, ánh mắt hắn bỗng lóe lên, khẽ lẩm bẩm:
– Buổi chiều nay, nơi này của ta chỉ có một người đến, nhưng hắn chỉ là một ký danh đệ tử, làm sao có thể khiến những thảo dược này khô héo được?
Nghĩ vậy, hắn quyết định điều tra một phen. Chẳng nói lời nào, hắn vung tay áo, thân hình lập tức bay lên, dưới chân hiện ra một đám mây bảy sắc, nhanh chóng rời khỏi chính viện. Chẳng bao lâu sau, hắn đã đến phòng tạp vụ của ký danh đệ tử.
– Người đệ tử nào phụ trách nơi đây?
Tôn trưởng lão khẽ quát một tiếng, âm thanh lập tức vang dội như sấm. Đệ tử họ Lưu mặc áo vàng phụ trách nơi đây vội vàng từ trong phòng chạy ra. Hắn sợ đ��n mức mặt không còn chút máu, quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa.
Tôn trưởng lão nhíu mày, sốt ruột nói:
– Nơi đây của ngươi có ghi chép về Vương Lâm không?
Đệ tử họ Lưu trong lòng thót một cái. Hắn không thể tưởng tượng nổi một vị trưởng lão cao quý như vậy lại đích thân đến đây hỏi về một tên phế vật. Hắn hoảng sợ khi nhớ lại những lần làm khó dễ Vương Lâm trước kia, nhất thời sắc mặt trắng bệch, kinh hoàng nói:
– Đệ tử… có… có ghi chép về Vương Lâm sư đệ. Vương sư đệ siêng năng hiếu học, mỗi lần làm việc đều rất chăm chú. Đệ tử… đệ tử trong lòng vẫn luôn lấy hắn làm tấm gương… mẫu mực… đệ tử…
Tôn trưởng lão dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại vô cùng thoải mái. Đối phương càng khẩn trương, càng chứng tỏ sự kính sợ dành cho hắn. Phải biết rằng, thực ra chức danh trưởng lão của Hằng Nhạc Phái không hề có giá trị đặc biệt, tất cả các đệ tử đời thứ hai đều là trưởng lão. Đương nhiên, cách xưng hô này chỉ áp dụng cho ký danh đệ tử mà thôi, còn đối với nội môn đệ t�� thì họ đều xưng là sư thúc.
Tuy rằng trong mắt ký danh đệ tử, hắn là trưởng lão, nhưng thực tế, trong thế hệ đệ tử đời thứ hai, hắn chẳng có địa vị gì, thực lực cũng thuộc hàng cuối cùng. Ngay cả trong lòng các đệ tử đời thứ ba cũng đều khinh thường hắn.
Nếu không thì đã chẳng sắp xếp cho hắn phụ trách công việc không mấy quan trọng, đó là cho phép ký danh đệ tử về nhà thăm người thân.
Tôn trưởng lão sa sầm mặt, trầm giọng nói:
– Chỗ ở của Vương Lâm ở viện nào?
– Ở… ở góc Bắc viện phụ chữ Thổ…
Không đợi hắn nói xong, Tôn trưởng lão đã khẽ động thân, hóa thành cầu vồng bay về phía Bắc, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Lòng đệ tử họ Lưu càng thêm khẩn trương, trong dạ vô cùng hối hận. Hắn thầm thề rằng sau này nếu gặp lại Vương Lâm, nhất định không thể châm biếm như trước mà phải nịnh nọt thật tốt, hầu hạ hắn như ông nội mình. Người ta chính là người tâm phúc mà trưởng lão đích thân hỏi đến cơ mà!
Sau khi Tôn trưởng lão tiến vào viện phụ chữ Thổ, thần thức đảo qua nhưng không phát hiện Vương Lâm. Hắn hơi trầm ngâm một chút, rồi tiến vào nơi ghi chép xem xét, tìm được số phòng của Vương Lâm liền đi thẳng đến. Trương Hổ đang ngủ say, hoàn toàn không hề hay biết Tôn trưởng lão đã đến.
Thần thức cẩn thận tra xét một lượt trong phòng, Tôn trưởng lão chau mày, khẽ lẩm bẩm:
– Đi thật nhanh. Hừ, chờ hắn trở về rồi kiểm tra cũng được.
Vương Lâm đang băng qua núi, trên đùi dán một đạo tiên phù. Quả nhiên tiên phù này thần kỳ, sau khi dán lên người, một dòng khí nóng hầm hập từ phía trên tiến vào cơ thể, tụ tập ở hai chân. Bạch quang lấp lánh chói mắt, từ xa nhìn lại, hắn giống như một tiên nhân thật sự.
Đặc biệt là lũ dã thú trong núi rừng, vừa nhìn thấy bạch quang này liền nhanh chóng tránh xa, không dám tiếp cận.
Gió nhẹ thổi vào mặt, không khí trong núi tươi mát. Lòng Vương Lâm vui vẻ, bước chân thoăn thoắt, dựa theo phương hướng trong trí nhớ mà không ngừng chạy đi.
Một đêm trôi qua không có gì đáng kể. Sáng sớm hôm sau, trời vừa sáng, hắn uống nước suối trong hồ lô, đợi tinh lực tràn đ��y rồi quay đầu nhìn lại, phát hiện mình đã đi ra khỏi núi rừng. Ước chừng đi thêm một đoạn đường nữa là có thể đến thị trấn, lúc đó theo đường nhỏ là có thể trở về thôn.
Không dừng lại, hắn sải bước nhanh chóng tiến về phía trước. Khi trời đã sáng hẳn, hắn đã đi vào thị trấn. Đúng lúc này đang có chợ phiên, mọi người qua lại vô cùng náo nhiệt. Vương Lâm đi vòng quanh một lúc để mua vài món lễ vật cho cha mẹ rồi vội vàng rời đi.
Khi mặt trời lên cao, Vương Lâm cuối cùng cũng về tới thôn. Từ xa, hắn đã thấy trong nhà treo cao giấy màu đỏ, trên đó viết một chữ "Thọ" thật lớn.
Ngoài cửa có rất nhiều xe ngựa, người ra người vào vô cùng náo nhiệt.
Vương Lâm giật mình, nhanh chóng đến gần, rồi dừng lại ngoài cửa chính. Cảnh tượng hắn xuất hiện quá đỗi kinh người: các thân thích đang tụ tập ở nhà Vương Lâm để chúc thọ, chỉ thấy một đạo bạch quang chợt lóe lên, ngay sau đó Vương Lâm đã xuất hiện trước mặt bọn họ.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ hâm mộ, ào ào bắt đầu ca ngợi.
– Nhị ca, Vương Lâm đã trở lại! Ngươi nhìn xem đứa nhỏ này, thật sự là tuấn tú, xem ra đúng là có cốt cách tiên nhân.
– Không chỉ vậy đâu, lúc trước tiên nhân nhìn lầm, về sau cũng đã hối hận rồi, trực tiếp thu Vương Lâm làm đệ tử. Sau này toàn bộ Vương gia chúng ta sẽ nhờ cậy vào ba đứa nhỏ bọn chúng.
– Là ta mắt mờ, không nhìn ra ưu điểm của đứa nhỏ này. Giờ mới thấy, đứa nhỏ Vương Lâm có thua kém gì Vương Trác và Vương Hạo đâu, rõ ràng chính là rồng trong loài người, giỏi, giỏi, giỏi!
Tam thúc, người có vai vế cao nhất trong gia tộc họ Vương, vuốt chòm râu bạc phơ, lớn tiếng tán thưởng nói, tựa hồ đã quên đi vẻ mặt ác độc của mình tháng trước.
– Vương Lâm đứa nhỏ này từ bé đã thông minh, ta đã từng nói từ lâu, hắn có thể được tiên nhân thu nhận. Lần trước chẳng qua là chuyện ngoài ý muốn thôi, tiên nhân còn có thể nhìn nhầm, huống chi chúng ta là phàm nhân. Vương Lâm, ngươi cũng đừng oán hận Ngũ thúc nhé, Ngũ thúc ở đây xin lỗi ngươi.
Mọi lời nói loạn xạ, tất cả thân thích đều thay đổi sắc mặt, cả đám mang vẻ tươi cười, lộ ra vẻ thân thiết.
Vương Lâm thầm hừ một tiếng trong lòng. Lúc này, cha hắn vui mừng từ cửa chính đi ra, kéo tay Vương Lâm, quan tâm hỏi:
– Thiết Trụ, sao con lại trở về? Không phải ta đã nói với con rồi sao, phải an tâm ở Hằng Nhạc Phái, không cần nhớ nhung gia đình.
Vương Lâm nhìn cha mình, thấy những nếp nhăn trên mặt ông đã ít đi rõ rệt, hiển nhiên mấy ngày nay ông vô cùng cao hứng, vì thế cười nói:
– Cha! Người yên tâm. Một năm, mỗi đệ tử trong phái đều có ba cơ hội về thăm người thân. Đợi sinh nhật người qua đi, con sẽ lập tức quay về gấp.
Cha Vương Lâm đắc ý nhìn các thân thích xung quanh, kéo Thiết Trụ đi vào cửa chính, lớn tiếng nói:
– Mẹ nó à, ngươi xem ai đã trở về này.
Mẹ Vương Lâm đang bị một đám nữ quyến vây quanh, trò chuyện thường ngày sôi nổi với nhau. Nghe tiếng nói của chồng, bà vội vàng ngẩng đầu nhìn, rồi lập tức vui mừng chạy tới giữ chặt tay Vương Lâm, ân cần hỏi han.
Toàn bộ nội dung dịch thuật này được bảo hộ bản quyền bởi Truyen.Free.