Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1329: Thiểm lôi bảng (1)

Tia chớp ầm ầm giáng xuống, dung nhập vào giữa mi tâm chàng trai áo đen. Thân thể chàng trai chợt run lên, sinh cơ và hồn phách đang trên đà tiêu tán bỗng ngừng lại, sau đó nhanh chóng co rút, tựa như bị giam cầm.

Vết thương trên mi tâm chàng trai nhanh chóng khép miệng, ngay cả vết thương máu thịt lẫn lộn trước ngực cũng được khôi phục trong khoảng thời gian cực ngắn. Đặc biệt, trên mi tâm, một ký hiệu tia chớp cực kỳ rõ ràng hiện ra, mỗi khi ký hiệu ấy lóe lên lại bùng phát một loạt u quang.

Một lúc sau, chàng trai chậm rãi mở mắt.

Trong đôi mắt chàng trai đã không còn vẻ nhu nhược và đau thương, mà chỉ còn lại ánh nhìn lạnh băng và chất chứa nỗi đau khôn cùng. Ánh mắt ấy tựa như đã khám phá hết thảy thiên địa, nhìn thấu chân lý nhân sinh, vượt qua vô vàn năm tháng...

Ngay khoảnh khắc đôi mắt chàng trai mở ra, một luồng khí tức lạnh lẽo đột ngột bùng phát từ trong cơ thể, bao trùm khắp bốn phía. Bãi cỏ bên dưới, bị luồng khí tức lạnh lẽo ấy tràn đến, lập tức run rẩy, tất cả đều ngả rạp xuống, tựa như không có tư cách đứng thẳng.

– Bộ dạng và thân thể này cũng không tệ lắm...

Một luồng tu vi hùng mạnh chợt xoay chuyển trong thân thể. Ngay khoảnh khắc này, lực lượng thiên địa từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn đổ về, ngưng tụ lại. Nhưng cuối cùng, tu vi của chàng trai vẫn dừng lại ở mức Kết Đan Kỳ, không hề có bất cứ sự thay đổi hay cải tạo nào.

Hắn chính là Vương Lâm.

Nói một cách chính xác hơn, một bộ phận nguyên thần của Vương Lâm đang tiến hành đoạt xá, còn bản thể của hắn vẫn đang ở trong lôi vực vô tận, dung nhập vào lôi trì. Vương Lâm không hề ngông cuồng đến mức cho rằng chỉ dựa vào sức lực của mình mà có thể chống lại toàn bộ Thiểm Lôi Tộc. Bởi lẽ, Thiểm Lôi Tộc là một trong những bộ tộc cực lớn của Thái Cổ Tinh Thần, tất nhiên cường giả cũng không ít.

Nếu Vương Lâm cứ một mực xông thẳng đến hấp thu sấm sét bất diệt, thì điều chờ đợi hắn phía trước chính là quan tài.

Do đó, Vương Lâm đã sớm có tính toán. Hắn dùng phương pháp đoạt xá để trở thành người của Thiểm Lôi Tộc, sau đó mới bắt đầu kế hoạch hấp thu luồng sấm sét bất diệt. Hơn nữa, việc hắn giả dạng làm người Thiểm Lôi Tộc sẽ không có bất kỳ sơ hở nào, vì hắn cũng là dạng người có thể điều khiển được sấm sét.

Đặc biệt, lúc này Vương Lâm đoạt xá thân thể của người chưa hoàn toàn tử vong, vì vậy hắn lại càng phải cẩn thận. Thậm chí, việc này cũng được coi như Vương Lâm gián tiếp cứu mạng người này. Sau khi Vương Lâm hấp thụ sấm sét bất diệt và rời khỏi nơi đây, người này có thể khôi phục lại quyền điều khiển thân thể. Hơn nữa, vì Vương Lâm chỉ điều khiển thân thể này trong một thời gian ngắn, nhưng người này sẽ nhận được những lợi ích khổng lồ.

Vương Lâm khẽ hoạt động thân thể, với tu vi của hắn, những hạn chế xảy ra khi đoạt xá chẳng đáng để bận tâm, hơn nữa, hắn cũng không hề muốn chính thức đoạt xá.

Vương Lâm lục lọi ký ức của người này, biết được hắn tên là Vu Phi, là một tộc nhân cực kỳ tầm thường của Thiểm Lôi Tộc. Cha mẹ Vu Phi đều đã qua đời từ rất lâu, hắn chỉ còn lại một mình. Sau khi vất vả Kết Đan, hắn được nhận truyền thừa là một tòa động phủ do cha mẹ để lại.

Động phủ của cha mẹ Vu Phi nằm ở vùng đất có linh mạch, coi như cũng thuộc loại không tệ. Nhưng với tu vi của hắn, vốn không thể nào có được động phủ như vậy. Sau khi hắn nhận được động phủ truyền thừa đến ngày thứ ba thì bị người ta cướp mất, sau đó tống cổ ra ngoài.

Hai trăm năm sau, tu vi của Vu Phi vẫn một mực ngừng trệ. Nếu không phải thể chất của người Thiểm Lôi Tộc có thể làm cho tuổi thọ được nâng cao, thì hắn đã chết từ lâu rồi. Nhưng kiếp sống hai trăm năm ấy đối với hắn mà nói là cực kỳ đau khổ, bị người ta chèn ép, chất chứa nỗi đau khôn cùng.

Đặc biệt, những ngày gần đây, hắn phải phụ thuộc vào thế lực của một tu sĩ Nguyên Anh trong bộ tộc. Kẻ tu sĩ Nguyên Anh này chính là kẻ đã cướp động phủ truyền thừa của hắn khi xưa.

Trong động phủ có một cây Lôi Quả do chính cha mẹ để lại cho hắn. Khi nuốt vào loại Lôi Quả này, ký hiệu tia chớp của người Thiểm Lôi Tộc sẽ mở rộng thêm một chút, thậm chí ngay cả tuổi thọ cũng được gia tăng.

Nhưng nếu muốn chính tay hái Lôi Quả thì nhất định phải là tu sĩ có tu vi tối thiểu là Kết Đan, nếu không sẽ chẳng có đủ lực lượng sấm sét để tẩm bổ cho cây này.

Tu sĩ Nguyên Anh kia không cần phải sử dụng Lôi Quả.

Vu Phi biết được tu vi của mình ngừng trệ, tuổi thọ leo lắt như ngọn đèn trước gió, vì vậy sau khi do dự, hắn đã trực tiếp trồng chín cây Lôi Quả. Nhưng khi hắn vừa nuốt vào một quả, tai họa đã ập đến.

Nếu không phải quy định của Thiểm Lôi Tộc là không được chiến đấu sinh tử, thì hắn đã chết sớm từ lâu rồi. Nhưng tuy không chết, hắn cũng chẳng có được kết cục tốt hơn là bao, nhận lấy trọng thương, tu vi bị người ta hút đi, sau đó lại bị xua đuổi.

Trí nhớ của Vu Phi rất ngắn ngủi, trong đó tràn đầy những mặt tiêu cực, hơn nữa lại chất chứa một luồng hận ý ngập trời. Hắn hận chính mình, hận Thiểm Lôi Tộc, hận tất cả tộc nhân, tính cách của hắn vô cùng quái dị.

Thần thức của Vương Lâm rời khỏi trí nhớ của Vu Phi, ánh mắt hắn hơi lóe lên.

– Lôi Quả... tộc ấn mở ra nhiều hơn một chút...

Sau khi Vương Lâm đặt chân vào Thái Cổ Tinh Thần và thôn phệ rất nhiều tu sĩ, lúc này hắn đã rất quen thuộc với phương pháp tu luyện tại nơi đây.

Thái Cổ Tinh Thần hoàn toàn khác biệt với Nội Giới. Những người ở đây đều không tu luyện ý cảnh, tất cả tu vi đều nằm trong ký hiệu trên mi tâm. Ký hiệu này thuộc về truyền thừa, mở ra càng nhiều thì tu vi càng cao.

Vương Lâm đưa tay sờ lên ký hiệu trên mi tâm. Ký hiệu này do chính hắn ngưng tụ ra, nhìn thì khá giống với ký hiệu của Thiểm Lôi Tộc nhưng thực tế lại rất khác biệt.

Ký hiệu của Thiểm Lôi Tộc đạt được từ luồng sấm sét bất diệt đã tồn tại từ muôn đời. Nếu coi luồng sấm sét bất diệt này là một sinh linh, thì tất cả ký hiệu trên mi tâm tộc nhân Thiểm Lôi Tộc chính là một nhánh của sinh linh ấy.

Nhưng ký hiệu trên mi tâm Vương Lâm lại được hắn tự mình sinh ra, cấp độ của ký hiệu này cao hơn rất nhiều. Ký hiệu của Thiểm Lôi Tộc và luồng sấm sét bất diệt chính là một trạng thái hoàn toàn giống nhau.

– Ký hiệu này cần phải nghiên cứu thêm... hơn nữa còn liên quan đến Thiểm Lôi Tộc.

– Tên Vu Phi này vì tu vi hạn chế nên không hiểu được nhiều lắm, có lẽ tu sĩ Nguyên Anh sẽ hiểu biết hơn một chút.

Vương Lâm trở nên trầm ngâm, rồi thân thể tiến về phía trước một bước. Hắn hóa thành cầu vồng, dựa vào trí nhớ của Vu Phi mà phóng về phía động phủ được truyền thừa.

Tinh cầu này rất lớn. Vương Lâm cũng không nóng lòng thuấn di mà trực tiếp phi hành, đảo mắt qua mọi vật trên mặt đất, thần thức của hắn mơ hồ bùng ra để quan sát.

Không lâu sau, trước mặt Vương Lâm xuất hiện ba luồng cầu vồng gào thét phóng đến. Trong ba luồng cầu vồng đó có ba người: một nam, hai nữ. Chàng trai mặc y phục trắng, tướng mạo anh tuấn, hai cô gái phía sau đều rất xinh đẹp.

Ba người đạp trên phi kiếm, vừa đi về phía trước vừa cười nói đàm đạo với nhau. Chàng trai đã đạt tu vi Kết Đan hậu kỳ, hai cô gái thì Kết Đan sơ kỳ.

Chàng trai vừa nói chuyện vừa đảo mắt nhìn về phía trước, lập tức thấy được Vương Lâm đang phi hành ở phương xa. Đặc biệt là khi Vương Lâm trực tiếp lướt qua mà chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái.

– Vu Phi, ngươi đến đây!

Vương Lâm ngoảnh mặt làm ngơ, thần thức hắn đảo qua vùng đất phía dưới, tựa như đã mơ hồ phát hiện một vài bí ấn có liên quan đến tu chân tinh này. Khi Vương Lâm vẫn còn đi về phía trước, chàng trai áo trắng nhìn thấy Vương Lâm vẫn không để ý tới mình, trong mắt chợt lóe lên hàn quang. Hắn hừ lạnh một tiếng, thân thể lóe lên rồi đột nhiên thay đổi phương hướng, phóng về phía Vương Lâm. Tay phải chàng trai vung lên, một thanh phi kiếm lấp lánh hào quang lập tức lóe ra từ trong túi trữ vật. Chàng trai áo trắng gầm lên, tiếng tựa sấm động:

– Vu Phi, ngươi thật to gan, nhìn thấy bản công tử mà không đến bái kiến sao?

Lôi quang trên trường kiếm lập tức phóng ra ầm ầm, nhưng ngay khoảnh khắc tiến đến gần Vương Lâm, nó lập tức chấn động rồi ngừng giữa không trung, liên tục run rẩy. Vương Lâm thu hồi thần thức, hắn xoay người, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía chàng trai áo trắng.

– Ngươi đang nói chuyện với ta sao?

Một câu nói vô cùng đơn giản mà ai cũng có thể thốt ra khỏi miệng, nhưng những lời này lại được chính Vương Lâm nói ra. Dù hắn bây giờ đang ở trong thân thể Vu Phi, nhưng những luồng sáng lạnh lùng bùng phát trong mắt lại hóa thành vô số hàn băng sắc bén như kiếm, tất cả hóa thành một luồng gió bão vô biên, quét ngang thiên địa.

Chàng trai áo trắng là người đứng mũi chịu sào. Ngay khoảnh khắc hắn nhìn vào đôi mắt Vương Lâm, Kim Đan trong cơ thể nổ lên ầm ầm, tựa như bị sét đánh trúng, cũng tựa như đã rơi vào trong hàn băng vô tận. Chàng trai này đột nhiên sinh ra một loại cảm giác như toàn bộ thân thể mình trần trụi trước ánh nhìn của đối phương, không còn bất cứ bí mật nào tồn tại.

Càng làm cho chàng trai áo trắng cảm th��y hoảng s�� chính là Kim Đan trong cơ thể hắn tựa như nổ vang và ngừng xoay chuyển dưới ánh nhìn của đối phương. Lúc này, trên Kim Đan xuất hiện vết nứt, tựa như không thể chịu nổi ánh mắt của đối phương mà muốn nổ tung.

Không chỉ riêng chàng trai áo trắng, hai cô gái phía sau vốn cũng dùng ánh mắt tràn đầy chế nhạo và khinh thường nhìn về phía Vương Lâm. Nhưng khi Vương Lâm xoay người và nói ra một câu, ánh mắt hắn xoay chuyển khiến hai cô gái kia cảm giác được thiên địa nổ lên vang vọng, phong vân đảo lộn tựa như trời sập. Khoảnh khắc này, tựa như tên Vu Phi nhu nhược đứng trước mặt các nàng đã trở thành một mãnh thú viễn cổ, đang bùng phát lửa giận ngập trời.

Lúc này, cả hai cô gái đều sinh ra một loại cảm giác, chỉ cần đối phương có một ý niệm, thì chính mình sẽ nổ tung mà chết.

Trong lòng nhóm người một nam hai nữ đều vang lên những tiếng nổ ầm ầm, nhưng thiên địa bên ngoài lại cực kỳ yên tĩnh. Cảm giác lúc này quả thật cực kỳ quỷ dị.

Vẻ mặt chàng trai áo trắng trở nên tái nhợt, đôi mắt tan rã và bùng lên nỗi sợ hãi không thể nào tưởng tượng nổi.

Vương Lâm nhíu mày, với tu vi của hắn, thật sự không muốn ức hiếp loại tiểu bối này ở ngoại giới. Hắn thu hồi ánh mắt rồi xoay người, phóng về phía phương xa.

Một lúc lâu sau khi Vương Lâm phóng đi, chàng trai áo trắng mới phun ra một ngụm máu tươi. Hai cô gái đi sau cũng vậy. Lúc này, vết nứt trên Kim Đan trong cơ thể họ vẫn không ngừng lại, vẫn tiếp tục lan rộng.

Vẻ mặt hai cô gái trở nên trắng bệch, tu vi lập tức thụt lùi, chỉ khoảnh khắc sau đã từ Kết Đan Sơ kỳ rơi xuống Trúc Cơ.

Kim Đan của chàng trai áo trắng cũng vỡ vụn. Ánh mắt hắn nhìn về phía Vương Lâm biến mất, trong đó tràn đầy hoảng sợ và hãi hùng.

– Hắn... hắn...

Ba người đưa mắt nhìn nhau, một lúc lâu sau không nói nên lời, thậm chí ngay cả ý nghĩ oán hận cũng bị quét sạch. Ngược lại, trong lòng họ còn bùng lên cảm giác được sống sót sau đại họa.

Động phủ trong trí nhớ của Vu Phi cũng không xa, một lát sau đã xuất hiện trong mắt Vương Lâm. Tòa động phủ này cũng không tồi, nó nằm trong một sơn cốc ở vùng đất chứa linh mạch. Vương Lâm còn nhìn thấy trong sơn cốc có một dòng sông nhỏ, dòng sông này chảy qua linh mạch rồi tiến đến, nước sông trong vắt, mơ hồ tràn đầy linh khí.

Bên ngoài động phủ có một chút cấm chế bảo vệ, nhưng trong mắt Vương Lâm thì những cấm chế này thật sự... chẳng đáng kể.

Vẻ mặt Vương Lâm cực kỳ bình tĩnh. Hắn tiến về phía trước và giẫm chân vào trong trận pháp bên ngoài động phủ. Khi hắn vừa đến gần, chưa hề thi triển bất kỳ thần thông gì, nhưng sơn môn đã mở ra ầm ầm, tạo thành một con đường.

Vương Lâm cũng không dừng lại mà tiến thẳng vào trong động phủ. Khi hắn tiến về phía trước, những tiếng nổ liên tục vang vọng bên cạnh, những luồng sáng rực rỡ lóe lên dữ dội, tất cả cấm chế trong động phủ đều được mở ra khi Vương Lâm tiến vào.

Vương Lâm cũng không thèm đảo mắt nhìn, hắn chỉ tiến từng bước về phía trước giữa tiếng nổ ầm ầm.

Mười trượng trước mặt Vương Lâm, có một lão già áo xanh đang khoanh chân ngồi thổ nạp. Cặp mắt hung ác của lão trợn trừng rồi ngơ ngác nhìn Vương Lâm đang tiến về phía trước, lúc này trong mắt lão đã bùng lên vẻ sợ hãi tột cùng.

Bản chuyển ngữ này là thành quả của tâm huyết, được trân trọng gửi đến quý độc giả duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free