[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1373: Viêm hỏa dị tinh.(2)
Tâm thần lão chấn động dữ dội, mặt mũi tái nhợt trong chớp mắt, lại thổ ra một ngụm máu tươi nữa, thân thể vội vàng lùi về phía sau, ánh mắt lộ vẻ không thể tin được.
- Thiên nhân tứ suy!!! Đây tuyệt đối là lực lượng của Thiên nhân tứ suy. Đáng chết! Ám Hạt Tộc chúng ta sao lại chọc phải một lão quái vật như thế này!
Lão giả vừa định lùi về sau thì tay áo Vương Lâm vung lên, tay phải hắn giơ ra, chụp vào hư không một cái.
Lập tức, lão giả phát hiện thiên địa nguyên lực bốn phía điên cuồng cuộn trào, phảng phất như trong chớp mắt đã bị đối phương khống chế, hóa thành một lồng giam vô hình, từ bốn phương tám hướng điên cuồng ép tới.
Trong cơ thể hắn vang lên tiếng động bang bang không ngừng, đau nhức lan khắp toàn thân, cảm giác như từng đốt xương đều sắp tan vỡ, nguy cơ sinh tử tràn ngập. Lão giả không dám lùi lại, hắn dự cảm chỉ cần lùi lại một bước là bản thân chắc chắn sẽ chết. Giờ phút này, hắn không chút suy tư, lập tức giơ tay phải lên, hung hăng vỗ vào mi tâm một cái. Trong phút chốc, tộc ấn giữa mi tâm hắn liền nhúc nhích một cách quỷ dị.
Đột nhiên, con bọ cạp bốn đuôi trong chốc lát thoát khỏi mi tâm của hắn, tung bay về phía trước, đón gió lớn lên, trong nháy mắt đã hóa thành trăm trượng, bốn cái đuôi vung lên, phát ra những tiếng động ầm ầm.
Con bọ cạp trăm trượng này cực kỳ dữ tợn, sau khi xuất hiện liền ngửa mặt lên trời kêu dài, bốn cái đuôi hình thành tàn ảnh, quất thẳng tới Vương Lâm. Lão giả kia vẫn còn lo lắng, cắn răng chụp một cái vào hư không, phất mạnh về phía trước. Đột nhiên, một luồng u quang xuất hiện, trong chốc lát liền có bốn con rối lớn cỡ trăm trượng ầm ầm lao ra!
Mỗi một con rối đều tỏa ra khí tức tương đương với Âm Dương hư thực, giờ phút này sau khi xuất hiện liền vây lấy Vương Lâm.
- Tất cả con rối, nổ cho ta!
Thần sắc lão giả dữ tợn, trong nháy mắt rống lên câu này, không chút do dự lùi về phía sau. Vương Lâm cười lạnh, cũng chẳng thèm nhìn con bọ cạp bốn đuôi và bốn con rối kia một cái, giơ chân bước một bước về phía trước. Sóng gợn lóe lên, cả người hắn liền biến mất.
Lão già kia đang nhanh chóng lùi lại phía sau, nhưng lập tức thân thể run lên. Ngay phía sau hắn, thân ảnh Vương Lâm từ trong hư vô đi ra, tùy ý giơ ngón trỏ tay phải lên, điểm vào đầu hắn.
Bóng ma tử vong tràn ngập tâm thần lão giả. Ánh mắt hắn lộ ra vẻ sợ hãi, muốn né tránh nhưng thực lực quá chênh lệch khiến hắn căn bản không thể né tránh, chỉ còn biết trơ mắt nhìn ngón tay kia điểm vào mi tâm của mình. Ngón tay kia chưa hạ xuống nhưng đã có một luồng khí tức ẩn chứa trong đó ầm ầm đánh sâu vào trong cơ thể lão giả.
Ầm!
Thân thể lão giả chấn động kịch liệt, nguyên thần bị một chỉ chấn bay ra ngoài cơ thể, lơ lửng giữa không trung, ngay cả cử động cũng không dám. Trong mắt hắn hiện lên vẻ sợ hãi ngập trời, mơ hồ lộ vẻ cầu xin tha thứ. Con bọ cạp bốn đuôi kia cũng đồng thời tiêu tan, hóa thành u quang trở lại nguyên thần của lão giả, hình thành ấn ký.
Thân thể mất đi nguyên thần vẽ lên một đường cong, rơi xuống mặt đất, máu tươi phun ra, bịch một cái nện xuống đất, tạo thành khói bụi mù mịt.
- Lại còn muốn chạy trốn sao?
Ngón tay Vương Lâm điểm vào trán nguyên thần của lão giả, chậm rãi mở miệng nói.
- Chỉ cần khí tức của một chỉ này cũng có thể khiến nguyên thần ta xuất khiếu, thân thể trọng thương, bay mất. Nếu một chỉ này điểm trúng thì ta hiển nhiên sẽ bị hủy diệt! Người này… người này không phải là Thiên nhân tứ suy!!!
Nguyên thần lão giả run rẩy, cuống quýt lắc đầu. Giờ phút này hắn hầu như đã hồn phi phách tán. Lực lượng một chỉ kia khiến trong lòng hắn không còn chút ý niệm phản kháng nào. Một chỉ này căn bản chưa điểm vào mi tâm hắn, nhưng như vậy lại càng khiến cho tâm thần hắn run rẩy.
- Từ nay về sau, người Ám Hạt Tộc tôn ta là chủ nhân, tuân theo mọi mệnh lệnh của ta. Nếu không, diệt toàn tộc!
Vương Lâm thu hồi ngón tay, lạnh lùng liếc mắt nhìn nguyên thần của lão giả một cái.
Lão giả vừa run rẩy vừa liên tục gật đầu, thấp giọng nói:
- Điên Lạc vốn là nơi cường giả vi tôn. Có chủ nhân mạnh mẽ như vậy che chở là may mắn của Ám Hạt Tộc chúng ta. Ám Hạt Tộc ta toàn bộ có một trăm bảy mươi sáu người, tất cả đều nghe theo lệnh chủ nhân, không dám không theo!
- Chủ nhân, tuyệt đối không thể chỉ nghe theo lời một phía của hắn, phải để cho bọn hắn lấy tộc ấn phát lời thề của tộc Thái Cổ, nếu phản bội sẽ bị tộc ấn cắn trả, chết không chỗ chôn! Vạn cổ tuế nguyệt, toàn bộ Ám Hạt Tộc diệt tuyệt!
Đôi mắt Chung Đại Hồng lóe lên, lập tức mở miệng.
Lão già nghe Chung Đại Hồng nói như vậy, thân thể run lên, ánh mắt hung ác nhìn Chung Đại Hồng một cái nhưng rất nhanh liền tan biến, lộ vẻ khổ sở, gật đầu nói:
- Được, lão phu xin lấy tộc ấn phát lời thề của tộc Thái Cổ, nguyện để ngài làm chủ nhân, nếu phản bội sẽ bị tộc ấn cắn trả, chết không chỗ chôn!
Trong nháy mắt khi hắn thốt ra lời này, trong tộc ấn liền phát ra u quang. Con bọ cạp bốn đuôi kia trông cực kỳ thống khổ, truyền ra tiếng gào thét, sau đó trở nên uể oải. Nhưng có một đạo ấn ký tang thương chậm rãi xuất hiện trên người nó, giống như là đóng dấu lên vậy.
Tộc nhân Ám Hạt Tộc bốn phía, dưới một cái vung tay của Vương Lâm liền được mở phong ấn. Bọn họ đã thấy hết cảnh tượng trước mắt, ánh mắt nhìn Vương Lâm giờ phút này, gồm cả người được gọi là thiếu chủ kia cũng đều mang theo vẻ sợ hãi.
Lấy tộc ấn phát lời thề xong, Ám Hạt Tộc tại Điên Lạc này trở thành bộ tộc Thái Cổ đầu tiên bị Vương Lâm thu phục.
Động phủ của Vương Lâm cũng biến thành thánh địa của Ám Hạt Tộc. Đám tộc nhân này vây quanh, dùng pháp lực khiến cho bốn phía động phủ hình thành sa mạc, biến nơi đó thành khu vực của Ám Hạt Tộc trên tu chân tinh này.
Lão giả họ Chương sau khi thấy được sự cường đại của Vương Lâm xong, tâm thần chấn động, quyết định một chuyện, nói gì cũng phải theo Chung Đại Hồng để tạo quan hệ.
Về phần Chung Đại Hồng thì cả người run rẩy, tu vi Hóa Thần của hắn đã viên mãn tại Ám Hạt Tộc.
- Vùng Điên Lạc có ba trăm bảy mươi hai tiểu tộc. Ám Hạt Tộc chúng ta là yếu kém nhất, chỉ khống chế một tu chân tinh bị vứt bỏ này, tộc nhân cũng rất thưa thớt.
- Thái Cổ Tinh Thần có Trường Tôn hội, ở Điên Lạc có Lạc Sinh hội. Trong Lạc Sinh hội có mười ba vị trưởng lão phụ trách. Bọn họ là người nắm quyền ở Điên Lạc. Còn về người mà ta nói trước đây là Điên Lạc Đại đế đã đạt tới bước thứ ba. Cũng nhờ có sự tồn tại của hắn mà nơi đây mới không bị Trường Tôn hội quản lý.
- Trưởng lão Lạc Sinh hội cũng không phải cố định, mà cứ một trăm năm lại tiếp nhận một lần khiêu chiến, người thắng có thể trở thành một trong số các trưởng lão. Nghe đồn Trường Tôn hội trong những năm qua đã âm thầm đưa đông đảo tu sĩ vào, muốn đoạt vị trí trưởng lão này nhưng chưa bao giờ thành công, toàn bộ những người khiêu chiến đều tử vong một cách không rõ ràng.
Còn nếu họ không có ý định trở thành trưởng lão Lạc Sinh hội thì tính mạng không có gì phải lo lắng.
Nói tới đây, lão giả Ám Hạt Tộc ngẩng đầu lên, liếc nhìn Vương Lâm một cái.
Hắn lúc này cung kính đứng trong động phủ của Vương Lâm, nói chi tiết tất cả những gì hắn biết cho Vương Lâm.
- Về con rối theo lời chủ nhân nói, vật ấy chỉ có trên tinh cầu tương ứng với bộ tộc của trưởng lão Lạc Sinh hội mới bán. Ám Hạt Tộc chúng ta cũng đều mua được từ đó.
Chẳng qua con rối này tu vi càng cao thì càng không dễ mua, tu sĩ tầm thường căn bản không có tư cách mua, chỉ có bộ tộc của Điên Lạc Đại đế thần bí mới truyền thụ phương pháp chế tạo. Cụ thể làm sao chế tạo thành thì chỉ có mười ba trưởng lão mới biết.
Trong Ám Hạt Tộc, con rối có tu vi cao nhất là Tịnh Niết trung kỳ. Vật ấy giá cực cao, nếu ở bên ngoài Điên Lạc nhất định đổi được không ít pháp bảo và đan dược.
Lão giả vừa nói vừa vỗ tộc ấn ở mi tâm. Lập tức u quang lóe lên, bên cạnh hắn xuất hiện một con rối hình dạng một trung niên nam tử.
Thần sắc con rối này trơ trơ, nhìn thoáng qua thì không khác gì người thật, nhưng nhìn kỹ thì lại không có chút sinh cơ nào, toàn thân có vô số phong ấn bao phủ, khiến cho người ta không thể nhìn rõ bên trong.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, cẩn thận nhìn con rối này, trầm mặc một lát mới chậm rãi mở miệng nói:
- Điên Lạc có con rối Toái Niết không?
Lão giả do dự một chút, hồi lâu mới thấp giọng nói:
- Có.
Tâm thần Vương Lâm chấn động nhưng thần sắc lại bình thản, chậm rãi nói:
- Ồ? Như vậy rất có thể có con rối Thiên nhân suy kiếp rồi?
Lão giả trầm mặc càng lâu, thấp giọng nói:
- Việc này tiểu nhân cũng không rõ. Nhưng… nhưng nghe nói là đã có người từng gặp qua con rối Thiên nhân suy kiếp… chỉ là không biết thật giả ra sao.
Hai mắt Vương Lâm lóe sáng. Hắn không ngờ tại Điên Lạc trong Thái Cổ Tinh Thần này lại có chuyện không thể tưởng tượng như vậy. Con rối Thiên nhân suy kiếp. Chuyện này quả thật là quá mức kinh người rồi!
- Nếu ngay cả con rối Thiên nhân suy kiếp cũng có thì cũng có thể có con rối bước thứ ba!
Vương Lâm không hỏi thêm. Việc này quá mức hoang đường, hắn tuyệt đối sẽ không tin.
- Hỏa Tước tộc có thế lực như thế nào ở đây?
Một lúc sau, Vương Lâm hỏi.
- Hải Hồn Tông thân là Thái Cổ đại tộc, những năm gần đây không ít người tới nơi này. Ban đầu quy mô ước chừng mấy trăm người, Đại đế đều biết là họ do Hỏa Tước tộc phái tới nhưng bởi vì chưa bao giờ tham dự vào chuyện tranh đoạt trưởng lão nên vẫn an toàn. Bọn họ ở chỗ này kết giao với các bộ tộc, giao dịch con rối, âm thầm sưu tầm Viêm hỏa dị tinh, một thời gian lại trở về Hỏa Tước tộc.
- Viêm hỏa dị tinh?
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên.
- Đây là một vật của Điên Lạc, nghe đồn cũng là Điên Lạc Đại đế mang đến, nghe nói là một trong những tài liệu chế tạo con rối. Chẳng qua số lượng của nó không nhiều lắm, rất hiếm thấy… Ta… ta ở đây cũng có một khối nhỏ, có thể hiến cho chủ nhân.
Lão giả do dự một chút, tay phải lật một cái, xuất hiện một khối đá nhỏ như hạt gạo.
Tay phải Vương Lâm chụp vào hư không một cái, lập tức cầm viên đá trong tay, cẩn thận quan sát, đồng tử hai mắt chợt co rút lại, nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường.
- Ngươi đi ra đi, sưu tầm tất cả tin tức về Hỏa Tước tộc, rõ ràng chi tiết cho ta.
Vương Lâm phất tay. Lão giả vội vàng cung kính vâng dạ, lùi về phía sau.
Sau khi hắn rời đi, đại môn của động phủ ầm ầm đóng lại, lại bị Vương Lâm đánh cấm chế lên. Sau đó hắn cúi đầu nhìn chằm chằm viên đá màu trắng trong tay, hai mắt phát ra ánh sáng, mơ hồ lộ ra vẻ khiếp sợ.
- Viêm hỏa dị tinh… hóa ra nó gọi là Viêm hỏa dị tinh!!! Năm đó Chu Tước lão Thánh Hoàng từng nói, Tứ Thánh Tông vốn là từ Thái Cổ Tinh Thần tới, sau đó mới tiến vào Giới Nội… lời ấy quả nhiên không giả!
Viêm hỏa dị tinh do Điên Lạc Đại đế thần bí mang đến. Điên Lạc Đại đế này vì sao lại có vật này… Chẳng lẽ… chẳng lẽ…
Hai mắt Vương Lâm lóe sáng, lại lộ ra vẻ kích động không thể che giấu!
Từng lời văn trong bản dịch này là sự lao tâm khổ tứ, xin hãy nhớ nguồn duy nhất tại truyen.free.