[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 141: Đấu Tà phái. (1+2)
Tu Ma hải chìm trong làn sương mù dày đặc, toát lên hơi lạnh buốt giá. Chỉ mới bước vào một lúc, y phục Vương Lâm đã ẩm ướt gần hết, cảm giác nhớp nháp vô cùng khó chịu.
Khuôn mặt Lý Mộ Uyển không còn tái nhợt mà ửng hồng quyến rũ. Đặc biệt, lớp sương ẩm ướt làm y phục nàng bó sát vào thân, phô bày những đường cong mỹ miều.
Vương Lâm chỉ liếc nhìn một cái rồi quay mặt đi, nội tâm không chút gợn sóng. Nếu Lý Mộ Uyển không am hiểu tế luyện Thiên Ly đan và các loại đan dược khác, hẳn hắn đã chẳng để nàng đi cùng.
Tu Ma hải rộng lớn khôn cùng. Vương Lâm hạ xuống thật lâu vẫn chưa chạm đáy. Càng đi sâu, hơi lạnh càng thêm dày đặc.
Giữa làn sương mù, dần xuất hiện những sinh vật kỳ lạ. Một số loài còn tỏa ra dao động linh lực, khiến Vương Lâm không khỏi kinh ngạc. May mắn thay, trên đường đi hắn luôn hết sức cẩn trọng nên chưa gặp phải hiểm nguy nào.
Lý Mộ Uyển vô cùng hồi hộp. Nàng đã nghe nhiều lời đồn về Tu Ma hải, một nơi không hề có đạo lý mà mọi thứ đều được quyết định bằng thực lực. Hơn nữa, nữ tu ở đây cực kỳ hiếm hoi. Một khi bị phát hiện, nếu không có chỗ dựa vững chắc, hậu quả ắt sẽ vô cùng thê thảm.
Trước thảm biến vừa xảy ra, hàng năm tại ranh giới giữa Hỏa Phần quốc và Tu Ma hải luôn có vô số tu sĩ canh giữ, thậm chí có cả Nguyên Anh kỳ tu sĩ tọa trấn. Mục đích chính là đề phòng ma tu từ Tu Ma hải xuất hiện cướp bóc.
May thay, các thế lực hùng mạnh trong Tu Ma hải đều tập trung ở khu vực trung tâm. Bên ngoài chỉ có một vài thế lực nhỏ lẻ. Nếu có sự đề phòng thích đáng, hẳn sẽ không gặp quá nhiều nguy hiểm.
Vương Lâm không biết đã bay bao lâu. Bỗng nhiên, hắn chợt dừng lại, khiến Lý Mộ Uyển suýt chút nữa đâm sầm vào lưng hắn. Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, xoay người nhìn vào làn sương mù phía xa, cất tiếng:
- Lộ diện đi.
Ba bóng đen cao gầy lập tức hiện ra từ trong sương mù. Tuy nhiên, sương dày đặc che khuất khiến không thể nhìn rõ mặt họ. Chỉ biết đó là ba nam tu sĩ. Một giọng nói the thé vang lên:
- Ngươi dám càn rỡ! Nơi đây là địa bàn của Đấu Tà phái chúng ta. Nếu thức thời, hãy để lại nữ tu phía sau ngươi. Bằng không...
Không đợi hắn dứt lời, Vương Lâm hừ lạnh một tiếng: – Phí lời! Chết! – Trên địa đồ đã từng giới thiệu, Tu Ma hải vốn không có đạo lý, chỉ có kẻ mạnh mới được tôn trọng. Hắn vung tay phải một cái, Cực cảnh thần thức trong khoảnh khắc tỏa ra. Ba kẻ kia mới chỉ đạt Trúc Cơ trung kỳ, Vương Lâm chẳng thèm để tâm.
Trong chớp mắt, một tia sét đỏ lóe lên trong mắt ba người. Đồng tử họ lập tức trở nên vô hồn, rồi dần tán loạn. Thần thức nhanh chóng tiêu tan, cuối cùng bỏ mạng.
Vương Lâm bước tới, thu lấy ba túi trữ vật. Đoạn, hắn dùng chân đá ba thi thể vào làn sương mù, rồi không thèm để ý, nhanh chóng tiến lên phía trước.
Lý Mộ Uyển hoảng sợ nhìn cảnh tượng vừa diễn ra. Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến Vương Lâm ra tay. Ba kẻ kia cũng có tu vi Trúc Cơ trung kỳ như nàng, vậy mà không chút phản kháng đã bỏ mạng, khiến nàng chấn động khôn nguôi. Nhìn bóng lưng Vương Lâm, nàng chợt nhớ lời ca ca Lý Kỳ Khánh từng kể: Trong trận chiến ở biên giới Tuyên Vũ quốc, số lượng người tham chiến của hai bên vượt quá con số một ngàn. Khi đại chiến vừa bùng nổ, phía Tuyên Vũ quốc đã xảy ra một chuyện cực kỳ quái dị. Bất cứ đệ tử Trúc Cơ kỳ nào tham gia giao chiến đều đột ngột bỏ mạng, rơi từ trên không trung xuống.
Nếu chỉ một hai người thì còn có thể xem là bình thường. Nhưng số lượng Trúc Cơ kỳ của đối phương có gần hai trăm, vậy mà hơn một nửa đã tử vong. Khi ấy, nghe tin đồn, nàng còn tưởng đó chỉ là phóng đại, trong lòng không tin mấy. Thế nhưng giờ đây, tận mắt chứng kiến ba tên Trúc Cơ trung kỳ cứ thế bỏ mạng, nàng không khỏi liên tưởng đến trận chiến năm xưa.
Nàng đi theo sau Vương Lâm, giọng nói run run, khẽ hỏi: – Sư... sư huynh! Huynh thuộc đại đội nào của Hỏa Phần minh?
Vương Lâm không quay đầu, lạnh nhạt đáp: – Đại đội thứ mười.
Bốn chữ "Đại đội thứ mười" như tiếng sét đánh ngang tai Lý Mộ Uyển. Nàng nhớ rõ, ca ca nàng từng kể rằng đại đội thứ mười của Hỏa Phần quốc đã tham chiến ở đó. Giờ đây, nàng có thể khẳng định, thanh niên trước mắt chính là nguyên nhân khiến một lượng lớn đệ tử Trúc Cơ kỳ của Tuyên Vũ quốc bỏ mạng.
Nghĩ đến đây, chút phản kháng trong lòng nàng hoàn toàn biến thành hư vô. Nhưng ngay sau đó, nàng chợt nhớ trong Tàng Kinh các của Lạc Hà môn có nhắc đến một loại pháp thuật quỷ dị... nàng buột miệng hỏi:
- Pháp thuật ngươi vừa dùng, có phải Tử Chú thuật không? – Vương Lâm giật mình, nhưng nét mặt vẫn bình thản. Hắn tiếp tục bước đi, vừa đi vừa hỏi: – Ngươi biết Tử Chú thuật?
Nghe Vương Lâm nói vậy, Lý Mộ Uyển càng thêm khẳng định đối phương đã sử dụng Tử Chú thuật, loại pháp thuật vô cùng khó luyện trong truyền thuyết. Nghe đồn Tử Chú thuật là một loại thần thông từ thời thượng cổ, cực kỳ khó tu luyện. Nhưng một khi luyện thành, chỉ cần thốt ra chữ "Tử" là đối phương sẽ lập tức bỏ mạng.
Vào thời thượng cổ, pháp thuật này được coi là công pháp ma đạo độc ác bậc nhất. Để tu luyện, cần phải luyện tam khí. Khí thứ nhất là Âm Khí: thực chất là nguyên âm của nữ tử, tích lũy bằng Thái Âm thuật. Khí thứ hai là Tử Khí: phải thu nạp khí thoát ra từ hài cốt mà ngưng tụ thành, nó cũng mang thiên hướng âm hàn nhưng bản chất hoàn toàn khác biệt. Khí thứ ba là Sát Khí: sau khi giết chóc đến một mức độ nhất định, trong cơ thể sẽ hình thành một loại ý chí. Ý chí đó sau khi trải qua tu luyện sẽ biến thành Sát Khí.
Tam khí hợp nhất, trải qua cửu tử nhất sinh, người tu luyện mới nắm được sơ bộ Tử Chú thuật. Một khi đã luyện Tử Chú thuật, mỗi ngày người đó phải chịu đựng đau đớn không thể tưởng tượng nổi. Sau đó, cứ ba năm lại phải đối mặt với một lần cửu tử nhất sinh.
Lặp đi lặp lại như vậy vài lần, Tử Chú thuật mới xem như có chút thành tựu. Nếu muốn tiếp tục tu luyện, cơ hội tử vong của bản thân càng lớn hơn. Theo tính toán, tỷ lệ đại thành Tử Chú thuật gần như bằng không. Thần thông này tuy uy lực lớn vô cùng, nhưng lại quá mức độc ác. Ngay cả người trong ma đạo cũng rất ít kẻ tu luyện.
Nghe Lý Mộ Uyển run rẩy kể về Tử Chú thuật, nét mặt Vương Lâm khẽ biến đổi, trầm mặc không nói. Sự im lặng của hắn càng khiến Lý Mộ Uyển thêm hoảng sợ, trái tim nàng đập thình thịch.
Hành tẩu trong Tu Ma hải một thời gian, cuối cùng Vương Lâm cũng chìm xuống được đáy biển. Nơi đây sương mù lại càng đậm đặc, khí âm hàn cũng dày hơn rất nhiều.
Trầm ngâm nhìn mặt đất một lát, Vương Lâm lui lại vài bước. Sau đó, thân thể hắn thuấn di quanh quẩn, liền phát hiện một ngọn núi cao vút. Đứng trên sườn núi, hắn dẫm nát một khối cự thạch, đoạn rút phi kiếm ra. Tay phải hắn khẽ điểm một cái, phi kiếm lập tức đào bới.
Tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên liên tiếp. Vương Lâm nhíu mày. Hắn không ngờ độ cứng rắn của ngọn núi lại vượt xa tưởng tượng của bản thân. Hiệu quả đào bới của phi kiếm giảm đi rõ rệt.
Hắn hừ nhẹ một tiếng, vỗ túi trữ vật, ba mươi thanh phi kiếm bay ra. Cực cảnh thần thức phân tán điều khiển cả ba mươi thanh phi kiếm. Nhất thời, một trận mưa kiếm xuất hiện, oanh kích sườn núi.
Tốc độ đào bới tức khắc tăng lên. Chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy trên sườn núi nhanh chóng xuất hiện một cái động. Trên đường đi, Lý Mộ Uyển đã sớm quen với hành động của Vương Lâm. Nàng thầm nghĩ, nếu người này có thể tu luyện Tử Chú thuật từ nhỏ, thì việc khống chế ba mươi thanh phi kiếm cũng chẳng có gì lạ. Mặc dù nàng biết rõ, việc khống chế ba mươi thanh phi kiếm đòi hỏi thần thức của tu sĩ phải đạt đến mức nào.
Thời gian chầm chậm trôi đi, trên sườn núi đã xuất hiện một động lớn. Bên trong có bốn gian thạch thất. Một động phủ đơn sơ chính thức hoàn thành. Vương Lâm chớp mắt nhanh chóng lấy linh thạch trong túi ra, bố trí một trận pháp.
Sau khi Lý Mộ Uyển nhìn thấy trận pháp, khóe mắt nàng khẽ lộ vẻ kinh ngạc. Sau khi nhìn kỹ vài lần, sự kinh ngạc trong mắt giảm đi, nhưng thay vào đó lại là một chút khinh thường. Tuy nhiên, vẻ đó nhanh chóng biến mất.
Thế nhưng, dù chỉ một thoáng, Vương Lâm vẫn nhận ra. Tuy hắn đang chuyên tâm bày trận, nhưng thần thức vẫn luôn để ý Lý Mộ Uyển. Từ lúc khởi hành đến giờ, thần thức của hắn vẫn luôn giám sát nàng chặt chẽ. Nếu Lý Mộ Uyển có bất kỳ hành động bất thường nào, Vương Lâm sẽ chẳng chút thương xót mà giết chết ngay lập tức.
Vương Lâm cầm linh thạch trong tay, vứt ra, lạnh lùng nói: – Động phủ này ta định ở lại dài ngày. Nếu trận pháp bị phá, ta có thể bỏ chạy. Còn ngươi thì sinh tử đành tự lo liệu. – Nói xong, hắn xoay người nhìn về phía Lý Mộ Uyển.
Lý Mộ Uyển cắn chặt răng, im lặng bước đến. Nàng lấy ra mấy tiểu kỳ màu đen từ túi trữ vật rồi phóng về bốn phía. Sau đó, vì vẫn còn chút lo lắng, nàng tiếp tục bố trí thêm vài trận pháp. Cuối cùng, nàng còn sửa chữa trận pháp mà Vương Lâm đã bố trí trước đó.
Sau khi hoàn thành, nàng do dự một lát rồi cắn răng lấy từ túi trữ vật ra một đoạn xương thú màu lam. Đoạn, nàng dùng phi kiếm chặt lấy vài mảnh. Nét mặt nàng hết sức nghiêm túc. Trong lòng cẩn thận tính toán một hồi rồi đặt chúng vào những vị trí đã định.
Mất một canh giờ, nàng mới tính toán và sắp đặt xong toàn bộ mười tám đoạn xương thú. Trên trán nàng lấm tấm mồ hôi, uể oải nói: – Trận pháp ngươi bố trí cũng có chút uy lực, nhưng chỉ là trận pháp sơ cấp, chỉ có thể ngăn được tu sĩ Trúc Cơ kỳ tiến vào. Vừa rồi, ta đã dùng thú cốt bố trí thêm một Cửu Ly Thi Cốt Trận. Tuy nhiên, do không đủ xương cốt linh thú nên uy lực của trận pháp mới chỉ đạt được ba thành, nhưng chừng đó cũng đủ ngăn cản tu sĩ Kết Đan kỳ ít nhất một canh giờ. Số lượng xương cốt linh thú ta chỉ có bấy nhiêu thôi. Nếu muốn tăng thêm uy lực của trận pháp, cần có nhiều thú cốt hơn nữa.
Nói xong, nàng lấy ra một ngọc giản từ tay phải rồi ném đi. Vương Lâm đón lấy, dùng thần thức lướt qua. Bên trong ngọc giản ghi chép phương pháp bố trí Cửu Ly Thi Cốt Trận. Sau khi xem kỹ, Vương Lâm liền bóp nát ngọc giản, nhìn Lý Mộ Uyển rồi chỉ tay về phía trước.
Lý Mộ Uyển biết đối phương vẫn không tin mình nên cũng không phản kháng, đi vào trong trận. Vương Lâm nheo mắt, lưu lại một đạo thần thức trên người Lý Mộ Uyển rồi đi vào theo.
Đoạn đường đi qua trận pháp không hề xảy ra chuyện gì. Sau khi vào động phủ, Lý Mộ Uyển lấy ra một lá tiểu kỳ từ túi trữ vật, phất nhẹ một cái. Lập tức, trận pháp bên ngoài động phủ vận chuyển, bốc lên một làn sương mù. Từ bên ngoài nhìn vào sẽ không hề nhận ra điều khác lạ. Dù có đi đến tận nơi cũng chỉ thấy một ngọn núi chứ không thể thấy động phủ.
Trong động phủ, ánh mắt Vương Lâm nhìn chằm chằm Lý Mộ Uyển. Ánh mắt hắn khiến khuôn mặt nàng càng thêm tái nhợt. Nàng cuống quýt lùi lại vài bước, thấp giọng hỏi: – Sư huynh! Giờ ta sẽ luyện chế Thiên Ly đan cho huynh có được không?
Vương Lâm lắc đầu, trầm giọng đáp: – Đan dược ngươi luyện chế, ta không dám dùng.
Đôi mắt Lý Mộ Uyển lập tức đỏ hoe, nàng cúi đầu không nói. Một lát sau, nàng ngẩng đầu lên, lộ ra vẻ quyến rũ mê người, nhẹ nhàng nói: – Sư huynh có ân cứu mạng với ta. Huynh muốn ta làm gì để huynh tin tưởng, cứ việc nói ra. – Vào lúc này, vẻ đẹp của nàng quả thực khiến người ta phải động lòng.
Trước vẻ đẹp của Lý Mộ Uyển, Vương Lâm vẫn không hề dao động, tỉnh táo nói: – Ta không muốn ép buộc, cũng chẳng đưa ra yêu cầu gì quá đáng với ngươi. Chỉ cần trước khi ta kết đan, ngươi có thể luyện chế đủ đan dược cho ta. Đợi sau khi ta kết đan, ta sẽ đưa ngươi rời khỏi Tu Ma hải. Chỉ có điều lúc này, ta muốn ngươi đưa ra bản mệnh tinh huyết để đảm bảo việc luyện chế đan dược không gặp sự cố.
Lý Mộ Uyển trầm ngâm một lát rồi gật đầu. Tay phải nàng khẽ vuốt nhẹ mi tâm, bức ra một giọt máu tươi. Sau khi đưa hồn phách vào đó, nàng liền thổi nó về phía Vương Lâm.
Sau khi Vương Lâm tiếp nhận, hắn liền ném mấy túi trữ vật ra rồi nói: – Tất cả tài liệu đều ở đây. Ngươi xem có thể luyện chế được những loại đan dược gì?
Lý Mộ Uyển dùng thần thức đảo qua, lập tức kinh ngạc kêu lên: – Đây... đây là Hoang Mộc Căn, Đan Hoàng Thảo... còn có cả Phần Kim Căn, Thiên Linh Thảo... – Càng xem nàng càng kinh hãi. Tài liệu bên trong mấy túi trữ vật có hơn một n���a là dược thảo luyện đan. Trong đó thậm chí còn có một số loại đã biến mất ở Hỏa Phần quốc, chỉ những đệ tử đi vào chiến trường ngoại vực mới có thể mang về một ít.
Vương Lâm sờ cằm, lại ném ra hơn mười túi trữ vật. Đây đều là chiến lợi phẩm của hắn. Tất cả pháp bảo và linh thạch bên trong đều đã bị hắn lấy đi, chỉ còn lại những thứ tài liệu không biết tên. Giờ đây, hắn lấy ra cho Lý Mộ Uyển xem xét một chút.
Sau khi xem qua tất cả các túi trữ vật, nét mặt Lý Mộ Uyển hoàn toàn hưng phấn. Cầm lấy một túi trữ vật, nàng ngẩng đầu hỏi: – Sư huynh! Mấy thứ này ta có thể tùy ý sử dụng phải không?
Vương Lâm gật đầu, đáp: – Ta chỉ cần đan dược, còn ngươi muốn làm gì tùy ý.
Lần đầu tiên, Lý Mộ Uyển mỉm cười với Vương Lâm. Giọng nói nàng tràn đầy tự tin: – Sư huynh cứ yên tâm! Với chỗ tài liệu này, ta có thể luyện chế ba trăm viên Hoàng Linh Đan có công hiệu gia tăng tu vi, năm mươi viên Tị Độc Đan và một số loại đan dược khác. Đợi sau khi luyện chế thành công, ta sẽ giới thiệu cho sư huynh. Sư huynh! Trong số tài liệu của huynh có một loại rất quý, chính là Ma Huyết Đằng. – Nói xong, nàng lấy ra một đoạn gỗ màu hồng từ trong túi trữ vật.
– Ma Huyết Đằng là một trong những loại dược liệu chủ yếu để luyện chế Thiên Ly Đan. Nói chính xác hơn, nó là loại dược liệu quan trọng nhất. Loại Ma Huyết Đằng này ta cũng mới chỉ nhìn thấy trong cổ tịch, đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến. Có nó, ta tự tin có thể luyện chế một viên Thiên Ly Đan. Chỉ có điều hiệu quả sẽ hơi kém một chút, dù sao thì các loại dược thảo khác ta phải tìm những thứ thay thế.
Nét mặt Vương Lâm bình thản nói: – Chuyện luyện đan ta cũng không muốn hỏi sâu. – Hắn trầm ngâm một lát rồi nói: – Ta chuẩn bị ra ngoài một chuyến. Nhanh thì ba ngày, lâu thì nửa tháng ta sẽ trở về. Ngươi hãy cẩn thận.
Nói xong, hắn liền rời đi. Lý Mộ Uyển do dự một lát rồi vội vàng nói: – Sư huynh! Huynh ra ngoài có thể tìm giúp ta một cái lò luyện đan được không? Dược liệu thì đã ổn. Đan lô tùy thân của ta cũng có thể dùng. Nhưng để luyện chế Thiên Ly Đan, nếu dùng đan lô bình thường thì xác suất thành công chỉ có một nửa. Từ trước đến nay, luyện chế Thiên Ly Đan đều phải dùng Thiên Địa Dong Lô...
Vương Lâm nhíu mày, liếc nhìn Lý Mộ Uyển một cái, trầm mặc một lúc rồi đi ra khỏi động phủ.
Lý Mộ Uyển thầm than trong lòng. Nàng không hề muốn lừa gạt. Trước đây, nếu nói thật rất có thể đối phương sẽ không tin mình. Nhưng giờ đây, bản mệnh tinh huyết đã giao cho hắn, chuyện xác suất thành đan này không thể không nói. Nếu không, sau này xuất hiện biến cố nào đó, chỉ sợ đối phương lại nổi giận với nàng.
Sau khi ra khỏi động phủ, Vương Lâm xác định phương hướng một chút. Rồi nhìn về phía Tu Ma hải tiếp giáp đại lục Triệu quốc, ánh mắt lóe lên tinh quang. Hắn thì thào lẩm bẩm: – Đằng Hóa Nguyên! Ta sẽ nhanh chóng kết đan. Đợi đến ngày ta kết đan, nhất định sẽ trở về Triệu quốc, huyết tẩy Đằng Gia thành của ngươi. Ngươi chớ chết sớm đấy. Hãy cố sống mà chờ ta trở về...
Hàn ý trong mắt hắn dần dần biến mất. Hắn khẽ đạp một cái, sử dụng Thổ Độn thuật, nhanh chóng lao về phía trước. Mục đích ra ngoài của hắn là tìm kiếm xương cốt linh thú. Theo lời Lý Mộ Uyển, Cửu Ly Thi Cốt Trận cần có thêm thú cốt mới có thể phát huy uy lực tối đa. Vương Lâm biết thời điểm mình bế quan đột phá Kết Đan kỳ sắp đến. Ở một nơi luôn rình rập nguy hiểm như Tu Ma hải, phải có được một động phủ an toàn mới có thể đảm bảo không xảy ra bất trắc.
Mặt khác, Vương Lâm học được luyện khí thuật của Chiến Thần Điện, nên cũng muốn dùng đầu lâu linh thú để chế tạo một Phiên Ưng Lô. Cả hai lý do đó khiến hắn bắt buộc phải đi tìm thú cốt. Theo như những gì ghi trên địa đồ về Tu Ma hải, trong làn sương mù này có không ít linh thú. Ngoài ra còn có một số Tử Vong Chi Địa, nơi lưu giữ xương cốt linh thú phân bố dưới đáy biển.
Chỉ có điều, ở những nơi đó, thú cốt thường bị người ta đào đi. Vì vậy, trên đường đi, Vương Lâm không thấy bất kỳ chút xương cốt nào. Hơn nữa, sương mù dưới đáy Tu Ma hải hết sức nồng đậm. Thị giác gần như vô dụng, chỉ có thể dùng thần thức để quan sát.
Trong lúc đang hành tẩu, nét mặt Vương Lâm chợt biến đổi. Hắn lập tức lùi lại vài bước. Chỉ thấy một đạo kiếm quang ảm đạm, loạng choạng xuyên qua vị trí hắn vừa đứng.
Tu vi của Vương Lâm đã đạt Trúc Cơ đại viên mãn, tiến đến cảnh giới giả đan. Trên thanh phi kiếm kia có một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Nét mặt hắn đen kịt, hơi thở dồn dập, chứng tỏ đã trúng kịch độc, khiến linh lực trong cơ thể rối loạn, điều khiển phi kiếm vô cùng khó khăn.
Kiếm quang kia vừa bay qua, lại có một đạo cầu vồng phóng tới, truy đuổi theo sau.
Nét mặt Vương Lâm có chút cổ quái. Kẻ truy đuổi tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia không ngờ lại là một thanh niên mới đạt đến tầng thứ mười lăm của Ngưng Khí kỳ, với khuôn mặt trắng như ngọc. Đôi mắt hắn dài và hẹp, trông có vẻ tà dị.
Trong tay thanh niên đó cầm một đoạn thú cốt màu đen. Hắn vừa đuổi theo vừa thổi vào đoạn thú cốt. Sau mỗi lần thổi, trên đoạn thú cốt lại bay ra một tia khói đen. Làn khói đó vừa xuất hiện liền biến thành một sợi tơ, nhanh chóng đuổi kịp tu sĩ Trúc Cơ kỳ phía trước rồi chui vào trong cơ thể hắn.
– Sư huynh! Ngươi chạy trốn cũng nhanh đấy. Sư đệ ta muốn xem trong thân thể một người mang đủ mười sáu loại kịch độc có thể chạy được bao xa. – Thanh niên tà dị đó lại tiếp tục thổi một hơi vào đoạn thú cốt, rồi nói tiếp:
– Sư huynh! Mười sáu loại kịch độc này, tiểu đệ phải mất rất lâu mới có thể chuẩn bị đầy đủ. Nếu không, với tu vi Trúc Cơ kỳ của ngươi, sư đệ làm sao có thể ra tay được. Bây giờ thì ngươi có chạy cũng không thoát nổi đâu.
Trung niên nhân phía trước cắn chặt răng, im lặng không nói, tiếp tục đạp phi kiếm, loạng choạng bay về phía trước.
– Sư huynh! Ngươi cũng đã lớn tuổi rồi. Chẳng bằng thành toàn cho sư đệ, để ta đoạt cơ duyên đi. – Thanh niên tà dị sốt ruột nói, khoảng cách lại rút ngắn hơn so với trung niên nhân một chút.
Vương Lâm hứng thú nhìn đoạn thú cốt trong tay thanh niên. Hắn lặng lẽ bám theo sau.
Trung niên nhân đang chạy trối chết phía trước, sau khi nghe lời thanh niên nói vậy, cũng chẳng quay đầu lại, mở miệng mắng: – Tang Mộc Nhai! Ngươi đúng là đồ vong ân bội nghĩa. Năm đó nếu không có ta cầu khẩn thay, làm sao sư phụ lại nhận ngươi làm đồ đệ? Ngươi làm chuyện độc ác với đồng môn không sợ sư phụ biết sao?
Thanh niên tà dị cười rộ lên, nói: – Sư phụ? Hắc hắc! Sư huynh ơi! Chuyện này nếu không phải có sự đồng ý của sư phụ, làm sao ta dám dùng độc cốt đánh lén ngươi?
Thân thể trung niên nhân run lên, phun ra một búng máu đen, rơi từ trên phi kiếm xuống. Thanh niên tà dị hừ một tiếng, bay tới cách trung niên nhân ba trượng. Hắn khống chế phi kiếm xuyên thấu thân thể đối phương. Sau khi xác định đối phương đã chết, hắn mới nhấc thi thể lên, xoay người rời đi.
Đột nhiên hắn chợt dừng lại, nhìn chằm chằm vào một bóng người đang đứng phía trước. Mồ hôi toát ra trên trán. Trong lúc truy sát sư huynh, thần thức của hắn tản ra không hề phát hiện bất kỳ ai khác. Nhưng lúc này, đối phương lại xuất hiện ngay trước mặt hắn, hiển nhiên là tu vi hoàn toàn vượt xa hắn.
Hắn vội buông cái xác xuống, ôm quyền. Khuôn mặt tà dị biến thành đôn hậu, cung kính nói: – Vãn bối là Tang Mộc Nhai, đệ tử Đấu Tà phái, tham kiến tiền bối. Không biết tiền bối ngăn cản vãn bối có điều gì sai khiến? Vãn bối xin làm theo hết sức.
Vương Lâm từ từ bước ra khỏi đám sương mù, liếc nhìn đối phương một cái.
Trước ánh mắt của Vương Lâm, vẻ đôn hậu của thanh niên chợt biến mất, thay vào đó là cảm giác sởn gai ốc. Hắn như bị đối phương nhìn thấu nội tâm, trong lòng nhất thời hoảng sợ.
Cảm giác đó chỉ khi đối mặt với sư phụ hắn mới có. Nhưng sư phụ hắn đã đạt đến Trúc Cơ đại viên mãn, nửa bước bước vào cảnh giới Kết Đan kỳ. Chẳng lẽ, người trước mặt có tuổi không khác mình là bao mà đã đạt đến cảnh giới giả đan...
Trong lòng thanh niên càng thêm run rẩy, thái độ lại càng thêm phần cung kính.
– Đưa thú cốt của ngươi cho ta. – Giọng nói Vương Lâm hết sức lạnh lùng.
Vương Lâm càng làm như vậy, trong lòng Tang Mộc Nhai lại càng thêm bối rối. Từ nhỏ, hắn đã lớn lên trong Tu Ma hải, nhiễm phải tính cách của người tu ma. Mặc dù bây giờ tu vi không cao, nhưng cũng luyện được một cặp Song Ma Chi Nhãn. Hắn biết đám đại ma có tu vi cao thâm thường là loại lãnh khốc vô tình. Sự lãnh khốc đó trước đây hắn đã thấy rất nhiều, nhưng đa phần chỉ là sự bắt chước mà thôi. Nhưng sự lạnh lùng của vị tiền bối trước mắt lại khiến linh hồn hắn lạnh buốt. Nhất là ánh mắt của đối phương càng khiến hắn rùng mình.
Hắn vội vàng ném đoạn thú cốt trong tay ra, không hề dám có ý định phản kháng.
Bản dịch Việt ngữ này được sáng tạo dành riêng cho độc giả tại truyen.free.