[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1443: Tu sĩ hư hỏa !!
Hơn hai mươi đài cao, tựa như được một sức mạnh vô hình nào đó kéo đi, lướt nhanh về phía trước trong màn sương mù dày đặc với một tốc độ khó lòng lý giải. Tốc độ phi hành của chúng không hề thua kém khi một tu sĩ Thiên Nhân Suy Kiếp vận hết toàn lực.
Sự di chuyển kỳ dị của những đài cao này đã để lại vô vàn dấu vết thần bí, khó lòng nhận ra trên vùng đất cổ mộ. Vương Lâm đứng trên đài cao, đón luồng gió lướt qua với tốc độ cực nhanh, mái tóc theo đó bay phần phật.
Màn sương tựa như những sợi tơ lướt nhanh qua thân thể hắn, hai mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm ngâm. Kể từ khi đặt chân vào vùng đất cổ mộ này, hắn vẫn không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh.
Tất cả mọi thứ ở đây đều vô cùng quỷ dị, Vương Lâm không muốn hành động sơ suất khi chưa nắm rõ tình hình. Hắn muốn xem rốt cuộc những đài cao này sẽ đưa mình tới nơi nào.
Còn biển sương mù phía dưới, vô biên vô hạn, không biết sâu tới mức nào, nhưng khi đài cao lướt nhanh đi, Vương Lâm mơ hồ cảm thấy như có một đôi mắt đang dõi theo tất cả tu sĩ bị bao phủ bên trong đó.
- Số lượng người tiến vào cổ mộ này chắc chắn không ít, nhưng đã bị tách ra. Có lẽ những người khác cũng giống chúng ta, đang đứng trên những đài cao này và bị đưa đi...
Trong lúc trầm ngâm, thời gian chậm rãi trôi, đất trời dường như tràn ngập tiếng than khóc nức nở phát ra từ những đài cao đang lướt nhanh, không biết chúng đã đi được bao xa...
Mấy canh giờ sau, ánh mắt Vương Lâm đột nhiên dừng lại khi nhìn về phía trước. Phía trước tuy vẫn còn sương mù, nhưng màn sương này có chút vặn vẹo. Hắn chưa kịp nhìn kỹ, những đài cao đã ầm ầm lao vào bên trong đám sương mù kỳ dị đó.
Đất trời phía trước đột ngột thay đổi, từng tràng kinh hô bất chợt vang lên từ miệng các tu sĩ đang chấn động tâm thần. Không ngờ, vị trí của hai mươi lăm người Vương Lâm xuất hiện lại là một nơi dường như đã bị phong ấn từ rất lâu trong cổ mộ này, vô số năm qua chưa từng có ai đặt chân đến!
Phạm vi nơi đây ước chừng hơn mười vạn trượng, bốn phía rìa ngoài đều là những vùng không gian bị xé rách vặn vẹo, tạo thành một nhà tù khổng lồ, giam giữ hoàn toàn nơi này.
Những đài cao của nhóm Vương Lâm bay ra từ bên trong một khe hở không gian, đất trời hiện ra trước mắt hắn chỉ có một màu đỏ bao phủ! Bầu trời của vùng đất phong ấn này là màu đỏ, mặt đất không phải là sương mù mà là đất đá thật sự, trên đó những con sông nhỏ nước sông đều đỏ như máu!
Từng trận mùi máu tanh không ngừng tỏa ra.
Tại trung tâm mặt đất này có một thân ảnh cực kỳ lớn. Đó là một Cổ Thần cao chừng mấy ngàn trượng! Hắn đang quỳ ở đó, thần sắc dữ tợn, trên mi tâm có một cái lỗ lớn, máu như suối không ngừng chảy từ mắt hắn xuống, nhỏ giọt trên mặt đất.
Đầu gối của hắn đã vỡ nát, có thể nhìn thấy những khớp xương đen kịt bên trong, hiển nhiên không biết từ bao nhiêu năm trước, hắn không muốn quỳ, nhưng đã bị người ta đánh nát đầu gối, buộc phải quỳ!
Hắn quỳ gối, khom lưng, trên lưng không ngờ lại cõng một khối đài cao đã vỡ rộng ngàn trượng. Khối đài cao đã vỡ nát này toàn bộ đỏ như máu, vô số sương máu vẫn còn vờn quanh, khiến người ta không thể nhìn rõ bên trong. Nhưng mơ hồ có một cấm chế bạo ngược lóe ra từ đám sương máu, tựa như dùng để phong ấn thứ gì đó.
Xa hơn về phía bên phải Cổ Thần, còn có một thân ảnh cao chừng bốn trăm trượng quỳ ở đó, thân ảnh này có một chiếc sừng trên đỉnh đầu, thần sắc dữ tợn, mắt trái còn lưu lại vẻ điên cuồng và không cam lòng, mắt phải trống rỗng, đã bị người ta móc mất, máu tươi vẫn đang rỉ ra từ hốc mắt.
Bên trái Cổ Thần là một Cổ Yêu cao ba trăm trượng cũng đang quỳ xuống, mắt trái trống rỗng, mắt phải còn sót lại sự sợ hãi nồng đậm.
Cổ Thần cõng khối đá, Cổ Yêu và Cổ Ma quỳ ở hai bên, như thể đang bái lạy khối đá đã vỡ nát kia. Cảnh tượng quỷ dị này khiến lòng người rung động sâu sắc. Nhưng điều thực sự khiến các tu sĩ kia kinh hô lại là trên mặt đất này, ngoài những dòng sông máu, còn có chi chít những thân ảnh đang ngẩng đầu, dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào những vị khách không mời vừa đột ngột xuất hiện ở vùng đất phong ấn này.
Không dưới mấy vạn mãnh thú hình người đã tràn ngập khắp vùng đất phong ấn này, trong số đó không ít con đang uống nước từ những dòng sông đỏ như máu, một phần khác đang đánh nhau. Nhưng ngay khi nhóm Vương Lâm xuất hiện, tất cả đều ngẩng đầu lên.
Sau một khoảnh khắc tĩnh mịch, những con mãnh thú trên mặt đất lập tức phát ra những tiếng gầm rống kinh thiên động địa. Mấy vạn mãnh thú đồng thời gào lên, tạo thành một làn sóng gào thét trực tiếp quét ngang qua những người đang lơ lửng trên không!
Một vài tu sĩ tu vi không cao, vốn đã bị thương do tiếng ầm ầm trước đó, lại bị làn sóng âm thanh này tấn công vào cơ thể, phun ra máu tươi. Thậm chí có hai người thân thể trực tiếp bị hất văng, rơi thẳng xuống phía dưới.
Họ chưa kịp giãy dụa đã bị gần một ngàn con mãnh thú lao tới xé xác, hóa thành một đống thịt tan tành.
Mãnh thú trên mặt đất điên cuồng nhảy lên, xông thẳng về phía mọi người. Nhưng sau khi đã trải qua trận chiến với mấy ngàn quái thú trước đó, các tu sĩ này đã biết được lợi ích của những mãnh thú này. Giờ phút này, mặc dù bị số lượng khổng lồ làm cho chấn động, nhưng họ cũng không quá sợ hãi, ầm ầm tản ra, lao thẳng xuống đám mãnh thú bên dưới.
- Nuốt chửng được toàn bộ mãnh thú này, thương thế của ta sẽ có thể khôi phục hoàn toàn!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hắn liếm môi rồi bước về phía trước. Ngay khi hắn vừa cất bước, phía trước đã có hơn mười tu sĩ nhanh hơn hắn một bước.
Cả đám tu sĩ này ánh mắt đều lóe lên, ai nấy đều đã quyết định chủ ý, lần này tuyệt đối không thể để Vương Lâm độc chiếm toàn bộ. Những mãnh thú này tuy hung ác, nhưng nếu hấp thụ được sức sống của chúng, cũng đủ khiến người ta tim đập thình thịch vì tham lam.
- Nếu tu sĩ áo trắng kia lại cướp mất, ta thề sẽ liên thủ giết hắn! Cho hắn biết hậu quả!
Đặc biệt là những tu sĩ lúc trước cướp đoạt đài cao thành công, đều là những kẻ lòng dạ độc ác, giờ phút này nhìn nhau đều có sự ăn ý ngầm.
- Đạo hữu tóc bạc kia, mãnh thú nơi đây ngươi không thể giết quá mười con, nếu không, lão gia sẽ trở mặt, diệt hồn luyện thần ngươi!
Vị tu sĩ thân thể to béo, mặc áo như viên ngoại, vung bàn tính trong tay lên, cười tủm tỉm nói.
- Nếu giết quá một con, hôm nay ngươi sẽ phải chết ở chỗ này! Không ai có thể cứu được ngươi!
Vị tu sĩ áo đen, thân thể gầy đét, từ đầu đến cuối vẫn nhắm hai mắt, giờ phút này trong lúc tiến lên đã lạnh lùng mở miệng.
- Đạo hữu tuy tu vi bất phàm, nhưng nếu chọc giận bọn ta, thì hãy tự động rút khỏi nhóm, tự lo sống chết. Nếu ngươi không tự biến, bổn tọa sẽ khiến thi thể ngươi biến mất!
Nam tử áo tím, sau lưng có con cá hung ác biến ảo, trong mắt lóe lên sát khí, trong lúc cất bước đã hừ lạnh nói.
- Đạo hữu vừa rồi quá mức lỗ mãng, tạo hóa ở đây ai cũng có thể có được. Nếu quá mức tham lam, ngay cả lão bà cũng thấy chướng mắt. Nếu ngươi vẫn còn tham lam, lão bà sẽ tự tay giết ngươi. Cho dù tu vi của ngươi có cao đến đâu, nếu không biết nghe lời, cũng là muốn chết!
Lão bà mặc lục bào, mặt đầy mụn, cất tiếng nói.
- Tu vi dù cao, nhưng làm việc không đúng mực, lãng phí tu vi, vứt bỏ tính mạng, cũng là ngu dốt đến cực điểm... Đáng tiếc, đáng tiếc thay! Trong thiên hạ không ngờ lại có kẻ tham lam ngu xuẩn đến thế này, ngươi tưởng mình là cao thủ Bước thứ ba ư!
Tu sĩ trung niên tay trái cầm bầu rượu, lắc đầu uống cạn rồi lao thẳng xuống đám mãnh thú phía dưới.
Từng câu từng chữ đều lộ sát khí, hiển nhiên việc Vương Lâm nuốt chửng hơn phân nửa đám mãnh thú vừa rồi đã khiến các đại tu sĩ bất mãn tột độ. Ngoài những người vừa cất tiếng, các tu sĩ còn lại trong mắt cũng đều lộ sát khí, đã có kẻ quyết định ra tay giết người.
Thiếu nữ của Phong Diệt Tộc vẫn chưa rời khỏi đài cao, trong mắt lộ vẻ vui mừng, nhưng vừa nghĩ đến sự đáng sợ của Vương Lâm, sắc mặt vui mừng không khỏi tắt ngúm.
Tiếng nói của mọi người truyền đến, Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, trong mắt lóe lên hàn quang, mắt trái mơ hồ có hư hỏa thiêu đốt. Trong tiếng hừ lạnh, hắn chẳng những không lùi bước, mà còn tăng tốc độ, từng bước vượt qua khoảng cách vô tận, lấy tu vi cường hãn, tựa như một luồng lưu tinh ầm ầm lao đi, vượt qua những tu sĩ phía trước, xông thẳng vào đám mãnh thú đang xông tới từ dưới mặt đất.
- Thật to gan!! - Ngươi dám!! - Cuồng vọng đến cực điểm. Ngươi muốn chết ư!
Hành động của Vương Lâm hoàn toàn chọc giận mọi người, sát khí ầm ầm nổi lên, đã có kẻ bấm quyết thi triển thần thông. Nhưng lúc này, chỉ thấy Vương Lâm đột nhiên tiếp cận trong tiếng gào thét của mấy vạn mãnh thú. Hắn không hề thi triển bất kỳ thần thông nào, chỉ vung tay phải về phía trước, đất trời ầm ầm chấn động!
Những con mãnh thú vừa lao lên không trung đột nhiên hét lên thảm thiết, bên trong cơ thể chúng bất chợt có một ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt, hai mắt lập tức tràn ngập vẻ sợ hãi, thân thể giãy giụa, tiếng kêu càng thêm thảm thiết.
Trong nh��y mắt Vương Lâm vung tay, gần một ngàn con mãnh thú trong tiếng ầm ầm đã bị hư hỏa sinh ra bên trong cơ thể đốt cháy toàn thân, hóa thành một đám cầu lửa, toàn bộ đều tử vong!
Từng luồng sức sống màu trắng bay ra, chui thẳng vào cơ thể Vương Lâm!
Bên trong cơ thể những mãnh thú vừa tử vong, hư hỏa đột nhiên ầm ầm tràn ra, điên cuồng khuếch tán về bốn phía. Càng có nhiều mãnh thú khác trong cơ thể đồng thời bộc phát hư hỏa, bị thiêu đốt, sức nóng ngợp trời tràn ngập cả đất trời.
Tiếng nổ vang lên không ngừng, những mãnh thú kia bị thiêu đốt một cách cực kỳ quỷ dị, không ngừng biến thành cầu lửa rồi hóa thành bụi đen. Từng luồng sức sống màu trắng tràn ngập cả đất trời, điên cuồng chui vào cơ thể Vương Lâm, bị hắn hấp thụ.
Ngọn lửa bùng lên, trong lúc khuếch tán, mấy vạn mãnh thú lập tức có hơn phân nửa trong tiếng kêu gào thảm thiết đã hóa thành một phần của biển lửa... Vương Lâm không hề dừng lại, sức sống vô tận kia được nguyên thần của hắn hấp thụ mạnh mẽ, thương thế của hắn khôi phục với một tốc độ không thể nào tưởng tượng nổi.
Một ngàn, ba ngàn, tám ngàn, mười vạn... một lượng lớn sức sống màu trắng dường như tràn ngập thân ảnh Vương Lâm. Dường như trong nháy mắt này, bên trong cơ thể của toàn bộ mãnh thú nơi đây đều có hư hỏa bốc lên hừng hực!
Theo dòng sức sống chảy vào, thương thế của Vương Lâm trong khoảnh khắc đã khôi phục hoàn toàn!
Trong tiếng gầm vang, toàn bộ mãnh thú đều đã tử vong!
Còn một số hư hỏa, sau khi hủy diệt những con mãnh thú, từ bốn phương tám hướng lao thẳng tới gần Vương Lâm, cuối cùng toàn bộ chui vào mắt trái của hắn.
Vô cùng đơn giản, vô cùng kinh người!
- Ai muốn giết ta?
Vương Lâm xoay người, ánh mắt lạnh lùng đảo qua những tu sĩ đang trợn mắt há hốc miệng ở phía sau. Trong mắt trái của hắn, một ngọn hư hỏa chín màu bùng lên.
- Tu sĩ Hư Hỏa! - Không ngờ lại là Tu sĩ Hư Hỏa! Sao có thể như vậy! - Nghe đồn mấy vạn năm mới khó khăn lắm mới có một Tu sĩ Hư Hỏa xuất hiện. Hắn, hắn không ngờ lại là Tu sĩ Hư Hỏa. Chỉ một cái vung tay, mấy vạn mãnh thú đã bị hư hỏa thiêu chết, tu vi bậc này... ta... ta vừa rồi còn muốn giết hắn...
Tu sĩ Hư Hỏa trong lời đồn, với ngọn lửa đặc biệt thể hiện tại vùng đất phong ấn này, cả đám tu sĩ kia nhìn thấy, tất cả mọi người trong tâm thần lập tức dậy lên một cơn sóng ngợp trời!
Ngay cả khi ánh mắt Vương Lâm đảo qua, mọi người đều bất giác nhanh chóng lùi về phía sau hơn mười trượng, cả đám thần sắc hoảng loạn, ánh mắt lộ vẻ rung động tột độ. Đặc biệt là mấy kẻ vừa mới nói những lời ngông cuồng, vẻ mặt lập tức không còn chút máu!
Ngay cả nữ tử áo trắng từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh kia, trong khoảnh khắc này ánh mắt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ, có một tia sáng kỳ dị lóe lên.
Thình thịch, thình thịch. Bốn phía yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy những tiếng tim đập dồn dập từ trong cơ thể mọi người vang lên.
Lời văn này, chỉ riêng truyen.free mới có thể trọn vẹn truyền tải.