Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 152: Sát phạt huyết lộ

Bản mệnh tinh huyết màu vàng từ mi tâm Thượng Quan Mặc bắn ra, lan tỏa một vầng sáng dịu nhẹ. Vương Lâm bình thản nhìn Thượng Quan Mặc, khẽ vẫy tay phải. Giọt bản mệnh tinh huyết liền bay thẳng vào lòng bàn tay hắn.

Vương Lâm chẳng chút chần chừ nuốt thẳng vào miệng. Bản mệnh tinh huyết nhanh chóng đi vào thức hải của hắn, bị Cực cảnh thần thức bao phủ. Kể từ giờ phút này, hắn chỉ cần khẽ niệm chú, Thượng Quan Mặc sẽ chết ngay lập tức.

Tương tự như vậy, nếu Vương Lâm chết, đối phương cũng khó thoát khỏi cái chết.

Thật ra, bản mệnh tinh huyết không khác gì cấm chế. Chỉ là cấm chế có tác dụng trực tiếp hơn mà thôi. Thức hải của con người trông có vẻ kiên cố, nhưng thực chất lại vô cùng yếu ớt. Nếu nuốt quá nhiều bản mệnh tinh huyết, rất có thể sẽ khiến thức hải hỗn loạn, dẫn đến những hậu quả khủng khiếp khôn lường.

Do đó, bản mệnh tinh huyết có những hạn chế nhất định, khiến phần lớn tu sĩ không thể vì thế mà hân hoan. Có đến hàng nghìn loại cấm chế có thể đạt được hiệu quả tương tự như bản mệnh tinh huyết.

Ngoài ra, còn một điểm nữa là bản mệnh tinh huyết phải do tu sĩ cam tâm tình nguyện xuất ra. Nếu dùng sức mạnh cưỡng ép, trừ phi người đó sở hữu đại thần thông. Nếu không, cho dù có muốn cũng chẳng thể nào lấy được nó.

Thượng Quan Mặc cũng bất đắc dĩ vô cùng, hắn biết đối phương sẽ không dễ dàng bỏ qua. Thậm chí, đối phương còn có thể đặt một số Cấm chế lợi hại lên cơ thể hắn. Thế nên, ngay từ khi hắn khẩn cầu đối phương thu nhận làm đệ tử, hắn đã chuẩn bị tâm lý rồi. Việc bái sư này thực chất chỉ là cái cớ để hắn tìm đường thoát thân mà thôi.

Nhưng hắn không ngờ đối phương chẳng hề động lòng. Rơi vào đường cùng, để bảo toàn tính mạng, hắn mới chủ động hiến tế bản mệnh tinh huyết. Đợi sau khi đối phương thu nhận, nỗi hoang mang trong lòng hắn mới vơi đi phần nào.

Vương Lâm lạnh lùng nhìn y, quay người rời đi, nói với Mộc Nam:

- Tiếp tục dẫn đường.

Kể từ khi Vương Lâm giết chết Trưởng lão Đấu Tà phái, trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, không thể mềm lòng. Nếu giết một tên đệ tử bình thường của Đấu Tà phái thì cũng dễ giải quyết, nhưng giết trưởng lão thì chắc chắn đối phương sẽ truy cứu đến cùng. Giờ đây Vương Lâm đã không còn là thiếu niên thôn dã, mộc mạc, chất phác như xưa nữa. Bất luận là tâm tính hay phương thức hành xử, hắn đều lão luyện hơn xưa rất nhiều.

Năm đó, việc giết chết Đằng Lệ đã dẫn đến một loạt chuyện không hay. Vì vậy, từ đó Vương Lâm hạ quyết tâm, nếu đã giết một người, để loại bỏ hậu họa, có giết thêm mười người nữa cũng chẳng sao. Chính vì lẽ đó, hắn mới quyết định tận diệt Đấu Tà phái.

Chỉ khi diệt trừ Đấu Tà phái mới có thể ngăn chặn được những hậu họa sau này.

Nghĩ vậy, Vương Lâm kéo Lý Mộ Uyển, thân hình vụt bay lên. Đồng thời, Dẫn Lực thuật hóa thành hai cánh tay khổng lồ tóm lấy Mộc Nam, Mộc Bắc, bay về phía trước.

Sắc mặt hai huynh đệ tái mét, nhưng chẳng dám than vãn nửa lời. Bọn họ vội vàng ổn định thân hình, cúi đầu đi trước dẫn đường.

Về phần Thượng Quan Mặc… Lúc này, y mới lau mồ hôi trán, bám sát theo sau. Y cảm thấy chua xót trong lòng, nhưng không dám biểu lộ ra mặt. Sợ vị sát tinh kia lại nổi sát tâm.

"Tử chú thuật… nhất định là hắn đã thi triển Tử chú thuật. Kẻ nào có thể luyện được loại công pháp độc ác như thế này chắc chắn không phải người bình thường." - Thượng Quan Mặc thầm nghĩ trong lòng, thỉnh thoảng lại lén nhìn Vương Lâm.

Trong lòng Lý Mộ Uyển dâng lên một cảm giác khó tả. Nàng ngẩng đầu nhìn Vương Lâm. Ngay cả trong mơ, nàng cũng không ngờ đối phương quả nhiên đã đạt đến Kết Đan kỳ. Hơn nữa, tất cả những việc xảy ra trên đường đều ứng nghiệm với lời hắn nói trước khi rời khỏi động.

"Dưới Nguyên Anh kỳ, không có địch thủ."

Nghĩ lại cuộc sống ở Tu Ma Hải mấy năm qua, Lý Mộ Uyển có cảm giác như một giấc mơ. Tất cả những điều đó khác xa với cuộc sống trước đây của nàng.

Trước kia Lý Mộ Uyển nếu không thổ nạp thì cũng luyện đan dược, hiếm khi mới ra ngoài một lần. Mà mỗi khi ra ngoài, ca ca của nàng cũng luôn đi cùng. Có ca ca bảo vệ, gần như không có nguy hiểm nào xảy ra.

Thêm vào đó, nàng là người có thiên tư thông minh. Đặc biệt trong luyện đan và trận pháp, nàng quả là một thiên tài. Nàng được các trưởng bối Lạc Hà môn yêu mến. Trong môn phái cũng không ít người theo đuổi nàng. Chỉ có điều, những người đó chẳng thể khiến nàng động lòng.

Lần đầu tiên gặp Vương Lâm, nàng đã coi thường hắn, suýt chút nữa thì mắc phải sai lầm lớn. Bây giờ nghĩ lại, nếu khi đó đánh nhau với hắn, cho dù là ca ca nàng cũng không phải đối thủ của Vương Lâm. Nàng biết giờ đây, kết cục duy nhất của những kẻ đối địch sẽ là bị diệt sạch. Thậm chí, ngay cả một người có dung nhan xinh đẹp như nàng cũng chẳng khiến đối phương mảy may thương hại.

"Hắn là một kẻ vô tình…" Lý Mộ Uyển nhìn Vương Lâm, trong lòng khẽ thở dài. Mấy năm nay, nàng hoàn toàn tin tưởng đối phương sẽ không có những ý nghĩ hạ lưu đối với mình. Bởi trong mắt hắn, nàng chẳng qua chỉ là một lò luyện đan di động mà thôi.

Trong lòng Lý Mộ Uyển dâng lên sự chua xót, cảm giác này càng lúc càng tăng, cuối cùng lan tỏa khắp thân thể. Vương Lâm trong lúc phi hành cấp tốc, cau mày nhìn Lý Mộ Uyển, lạnh lùng nói:

- Cô không cần quá lo lắng. Đợi sau khi ta giải quyết xong chuyện này sẽ đưa ngươi tới Hỏa Phần minh.

Sắc mặt Lý Mộ Uyển càng thêm tái nhợt. Nàng khẽ cắn môi, xoa trán một cái.

Hai người cùng chìm vào im lặng. Bỗng nhiên, hai huynh đệ Mộc Nam, Mộc Bắc đang đi phía trước chợt dừng lại. Sắc mặt bọn họ biến đổi khó lường. Từ trong màn sương mù, hàng trăm tu sĩ hiện ra trước mặt bọn họ. Tất cả đều chăm chú nhìn vào chữ "Tru" đỏ như máu trên đỉnh đầu Vương Lâm. Ánh mắt bọn họ không thể che giấu sự thèm muốn. Chỉ có điều, trong ánh mắt thèm muốn đó lại ẩn chứa một chút e ngại. Vương Lâm đưa mắt lạnh lùng nhìn xung quanh, bình thản nói:

- Đi tiếp đi! Ai dám cản, giết.

Thượng Quan Mặc vội vàng đáp lời. Trong lòng y thầm nghĩ, cơ hội đã đến. Lần này nhất định phải thể hiện thật tốt. Nghĩ đến đó, y liền lao tới, đứng bên cạnh Mộc Nam, Mộc Bắc, cười sằng sặc nói:

- Bọn tiểu tốt Trúc Cơ kỳ. Các ngươi nghe thấy rồi đó, ai dám ngăn cản, chết.

Tất cả tu sĩ đều tránh sang một bên, nhường đường cho nhóm người đi qua. Những tên tu sĩ đó vốn không định động thủ, mà chỉ muốn xem người bị "Vạn Ma Bách Nhật Tru Sát Lệnh" truy nã rốt cuộc ra sao.

Đặc biệt là ở phía sau, Vương Lâm dùng long cân trói mười thi thể, càng khiến người ta rợn tóc gáy, cho dù có muốn động thủ cũng phải do dự một phen.

Chỉ có điều, tin tức về Tru Sát Lệnh lan truyền quá nhanh, phàm là người trong giới tu chân, hầu như không ai là không biết chuyện này. Người người đổ xô ra dò la thông tin. Dần dần, số lượng tu sĩ bay lượn trong không trung càng lúc càng nhiều.

Trên đường đi, nhóm người Vương Lâm gặp rất nhiều tu sĩ. Do số lượng tu sĩ quá đông, tốc độ khó tránh khỏi bị chậm lại. Vương Lâm thấy bực mình, hừ lạnh một tiếng. Nhìn thấy ánh mắt thèm muốn của đám tu sĩ, sát tâm trong hắn dần nổi lên.

Hơn nữa, còn có rất nhiều tu sĩ đi theo phía sau. Ánh mắt bọn họ chẳng hề có chút thiện ý nào.

Mộc Nam và Mộc Bắc trong lòng có chút sợ hãi. Tuy hai người đều là tu sĩ Kết Đan kỳ, nhưng trên đường gặp không ít tu sĩ có tu vi cao hơn, thậm chí có những người chỉ nghe danh chứ chưa hề gặp mặt cũng lần lượt xuất hiện. Bọn chúng đều bám riết theo sau.

Điều này khiến hai người kinh hãi. Chẳng nói đến bọn họ, ngay cả Thượng Quan Mặc cũng không khỏi kinh sợ. Y thầm nhủ: nếu cứ tiếp tục thế này, sẽ khiến tu sĩ trong ngoài Nam Đấu thành chú ý, đến lúc đó khó mà nói được liệu có tu sĩ Nguyên Anh kỳ xuất hiện hay không.

Trong lòng y cảm thấy lo lắng, thầm nghĩ tại sao sát tinh kia vẫn chưa ra tay. Nếu là y, y đã sớm ra tay từ lâu rồi. Chỉ có thể dùng sự ác độc để uy hiếp mới có thể phá giải được tình hình này. Nếu không, khi đám tu sĩ kéo đến càng lúc càng đông, sẽ gặp rất nhiều phiền toái.

Bốn bề đều là tu sĩ. Lý Mộ Uyển có chút sợ hãi, nhưng sau khi nhìn Vương Lâm, nàng lại cảm thấy yên lòng. Sự lạnh lùng trong ánh mắt Vương Lâm càng lúc càng nhiều. Cuối cùng, hắn đột nhiên dừng bước, nhìn những người xung quanh, miệng nở một nụ cười lạnh lùng, âm thanh vọng ra bốn phía:

- Trong ba hơi thở, nếu người nào vẫn còn ở lại đây. Chết!

Nói xong, hắn nhắm mắt lại. Sau một nhịp hô hấp, Vương Lâm mở mắt. Một tia chớp đỏ thoáng hiện trong mắt, cùng lúc đó, hắn buông tay Lý Mộ Uyển, chuyển thành ôm eo nàng. Không kịp cảm nhận sự mềm mại nơi tay, thân mình hắn đã phóng về phía sau như một tia chớp.

Cực cảnh thần thức điên cuồng tỏa ra. Một đạo tinh quang từ trong miệng hắn bay vút ra. Nó lóe lên vài lần rồi biến mất. Đây là lần đầu tiên, Vương Lâm ra tay chém giết trên phạm vi rộng lớn như vậy.

Trong phạm vi của Cực cảnh thần thức, việc giết những tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng tựa như giết những con kiến mà thôi. Từng tiếng kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết vang lên. Tất cả những tên còn lại lộ rõ vẻ kinh hãi, đều lùi ra phía sau.

Dần dần, phần lớn tu sĩ đều dốc toàn lực, nhanh chóng đào tẩu. Tuy nhiên, cũng chẳng chạy được bao xa. Mới được một đoạn, bọn họ liền gặp phải một tia sáng lóe lên. Ngay lập tức, đầu người vỡ toác làm đôi, máu tươi văng tung tóe mà chết.

Sắc mặt Vương Lâm lạnh lùng, lộ rõ vẻ vô tình. Nơi hắn đi qua, đám tu sĩ đều thất khiếu chảy máu mà chết. Mỗi thi thể từ trên không trung rơi xuống đều được long cân phía sau hắn vươn ra trói lại.

Tốc độ Vương Lâm không hề giảm sút, thân thể di chuyển càng lúc càng nhanh. Hắn chuyên chọn những tu sĩ Kết Đan kỳ để ra tay. Còn đám Trúc Cơ kỳ thì chỉ bị tai bay vạ gió mà thôi.

Lúc này, phàm là những tu sĩ bao quanh Vương Lâm, trong lòng đã sớm không còn sự thèm muốn. Trong lòng họ chỉ còn lại một nỗi sợ hãi khủng khiếp. Chữ “Tru” trên đỉnh đầu Vương Lâm, sau mỗi lần giết thêm một người lại đậm thêm mấy phần. Cuối cùng, nó như ngọn đèn sáng rực trong đêm khiến người ta nhìn thấy mà kinh hãi. Màu sắc của chữ “Tru” đậm đến mức như muốn phun máu ra ngoài.

Ngoài ra, những tu sĩ bỏ chạy cũng đang kinh hồn bạt vía. Tia tinh quang thần bí khó lường, không hề phát ra âm thanh. Chỉ cần có tia sáng lóe lên, nhất định sẽ có người tử vong. Nó giống như một tên sát thủ ẩn hình, thu gom từng linh hồn này đến linh hồn khác.

Trong thời gian tàn một nén nhang, cho dù là những tu sĩ đã chạy rất xa cũng phải bỏ mạng dưới sự tấn công của phi kiếm. Mà số lượng người chết dưới Cực cảnh thần thức của Vương Lâm lại càng không thể đếm xuể.

Long cân phía sau Vương Lâm đã trói lại hơn nghìn thi thể. Một đống thi hài trải dài sau lưng Vương Lâm, giống như một tấm áo choàng được dệt bằng xác người.

Cùng lúc đó, tại một nơi mịt mờ sương cách đó nghìn dặm, bảy tám Ma tu với khuôn mặt già nua đang trầm ngâm không nói lời nào, chỉ cau mày, nhíu mặt nhìn Vương Lâm. Sự e ngại trong ánh mắt họ càng lúc càng nhiều.

Chân thành cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả đối với ấn phẩm chất lượng cao từ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free