Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1686: Tiểu Hồng

Viêm long vừa lùi lại vừa gầm nhẹ một tiếng, dốc toàn lực, thân thể nó bùng cháy ngọn lửa, tức thì lóe lên, lao đi với tốc độ cực nhanh, vội vã thối lui.

Nó kinh hãi trước thần thông ngưng tụ ngọn lửa tùy ý của Vương Lâm. Cũng trong khoảnh khắc đó, nó cảm nhận được hỏa bổn nguyên toát ra từ thân thể Vương Lâm.

Bản thân nó cũng sở hữu hỏa bổn nguyên, nhưng so với đối phương thì rõ ràng yếu ớt hơn nhiều. Bởi vậy, đối mặt với Vương Lâm, viêm long căn bản không có chút dũng khí nào để chiến đấu.

Trong hoảng sợ, viêm long cấp tốc lùi lại. Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, ánh mắt lướt qua viêm long đang bị ngọn lửa bao phủ, tay phải hắn giơ lên khẽ vuốt, bóp nát ngọn lửa đang cầm trong tay.

Một luồng sóng nhiệt từ lòng bàn tay Vương Lâm cuồn cuộn lan tràn, cuốn đi khắp bốn phía. Vương Lâm không truy kích, mà tay phải kết một ấn quyết.

Ấn quyết này là thứ Chu Tước đời thứ hai đã truyền dạy hắn để điều khiển viêm long!

Ấn quyết vừa hiện ra, viêm long đang ở rất xa liền thét lên một tiếng thảm thiết. Giữa mi tâm nó đột nhiên xuất hiện một ấn ký y hệt.

Ấn ký này đã in sâu trong tâm trí nó, khắc vào cả xương cốt lẫn linh hồn!

“Các ngươi nhà Chu Tước quả nhiên không phải hạng tốt lành, đau chết ta rồi... Bảo là thả ta đi, không ngờ lại còn có một ấn ký đáng chết...”

Ngọn lửa trên thân viêm long lập tức tan biến. Thân thể nó hiện ra, bất ngờ nhoáng lên một cái, liền dài đến vạn trượng.

Nhìn từ xa, thân thể khổng lồ đó tự nhiên toát ra một luồng uy áp ngút trời.

Nhưng giờ phút này, uy áp đó không thể tạo thành dù chỉ nửa điểm ảnh hưởng tới Vương Lâm. Thân thể viêm long vặn vẹo, nỗi đau ở mi tâm khiến đôi mắt rồng không ngừng tuôn lệ.

“Đau quá... ta không trốn nữa. Ta nhận thua, ta nhận thua rồi, ngươi muốn làm gì thì làm đi, ta không trốn nữa là được...”

Tay phải Vương Lâm vung lên, thu hồi ấn quyết, hắn từng bước tiến về phía trước, chỉ trong nháy mắt đã đạp lên đỉnh đầu viêm long. Viêm long đang định giãy giụa thì chợt nhớ lại cơn đau vừa rồi ở mi tâm, trong sợ hãi thân thể nó run lên, không dám phản kháng. Đôi mắt nó đong đầy nước mắt, vẻ mặt đầy tủi thân.

Nó từ xa thoáng nhìn về hướng Tiên Long Tông, nước mắt trong mắt lại càng thêm nhiều.

“Mất rồi, Tiên Long Tông của ta... Bổn long không nên đi con đường này mới đúng... Nếu sớm biết như thế, ôi...”

Vương Lâm khoanh chân ngồi trên đỉnh đầu viêm long, từng luồng khí tức hỏa nhiệt từ cơ thể viêm long lan tỏa, vờn quanh thân thể hắn. Ánh mắt Vương Lâm nhìn về phía xa xăm, thậm chí tầm nhìn cũng bị sóng nhiệt ảnh hưởng làm cho vặn vẹo.

Thần thức của những người trong Thái Cổ Tinh Thần này ngưng tụ lại cũng chứng kiến cảnh tượng này. Đám thần thức lúc này vẫn đang hội tụ trong tinh không. Vương Lâm thu phục viêm long này đối với bọn họ mà nói cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Viêm long này dù có kém thì cũng tương đương với tu sĩ Không Niết sơ kỳ, tuy vậy, đối với bọn họ thì vẫn yếu ớt vô cùng.

Nếu đổi lại là trong quá khứ, khi Vương Lâm chưa biết về thế giới trong động phủ này, hắn có lẽ khi nhìn thấy viêm long này cũng sẽ thu phục, nhưng không ra tay lôi đình như vừa rồi, không lãng phí dù chỉ nửa điểm thời gian.

Vương Lâm đã từng gặp con rồng này, thấy nó không giống những yêu thú khác. Nó có thể nói tiếng người, linh trí cực cao. Điểm này thì ngay cả U Minh thú cũng không thể sánh bằng.

Nó tự xưng là tiên long, lại hiểu được việc lập ra Tiên Long Tông, nô dịch tu sĩ để phục vụ mình. Tất cả những điều này đã nói lên sự bất phàm của con rồng này!

Điều quan trọng nhất chính là trong thân thể con rồng này ẩn chứa một luồng huyết mạch tiên nhân. Luồng lực lượng này rất rất nhỏ, nếu không cẩn thận xem xét thì rất khó phát hiện. Nhưng trên mi tâm Vương Lâm có dung nhập giọt máu tươi do tiên nhân bất diệt thể biến thành, nên có thể mơ hồ nhận ra dấu vết.

Vương Lâm đứng trên đỉnh đầu khổng lồ của nó, ánh mắt lóe lên, nhìn thân thể viêm long phía dưới.

Một ngày cuối cùng trong thời hạn ba năm đã sắp trôi qua, chỉ còn ba canh giờ nữa. Ba canh giờ này cũng đủ để Vương Lâm tìm hiểu rõ một chuyện trên người viêm long này.

“Tiên Cương đại lục có phải là cố hương của ngươi không...”

Viêm long ngẩn ngơ, đôi mắt rồng lớn chớp chớp, vội vàng quay cái đầu to lại.

Vương Lâm lạnh lùng nhìn con rồng này, tay phải hắn giơ lên. Một luồng khí tức soát hồn lập tức tràn ngập trên tay phải hắn. Hắn chậm rãi truyền thần niệm vào con viêm long này.

“Với linh trí của ngươi ắt hẳn cũng biết tác dụng của thuật trong tay ta rồi. Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi có phải tới từ Tiên Cương đại lục không?”

Ánh mắt viêm long lộ vẻ hoảng sợ nhưng không hiểu vì sao, sau khi nhìn lại đám tu sĩ Tiên Long Tông xong, nó liền cắn chặt răng, lắc đầu một lần nữa.

Vương Lâm nhíu mày. Thuật soát hồn hắn không thể thi triển vào lúc này. Nơi đây là Thái Cổ Tinh Thần, bốn phía có vô số thần thức đang nhòm ngó. Nếu hắn thi triển thuật soát hồn thì chắc chắn sẽ cho đám người đó cơ hội ra tay.

Do vậy, sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch của hắn sau ba canh giờ.

Ánh mắt lạnh như băng, Vương Lâm đơn giản tán đi soát hồn thuật, ném viêm long này vào trong khe trữ vật, tạm gác lại chuyện viễn cổ tiên vực, sau đó sẽ ép hỏi.

Nhưng trong nháy mắt khi hắn định tán đi soát hồn thuật thì tâm thần lại nhận được lời cầu khẩn của viêm long.

“Cái đó... có thể cho ta chút thể diện không... Ngươi xem, đám môn đồ đang nhìn ta như vậy. Ngươi phối hợp với ta một chút, cho ta chút thể diện, đổi lại ngươi hỏi gì ta sẽ nói nấy, được không...”

Vương Lâm sửng sốt, thần sắc liền trở nên cổ quái, hắn thoáng nhìn con rồng này hồi lâu rồi gật đầu.

Viêm long thấy Vương Lâm đáp ứng liền trở nên vui sướng. Nó nghiêm sắc mặt, thân thể lắc mạnh một cái, rồi trực tiếp từ dưới người Vương Lâm bay lên, lơ lửng trong tinh không.

Hai mắt nó lóe sáng, nhìn có vẻ rất uy nghiêm, một ngón tay rồng khổng lồ chỉ vào Vương Lâm, âm thanh cuồn cuộn vang lên.

“Ngươi muốn gia nhập Tiên Long Môn của ta phải không. Được rồi, bổn long cũng tha thứ cho việc mạo phạm vừa rồi của ngươi, cho phép ngươi gia nhập Tiên Long Môn của ta, ối...”

Vừa nói chuyện, viêm long vừa rất chú ý tới thần sắc của Vương Lâm. Thấy mày Vương Lâm hơi nhíu lại, tâm thần nó run lên, vội vàng nói.

“Ối... Cường giả như ngươi gia nhập Tiên Long Môn của chúng ta quả là phúc khí. Ha ha ha ha. Ngươi làm phó tông chủ đi...”

Lời này vừa nói ra, đám tu sĩ vừa bị cảnh tượng lúc trước khiến cho khiếp sợ, giờ phút này đều sửng sốt.

Không đợi đám tu sĩ này kịp phản ứng, viêm long xoay đầu, lập tức nhìn về phía bọn họ, rống lớn.

“Được lắm, các ngươi trở về đi. Bổn tiên long muốn chỉ điểm cho phó tông chủ của các ngươi tu luyện. Đợi sau khi xong việc ta sẽ trở về. Các ngươi coi chừng nhà cẩn thận cho ta.”

Trong lòng hơn ngàn tu sĩ này còn nhiều nghi hoặc nhưng cũng không dám thể hiện ra, vội vàng tỏ vẻ kính sợ viêm long, ôm quyền cung kính lùi lại phía sau, hóa thành cầu vồng rời đi.

Cho tới khi toàn bộ đám tu sĩ đã đi xa, vẻ uy nghiêm của viêm long nhất thời biến mất, thay vào đó là vẻ xấu hổ. Nó đang muốn nói chuyện thì Vương Lâm liền bước từng bước về phía trước, đứng trên đầu rồng, cuốn theo nó trong chớp mắt về lại chỗ hắn vẫn ngồi khoanh chân lúc trước.

“Chủ nhân, tiểu long đúng là tới từ Tiên Cương đại lục đó. Ngươi có gì cần hỏi xin cứ hỏi, tiểu long cam đoan không dám giấu diếm nửa điểm.”

“Ngươi làm sao lại từ Tiên Cương đại lục tới được nơi này?”

Vương Lâm khoanh chân ngồi xuống, ngồi trên lưng viêm long.

“Là ta theo chủ nhân trước kia của ta, còn có một tên đáng chết nữa. Hừ, chúng ta cùng nhau vào đây. Cái tên đáng chết kia biết ta được chủ nhân tin dùng, trong lòng không phục lắm. Vì thế khi nghe được tin Thất Đạo Tông có bảo vật liền lừa chủ nhân trước kia tới đây... Ta trung thành bảo vệ chủ, tất nhiên là ở bên cạnh chủ nhân, thế là liền bị bắt cùng với hắn...”

Viêm long hiển nhiên rất tức giận, khi truyền ra thần niệm, ánh mắt nó còn nhìn về phía xa xa, dường như có hơi sợ hãi.

Nghe tới đây, ánh mắt Vương Lâm lập tức sững lại. Hắn cúi đầu nhìn viêm long hồi lâu, cho tới khi viêm long trong lòng sợ hãi mà truyền ra thần niệm:

“Ta nói thật đó, ấy... có chút giả. Ta không phải trung thành bảo vệ chủ mà là bị chủ nhân trước kia cưỡi tới...”

Viêm long cẩn thận mở miệng nói.

“Ngươi tên là gì?”

Tâm thần Vương Lâm chấn động, mơ hồ có suy đoán!

“Chủ nhân bảo ta gọi là Tiểu Hồng rất hay, thế nên mới đặt tên ta là Tiểu Hồng!”

Cái đầu to của viêm long quay lại truyền thần niệm ra.

Tiểu Hồng!! Đôi mắt Vương Lâm bừng sáng. Hắn nhìn chằm chằm vào viêm long, trong đầu ầm vang. Những lời người điên năm đó nói vang vọng trong tâm thần hắn.

“Tiểu Hồng, Tiểu Hồng, ngươi ở đâu...”

“Hừ, thứ đồ của bổn vương ở chỗ Tiểu Hồng, ngươi đi tìm Tiểu Hồng mà lấy đi...”

“Tiểu Hồng, nhanh tìm ca ca của ta, nói cho hắn biết ta bị bắt nạt...”

Viêm long thấy ánh mắt của Vương Lâm không chỉ sợ hãi mà tâm thần cũng dựng ngược lên. Nó không biết câu nói kia đã chọc giận đối phương điều gì, giờ phút này đang sợ hãi, muốn truyền ra thần niệm.

“Liên Đạo Phi là gì của ngươi?”

Thần niệm của Vương Lâm chậm rãi truyền ra.

Viêm long nghe thấy ba chữ Liên Đạo Phi liền sững sờ.

“Hả? Ngươi biết chủ nhân của ta ư? Liên Đạo Phi là chủ nhân trước kia của ta... Đáng tiếc là hắn đã chết rồi...”

“Quả nhiên là như thế.”

Tâm thần Vương Lâm không ngừng chấn động. Hắn không hỏi nữa mà vung tay áo cuốn viêm long vào trong khe trữ vật. Hắn không muốn hỏi thêm nữa.

Lúc này, thời gian kết thúc chỉ còn rất ngắn. Hắn muốn bảo trì tâm cảnh bình thản, như thế mới phát huy toàn bộ tu vi. Tiếp theo đây, hắn muốn bình tĩnh lại!

Lời nói của viêm long và những tin tức tiếp theo của nó rất có thể khiến Vương Lâm khó yên lòng. Giờ phút này, thu hồi viêm long, Vương Lâm khoanh chân ngồi trong tinh không, hai mắt nhắm lại, bình ổn sóng gió vừa nổi lên trong lòng.

Thời gian trôi qua, trong khi thần thức của mấy người trên tu chân tinh bao phủ, trong lòng thầm có nhiều suy đoán, ba canh giờ chậm rãi trôi qua hết!

Trong tích tắc khi ba canh giờ trôi qua, Vương Lâm mở bừng đôi mắt!

Phần văn chương này, độc bản lưu truyền, chỉ thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free