[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1792: Hôm nay Vương mỗ tới nơi này đưa ngươi đi đầu thai!
Những người ở bên Vương Lâm lần lượt cáo biệt. Mỗi người trước khi đi đều kính cẩn vái Vương Lâm một lạy, sau đó bước vào đại môn động phủ, tìm kiếm giấc mộng của riêng mình.
Thập Tam quỳ trên hư không, trước mặt Vương Lâm, cúi mình vái một cái, ngẩng đầu lên, đôi mắt lộ vẻ kiên định.
– Sư tôn, Thập Tam xin được rời đi đây, dù cho ký ức không thức tỉnh, Thập Tam vẫn tin rằng mình sẽ không quên ân truyền đạo của sư tôn. Cho dù chuyển thế đầu thai, ân tình này nhất định sẽ không phai nhạt!
Lời Thập Tam nói như chém đinh chặt sắt, ý chí của hắn vô cùng kiên định. Sự kiên định này rất có thể sẽ giúp hắn, dù ký ức bị phong ấn, vẫn còn giữ được một bản năng tồn tại. Bản năng đó chính là tình cảm sư đồ với Vương Lâm đã khắc sâu vào lòng hắn.
Tiếp theo Thập Tam là Tư Đồ Nam. Với tính cách phóng khoáng như thường lệ, Tư Đồ Nam cất tiếng cười lớn, hóa thành một đạo cầu vồng bay về phía đại môn động phủ. Một bầu rượu hiện ra trong tay, hắn ném về phía sau, bay thẳng đến chỗ Vương Lâm. Vương Lâm đưa tay đón lấy.
– Đời này thích uống rượu, kiếp sau chẳng biết ra sao. Bầu rượu này tặng ngươi, sau khi tìm được ta, ta vẫn sẽ là ta thôi. Ha ha, lão tử nhất định sẽ đầu thai làm vương gia! Nhất định phải là vương gia đó!
Tiếng cười của Tư Đồ Nam vang vọng khắp nơi, sau đó hắn cũng biến mất vào đại môn động phủ, theo bước những người đi trước.
Chỉ là không biết liệu hắn có thể được toại nguyện, đầu thai chuyển thế thành vương gia ở Tiên Cương đại lục hay không, điều này Huyền La không thể xác định, Vương Lâm cũng không rõ.
– Hy vọng hắn có thể toại nguyện.
Vương Lâm thần sắc có chút cổ quái, rốt cuộc hắn cảm thấy chuyện này rất có khả năng sẽ không như Tư Đồ Nam tưởng tượng.
Người cuối cùng rời đi là Lý Thiến Mai. Lý Thiến Mai mỉm cười nhìn Vương Lâm, không nói lời thừa thãi, chỉ khẽ nói một câu rồi bước về phía đại môn động phủ.
– Thiếp sẽ đợi chàng. Nếu chàng không tìm được, thiếp sẽ ở trong luân hồi, hết lần này tới lần khác.
Lời nói êm ái, song lại chất chứa sự quyết tâm, hoàn toàn bộc lộ tính cách của Lý Thiến Mai. Đây chính là Lý Thiến Mai, người đã lựa chọn thì vô oán vô hối.
Trong tinh không, bên ngoài đại môn động phủ, chỉ còn lại Huyền La và Vương Lâm.
– Bọn họ đã vào rồi, lão phu phải triển khai thần thông để đối phó với quy tắc của Tiên Cương. Ngươi muốn tiến vào lúc nào?
Huyền La nhìn Vương Lâm, chậm rãi mở miệng.
Vương Lâm ánh mắt lóe lên, nhìn cánh đại môn động phủ. Đột nhiên, hắn cất lời:
– Tiền bối có thể đưa thêm một người chuyển thế đến Tiên Cương đại lục được chăng?
– Không sao. Ta vốn nghĩ sẽ có hơn ngàn người, hôm nay lại chưa tới hai mươi người, đối với ta sẽ không tiêu hao nhiều lắm. Chỉ cần những người ngươi đưa tới thêm không quá nhiều thì sẽ không có vấn đề gì.
Huyền La mỉm cười.
– Vậy thì xin phiền tiền bối đợi ta trong năm ngày. Ta muốn mang tới một vài người để đưa họ đầu thai!
Trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, lời nói bình tĩnh.
Có một vài người mà Vương Lâm vì lo ngại áp lực Huyền La phải chịu, nên lần này không thể đưa đi theo cách thông thường. Những người này không có thù hận trực tiếp với hắn, thậm chí còn không hề có một chút oán thù nào. Nhưng vì sự bình yên của Động Phủ giới sau này, hắn vẫn đắn đo không biết nên giết hay không nên giết. Lúc này, nghe thấy lời Huyền La, Vương Lâm mới đổi ý.
Hướng về Huyền La ôm quyền, Vương Lâm xoay người bước vào tinh không. Thân ảnh hắn vặn vẹo rồi tiêu tan, khi hiện ra đã ở bên rìa đại trận giữa Giới Nội và Giới Ngoại. Trận pháp mới ở giữa hai giới là do Vương Lâm năm đó bố trí. Lúc này, hắn bước vào trận pháp, dựa vào sự quyết tâm của mình mà không hề dừng lại chút nào, thông qua trận pháp này tiến thẳng vào Thái Cổ Tinh Thần của Giới Ngoại!
– Trong Thái Cổ Ngũ Tôn, Chưởng Tôn đã bị ta phong ấn giam giữ, Lam Mộng Đạo Tôn đã chuyển đến Tiên Giới, còn lại ba vị Tôn Giả là Diệu Âm, Hư Thần, Cửu Thiên. Giữ lại ba người này sau này ắt sẽ thành tai họa, thừa lúc này họ đang suy yếu, nhất định phải tìm ra bọn họ... đưa đi đầu thai!
Thần sắc Vương Lâm lạnh lùng. Ngay khi tiến vào Thái Cổ Tinh Thần, thần thức của hắn ầm ầm tản ra, tràn ngập bốn phía.
Tu vi của hắn, sau khi trải qua Ngũ Hoa Bát Môn ở trung tâm động phủ, đã đạt tới đỉnh Không Linh. Lại thêm truyền thừa Đạo Cổ gần như viên mãn, chiến lực mà Vương Lâm có thể phát huy ra lúc này đủ sức đối đầu với Không Huyền Hậu Kỳ. Loại tu vi này, nếu phối hợp với bảy bổn nguyên cùng thần thông Đạo Cổ, thì Tam Tôn đang bị thương kia hoàn toàn không phải đối thủ! Trong lúc thần thức cường hãn của Vương Lâm đảo qua, hai mắt hắn lóe lên hàn quang, hắn tiến về phía trước, trong nháy mắt biến mất.
Ở phía đông Thái Cổ Tinh Thần, có một tu chân tinh hình trăng lưỡi liềm. Tinh cầu này không có quy tắc, linh khí cực ít, tựa như đã tử vong, ngay cả mãnh thú cũng hiếm thấy. Mặt đất đầy cát vàng, tinh cầu này không có ban ngày, luôn chìm trong đêm tối. Cũng vì sự không hoàn chỉnh này mà nơi đây cây cỏ tuyệt diệt, chỉ có rất nhiều tảng đá trôi nổi trong thiên địa, lang thang vô định.
Ở chỗ cao nhất trên tu chân tinh hình trăng lưỡi liềm này, cát vàng toàn bộ lơ lửng trên không trung. Mặt đất chỉ toàn màu đen với vô số vết nứt. Chính giữa một cái khe, có một lão già đang khoanh chân ngồi. Lão già này sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, không ngừng trị thương. Từng dòng máu đen từ khóe miệng hắn chảy xuống đất, phát ra âm thanh róc rách.
Từng luồng khí tức như những làn khói, theo lão già thổ nạp từ trong tu chân tinh này lan ra, chui vào thất khiếu của hắn, trở thành sức mạnh giúp hắn trị thương. Lão già này không ai khác, chính là Cửu Thiên Ma Tôn bị Lam Mộng Đạo Tôn đánh trọng thương năm nào! Năm đó, hắn bị Lam Mộng Đạo Tôn đánh trọng thương, bị chặt đứt Hương Hỏa Giới, tổn thương tâm thần, vật lộn đến ngày nay, cố gắng giữ sức sống trong cơ thể không cho tản ra ngoài, nhờ vào tử khí trên tinh cầu này để khôi phục Hương Hỏa Giới. Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, thiên địa tối đen. Nhưng ngay lúc này, lão già kia đột nhiên mở mạnh hai mắt, đồng tử trong mắt nhanh chóng co rút lại. Cùng lúc đó, bầu trời tối đen đột nhiên phát ra hào quang chói mắt. Hào quang kia bao phủ vạn trượng mặt đất. Một thanh niên áo trắng, tóc trắng tung bay, vẻ mặt lạnh lùng, bước ra từ trong đám hào quang đó. Sự xuất hiện của Vương Lâm khiến Cửu Thiên Ma Tôn hít sâu một hơi. Hắn không chút do dự, thân thể nhoáng lên một cái, trực tiếp hóa thành một đạo cầu vồng chui vào cái khe bên cạnh, lao thẳng xuống lòng đất.
Vương Lâm chưa hề động thân, nhưng hắn đã giơ tay phải lên, hướng về phía mặt đất kéo mạnh một cái. Dưới một cái kéo này, hư không phía trước hắn lập tức ầm vang, một khe nứt cực lớn bỗng nhiên xuất hiện, ầm ầm lao về phía mặt đất. Ngay khi nó chạm tới mặt đất, toàn bộ mặt đất trên tu chân tinh này chấn động kịch liệt, bị xé toạc ra một khe nứt lớn, không ngừng mở rộng về hai bên.
Tiếng ầm ầm vang vọng. Mặt đất nứt ra với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt, Vương Lâm đã nhìn thấy Cửu Thiên Ma Tôn đang bỏ chạy sâu bên trong lòng đất! Cửu Thiên Ma Tôn gần như hồn bay phách tán. Hắn cảm nhận rõ ràng mặt đất phía sau bị một sức mạnh cường hãn xé toạc ra, còn cảm nhận được ánh mắt Vương Lâm đang nhìn chăm chú vào sau lưng mình.
– Vương Lâm! Ngươi không thể không truy cùng diệt tận sao?! Ta hoàn toàn không có thâm cừu đại hận gì với ngươi! Ngươi tha cho ta lần này, ta tuyệt đối sẽ không bước vào Giới Nội nửa bước!
Da đầu Cửu Thiên Ma Tôn tê dại, trong lòng dậy sóng dữ dội. Sự hùng mạnh của Vương Lâm vượt xa dự liệu của hắn. Hắn không ngờ trong một thời gian ngắn ngủi, Vương Lâm lại mạnh đến mức này!
– Đừng sợ, Vương mỗ sẽ không giết ngươi, chỉ đưa ngươi đi đầu thai thôi!
Vương Lâm vừa dứt lời liền giơ tay trái xuống mặt đất của tu chân tinh phía dưới, hai tay đồng thời thi triển Tê Thiên Thuật, kéo mạnh một cái!
– Ngươi muốn giết thì cứ giết đi, cái gì mà đưa lão phu đi đầu thai chứ!
Cửu Thiên Ma Tôn hét lên một tiếng, bất chấp tất cả, hai tay bấm quyết. Bên ngoài thân thể hắn bố trí ra toàn bộ thần thông lúc này, còn có vô số pháp bảo tràn ngập, cố gắng chống cự với sức mạnh kinh thiên khiến hắn kinh hãi này.
Thiên địa ầm vang, mặt đất chấn động kịch liệt, đã xuất hiện dấu hiệu sụp đổ. Chỉ thấy khe nứt trên tu chân tinh kia điên cuồng kéo dài, gần như trong nháy mắt, cả tu chân tinh hình trăng lưỡi liềm này liền bị Vương Lâm hoàn toàn xé toạc, trong tiếng ầm ầm phân thành hai nửa! Lực xung kích sinh ra do sự sụp đổ này hóa thành một lực dẫn động khổng lồ, nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía. Dưới lực xung kích này, thân thể Cửu Thiên Ma Tôn truyền ra tiếng nổ ầm ầm, toàn bộ thần thông và pháp bảo của hắn tan vỡ, cả người phun ra máu tươi. Đang lúc hắn cắn răng cố gắng chạy trốn, thân ảnh Vương Lâm liền vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt hắn, giơ tay phải lên, trực tiếp đặt lên mi tâm Cửu Thiên Ma Tôn.
– Ta thật sự muốn đưa ngươi đi đầu thai, không phải giết ngươi!
Lời Vương Lâm nói bình tĩnh. Đây là thanh âm cuối cùng mà Cửu Thiên Ma Tôn nghe được. Ngay khi lòng bàn tay Vương Lâm hạ xuống, trong đầu Cửu Thiên Ma Tôn ầm một tiếng, hắn bị Vương Lâm phong ấn thu vào trong không gian trữ vật. Cửu Thiên Ma Tôn vốn đã bị Lam Mộng Đạo Tôn đánh trọng thương. Phong thái của Vương Lâm rất đỗi ung dung, từ lúc tới cho đến lúc phong ấn, thời gian chỉ vỏn vẹn vài nhịp thở. Lúc này, công việc đã hoàn thành, hai mắt Vương Lâm tràn ngập hàn quang, nhìn về phía tây. Ở nơi đó, hắn có thể cảm nhận được chỗ Diệu Âm Đạo Tôn đang trị thương.
Nơi Diệu Âm Đạo Tôn đang ẩn mình là một tu chân tinh có linh khí cực kỳ nồng đậm. Từ xa nhìn lại, tu chân tinh kia tựa như một khối thủy tinh khổng lồ. Trên đó không có đại lục, chỉ có duy nhất một hòn đảo nhỏ, còn lại toàn bộ đều là biển nước. Nước biển kia không phải màu lam mà là màu vàng. Hải dương màu vàng, trong gió nổi lên từng cơn sóng, thoạt nhìn rất đỗi xinh đẹp. Còn có những đàn cá bơi lội trong nước, thỉnh thoảng lại nổi lên những bóng đen khổng lồ. Thân hình chúng cũng cực lớn. Ở chỗ sâu nhất dưới đáy biển, Diệu Âm Đạo Tôn ngồi khoanh chân. Bốn phía hoàn toàn tối đen. Nhưng nếu nhìn kỹ, cũng có thể thấy nơi đây tràn ngập xương trắng, phần lớn là xương của đủ loại hải thú. Trong khi Diệu Âm trị thương, ở nơi sâu thẳm dưới đáy biển này, thỉnh thoảng lại có những tiếng kêu vang vọng từ trong nước, bằng một phương thức đặc biệt truyền lại.
– Vương Lâm, Lam Mộng, hai ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!
Diệu Âm Đạo Tôn mở bừng hai mắt. Đồng tử vặn vẹo, tràn ngập tơ máu. Hắn bị Lam Mộng Đạo Tôn đánh trọng thương, tu vi đã giảm xuống Không Linh cảnh. Trăm năm nữa cũng không thể hồi phục lại tu vi đỉnh phong, chỉ có thể không ngừng trị thương, cố gắng rút ngắn thời gian. Trong tiếng gầm nhẹ, Diệu Âm giơ tay phải, thò vào trong nước biển. Lập tức, trước tay hắn xuất hiện một vòng xoáy. Một con hải xà màu đen dài trăm trượng đang run rẩy không dám vùng vẫy hiện ra, bị Diệu Âm túm chặt lấy đầu, đặt trước người há miệng hút một cái. Con hải xà này toàn thân bị hấp thụ, trong thời gian ngắn đã biến thành một bộ xương trắng, bị Diệu Âm vứt sang một bên. Đang định tiếp tục thổ nạp, Diệu Âm đột nhiên thần sắc đại biến, ngẩng đầu nhìn lên trên. Trên hải dương màu vàng này, không trung vặn vẹo, thân ảnh Vương Lâm toàn thân áo trắng từ trong hư vô bước ra. Ánh mắt hắn như điện, trực tiếp nhìn xuống hải dương phía dưới.
– Diệu Âm, hôm nay Vương mỗ tới đây để đưa ngươi đi đầu thai!
Tuyệt phẩm này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, xin mời độc giả đón đọc trọn vẹn.