[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1817: Thanh Ngưu chân nhân
Nhìn ra xa, bóng dáng Vương Lâm và Văn Vương đã khuất. Vẻ mặt Đỗ Thanh tràn đầy đau khổ, hận không thể tự vả vào mặt mình một cái. Hắn cố nén sự hoảng sợ trong lòng, dốc toàn lực tăng tốc đuổi theo.
Ôi, người này có vô số Pháp Bảo, bổn nguyên cũng nhiều vô kể. Ngay cả mãnh thú cũng không ít... Rõ ràng bối cảnh thâm sâu khó lường, lại còn có thể ngưng tụ ra bổn nguyên chân thân cực kỳ hiếm có... Không thể chọc ghẹo, càng không thể so đo cùng hắn...
Đỗ Thanh không ngừng tự an ủi bản thân, trong lòng vẫn còn chút tủi thân.
Con bà nó, sao lão tử lại nghèo đến thế này... Thật sự là... Không thể nào so sánh được!
Đỗ Thanh càng nghĩ càng khó chịu, bay một hồi lâu vẫn không thấy bóng Vương Lâm ở phía trước.
Người này là một thiên tài, giống như đệ tử chân truyền của một đại tông phái, ta không thể sánh bằng... nhưng tất cả mọi thứ của Đỗ Thanh ta, từ tu vi đến Pháp Bảo, hầu hết đều do ta tự mình giành lấy. Mặc dù không nhiều bằng hắn, nhưng ta dám chắc tất cả mọi thứ của hắn đều là do Đại Thiên Tôn ban tặng, hừ... Hắn chỉ là may mắn mà thôi.
Đỗ Thanh nghĩ đến đây, tâm lý đã cân bằng trở lại.
Nếu hắn biết thân phận và lai lịch của Vương Lâm, biết được sự gian nan trong hai ngàn năm tu đạo của Vương Lâm, thì e rằng đầu óc hắn sẽ chẳng còn chút cân bằng nào. Bởi lẽ, dù là hắn, nếu được sinh ra trong Động Phủ Giới, cho hắn hai ngàn năm thời gian, cho hắn vận khí của Tham Lang, thì e rằng cũng không thể như Vương Lâm mà rời khỏi Động Phủ Giới!
Thời gian chầm chậm trôi qua, thoáng cái đã nửa tháng. Trong nửa tháng này, Vương Lâm đã dừng lại vài lần để đợi Đỗ Thanh đuổi kịp. Bay liên tục nửa tháng, tinh thần Văn Vương vẫn phấn chấn, không hề uể oải chút nào. Văn Vương sau khi tiến hóa, tốc độ đã trở nên cực kỳ kinh khủng, thậm chí ngay cả Đỗ Thanh cũng không thể đuổi kịp.
Hơn nữa, trong lúc phi hành, nó còn có thể hấp thu khí tức của Tiên Cương đại lục, thân thể giống như tu sĩ có thể tự thổ nạp. Bởi vậy, tốc độ của nó càng lúc càng nhanh, nhanh hơn Vương Lâm tự mình bay đi không biết bao nhiêu lần.
Đỗ Thanh ở phía sau, thần sắc có phần chật vật. Nửa tháng qua không ngừng bay đi, mỗi khi thấy Vương Lâm và con mãnh thú khiến hắn kinh hãi kia đã đợi hắn ở phía trước không biết bao lâu, hắn lại không khỏi buồn bực trong lòng.
Ánh mắt hắn nhìn Văn Thú càng thêm vẻ không thể tin nổi. Cả đời này hắn đã gặp không ít mãnh thú, nhưng nh��ng con có được tốc độ như vậy thì không nhiều.
Ôi, rõ ràng lúc trước hắn không xuất ra kim ấn là cố tình hại người ta. Giờ có thể thấy rõ, không phải hắn không biết ta đang đuổi theo, mà là còn cố ý để ta đuổi theo... Người này thật là âm hiểm!
Đỗ Thanh cười khổ.
Lại qua mấy ngày, khi Đỗ Thanh cảm thấy vô cùng mệt mỏi, Thương Long Tông đã hiện ra xa xa trong tầm mắt.
Nhìn thấy Thương Long Tông, Đỗ Thanh lại nhìn Vương Lâm đang ngồi trên lưng mãnh thú, thong dong tự tại, mặt không đỏ, hơi thở không chút thay đổi. Rồi hắn lại nhìn con mãnh thú dưới thân Vương Lâm, dường như vẫn chưa bay đủ, lúc này hắn thật sự chẳng còn biết nói gì.
Ngay khi hai người đến gần Thương Long Tông, tất cả đệ tử trong tông đều kéo ra, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Ba vị trưởng lão chưa bị phong ấn còn bay vọt lên đón.
Bọn họ vốn tưởng lão tổ đã bắt kẻ gây án trở về, nhưng khi thấy lão tổ thở hồng hộc còn thần sắc Vương Lâm vẫn thong dong, tất cả đều trợn mắt há mồm, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Các ngươi còn ng��n ra làm gì, còn chưa ra mắt chí hữu của lão phu sao? Đây là đạo hữu chí giao của lão phu, có đại ân với Thương Long Tông. Lão phu đặc biệt mời hắn tới đây để cảm tạ đó.
Đỗ Thanh trừng mắt, liếc nhìn đám đệ tử Thương Long Tông, rồi vung tay áo, khiến mọi người dạt sang một bên.
Vương đạo hữu, xin mời, xin mời...
Đỗ Thanh vội vàng nở nụ cười, vừa đi vừa mời mọc.
Biến cố đột ngột này khiến thần sắc của tất cả đệ tử Thương Long Tông đều trở nên cổ quái.
Nhưng oai nghiêm của lão tổ đã thấm sâu vào tâm trí bọn họ, lúc này đều trầm mặc nhìn lão tổ nghênh đón "hung nhân" đi vào hậu sơn.
Có điều cổ quái, với tính cách "có thù tất báo" của lão tổ, hôm nay lại có biểu hiện này, chỉ có thể chứng tỏ vị họ Vương thần bí kia là một nhân vật mà ngay cả lão tổ cũng phải kiêng kỵ, nên mới mời về làm khách.
Nam tử trung niên lần trước bị mất hai chưởng, giờ đã khôi phục lại, ánh mắt lóe sáng, trong lòng thầm phân tích.
Lão tổ rất có khả năng đã giao thủ với người này nhưng không địch lại...
Hai trư���ng lão còn lại cũng trợn mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ hoảng sợ trong mắt đối phương.
Tạm thời không bàn tới đệ tử Thương Long Tông, hãy nói đến Đỗ Thanh dẫn Vương Lâm đi tới hậu sơn. Nơi này tuy cũng bị phá hủy, nhưng núi non vẫn còn đó, bên trong vẫn có động phủ.
Trong động phủ trang trí khá xa hoa, vô số dạ minh châu to cỡ đầu người bao phủ khắp nơi, ngẩng đầu nhìn lên tựa như sao trời. Bên trong còn có nhiều gian thạch thất chuyên để luyện đan, bế quan, những gì tu sĩ cần đều đầy đủ.
Vương đạo hữu, nơi này đơn sơ, mong rằng ngươi đừng trách. Cứ ở lại đây mấy ngày đã. Đợi sau khi sơn môn tu sửa xong, chúng ta sẽ đổi sang nơi khác.
Trên mặt Đỗ Thanh hiện lên nụ cười. Hắn cho rằng gian thạch thất này đã rất tốt rồi, nền lát bằng Đông Hải thạch có thể tăng cường khả năng ngưng tụ khí tức thiên địa, những viên dạ minh châu kia cũng chẳng phải vật phàm, hóa thành dạng tinh không, có thể khiến người ta cảm nhận được sự mênh mông của trời đất.
Còn bên trong đan phòng lại càng xa hoa hơn. Tất cả mọi thứ �� nơi này đều do hắn khéo léo sắp đặt trong nhiều năm qua.
Cũng được!
Vương Lâm nhìn lướt qua nhưng cũng không thay đổi sắc mặt, khoanh chân ngồi xuống một bên, nhìn về phía Đỗ Thanh, đột nhiên mở miệng.
Đỗ đạo hữu, Vương mỗ tới từ ngoại châu, không biết địa hỏa chủ mạch của Thiên Ngưu Châu này nằm ở đâu?
Thiên Ngưu Châu quá lớn, thần thức của Vương Lâm không thể bao trùm toàn bộ, trong thời gian ngắn không thể tìm được chủ mạch. Nếu muốn tìm, phải dò xét cẩn thận một phen mới được.
Đỗ Thanh vừa nghe Vương Lâm nói thế thì đã biết tâm tư của đối phương. Hắn hơi trầm ngâm, ngồi khoanh chân trước mặt Vương Lâm, chậm rãi mở miệng.
Thiên Ngưu Châu mang tính hỏa, mà đại bộ phận địa hỏa mạch của Thiên Ngưu Châu nghe đồn gắn liền thành một trận pháp, trấn áp một con thiên ngoại ngưu tinh. Con vật này có thần thông cường đại, thời kỳ Tiên Cương đại lục còn sơ khai đã bị Tiên Tổ Tiên Tộc chúng ta giết chết. Thân thể nó hóa thành Thiên Ngưu Châu, còn Nguyên Thần bị trấn áp dưới hỏa mạch.
Việc này cũng chỉ là truyền thuyết, thật giả không rõ. Nhưng vô số năm qua đã có rất nhiều người thử dò xét mà không lần ra đầu mối.
Nhưng cũng có lời đồn nói địa hỏa mạch này không phải do Tiên Tộc bố trí, mà là do kinh mạch của con hỏa ngưu ngày đó biến thành... Ngươi muốn tìm kiếm chủ mạch, dựa theo lời đồn này thì cần tìm kinh mạch lớn nhất xuyên qua người hỏa ngưu!
Mạch này ở Đại Hồn Môn có một chỗ!
Đỗ Thanh nói tới câu cuối cùng này, giọng nói đột nhiên nhỏ hẳn xuống, tay phải giơ lên vung về bốn phía, tạo thành một vùng cấm chế phong tỏa xung quanh.
Đại Hồn Môn là một trong Cửu Tông Thập Tam Môn ở Đông Châu, cường giả đông đảo, pháp thuật khó lường. Đàm luận chuyện tông môn này cũng phải đề phòng một chút.
Đỗ Thanh rất cẩn thận, thấp giọng nói.
Hỏa bổn nguyên của ta đối với địa hỏa mạch có cảm thụ rất sâu sắc. Mỗi lần tới Đại Hồn Môn, hỏa diễm trong cơ thể ta đều bị áp chế vô hạn, giống như trong Đại Hồn Môn có một luồng ý chí rất mạnh bao phủ, khiến cho tất cả hỏa diễm ở đó đều phải khuất phục.
Căn cứ vào sự phân tích của ta, đó chính là địa hỏa chủ mạch của Thiên Ngưu Châu. Thậm chí Đại Hồn Môn còn có tu sĩ có hỏa bổn nguyên đạt tới trình độ cực mạnh.
Mà ta còn biết, lão tổ của Đại Hồn Môn là Thanh Ngưu chân nhân. Người này tu vi cao thâm, cũng có được bổn nguyên chân thân giống như ngươi!
Khi nhắc tới Thanh Ngưu chân nhân, thần sắc Đỗ Thanh lộ vẻ sợ hãi.
Hai mắt Vương Lâm sững lại, ghi nhớ cái tên này.
Với tu vi của ta thì chỉ có thể làm trưởng lão ngoại môn của Đại Hồn Môn. Nhưng tộc ta có một tiền bối là trưởng lão nội môn. Nhờ tầng quan hệ này, cộng thêm thân phận trưởng lão ngoại môn, Thương Long Tông mới được che chở như vậy.
Vương đạo hữu có được Pháp Bảo do Đại Thiên Tôn ban tặng, theo lý mà nói thì Đại Hồn Môn hẳn sẽ coi ngươi như thượng khách. Nhưng nếu ngươi muốn động tới địa hỏa chủ mạch thì e rằng...
Đỗ Thanh nói lấp lửng.
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường. Đối với Đại Hồn Môn, hắn chỉ biết hai người.
Ngươi đã từng nghe tới trong Đại Hồn Môn có hai đệ tử tên là Phàn San Lộ và Phàn San Mộng chưa?
Vương Lâm nhìn Đỗ Thanh hỏi.
Phàn San Mộng!
Thần sắc Đỗ Thanh hơi biến đổi.
Ta đã từng nghe tên Phàn San Mộng này. Nàng là đệ tử trung tâm của Đại Hồn Môn, được xưng là một trong Song Kiêu của Đại Hồn Môn! Đạo hữu biết nàng sao?
Đã từng nghe tới.
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm tư, sau đó lại hỏi.
Quy Nhất Tông thì sao, tông phái này ��� Thiên Ngưu Châu so với Đại Hồn Môn thế nào?
Tu vi Khang Nhân không cao, chuyện hắn biết hiển nhiên không thể so với Đỗ Thanh. Vương Lâm dựa vào ký ức của hắn cũng không biết nhiều lắm.
Quy Nhất Tông rất mạnh, lúc này đã mơ hồ vượt qua Đại Hồn Môn một chút, xếp hạng trong Cửu Tông Thập Tam Môn e rằng sẽ có biến hóa. Quy Nhất Tông này những năm gần đây có một đệ tử tên là Vân Dật Phong, tu vi rất cao, thiên phú tuyệt luân. Ngày nay ở Thiên Ngưu Châu, trừ những lão quái ra, hắn chính là đệ nhất cao thủ!
Ta đã từng tiếp xúc với người này, hắn rất bất phàm!
Đỗ Thanh nghĩ tới cảnh Vân Dật Phong một kiếm quét ngang, mấy người Đại Hồn Môn phải bại lui.
Nhắc tới Vân Dật Phong này, ta lại nhớ tới một việc. Người này từng nói trong thiên địa có một người tu đạo hơn hai ngàn năm mà tu vi đã thâm sâu không thể lường. Dù là Vân Dật Phong hắn, đứng trước mặt người đó cũng không dám xuất kiếm! Ngay cả Tứ Đại Thiên Tài của Đông Châu trước mặt người kia cũng không xứng xưng là thiên tài!
Việc này lúc ấy đã làm dấy lên một cơn sóng gió, vốn chứa rất nhiều nghi vấn. Nhưng Đại Hồn Môn lại cam chịu, ngay cả Quy Nhất Tông cũng không giải thích gì.
Hôm nay việc này đã qua nhiều năm, e rằng tám phần là giả. Lão phu không thể tin lại có người như thế...
Đỗ Thanh nói xong, không nhận thấy Vương Lâm nghe tới đây ánh mắt chợt lóe sáng.
Thế gian này làm gì có ai tu luyện hơn hai ngàn năm mà lại có thể khiến nhân vật như Vân Dật Phong không dám xuất kiếm, lại khiến hắn tôn sùng đến thế...
Một nhân vật như thế nếu có thật thì chẳng phải đã sớm danh chấn Tiên Tộc... Được Đại Thiên Tôn nhận làm đệ tử rồi sao...
Vừa nói tới đây thì Đỗ Thanh đột nhiên sững lại, giống như nhớ tới điều gì, theo tiềm thức nhìn về phía Vương Lâm.
Đồng tử trong mắt hắn co rút lại, đột nhiên một ý niệm táo bạo hiện lên trong đầu. Ý niệm này khiến hắn phải hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm đã tràn đầy nghi ngờ.
Thiên Ngưu Châu này đã có một địa hỏa mạch, vậy thì ở những châu lân cận có tồn tại lôi mạch hay không?
Vương Lâm nói lảng sang đề tài khác.
Mọi tinh hoa trong bản dịch này đều được truyen.free chắt lọc, mong quý độc giả trân trọng.