Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 2009: Nhất bôi nhiệt trà noàn như gia.(l)

Trong Đạo Cổ hoàng thành, nam tử mặc hoàng bào đứng trên lầu các. Hai tay hắn chắp sau lưng nắm chặt, sắc mặt âm trầm, dõi mắt về phía khói xanh đã tan đi tận chân trời xa xăm, trầm mặc hồi lâu.

Lão già phía sau hắn cũng không dám thở mạnh, dẫu trong lòng đang hoảng sợ song vẫn cố gắng đè nén, chẳng dám để l��� dù chỉ một chút.

– Ta cảm nhận được khí tức của Hồn Huyết...

Ánh mắt nam tử mặc hoàng bào lóe lên sát khí. Trong lòng hắn có một suy đoán, một suy đoán đã thành cây đinh nhức nhối trong tim hắn suốt mấy trăm năm qua!

– Phải nhanh chóng dung hợp linh hồn của đám phi tử vừa tuyển tới này thôi!

Một hồi lâu sau, nam tử mặc hoàng bào chậm rãi cất lời.

– Tuân chỉ.

Lão già kia vội vàng quỳ xuống đất. Y phục sau lưng hắn lúc này đã đẫm mồ hôi. Đối với vị Đạo Cổ Hoàng hỉ nộ vô thường này, hắn đã chứng kiến không ít người bị xử tử mà chẳng rõ lý do.

Nam tử mặc hoàng bào vung tay áo, thân ảnh liền hoàn toàn biến mất.

Phía nam Thiên Không Thành, trước Đạo Cổ Điện, Vương Lâm trong ánh mắt kinh hãi của tộc nhân Đạo Cổ bốn phía, cất bước đi về phía Đạo Cổ Điện. Song thân ảnh hắn không tiến vào bên trong điện mà biến mất ngay phía trước.

Khi hắn xuất hiện, đã ở một nơi phía sau, trong một chốn tựa đào nguyên. Bên cạnh hắn là một dòng suối nhỏ trong vắt, nước suối róc rách chảy len qua những tảng đá, xuôi dòng. Trong dòng nước còn có vài con cá đang tung tăng bơi lội.

Bên cạnh dòng suối nhỏ có một căn nhà tranh, phía trước nhà đặt một bàn đá. Một người thanh niên mặc thanh y đang ngồi trên chiếc ghế đặt ở đó. Hắn trông như còn trẻ tuổi song trên thân thể lại toát ra vẻ tang thương, tựa như đã trải qua vô số năm tháng.

Hắn nhìn Vương Lâm, khuôn mặt hiện lên một nụ cười.

Trên bàn đá có một chiếc bếp đun trà, bên trên đang đặt một ấm nước. Ngay khoảnh khắc Vương Lâm xuất hiện, nước trong ấm liền sôi trào, bọt nước tỏa ra hơi nóng.

– Lại đây, vi sư đang đun cho con một ấm nước để cùng thưởng thức trà thơm nhất phẩm.

Vương Lâm cũng mỉm cười tiến đến, rót cho đối phương và mình mỗi người nửa chén. Hắn cầm chén trà, đưa bằng hai tay cho nam tử mặc thanh y trước tiên.

Nam tử kia mỉm cười tiếp nhận, ánh mắt hiền từ nhìn Vương Lâm.

Vương Lâm ngồi xuống một bên, cầm lấy chén trà của mình, đưa lên miệng nhấp một ngụm. Hắn khẽ nhắm hai mắt, cảm nhận hương thơm tràn đầy khoang miệng, rồi dung nhập vào cơ thể, hóa thành một luồng nhiệt khí tản ra, khiến toàn thân đều ấm áp.

– Cảm giác thế nào?

Nam tử mặc thanh y mỉm cười nói.

– Ấm áp như gia đình vậy.

Vương Lâm mở hai mắt, cười đáp.

Nam tử mặc thanh y nghe vậy lập tức cười ha hả, trông rất vui vẻ.

Hắn ở nơi này chờ đợi đệ tử trở về, tự mình đun nước nóng pha trà, vốn cũng muốn nói cho Vương Lâm biết nơi đây từ nay về sau sẽ là nhà của h���n!

Bởi lẽ chén trà này không chỉ khiến thân thể ấm áp, mà còn cho người ta cảm nhận rõ ràng sự ấm áp của gia đình.

Hai người mấy trăm năm không gặp mặt nhưng giờ phút này lại chẳng hề có chút xa cách nào mà vô cùng hài hòa. Nam tử mặc thanh y kia vẫn luôn nhìn Vương Lâm, càng nhìn càng tỏ vẻ hài lòng.

– Năm đó, khi rời khỏi Tiên Tộc, vi sư cảm thấy rất bất đắc dĩ. Song khi thấy con xuất hiện ở Tiên Tộc, vi sư đã biết sớm muộn gì hai thầy trò chúng ta cũng sẽ có ngày tái ngộ!

Bình trà này từ năm đó vi sư đã chuẩn bị rồi.

Nam tử mặc thanh y này chính là Huyền La!

– Tất cả mọi chuyện ở Tiên Tộc của con, vi sư đều chú ý. Chẳng qua, vi sư không thể đích thân tới đón con. Một khi vi sư xuất hiện, mấy vị Đại Thiên Tôn của Tiên Tộc đều có thể phát hiện ra...

Huyền La nhìn Vương Lâm, chậm rãi nói.

– Nhưng vi sư tin tưởng đệ tử duy nhất của mình nhất định bất phàm. Hắn sẽ thoát ly Tiên Tộc, đến với Đạo Cổ nhất mạch của chúng ta!

Vương Lâm buông chén trà, ánh mắt nhìn Huyền La.

– Đệ tử đã đồng ý với sư tôn là sẽ đến đây, bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch...

– Bạch Phát Dược Thiên Tôn, đệ nhất nhân dưới Đại Thiên Tôn, tốt lắm!

Huyền La vừa cười vừa đứng dậy.

– Vương Lâm, con cứ nghỉ ngơi vài ngày đi. Ba ngày sau, vi sư muốn đưa con tới một vài nơi. Những nơi này sẽ có lợi ích rất lớn đối với việc tăng trưởng tu vi của con, đó là phần lễ bái sư đầu tiên vi sư muốn tặng con!

Huyền La nhìn Vương Lâm mỉm cười, thân ảnh nhoáng một cái liền hoàn toàn biến mất.

– Vương Lâm, tặng con nơi đây!

Vương Lâm đứng dậy, hướng về phía bầu trời vái một cái. Một hồi lâu sau, hắn mới ngẩng đầu nhìn bốn phía, ánh mắt lộ vẻ phức tạp. Hắn đứng yên ở đó, vẻ phức tạp trong mắt dần dần tiêu tán.

– Thôi, cứ ở lại Đạo Cổ nhất mạch này vậy...

Vương Lâm than khẽ, ngồi lên ghế đá, yên lặng uống trà.

Hắn chuẩn bị sống tại nơi đây. Nếu không có chuyện ngoài ý muốn... Hắn sẽ bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch, cho tới khi hoàn thành hứa hẹn với Huyền La, dẫu nơi đây vẫn khiến hắn có cảm giác xa lạ như trước.

Thời gian ba ngày thoáng chốc đã trôi qua. Vương Lâm an tĩnh tại chốn đào nguyên này, hít thở không khí tươi mát, ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn. Sau ba ngày, hắn cảm nhận được Huyền La kêu gọi, bèn bước ra khỏi nhà tranh, từng bước tiến tới. Sóng gợn lan ra, thân ảnh Vương Lâm biến mất khỏi chốn đào nguyên.

Khi hắn xuất hiện, đã ở phía trước Đạo Cổ Điện. Lúc này là sáng sớm ngày thứ tư, cả ngọn núi bị mây mù bao phủ. Phía trước Đạo Cổ Điện, Huyền La đang đứng đó, phía sau còn có chín người.

Trong chín người này có bảy nam hai nữ, tu vi bất phàm. Toàn bộ đều sau khi đạt được hai mươi bảy tinh điểm viên mãn, đã đạt được danh hiệu Đạo Cổ. Ngay khoảnh khắc thân ảnh Vương Lâm hiện ra, ánh mắt của chín người này đều đồng loạt ngưng tụ về phía Vương Lâm.

Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, ánh mắt đảo qua chín người này. Trong số chín người, tu vi cao nhất là một lão già. Người này bất ngờ mang lại cho Vương Lâm cảm giác tựa như một Dược Thiên Tôn của Tiên Tộc.

Còn về tám người khác thì có thể sánh ngang Thiên Tôn.

Vương Lâm nhìn bọn họ, bọn họ cũng đang nhìn Vương Lâm. Chẳng qua, Vương Lâm vẫn thong dong như thường, trong khi ngay khoảnh khắc chín người kia nhìn thấy Vương Lâm, tâm thần bọn họ đều chấn động.

Trong mắt bọn họ, Vương Lâm tựa như hóa thành một dòng xoáy khổng lồ, cắn nuốt ánh mắt của họ, thậm chí cả lực lượng Cổ Tộc trong thân thể bọn họ cũng mơ hồ bị kéo ra.

– Chúng ta tham kiến Thiếu Thiên Tôn!

Chín người trầm mặc trong chốc lát, rồi đồng loạt vái chào Vương Lâm một cái.

– Vương Lâm, chín người này là người dưới trướng vi sư, đã theo vi sư nhiều năm. Từ nay về sau, chín người bọn họ sẽ nghe theo hiệu lệnh của con.

Huyền La mỉm cười nhìn chín người kia đang vái Vương Lâm.

– Đa tạ sư tôn.

Vương Lâm bình tĩnh nói.

Huyền La mỉm cười, đang muốn nói tiếp thì đột nhiên nhướng mày nhìn về phía bầu trời. Vương Lâm sau đó cũng phát hiện ra, bèn đưa mắt nhìn lên.

Còn chín người kia thì giờ phút này mới cảm ứng được biến hóa trên bầu trời, cũng lần lượt ngẩng đầu.

Một lát sau, chỉ thấy trên bầu trời xuất hi���n vô số gợn sóng. Trong từng tầng gợn sóng lan tỏa, một vùng tử quang lóe lên, hóa thành tử khí nồng đậm. Bất ngờ, tử khí này tràn ngập bầu trời. Khi tử khí khuếch tán ra, chỉ thấy một tiếng gầm nhẹ truyền đến. Một cánh tay khổng lồ bỗng nhiên từ trong tử khí vươn ra. Một đại hán cao vài trăm trượng bước ra khỏi nơi đó.

Phía sau hắn còn có Cổ Yêu cao mấy trăm trượng. Trong chốc lát, từ trong tử khí lần lượt bước ra gần trăm người!

Gần trăm người này mỗi người đều có tu vi không kém. Tuy rằng người đạt tới cảnh giới Thiên Tôn không nhiều lắm, song hầu như tất cả đều có thể sánh ngang Kim Tôn, trong đó có cả Cổ Thần, Cổ Yêu, Cổ Ma!

Sau khi xuất hiện, bọn họ liền đứng chỉnh tề trên bầu trời, quỳ xuống hướng về phía tử khí.

– Cung nghênh Cổ Hoàng.

Tiếng nói tựa như tiếng gầm thét, hóa thành sóng âm vang vọng khắp thiên địa.

Tiếng nói này vừa dứt, chỉ thấy tử khí kia quay cuồng kịch liệt. Từ trong đó có một người bước ra. Người này mặc hoàng bào, đội vương miện, thần sắc không giận mà uy, chấp tay sau lưng, từng bước tiến tới.

Phía sau hắn còn có hai lão già. Hai lão già này khom người theo sau.

Ánh mắt Vương Lâm đảo qua hai lão già này, đôi mắt hắn âm thầm lóe lên. Hai người này không ngờ lại có khí tức không kém một Dược Thiên Tôn của Tiên Tộc!

Chín người dưới trướng Huyền La đang đứng trước Đạo Cổ Điện, trong chớp mắt khi thấy luồng tử khí này, thần sắc liền lộ vẻ cung kính. Đợi tới khi nam tử mặc hoàng bào xuất hiện, sự cung kính liền hóa thành cuồng nhiệt, giờ phút này lập tức quỳ xuống mặt đất.

Chỉ có Huyền La và Vương Lâm là vẫn bình tĩnh đứng đó mà nhìn lại.

– Diệp Đạo bái kiến Huyền La Tôn.

Nam tử mặc hoàng bào mỉm cười. Vừa tươi cười, thần sắc uy nghiêm của hắn lập tức tan biến, trở nên tươi mát tựa gió xuân, dù là ai nhìn vào cũng không khỏi sinh ra cảm giác thân thiết.

Vương Lâm đứng đó nhìn nam tử mặc hoàng bào này. Từ lời nói của những người quỳ lạy bốn phía, Vương Lâm biết thân phận của kẻ này chính là Đạo Cổ Hoàng!

Nhìn người này, Vương Lâm cảm thấy hắn hơi đối lập với Tiên Hoàng Liên Đạo Chân. Người này, dù về tu vi hay khí chất, đều không thể sánh bằng Tiên Hoàng. Nhưng hắn lại được mọi người tôn kính từ nội tâm. Điều này có thể thấy rõ từ chín người dưới trướng Huyền La.

Nhưng tu vi của hắn chỉ là Thiên Tôn mà thôi. Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường. Hoàng quyền của Đạo Cổ hoàng tôn có thể ảnh hưởng tới tất cả tộc nhân Đạo Cổ, nhưng không thể ảnh hưởng tới Vương Lâm hắn.

– Người đến có chuyện gì?

Thần sắc Huyền La vẫn như thường, chậm rãi nói.

– Ba ngày trước, Diệp Đạo phát hiện khói hương nơi đây cuồn cuộn thẳng trời, đoán rằng Đạo Cổ nhất mạch chúng ta lại xuất hiện một cường giả, cho nên mới tới đây xem xét. Huyền La Tôn, người này là vị cường giả kia sao?

Đạo Cổ hoàng tôn mỉm cười, khẽ gật đầu với Vương Lâm.

– Hắn là đệ tử của bổn tôn. Chắc Diệp Đạo cũng từng nghe nói đến Bạch Phát Dược Thiên Tôn, Vương Lâm! Hắn sẽ thay thế lão phu, khi lão phu chuyển thế sẽ bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch của chúng ta.

Huyền La bình tĩnh nói, đầy thâm ý nhìn Đạo Cổ hoàng tôn một cái.

– Vương Lâm, hắn là Đạo Cổ Hoàng của chúng ta, cũng là người mà về sau con phải bảo vệ. Nếu hắn thoái vị, con sẽ phải chọn từ trong số các hoàng tử ra một người để trở thành tân hoàng tôn. Đây chính là quyền lợi của Đại Thiên Tôn!

Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường song tâm thần lại chấn động. Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói mỗi đời hoàng tôn đều do Đại Thiên Tôn quyết định lựa chọn!

Hoàng quyền của Cổ Tộc và Đại Thiên Tôn có thể cùng tồn tại qua năm tháng vạn cổ... Có lẽ chính nhờ điểm này! Khó trách Kế Đô hoàng tử của Thủy Cổ nhất mạch lại muốn nhờ ta trợ giúp. Bởi lẽ chiến lực của ta là đệ nhất dưới trướng Đại Thiên Tôn, sẽ giúp hắn được Đại Thiên Tôn coi trọng, ắt hẳn còn có điểm ta chưa hiểu rõ.

Vương Lâm trầm ngâm, đột nhiên một lão già bên cạnh hoàng tôn khẽ quát một tiếng.

– Dù là đệ tử của Đại Thiên Tôn, nhưng vẫn là tộc nhân Đạo Cổ của chúng ta như trước. Dựa theo tộc quy, phàm là tộc nhân, trừ Đại Thiên Tôn ra, hễ nhìn thấy Đạo C��� hoàng tôn đều phải quỳ lạy!

– Người còn không mau quỳ xuống!

Đôi mắt lão già kia lóe lên hàn quang, giọng nói âm trầm!

Mọi nẻo đường câu chữ đều dẫn lối về Truyen.free, nơi độc quyền tinh hoa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free