Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 2030: Trùng quan nhất nộ!(9)

Tử Ấn Tổ Quyết... đây là thuật pháp do Cổ Đạo Đại Thiên Tôn truyền lại cho hoàng tộc của Đạo Cổ Tam Tộc. Mỗi đời hoàng tôn chỉ có thể thi triển một lần duy nhất trong đời. Một khi bị thuật ấn này giáng xuống, bất cứ ai dưới cảnh giới Đại Thiên Tôn đều không còn nắm giữ được sinh tử của chính mình!

Thuật này cũng chỉ có Cổ Đạo Đại Thiên Tôn mới có khả năng giải trừ.

Thần sắc Huyền La vô cùng âm trầm, ông chậm rãi cất lời.

Vương Lâm trầm mặc.

Diệp Đạo, lão phu với thân phận là người bảo hộ Đạo Cổ nhất mạch, yêu cầu ngươi lập tức mở phong tỏa không gian của cấm chế này ra, để Vương Lâm có thể đưa nữ tử kia rời đi! Lão phu sẽ thỉnh cầu Cổ Đạo Đại Thiên Tôn giải trừ thuật ấn này!

Huyền La nhìn Đạo Cổ hoàng tôn đang đứng bên dưới, bình tĩnh nói.

Hoàng nhi, vì một nữ tử mà làm vậy thì không đáng đâu!

Lão già khoác hoàng bào cũng nhíu mày nhìn về phía Đạo Cổ hoàng tôn.

Nữ tử này đã có tàn hồn thê tử của Vương Lâm, ngươi giữ nàng bên mình làm gì? Hãy trả nàng lại cho hắn. Một cường giả như vậy lại lựa chọn ở lại Đạo Cổ ta, ngươi làm như vậy sẽ khiến lòng người nguội lạnh!

Lạnh lòng ư? Lạnh lòng thì đã sao? Ngươi đã già rồi, đừng lải nhải trước mặt trẫm! Cả Huyền Tôn nữa... Đây là chuyện riêng của hoàng tộc trẫm, ngươi thân là người bảo hộ, chẳng lẽ đã quên ước định với Cổ Đạo Đại Thiên Tôn năm xưa rồi sao! Còn tên này, xông vào hoàng cung, bất kính với hoàng quyền, lúc này trẫm hy vọng Huyền Tôn có thể giết hắn để làm gương răn đe!

Hắn dám nói vậy, tất nhiên là vì chắc chắn không ai dám giết hắn. Mà Vương Lâm lại càng không dám!

Huyền La bật cười. Hàn quang lóe lên trong mắt ông. Vị Đạo Cổ hoàng tôn này năm đó chính là người do ông chỉ định, vậy mà hôm nay lại nói năng càn rỡ như vậy. Vương Lâm đang định mở miệng, chợt trầm mặc rồi nói.

Có phải nếu ta quỳ xuống thì ngươi sẽ cho ta mang nàng đi?

Trước đây ngươi không phải muốn giết trẫm sao, không phải rất kiêu ngạo sao, không chịu quỳ trước mặt trẫm sao? Sao giờ lại thích quỳ rồi? Ngươi chỉ là một con kiến hôi đến từ Động Phủ giới, trước mặt con cưng của trời là trẫm, ngươi càng chẳng đáng gì. Ngươi sau khi quỳ trước mặt trẫm, dập đầu cầu khẩn một phen, trẫm có lẽ sẽ cao hứng ban thưởng nữ tử này cho ngươi cũng không chừng.

Đạo Cổ hoàng tôn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại ẩn chứa vẻ âm trầm.

Vương Lâm ta có thể tiếp tục là người bảo hộ Đạo Cổ nhất mạch cho tới hết đời... Ta có thể quỳ xuống, có thể không giết ngươi, chỉ cần tàn hồn trong cơ thể nữ tử này... ngươi đưa nàng cho ta... trả nàng cho ta... có được không...?

Vương Lâm thì thào, ánh mắt lộ vẻ đau thương vô hạn. Đó là nỗi đau đã tích lũy mấy ngàn năm trong lòng hắn.

Cho ngươi ư? Còn phải xem trẫm có vui hay không đã. Có lẽ sau mấy ngàn năm trẫm chơi đùa chán chê, mà ngươi vẫn nhu thuận như thế thì sẽ cho ngươi cũng không chừng.

Đạo Cổ hoàng tôn cười ha hả.

Thân thể Vương Lâm run lên, hắn nhắm hai mắt lại, sát khí trong cơ thể ầm ầm bộc phát, mơ hồ không thể khống chế. Trong cơ thể hắn có Hồn Huyết. Hắn có thể cảm nhận được, chỉ cần một chút thời gian nữa là mình có thể phá vỡ cấm chế này.

Sở dĩ hắn còn đang áp chế là vì Huyền La... bởi vì Huyền La sẽ không cho phép giết Đạo Cổ hoàng tôn này. Huyền La bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch, cực kỳ coi trọng hoàng quyền.

Có thể dùng vật khác để đổi lấy tàn hồn của thê tử ta...

Vương Lâm mở hai mắt. Sát khí trong cơ thể hắn lại bị hắn áp chế xuống một lần nữa. Nhưng hai mắt hắn lúc này đã tràn ngập tơ máu, khàn khàn nói.

Hả? Ngươi nói thử xem muốn đổi bằng cái gì?

Đạo Cổ hoàng tôn nghe vậy cười nói.

Vương Lâm nhìn nữ tử (Tống Trí) đang ở bên cạnh Đạo Cổ hoàng tôn, tay phải hắn giơ lên chụp một cái, lập tức một hồn phách xuất hiện bên cạnh hắn. Hai mắt hồn phách này nhắm nghiền nhưng lại tỏa ra kim quang vạn trượng. Kim quang này trông hỗn tạp, mà thần sắc hồn phách cũng vô cùng thống khổ.

Hồn phách của Tiên Hoàng Tiên Tộc, có đổi được không...?

Ánh mắt Vương Lâm nhìn về phía Đạo Cổ hoàng tôn.

Thần sắc Đạo Cổ hoàng tôn đột nhiên biến đổi. Hắn nhìn chằm chằm vào hồn phách kia, hai mắt lộ vẻ không thể tin nổi.

Tiên Hoàng! Ôi... Chuyện này không thể nào! Hắn... ngươi... ngươi không ngờ lại có được hồn phách của hắn!

Đạo Cổ hoàng tôn hít sâu một hơi. Không chỉ có hắn, mà ngay khoảnh khắc Vương Lâm xuất ra hồn phách này, xung quanh lập tức ầm ĩ cả lên. Thần sắc đám tộc nhân Đạo Cổ vừa nhìn thấy hồn Tiên Hoàng liền đại biến!

Còn cả tộc nhân của hai tộc khác ở phía xa xa, cũng có không ít người từng gặp Tiên Hoàng. Vừa thấy khuôn mặt Tiên Hoàng, giờ phút này họ lập tức biết thật giả.

Phụ thân của Đạo Cổ hoàng tôn – lão già khoác hoàng bào – mở to hai mắt, thân thể đột nhiên run rẩy.

Ngay cả Huyền La, trong khoảnh khắc nhìn thấy hồn phách này cũng lộ vẻ khiếp sợ.

Không đủ! Chỉ có một hồn phách Tiên Hoàng thì vẫn chưa đủ!

Trái tim Đạo Cổ hoàng tôn đập thình thịch, ánh mắt nhìn Vương Lâm đã lộ vẻ kiêng kị rất sâu. Hắn không thể nào ngờ nổi đối phương lại có thể thu được hồn phách của Tiên Hoàng. Phải biết rằng Tiên Hoàng Tiên Tộc là một trong Cửu Dương!

Vương Lâm trầm mặc, giơ tay trái lên, hướng về bầu trời vung một cái. Lập tức phía sau hắn liền xuất hiện Đại Thiên Tôn chi dương hai màu đen trắng, bên trong lộ ra một vật. Vật đó là một cái đầu, cái đầu này đã không còn hai tai hai mắt!

Trong khoảnh khắc đầu lâu này xuất hiện, một luồng tiên khí tinh thuần lập tức ầm ầm lan tỏa, cũng khiến kim quang bùng lên như mặt trời chiếu rọi bốn phía.

Thêm một cái đầu lâu này, đã đủ rồi chứ!

Tơ máu trong hai mắt Vương Lâm càng nhiều, giọng nói đã khản đặc.

Đây là...

Đạo Cổ hoàng tôn s��ng sốt. Hắn nhìn đầu lâu này, mơ hồ cảm thấy quen thuộc nhưng nhất thời không thể nghĩ ra.

Đây... đây là đầu lâu của Tiên Tổ! Đây... đây đúng là đầu của Tiên Tổ!

Thân thể phụ thân của Đạo Cổ hoàng tôn run rẩy kịch liệt, hắn nhoáng một cái bay ra khỏi đại điện, đứng giữa không trung nhìn chằm chằm vào đầu lâu này, lộ vẻ kích động chưa từng có.

Hả! Là đầu của Tiên Tổ!

Đạo Cổ hoàng tôn sau khi ngẩn người, thần sắc lập tức kịch biến.

Huyền La hít sâu một hơi, nhìn đầu lâu kia. Trong khoảnh khắc đó, đầu óc ông liền trống rỗng.

Bọn họ còn như thế, thì đừng nói đến tộc nhân Cổ Tam Tộc. Sau khi nghe thấy tiếng kinh hô của phụ thân Đạo Cổ hoàng tôn, ánh mắt họ lập tức ngưng tụ lại. Sự xuất hiện của cái đầu lâu này so với hồn phách của Tiên Hoàng lại càng khiến họ khiếp sợ hơn, hầu như là lần tâm thần chấn động nhất trong đời.

Tiên... đầu lâu của Tiên Tổ!

Tiên Tổ... đã chết! Thế còn Cổ Tổ, Cổ Tổ có còn không...?

Vương Lâm lại có đầu lâu của Tiên Tổ!

Việc này chấn động cả hoàng cung, hơn nữa còn lấy tốc độ cực nhanh mà oanh động cả Cổ Tộc. Tộc nhân hai mạch khác ở phía xa xa lúc này cũng kích động run rẩy, nhìn chằm chằm vào cái đầu lâu này, vẻ mặt không tài nào tin nổi.

Lấy hai vật này đổi lấy hồn phách thê tử ta, đã đủ chưa?

Vương Lâm nhìn Đạo Cổ hoàng tôn đang ngây người trong đại điện, khàn khàn mở miệng.

Đủ rồi! Đủ rồi!

Người trả lời Vương Lâm chính là phụ thân của Đạo Cổ hoàng tôn. Hắn kích động xoay phắt người nhìn nhi tử của mình.

Diệp Đạo, có hai vật này thì Đạo Cổ nhất mạch chúng ta sẽ đến thời kỳ quật khởi rồi! Thu được hồn phách Tiên Hoàng mà oanh động thiên hạ, lấy đầu lâu của Tiên Tổ mà chấn nhiếp quần hùng. Đạo Cổ nhất mạch ta mới có cơ hội thống nhất Cổ Tộc đó! Nhanh buông nữ tử này ra!

Lão già kia kích động, giọng nói cũng trở nên run rẩy.

Thần sắc Đạo Cổ hoàng tôn lộ vẻ chần chừ.

Còn không mau giải cấm chế ra, thì chờ tới khi nào nữa!

Lão già khoác hoàng bào vội vàng rống to.

Không đủ! Vừa rồi hắn đại nghịch bất đạo, giết tên này thì hai vật đó vẫn sẽ thuộc về Đạo Cổ nhất mạch!

Sát khí trong mắt Đạo Cổ hoàng tôn lóe lên.

Ngươi...!

Lão già khoác hoàng bào đang muốn nổi giận, nhưng đột nhiên lời nói sững lại, hắn xoay người chăm chú nhìn về phía Vương Lâm.

Các ngươi quá đáng rồi!

Huyền La trên bầu trời rống giận, tiếng rống kinh thiên động địa khiến tâm thần đám người nơi đây chấn động mạnh. Có không ít người trong tiếng rống này bị chấn động đến mức khóe miệng trào máu tươi, thần sắc lộ rõ vẻ hoảng sợ và kinh hãi.

Sắc mặt Đạo Cổ hoàng tôn cũng lập tức tái nhợt, hắn phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc dữ tợn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Huyền La.

Huyền La, ngươi dám đả thương ta! Ngươi không sợ lửa giận của Cổ Đạo Đại Thiên Tôn sao!

Diệp Đạo, mở cấm chế này ra, hồn phách của Tiên Hoàng và đầu lâu của Tiên Tổ sẽ thuộc về các ngươi. Lão phu có thể coi như mọi chuyện chưa từng phát sinh. Nếu ngươi từ chối, thì lão phu dù có bị Cổ Đạo Đại Thiên Tôn trách tội cũng sẽ giết ngươi!

Trong lòng Huyền La đau đớn khôn xiết. Ông nhìn Vương Lâm gần như đã phải cầu khẩn đến nỗi sắc mặt tái nhợt, cảm thấy vô cùng không đành lòng.

Hắn hiểu rõ Vương Lâm vì mình nên mới làm như vậy. Đệ tử này không muốn làm khó mình, không muốn làm mình thất vọng và bi ai nên mới nhẫn nhịn như thế.

Có một đệ tử như vậy, Huyền La hắn cũng đủ tự hào rồi. Đệ tử của hắn có thể vì hắn mà làm được điều này, vậy Huyền La hắn dù đã tồn tại vô số ngàn năm, giờ phút này cũng có thể vì đệ tử này mà tự tay giết hoàng tôn kia. Trở thành vị Đại Thiên Tôn đầu tiên trong vạn cổ thời gian tự tay giết hoàng tôn trong Cổ Tộc!

Hậu quả của chuyện này chỉ Huyền La mới biết nghiêm trọng đến mức nào. Nhưng nếu để ông hôm nay phải trơ mắt nhìn đệ tử này chịu đựng khuất nhục nhẫn nhịn như vậy, thì ông cũng không thể làm được!

Hừ, ngươi dám khiến Đạo Cổ nhất mạch thất vọng sao, dám giết ta sao! Ngươi sẽ là tội nhân của Đạo Cổ nhất mạch, là tội nhân của Cổ Tộc. Ngươi dù có chết cũng sẽ bị cả Cổ Tộc thóa mạ!

Thân thể Huyền La run lên. Ông nhắm hai mắt lại, ẩn giấu vẻ đau thương và mê man.

Ta bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch đến nay chưa từng có tư tâm... một đệ tử này của ta... là ta mang hắn từ Động Phủ giới đến. Hắn ở Tiên Tộc có địa vị vô thượng nhưng lại vẫn tìm tới ta... Ta chỉ có một đệ tử này!

Hai mắt Huyền La mở bừng ra, lộ vẻ vô cùng quyết đoán.

Sư tôn...

Trong tích tắc Huyền La vừa đưa ra quyết định, Vương Lâm nhẹ giọng nói. Hắn nhìn Huyền La, khuôn mặt nở một nụ cười. Đây là lần đầu tiên hắn mỉm cười sau khi biết tàn hồn của Uyển nhi đang ở đâu.

Chẳng qua, nụ cười này rơi vào mắt Huyền La lại khiến trong lòng ông đau đớn hơn. Đây đâu phải là cười, rõ ràng là tiếng khóc không thành tiếng.

Sư tôn, người bảo hộ Đạo Cổ nhất mạch cả đời... đệ tử không đáng để người phải đưa ra quyết định như vậy...

Vương Lâm nhìn Huyền La, chậm rãi quỳ xuống mặt đất, hướng về phía Huyền La vái thật sâu một cái.

Cả đời hắn không vái trời không lạy đất, chỉ vái cha mẹ, chỉ lạy Chu Tước... Hôm nay, người có thể khiến Vương Lâm hắn quỳ xuống lại có thêm một người.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền và bảo toàn mọi quyền lợi tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free