[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 2084: Nữ tử Đông Mai.
Cửu Đế không cam lòng, đành phải rời đi. Thân ảnh hắn dần trở nên hư ảo, rồi chậm rãi biến mất. Bên cạnh cơn lốc nước biển giờ đây chỉ còn lại năm người gồm Huyền La, Tống Thiên, Cực Cổ Đại Thiên Tôn, Vương Lâm và Cổ Đạo.
- Các ngươi cũng lui lại đi. Âm thanh vào ngày cuối cùng thì ngay cả bổn tôn cũng phải dùng toàn lực. Các ngươi dù có ở lại nhưng cuối cùng cũng không cách nào bước vào Thái Cổ Thần Cảnh... Điểm này lão phu cũng chỉ mới hôm trước mới phát hiện ra thôi.
Cổ Đạo nhìn cơn lốc nước biển, chậm rãi nói.
Ba người Huyền La trầm mặc, hướng về phía Cổ Đạo vái một cái. Sau khi nhìn thấy Cửu Đế cùng những người khác bất đắc dĩ rời đi, bọn họ cũng đã biết lần mở ra này mình không thể tham dự rồi.
Đang chuẩn bị rời đi thì Vương Lâm đứng dậy, đi về phía Huyền La.
- Sư tôn.
Huyền La ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, khuôn mặt nở nụ cười.
- Sư tôn sắp chuyển thế. Đệ tử lúc này bước vào Thái Cổ Thần Cảnh, nếu có thể bình yên đi ra thì sẽ bảo vệ sư tôn chuyển thế... nếu không thể đi ra thì có vật này cũng có thể khiến sư tôn bình an.
Vương Lâm nhìn Huyền La, giơ tay phải lên chụp vào hư không một cái. Lập tức một ngọc giản hiện ra, được hắn cung kính đưa cho Huyền La.
Huyền La cầm ngọc giản, không lập tức kiểm tra mà nhìn Vương Lâm, hồi lâu mới mở miệng khẽ nói.
- Bảo vệ bản thân cho tốt...
Vương Lâm gật đầu.
Huyền La nhắm mắt lại, khi mở ra một lần nữa liền xoay người cùng Tống Thiên và Cực Cổ Đại Thiên Tôn hóa thành ba luồng cầu vồng hướng về phía sau bay vụt đi, trong chớp mắt đã không còn bóng dáng.
Giờ phút này, bên ngoài bức tường nước chỉ còn hai người là Vương Lâm và Cổ Đạo đang yên lặng đứng đó.
Thời gian trôi qua, trong chớp mắt đã tới hoàng hôn, khoảng cách tới lúc Thái Cổ Thần Cảnh mở ra chỉ còn nửa canh giờ. Cơn lốc nước biển ầm vang, đạt tới đỉnh điểm, hình thành một dòng xoáy hư không, nhanh chóng chuyển động, bất chợt giống như đột ngột chuyển từ tĩnh sang động vậy.
Nhưng càng là như vậy lại càng nói rõ tốc độ của nó đã nhanh tới kinh người rồi.
Theo dòng xoáy kia chuyển động, nước biển trong cơn lốc này giống như bị dòng xoáy hấp thụ, dùng tốc độ cực nhanh thoát khỏi bức tường nước, chui thẳng vào bên trong dòng xoáy.
Dòng xoáy như hố đen nuốt chửng tất cả, không ngừng hấp thu một lượng lớn nước biển vào, khiến cho bức tường nước biển này nhanh chóng giảm đi đáng kể.
- Vào lúc nước biển ở đây rút cạn hết thì Thái Cổ Thần Cảnh sẽ mở ra...
Cổ Đạo nhìn bức tường nước, chậm rãi nói. Giọng nói của ông vẫn truyền rõ ràng vào tai Vương Lâm giữa tiếng ầm vang này.
- Ta bước vào Thái Cổ Thần Cảnh này là vì làm cho thê tử sống lại, còn ngươi... Là vì cái gì?
Vương Lâm nhìn dòng xoáy đang nhanh chóng nuốt chửng nước biển, không bao lâu nữa sẽ khiến tường nước biến mất hoàn toàn, chậm rãi nói.
... Vì một đáp án!
Cổ Đạo quay đầu nhìn về phía Vương Lâm.
- Sau khi ta nhận được truyền thừa ký ức của Cổ Tổ thì trong đó có một phần khiến ta hoang mang không dám khẳng định. Ta đợi ngày này đã rất lâu rồi. Ngươi tới đã giúp ta có cơ hội tìm được đáp án này!
- Đáp án.
Vương Lâm thì thào.
- Tìm được đáp án này thì có lẽ ta có thể rời khỏi Cổ tộc đại lục đi tới bất cứ địa phương nào mà ta muốn rồi.
Trong mắt Cổ Đạo hiện lên một tia phức tạp.
- Ngươi từ sọ đầu của Tiên Tổ hẳn cũng thấy được là trước khi chết Tiên Tổ rất thanh thản, không chút đau đớn gì... Cổ T�� cũng chết đi như vậy... Hắn chết đi, trong ký ức ta có thể cảm nhận được là còn mang theo một tia tiếc nuối, mang theo vẻ không thể tin nổi mà ra đi.
Hai người bọn họ đánh đổi bằng cái chết để đồng thời tìm ra đáp án cũng vì Tiên tộc và Cổ tộc để lại truyền thừa, có lẽ cũng là để bảo vệ.
Cổ Đạo thì thào.
Tiếng ầm vang không ngừng vang vọng khắp nơi. Dòng xoáy nọ nuốt chửng khiến bức tường nước biển chỉ còn chưa tới một nửa. Rất nhiều nước biển biến mất trong dòng xoáy, không biết đi đâu.
Chẳng bao lâu sau, tất cả nước biển đều sắp biến mất.
- Cổ Tổ và Tiên Tổ phát hiện ra một bí ẩn mà bọn họ không thể tin nổi. Bọn họ do dự, cuối cùng vì muốn tìm chân tướng mà phải chết đi... Ta lúc này cũng muốn tìm một đáp án.
Cổ Đạo thu ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm, nhìn bức tường nước đang nhanh chóng thu nhỏ lại, nói bằng giọng khàn khàn.
Vương Lâm trầm mặc.
Thời gian nửa canh giờ dần dần trôi qua. Tất cả nước biển trong bức tường nước đều bị dòng xoáy hút cạn sạch toàn bộ. Sau đó tiếng ầm vang liền vang lên rung trời chuyển đất. Ở phía trước Vương Lâm và Cổ Đạo đã không còn tường nước mà chỉ còn chín cây cột lớn cao ngút trời, tỏa ra ánh sáng chín màu chói lóa, tạo thành cánh cửa lớn của Thái Cổ Thần Cảnh, chậm rãi mở ra!
Trong nháy mắt khi nó mở ra, một luồng sóng rung động từ trong cánh cửa lớn lan tỏa ra. Tốc độ lan ra khó có thể tưởng tượng được, giống như ngay lập tức càn quét khắp vùng bình nguyên rộng lớn này vậy, hướng về phía Cổ tộc đại lục và Tiên tộc đại lục nhanh chóng tràn tới.
Làn sóng rung động này sau khi tràn qua vùng bình nguyên mênh mông, nơi này liền lặng như tờ. Ba luồng cầu vồng của đám người Tống Thiên đang bay đi xa đứng yên bất động trên bầu trời.
Trên mặt đất, tại đại lục của Cổ tộc, dù là phàm nhân hay tu sĩ, tất cả sinh linh khi bị sóng gợn này quét qua đều giữ nguyên động tác đang thực hiện ngay tại khoảnh khắc đó, toàn bộ đứng yên.
Lửa, sông nước, tất cả mọi vật trong khoảng khắc này cũng đều bất động.
Trên mặt đất của Cực Cổ có một khu vực đang có mưa. Nhưng giờ phút này nước mưa cũng đứng yên trong không trung, không động đậy.
Trên mặt đất của Tiên tộc cũng như vậy. Ba người Cửu Đế, còn cả Song Tử và Tiên Hoàng, vô số tu sĩ và phàm nhân, tiên thú cũng không động đậy nữa.
Thiên địa ngũ hành, tất cả mọi pháp tắc đều ngừng vận hành. Tất cả trong chớp mắt này đều ngưng đọng.
Cả Tiên Cương đại lục trong tích tắc này hoàn toàn yên tĩnh.
Chỉ có trung tâm của vùng bình nguyên mênh mông này, cánh cửa lớn do chín cây cột tạo thành chậm rãi mở ra. Cho tới một lát sau, nó mở ra hoàn toàn. Ánh sáng chín màu bao phủ trong đó, mơ hồ lộ ra một lối đi không biết đi tới địa phương nào.
- Lần mở ra này quả nhiên không giống với trong quá khứ...
Cổ Đạo thì thào. Lực lượng ẩn chứa trong sóng rung động kia có thể khiến tất cả tồn tại dưới Đạp Thiên cảnh bất động.
Hai mắt Cổ Đạo lóe sáng, không chần chừ chút nào, thân thể ở phía trước Vương Lâm loáng một cái, lao thẳng vào cánh cửa lớn rực rỡ ánh sáng chín màu, dần dần biến mất trong đó, không còn thấy đâu nữa.
Giờ phút này, bên ngoài cánh cửa lớn chỉ còn một mình Vương Lâm. Hắn nhắm mắt lại, khi mở ra một lần nữa liền tiến về phía cánh cửa lớn kia, bước từng bước đi vào.
Sau khi Vương Lâm đi vào trong cánh cửa lớn của Thái Cổ Thần Cảnh này, tất cả tồn tại trên Tiên Cương đại lục vừa bị đứng yên trong nháy mắt liền khôi phục. Kỳ lạ chính là không có ai phát hiện ra khoảnh khắc bị ngưng đọng kia.
Tu sĩ không, tộc nhân Cổ tộc không, ngay cả tất cả Đại Thiên Tôn cũng không hề hay biết, vừa rồi bọn họ đã mất đi thời gian mười hơi thở.
Thời gian mười hơi thở này từ trong thiên địa, từ trong mỗi một phàm nhân, mỗi một tu sĩ và tộc nhân Cổ tộc, từ tám Đại Thiên Tôn mà mất đi.
Giống như có một lực lượng quỷ dị hút mất. Lực lượng này lấy đi mười hơi thở thời gian của vạn vật của Tiên Cương đại lục này, hút vào trong cánh cửa lớn của Thái Cổ Thần Cảnh.
Khi Tiên Cương đại lục khôi phục thì chín cây cột trong vùng bình nguyên mênh mông kia bùng phát ánh sáng chói lọi ngập trời xong liền biến mất.
Chín cây cột biến mất, cánh cửa lớn của Thái Cổ Thần Cảnh cũng biến mất theo.
Ở trung tâm của vùng bình nguyên mênh mông này, sau khi cánh cửa lớn tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại duy nhất dòng xoáy kia, bên trong truyền ra tiếng nước biển gào thét. Chỉ thấy nước biển vô tận từ bên trong dòng xoáy trào ra. Mưa trút xuống như tầm tã trên vùng bình nguyên mênh mông kia.
Nước biển rơi xuống, trong tiếng ầm vang. Chỉ vài canh giờ sau, vùng bình nguyên mênh mông nọ lại trở thành biển rộng. Biển rộng vô biên vô tận như trước, sóng biển cuồn cuộn. Tiếng ầm vang tiêu tán dần, bị tiếng sóng biển thay thế.
Tất cả đều khôi phục như ban đầu. Tiên tộc đại lục cũng thế, Cổ tộc đại lục cũng vậy, toàn bộ đều khôi phục sự bình yên. Kể cả hai bóng người trong một gian nhà trang nhã tại Hắc Thạch Thành của Thủy Cổ Nhất Mạch cũng vậy.
Căn nhà nọ không lớn, bên trong bài trí tương đối đơn giản nhưng lại ngập tràn hơi ấm. Trên giường có một bà lão đang nằm. Trên mặt bà tràn đầy vết nhăn nhưng vẫn có thể thấy khi còn trẻ nàng rất xinh đẹp.
Bên cạnh bà lão này là một nữ t��. Nữ tử này mặc y phục màu trắng, nhìn không rõ hình dáng, chỉ có thể thấy mái tóc buông xuống, bóng lưng rất xinh đẹp. Chẳng qua vẻ xinh đẹp này lại bị bao phủ trong sự bi thương, khiến người ta không khỏi thương xót.
Giống như một con cá trong nước, không nhìn thấy nước mắt nhưng khi để nàng trong nước, có lẽ khi ngươi đưa tay vốc một vốc nước, đưa lên môi thì lại có thể cảm nhận được vị mặn của nước mắt.
- Đông Mai, ta sắp đi gặp Thưởng Di rồi... Ngươi đừng khóc... Ta đi rồi chỉ còn một mình ngươi thôi... Ngươi và ta khác biệt. Ta chỉ là tộc nhân bình thường, tuổi thọ có hạn. Nhưng ngươi có cổ mạch, có thể tu hành... Ngươi... Cần phải chăm sóc bản thân cho tốt.
Vẻ mặt bà lão kia không nỡ, mở miệng khẽ nói.
Bà lão chính là Tống Trí. Tống Trí dù sao cũng chỉ là một tộc nhân bình thường mà thôi, tuổi thọ năm trăm năm đã là giới hạn của nàng.
- Ta biết trên người ngươi còn có nhiều chuyện... Ta đã rất nhiều lần thấy ngươi khóc một mình, nhìn bầu trời mà ngẩn ngơ... Ta thậm chí còn nhớ rõ năm đó khi ta cùng ngươi nói tới cảnh trong Đạo Cổ Hoàng Thành, nói tới nam tử tên là Vương Lâm kia, nói tới chuyện của hắn và Lý Mộ Uyên, vẻ mặt ngươi ảm đạm nhưng cố gắng mỉm cười. Đông Mai, hãy hứa với ta, nếu không thể quên được thì cũng không cần phải tự khiến mình khó chịu.
Bà lão nhìn người bạn lớn lên từ thuở nhỏ với mình, thì thào nói.
Nàng vĩnh viễn nhớ tới khi lần đầu tiên mình nói với Đông Mai về người tên Vương Lâm kia, vẻ mặt Đông Mai buồn bã tới mức nào.
Nàng cũng nhớ rõ khi năm trăm năm trước, khi Vương Lâm tiễn mình về, cũng nói với mình chuyện của hắn và Lý Mộ Uyên, còn nói với mình về một nữ tử tên là Lý Thiến Mai.
Lý Thiến Mai chuyển thế và Đông Mai là một người sao... Bà lão không nói ra câu hỏi này mà nhìn nữ tử xinh đẹp trước mắt, chậm rãi nhắm mắt lại.
Mọi bản dịch này đều thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, xin quý vị hãy đọc tại nguồn chính thống.