[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 216: Bổn tôn, hiện
Hạt châu nghịch thiên bản thân vẫn chưa đủ ngũ hành. Mấy trăm năm qua, Vương Lâm vẫn luôn tìm kiếm các thuộc tính ngũ hành còn thiếu. Chỉ có điều, những thuộc tính ngũ hành này thực sự quá khó tìm kiếm. Phải biết rằng, năm đó để Hỏa thuộc tính viên mãn, hắn đã phải thu phục một loài mãnh thú hoang dã.
Do vậy, ba thuộc tính Kim, Mộc, Thổ còn thiếu thực sự quá khó khăn. Ít nhất cho đến bây giờ, Vương Lâm vẫn chưa tìm ra bất kỳ phương pháp hữu hiệu nào.
Dường như Thủy thuộc tính là dễ dàng nhất. Ngoài lần đó ra, Mộc thuộc tính cũng đã có được. Mặc dù hiện tại chưa viên mãn, nhưng trên hạt châu nghịch thiên đã xuất hiện bảy phiến lá cây.
Ngoài ra, hai thuộc tính Kim, Thổ này vẫn chưa có chút động tĩnh nào. Vương Lâm cũng đã thử qua một vài phương pháp, nhưng cuối cùng đều vô ích.
Vương Lâm đã hiểu sâu sắc về linh dịch do hạt châu nghịch thiên sinh ra. Chất lượng linh dịch khi hạt châu chưa viên mãn và sau khi viên mãn hoàn toàn khác biệt.
Hơn nữa, sau khi Hỏa thuộc tính viên mãn, chất lượng linh dịch này lại tăng lên gấp đôi, so với ban đầu càng chênh lệch rõ ràng hơn.
Nếu cứ như vậy, chỉ cần đủ ngũ hành, chưa nói đến việc hạt châu sẽ phát sinh biến hóa nào đó, chỉ riêng linh dịch cũng sẽ gia tăng xác suất thành công nhất định đối với đan dược cao cấp.
Trúc Cơ Đan này, mỗi lò chỉ có thể luyện ra hai viên. Hơn nữa, thời gian luyện chế mất một ngày. Mười ngày sau, Vương Lâm đã hái gần hết toàn bộ dược liệu, cuối cùng luyện chế ra mười ba viên Trúc Cơ Đan.
Phân thân của Vương Lâm, ngoài việc thiên tư không khác biệt nhiều so với bản thể, đều thuộc loại bình thường, chẳng có chỗ nào đặc thù. Vì thế, nếu chỉ có một viên Trúc Cơ Đan, Vương Lâm cũng không dám khẳng định sẽ thành công. Bởi vậy, hắn mới chuẩn bị nhiều đến thế. Nếu thất bại, hắn sẽ tiếp tục sử dụng.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Vương Lâm hít sâu một hơi, tay phải điểm lên mi tâm, tiến vào không gian nghịch thiên. Không lâu sau khi hắn tiến vào, một con linh viên đầy lo lắng đi tới bên ngoài đình viện. Toàn thân nó dính đầy máu tươi, liên tục gầm lên vài tiếng. Sau đó, nó thất vọng vội vã bỏ đi.
Trước khi tiến vào không gian nghịch thiên, hắn đã bố trí một chút trong đình viện để tránh bị người khác quấy rầy. Bởi vậy, khi hắn tiến vào không gian nghịch thiên, thân thể sẽ hoàn toàn biến mất, dù có người tiến vào xem xét cũng sẽ không bị phát hiện.
Dù sao, năm ấy ngay cả Bát Cực Ma Quân Đoan Mộc Cực đã đạt tới Hóa Thần kỳ cũng không phát hiện ra sự tồn tại của không gian nghịch thiên. Chỉ với lão già Nguyên Anh hậu kỳ của Vân Thiên Tông, tuyệt đối không có khả năng nhận thấy điều gì dị thường.
Trong không gian nghịch thiên, sau khi bái tế hương hồn phụ mẫu Tư Đồ Nam, Vương Lâm trầm tĩnh ngồi xuống thổ nạp một lát. Sau đó, hắn lấy ra một bình bạch ngọc, đổ ra một viên Trúc Cơ Đan mang theo dược hương thơm mát, ngậm vào miệng.
Viên Trúc Cơ Đan này vừa vào miệng đã hóa thành từng đợt linh lực, xoay chuyển trong cơ thể hắn. Vương Lâm bình tĩnh yên lặng vận chuyển Cổ Thần Quyết.
Dưới sự khống chế của hắn, Cổ Thần Quyết hấp thu linh lực, không hề chuyển hóa vào nhục thân mà toàn bộ ngưng kết ở bụng, hình thành một dòng chảy.
Cuối cùng, khi tia linh lực do Trúc Cơ Đan hóa thành bị dòng chảy này hấp thu hết, lập tức dòng chảy đó bỗng nhiên lớn hẳn, điên cuồng xông lên phía trên.
Lúc này, Vương Lâm đã không còn là kẻ mới bước chân vào con đường tu tiên. Hắn biết rõ, nếu dòng chảy này có thể đi khắp toàn thân, tức là đã Trúc Cơ thành công. Nếu cơ thể có linh căn sung túc, dòng chảy này tự nhiên sẽ có thể làm được như thế.
Nhưng nếu thiên tư không đủ, sẽ có những tạp chất vô hình gây trở ngại, khiến dòng chảy này khi lưu chuyển khắp toàn thân gặp rất nhiều khó khăn.
Dòng chảy trong cơ thể hắn xoay tròn càng lúc càng nhanh, lập tức lưu chuyển khắp toàn thân, tựa như một cây đại thụ đang điên cuồng sinh trưởng, lấy thân thể Vương Lâm làm đất trồng, nhanh chóng vươn cành tỏa nhánh khắp bốn phía.
Chỉ có điều, trong cơ thể hắn tạp chất quá nhiều, dòng chảy này tựa như đụng phải đá ngầm, mặc dù đã bài trừ không ít tạp chất, nhưng cuối cùng đành chậm rãi dừng lại, không những không còn khuếch tán mà ngược lại dần dần có ý muốn rút lui.
Vương Lâm hít sâu một hơi. Hắn không nói lời nào, tiếp tục nuốt thêm một viên Trúc Cơ Đan. Lập tức, dòng chảy đang rút lui được rót thêm lực lượng vô tận, lại một lần nữa triển khai thế tiến công mạnh mẽ.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Vương Lâm vẫn trong quá trình Trúc Cơ. Đã không biết trải qua bao nhiêu ngày. Hắn đã dùng đến tám viên Trúc Cơ Đan. Dòng chảy trong cơ thể hắn "ầm" một tiếng, cuối cùng đã có thể lưu chuyển khắp toàn thân. Mỗi vị trí bên ngoài cơ thể hắn đều tản mát ra từng đợt ánh sáng. Cùng lúc đó, một ít chất lỏng màu đen từ lỗ chân lông chậm rãi bị bài tiết ra ngoài.
Sau một hồi lâu, Vương Lâm bỗng nhiên mở hai mắt, ánh mắt như điện, sau khi nội thị một phen, lập tức phát hiện kinh mạch trong cơ thể mình hầu như đã trở nên trong suốt long lanh. Hơn nữa, to lớn hơn trước kia cả mấy chục lần. Biến hóa như vậy, cho dù là bản thể năm đó đoạt cơ cũng không đạt được.
Vương Lâm trầm mặc một lát. Hắn không biết tất cả mọi chuyện này có liên quan đến việc hắn tu luyện Cổ Thần Quyết hay không. Dù sao, Cổ Thần Quyết chính là một loại công pháp thôn phệ linh lực, hoàn toàn dựa vào số lượng linh lực mà tu luyện.
Mà Trúc Cơ Đan, trên thực tế chính là một viên Bồi Nguyên Đan cực mạnh. Chỉ có điều, tác dụng của dược liệu hơn Bồi Nguyên Đan vô số lần mà thôi.
Dựa vào đó mà phát ra linh lực cường đại, tẩy rửa toàn thân, cải tạo thân thể cho hoàn toàn thích hợp với tu tiên. Đó chính là tác dụng của Trúc Cơ Đan.
Chỉ có điều, loại thay đổi này là thay đổi bên trong, còn Cổ Thần Quyết lại giúp trọng tổ thân thể, chính là loại thay đổi bên ngoài.
Trên thực tế, hai thứ này không khác nhau nhiều, chỉ có điều sự cải biến bên ngoài do Cổ Thần Quyết mang lại giúp chủ sở hữu hấp thu linh lực tốt hơn, vì thế càng trở nên cường đại.
Người tu chân cải biến nội thể cũng chính là vì muốn dễ dàng hòa hợp với thiên địa, cảm nhận linh lực trong đó, cũng là vì muốn trở nên cường đại hơn.
Hai phương pháp nội tu, ngoại tu bất đồng nhưng lại đem đến kết quả giống nhau.
Bản thể của Vương Lâm nhiều lần ngăn cản thân thể hấp thu linh lực, đem linh lực dồn cho Kim Đan thu nạp. Nhưng trên thực tế, sau khi thân thể trọng tổ một lần, mi tâm xuất hiện tinh điểm màu tím, thì hắn đã bước chân vào con đường Cổ Thần luyện thể. Nói cách khác, hắn không hay biết mình đã ��i vào ngoại tu.
Mà phân thân của hắn, bởi vì nhục thể khỏe mạnh nên không tiến hành trọng tổ thân thể. Hơn nữa, ngay từ đầu Vương Lâm đã chú ý tới việc này. Kể từ đó, phân thân này tu luyện đều đi theo con đường nội luyện.
Vương Lâm cầm lấy bình bạch ngọc. Trong bình còn lại năm viên Trúc Cơ Đan. Hắn trầm ngâm một lát, liền cho tất cả vào miệng, rồi lại ngồi xuống thổ nạp.
Thời gian chậm rãi trôi qua, linh lực ẩn chứa trong năm viên Trúc Cơ Đan ầm ầm bộc phát. Nếu là người khác, thân thể tất nhiên không thể chịu nổi sự trùng kích của linh lực, dù không chết thì linh lực hỗn loạn trong cơ thể cũng sẽ thoát ra rồi biến mất.
Nhưng Vương Lâm, hắn tu luyện là Cổ Thần Quyết, một loại công pháp cực kỳ bá đạo thời viễn cổ. Công pháp này không sợ nhất chính là linh lực, dù có nhiều hơn cũng chẳng sao. Linh lực do Trúc Cơ Đan hóa thành, dưới sự thôn phệ của Cổ Thần Quyết, không hề tạo thành thương tổn cho thân thể, lập tức bị hấp thu sạch sẽ.
Tu vi của Vương Lâm cũng từ vừa đạt Trúc Cơ nhảy vọt lên Trúc Cơ đỉnh phong.
Chỉ có điều, Vương Lâm vẫn còn thấy chưa đủ. Hắn trầm ngâm một lát rồi lấy một cái đan lô trong túi trữ vật ra. Đan lô này nhìn cực kỳ bình thường, tuy nhiên ngoài miệng lò có một đạo phong ấn màu vàng.
Đan lô này chính là vật Vương Lâm ngày đó lấy được từ Vân Phi. Ngày đó Vân Phi đối với đan lô này thần thần bí bí, hắn cũng thấy hơi kỳ quái. Trước đây khi lấy được đan lô này, Vương Lâm không thể cho nó vào túi trữ vật, nhưng sau khi ngưng kết phân thân thành công, thử thu phóng nó thì không hiểu sao lại hoàn toàn dễ dàng.
Đan lô này có đủ thứ kỳ quái như vậy cũng khiến Vương Lâm cảm thấy khó hiểu.
Thu hồi vật đó lại, Vương Lâm đứng dậy, rời khỏi không gian nghịch thiên.
Vừa mới xuất hiện trong đình viện, Vương Lâm liền cảm thấy bất thường. Không khí bốn phía đều có mùi máu tanh thoang thoảng. Vương Lâm đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng nhìn tới cửa mới phát hiện ra mùi máu tươi từ đó đưa tới.
Đôi mắt Vương Lâm bình tĩnh, chậm rãi đi về phía cửa. Lúc này, hắn phát hiện ra một thi thể linh viên.
Con linh viên này hai mắt trợn to, nhưng bên trong đôi mắt lại ảm đạm. Toàn thân nó bị nhiều vết kiếm chém, nơi bụng lại có một vết thương lớn như miệng bát. Miệng vết thương đã không còn máu chảy ra, chỉ còn từng đợt mùi máu tanh bốc lên từ đó.
Vương Lâm ngồi xổm xuống nhìn đùi phải của con linh thú này, lập tức phát hiện đùi phải của nó đã gãy vài chỗ. Hiển nhiên, con thú này chính là con linh viên mấy hôm trước đã đưa ngọc giản của Trình Hiền tới cho hắn.
Ánh mắt Vương Lâm chợt dừng lại ở miệng vết thương nơi bụng linh viên. Hiển nhiên, đây là do người dùng tay xé rách, mục đích chắc hẳn là muốn lấy nội đan của nó!
Loại chuyện này, Vương Lâm cũng từng trải qua không ít. Hắn liếc mắt một cái là nhận ra, phân tích một chút là có thể hiểu rõ ràng.
Chỉ có điều, hắn không biết Trình Hiền cuối cùng có phải đã xảy ra chuyện hay không. Theo thói quen nửa năm nay, với tấm lòng nhiệt tình của Trình Hiền, tình cảm sâu nặng của hắn với con linh viên này, hơn nữa còn chuyện Trình Hiền không tự mình đích thân đưa ngọc giản tới, Vương Lâm lúc này hiển nhiên đã đoán được.
Không nói những chuyện khác, chỉ riêng chuyện hắn đã đem phương thuốc Trúc Cơ Đan cho Vương Lâm, nếu hắn xảy ra chuyện, Vương Lâm đã không thể khoanh tay đứng nhìn.
Vương Lâm thầm than một tiếng, không nhìn thi thể linh viên thêm một cái, mà quay đầu đi vào phòng. Trong phòng, hai tay Vương Lâm đột nhiên bắt đầu thi triển. Lúc này, hắn không cần uống linh dịch cũng có thể hoàn thành một đạo cấm chế.
Tàn ���nh của cấm chế rơi xuống đất, lập tức hóa thành một vòng sóng gợn. Một nam tử tóc bạc lạnh lùng từ trong đó từ từ trồi lên. Người này vừa xuất hiện, lập tức bốn phía như tràn ngập khí tức âm lãnh.
Mọi diễn biến tiếp theo, duy chỉ có truyen.free độc quyền tiết lộ.