Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 222: Đoạt Thiên Thất đỉnh. (1+2)

Loại đan dược này có tên Toả Minh đan. Lý Mộ Uyển từng nhắc đến, nó có hiệu quả cực lớn, dành riêng cho tu sĩ có tu vi từ sau Trúc Cơ kỳ trở lên. Đối với tu sĩ Trúc Cơ kỳ, chỉ có thể dùng tối đa một viên. Nếu dùng quá liều, cơ thể rất dễ bành trướng, linh lực sẽ trở nên hỗn loạn.

Vương Lâm thần sắc bình thản, sau khi cầm lấy đan dược không hề liếc nhìn, trực tiếp ném vào miệng. Lập tức, trong kinh mạch vốn trống rỗng chợt xuất hiện vô số tia linh lực. Chúng ngày càng nhiều. Dưới sự thúc đẩy của Cổ Thần Quyết, linh lực trong cơ thể Vương Lâm trong nháy mắt đã khôi phục hoàn toàn.

Hắn lập tức vận chuyển linh lực, dẫn chúng về lốc xoáy trong đan điền. Lốc xoáy vốn đã ảm đạm, sắp tiêu tan, giờ đây bỗng sáng rực, nhanh chóng tăng tốc, thậm chí vượt qua tốc độ trước đó.

Không biết đã qua bao lâu, số giọt chất lỏng màu vàng trong đan điền Vương Lâm đã đạt đến năm giọt.

Một cảm giác bành trướng đột ngột xuất hiện trong đan điền. Vương Lâm chớp mắt, lấy ra hai viên Thiên Ly đan cuối cùng, ném cả vào miệng. Hắn cắn chặt răng, vận chuyển Cổ Thần Quyết, nhắm mắt ngồi tĩnh tọa.

Hai viên Thiên Ly đan như một cơn sóng dữ, cuồn cuộn mãnh liệt trong cơ thể Vương Lâm, tạo thành một nguồn áp lực cực lớn. Áp lực tác động lên đan điền, truyền đến năm giọt chất lỏng màu vàng bên trong đó.

Lập tức, năm giọt chất lỏng màu vàng vốn đang phân tán chậm rãi ép sát vào nhau, cuối cùng va chạm rồi dung hợp chặt chẽ.

Cùng lúc đó, tác dụng của Thiên Ly đan tăng cường, khiến đan điền của Vương Lâm phát ra một tiếng động. Một vết rách chợt xuất hiện trên đan điền, ngay lập tức lan rộng ra xung quanh. Cuối cùng, toàn bộ đan điền của Vương Lâm vỡ thành vô số mảnh nhỏ.

Những mảnh nhỏ đó bị cuốn lên, cuốn vào trong giọt chất lỏng màu vàng kia. Cùng với linh lực do Thiên Ly đan hóa thành và đủ loại vật chất khác, tất cả dung hợp thành một khối. Cuối cùng, trong bụng Vương Lâm xuất hiện một viên Kim Đan to bằng nắm tay, lấp lánh ánh sáng màu vàng.

Từ trên Kim Đan, vô số xúc tua dài nhỏ sinh ra, nối liền với các đường kinh mạch. Theo sự chuyển động chậm rãi của nó, từng đợt linh lực khổng lồ liền xuất hiện trong kinh mạch. Trong nháy mắt, chúng đã lưu chuyển một vòng khắp cơ thể Vương Lâm.

Lúc này, Vương Lâm đột nhiên mở hai mắt. Ánh sáng lóe lên trong mắt hắn khiến người khác không thể nhìn thẳng. Cánh cửa ngăn cách giữa Trúc Cơ kỳ và Kết Đan kỳ đã đư��c Vương Lâm vượt qua.

Cùng lúc đó, Lý Mộ Uyển đã ở Tàng Kinh Các của Vân Thiên Tông gần một tháng. Suốt một tháng nàng hầu như không rời khỏi nơi này, dành tất cả thời gian tìm kiếm trong các điển tịch cốt tìm ra phương pháp mở phong ấn đan lô.

Thực tế, đến giờ phút này nàng đã tìm ra ba phương pháp để mở phong ấn.

Chẳng qua, cả ba phương pháp đó đều có khả năng gây hư hại. Khi phong ấn mở ra, đồng thời sẽ gây ra tổn thương rất lớn cho đan dược, thậm chí có thể khiến đan dược biến thành phế đan.

Đây là việc mà Lý Mộ Uyển không thể chấp nhận. Nàng hiểu rõ loại đan dược này rất có thể chính là mấu chốt giúp Vương Lâm đột phá Kết Đan kỳ, tiến vào Nguyên Anh kỳ.

Tôn Trấn Vĩ vẫn luôn chú ý đến hành động của Lý Mộ Uyển. Việc nàng dành nhiều thời gian như thế ở Tàng Kinh Các khiến hắn vô cùng nghi hoặc, cảm thấy việc này có chút bất thường.

Chỉ có điều mặc cho hắn phân tích, phán đoán thế nào cũng không thể nhìn ra chân tướng. Còn Vương Lâm, tên đệ tử kia, trong một tháng này đều bế quan không ra, không hề đ��n tìm Lý Mộ Uyển.

Thanh phi kiếm hắn đặt bên cạnh Vương Lâm cũng không có phản ứng gì cả, mọi việc xem như bình thường. Nhưng trong lòng Tôn Trấn Vĩ vẫn luôn tồn tại một tia nghi ngờ.

Chẳng qua, thời gian đến ngày song tu cũng chỉ còn hơn một tháng. Mấy ngày này liên tục có người của các tông phái khác đến chúc mừng khiến Tôn Trấn Vĩ bận rộn tiếp đón, cũng không còn thời gian để ý đến những việc này.

Mà vài vị lão tổ Nguyên Anh hậu kỳ của Vân Thiên Tông cũng biết rõ Lý Mộ Uyển chưa thật sự cam tâm tình nguyện đáp ứng việc này, nhưng vẫn không tỏ ra quá mức bức bách. Đối với việc nàng thường xuyên ở lại Tàng Kinh Các cũng chưa từng hỏi qua, thậm chí còn tạo thêm điều kiện cho nàng.

Bọn họ còn mở cả nội các vốn rất hạn chế người tiếp cận cho Lý Mộ Uyển xem, coi như nhằm hàn gắn khoảng cách với nàng do việc song tu gây ra.

Khi chỉ còn hai mươi ngày nữa là đến ngày ước hẹn song tu, cuối cùng Lý Mộ Uyển đã tìm được một phương pháp khai mở phong ấn trong một cổ tịch tại Tàng Kinh Các, ổn thỏa hơn nhiều so với ba phương pháp trước đó.

Nàng thầm phân tích, đánh giá phương pháp này có năm thành chắc chắn không làm hư hao phẩm chất đan dược bên trong đan lô. Hơn nữa, nếu có tổn hại cũng không ảnh hưởng quá nhiều, tỷ lệ đan dược trở thành phế đan là thấp nhất có thể.

Nàng nhận thấy thời gian đã sắp đến, vì vậy cắn răng quyết định sử dụng phương pháp này.

Sau khi quyết định, Lý Mộ Uyển lập tức ghi lại phương pháp này. Sau đó, nàng vẫn chưa vội rời đi, mà còn đọc thêm một vài điển tịch. Khoảng một ngày sau, nàng mới nhẹ nhàng đặt chồng điển tịch xuống, ghi chép thêm vài dòng rồi xoay người rời đi.

Thực tế trong một tháng ở Tàng Kinh Các, mỗi ngày nàng đều ghi chép lại không ít vấn đề, và xem xét rất nhiều điển tịch với nội dung khác nhau chứ không chỉ đơn thuần tìm kiếm biện pháp cởi bỏ phong ấn.

Sở dĩ như thế là nhằm mê hoặc người khác. Lý Mộ Uyển không phải là người mới bước vào con đường tu tiên. Ngược lại, nàng đã trải qua rất nhiều chuyện. Đồng thời, nàng vốn là người thông minh, tâm trí sắc sảo, nên đã rèn luyện ��ược tâm cơ vô cùng nhạy bén.

Nếu không, là một nữ tử mà muốn sinh tồn ở Tu Chân Giới tàn khốc này thật sự rất khó khăn.

Sự cẩn thận đó thực tế cũng có liên quan ít nhiều đến Vương Lâm. Có thể nói, tính cẩn thận của Lý Mộ Uyển chậm rãi hình thành trong thời gian sống cùng Vương Lâm ở Tu Ma Hải. Sau khi chia tay với Vương Lâm, chính sự cẩn thận đó từng nhiều lần cứu mạng nàng.

Nàng biết rõ, Vân Thiên Tông, đặc biệt là Tôn Trấn Vĩ, tất nhiên sẽ có hoài nghi với việc nàng ở lại Tàng Kinh Các trong thời gian dài như thế. Mà như vậy, tất nhiên hắn sẽ tìm phương pháp theo dõi để biết rốt cuộc nàng đang tìm kiếm điều gì.

Kể từ đó, sự cẩn thận của Lý Mộ Uyển đã phát huy tác dụng rất lớn. Dù cho có người đến tra xét, cũng rất khó từ trong đống điển tịch tìm ra được mục đích chính thức của nàng.

Hơn nữa, dù là thông qua Thác Ấn thuật (phép ghi chép) để tìm kiếm cũng không có tác dụng gì. Nhằm mê hoặc người khác, trọng điểm ghi chép của Lý Mộ Uyển được phân thành hơn mười loại. Còn về phần thuật phong ấn, trong s�� những tin tức khổng lồ đó, nó chỉ là một phần quá bé nhỏ không đáng kể mà thôi.

Một lúc sau khi nàng rời khỏi Tàng Kinh Các, Tôn Trấn Vĩ liền đến nơi này. Sau khi đi vào, tay phải hắn vung lên, lập tức trên tay xuất hiện một khối lệnh bài màu vàng tím, trên đó khắc rõ ràng chữ “Vân”.

Lệnh bài này vừa xuất hiện, lập tức không gian cách ba trượng trước mặt hắn trở nên vặn vẹo, sau đó hai người áo xám xuất hiện. Hai người liếc nhìn lệnh bài đó một cái, lập tức quỳ một chân xuống, cung kính thưa:

- Ngoại tông đệ tử, tham kiến Vân Lệnh của bổn tông.

- Tàng Kinh Các này luôn được ngoại tông đệ tử chúng ta trông nom. Trong một tháng giám thị Lý trưởng lão, hai người các ngươi có phát hiện gì không? - Sắc mặt Tôn Trấn Vĩ không hề có chút điềm đạm, âm trầm hỏi.

Một người áo xám lập tức cung kính nói:

- Lý trưởng lão xem điển tịch có phần lộn xộn. Người ấy quan sát hầu như tất cả, từ phương thuốc cho đến dược tính. Theo quan sát của đệ tử, cũng không thấy Lý trưởng lão đặc biệt lưu ý điều gì cả.

Tôn Trấn Vĩ nhíu mày. Hắn không tài nào tin được Lý Mộ Uyển sẽ lãng phí cơ hội, hơn một tháng ở nơi này để xem lung tung. Trầm ngâm một chút, thanh âm lạnh lùng của hắn lại vang lên:

- Nhưng nàng ta có ghi chép lại gì không?

Người áo xám kia bình thản trả lời:

- Có. Tuy nhiên, những thứ nàng ghi chép cũng rất lộn xộn. Lý trưởng lão dường như không có mục tiêu cụ thể nào.

- Đương nhiên, còn có một khả năng.

Tôn Trấn Vĩ ánh mắt chợt lóe lên, khẽ quát:

- Nói!

Thần sắc người áo xám vẫn như thường, nói:

- Tâm trí Lý trưởng lão cực cao, tính cách lại cẩn thận. Nàng đã sớm dự đoán sẽ có người theo dõi nên cố làm ra vẻ huyền bí, xem điển tịch một cách lộn xộn để che giấu mục đích. Nếu đúng là như thế thì hiển nhiên nàng đã thành công.

Tôn Trấn Vĩ hừ nhẹ một tiếng. Hắn đã sớm đoán ra việc này. Nhưng hắn lại thầm nhủ, chỉ còn hai mươi ngày nữa thôi, hắn thật sự muốn xem Lý Mộ Uyển này còn có thể tạo ra được chuyện gì nữa.

Hơn nữa, đối với việc Lý Mộ Uyển quen biết với người nọ, cho đến giờ Tôn Trấn Vĩ cũng không còn e ngại nữa. Việc song tu đã được các vị lão tổ ấn định. Nếu người nọ xuất hiện phá rối, cũng không cần hắn phải ra tay. Chỉ cần vài vị lão tổ Nguyên Anh hậu kỳ chắc chắn sẽ khiến người đó có đến mà không có về.

---o0o--- Dù trải qua muôn trùng thử thách, những dòng chữ này vẫn nguyện lưu giữ giá trị của bản gốc.

Sau khi Vương Lâm kết đan thành công, hắn lại tiếp tục dùng số đan dược còn lại. Lượng đan dược nhập thể bị Cổ Thần Quyết hấp thu. Dần dần, lượng đan dược hắn dùng ngày càng nhiều, tu vi hắn cũng một đường tăng lên, đột phá sơ kỳ, tiến vào trung kỳ.

Nhưng Vương Lâm lại cảm thấy tốc độ này là quá chậm. Hắn không tiếc hậu quả, liên tục nuốt thêm đan dược. Chẳng qua, theo sự tăng lên của số lượng đan dược, hắn cảm giác rõ ràng dược hiệu đã dần giảm xuống.

Hiện tượng này trước đó Lý Mộ Uyển đã từng đề cập qua với hắn. Đây là một quán tính, một khi dùng đan dược quá nhiều, cơ thể hắn sẽ sinh ra một số thay đổi kỳ lạ. Linh lực trong đan dược tuy không khác trước nhưng bởi vì cơ thể biến hóa kỳ lạ. Thông thường, đan dược vừa vào miệng, Cổ Thần Quyết chưa kịp vận chuyển thì linh lực trong đó đã vô thanh vô tức tiêu tan hơn phân nửa.

Loại hiện tượng này gọi là “thể chướng”. Vấn đề này rất thường gặp đối với những tu sĩ thường xuyên dùng đan dược. Để giải quyết nó thì chỉ có một phương pháp duy nhất. Đó là phải dùng thêm những trân dược quý báu hơn.

Nếu không sẽ không có biện pháp nào khác. Dù thời gian dài trôi qua nhưng thể chướng vẫn cứ tồn tại, không bao giờ mất đi.

Liên tục nhiều ngày dùng đan dược, trong cơ thể Vương Lâm đã xuất hiện thể chướng. Nhưng điều này cũng không thể ngăn cản hắn tiếp tục dùng thêm dược vật. Với việc có thể sinh ra thể chướng, Lý Mộ Uyển đã sớm có đối sách.

Trên thực tế, có Đan sư Lý Mộ Uyển bên người thì trên phương diện đan dược, Vương Lâm cũng không cần tự mình đòi hỏi, nàng đã sớm chuẩn bị thỏa đáng.

Vương Lâm cầm lấy bình dược thứ hai bên phải. Bình dược này chính là mấu chốt để giải quyết thể chướng. Dược vật trong bình được gọi là Giải Chướng Đan. Trên thực tế, đan dược vẫn chưa hoàn toàn hóa giải thể chướng. Chẳng qua, Lý Mộ Uyển đã sưu tầm rất nhiều dược vật hiếm có, luyện chế ra để trợ giúp cơ thể hấp thu linh lực của dược vật.

Nếu xét về phẩm bậc thì đan dược này chỉ thuộc về nhất phẩm mà thôi, nhưng nếu biết dùng đúng cách thì ở một số trường hợp có thể mang đến hiệu qu�� kỳ diệu.

Sau khi dùng Giải Chướng Đan, Vương Lâm lập tức cầm lấy một bình đan dược, đổ cả vào miệng. Đan dược dưới tác dụng của Giải Chướng Đan, lập tức hòa tan. Tuy tốc độ hòa tan cũng không biến hóa gì nhiều nhưng tốc độ hấp thu của Vương Lâm bỗng nhiên tăng nhanh!

Tuy chỉ nhanh hơn một chút, nhưng nếu là người khác thì cho dù cũng có thể cảm nhận được tác dụng của Giải Chướng Đan, tận dụng chút tốc độ tăng lên này thì cũng có thể hấp thu thêm được một ít linh lực.

Nhưng với Vương Lâm, Cổ Thần Quyết vốn là công pháp hấp thu. Một chút thời gian này, dưới sự hấp thu của Cổ Thần Quyết, lập tức trở nên mạnh hơn rất nhiều.

Sau khi đan dược tan ra, không đợi linh lực bị tiêu tán, lập tức đã bị Cổ Thần Quyết dẫn động.

Dưới phương thức này, tu vi của Vương Lâm tiếp tục tăng nhanh. Cuối cùng từ Kết Đan trung kỳ đã đột phá đến Kết Đan hậu kỳ. Tuy vẫn chưa đạt đến đại viên mãn nhưng khoảng cách cũng không còn xa.

Chẳng qua những đan dược được Lý Mộ Uyển đưa cho hắn cũng đã dùng hết sạch.

Đến hôm nay, Vương Lâm đang ngồi trong nghịch thiên không gian đột nhiên tỉnh lại. Hắn cảm giác được Ma đầu Hứa Lập Quốc truyền đến một tia kêu gọi. Dựa theo ước định trước đó giữa hắn và Lý Mộ Uyển thì điều này chứng tỏ nàng đã tìm ra phương pháp để mở đan phong rồi.

Vương Lâm đứng lên, tiến tới một bước. Thân ảnh hắn bỗng nhiên nhạt dần như thể phá vỡ hư không, trong nháy mắt đã biến mất.

Trong một phòng ở đình viện Bắc Uyển, một tia sáng chợt hiện ra từ trong hư không, rồi nhanh chóng ngưng kết lại, hình thành một bóng người. Bóng người đó từ từ hiện rõ, để lộ hình dáng của Vương Lâm.

Sau khi hiện ra, ánh mắt hắn lóe lên, nhìn thanh phi kiếm vẫn nằm trên mặt đất từ hơn một tháng qua. Tay phải hắn khẽ chộp một cái, phi kiếm lập tức bay đến tay hắn. Vương Lâm nhìn lướt qua, lập tức nhận ra trên đó ẩn chứa một đạo cấm chế. Cấm chế này uy lực tuy không mạnh nhưng có chút xảo diệu, tác dụng đúng như hắn đoán trước là nhằm theo dõi.

Vương Lâm thần sắc vẫn thản nhiên. Hắn lại vung tay phải lên, thanh phi kiếm lập tức đâm xuống đất. Sau đó, hắn liền đẩy cửa phòng đi về phía bên ngoài đình viện.

Nhưng lúc này, hắn đột nhiên dừng chân, nhíu mày. Chỉ thấy cửa đình viện vô thanh vô tức bị một người đẩy ra, Chu Lâm chậm rãi bước vào.

Sau khi nhìn thấy Vương Lâm, ánh mắt hắn lập tức trở nên ngưng trọng. Với tu vi của hắn, ngay lập tức phát hiện Vương Lâm hoàn toàn khác trước. Phải biết rằng trước khi Chu Lâm bế quan, tu vi của Vương Lâm mới đạt tới tầng thứ ba của Ngưng Khí mà thôi. Nhưng hiện tại, ngay cả Chu Lâm cũng nhìn không thấu. Điều đó có nghĩa, tu vi của đối phương dù không phải là Kết Đan hậu kỳ thì cũng nhất định phải là trung kỳ trở lên. Trên mặt hắn lộ ra vẻ phức tạp, rồi lập tức cười khổ nói:

- Sư phụ bị người ta giám thị, không thể tự mình đến được. Người bảo ta đưa ngươi đến một chỗ.

Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, liếc nhìn Chu Lâm một chút, gật đầu.

Chu Lâm đi vào đình viện, đóng cửa lại, ánh mắt phức tạp nhìn Vương Lâm, cười khổ nói tiếp:

- Này… Ta nên gọi ngươi là Sư bá… Hay là�� Thôi, ngươi đã là bằng hữu của Sư phụ thì là Sư bá của Chu Lâm ta. Sư bá, mời!

Chu Lâm lắc lắc đầu. Vốn dĩ hắn đang bế quan, đột nhiên nhận được truyền âm của Lý Mộ Uyển, phái hắn ra ngoài một chuyến. Chu Lâm vốn là một cô nhi được Lý Mộ Uyển cứu mạng nên đối với nàng vẫn cực kỳ vâng lời. Trong lòng hắn vẫn luôn tôn kính và cảm kích.

Từ trong mấy câu nói của Lý Mộ Uyển, hắn dĩ nhiên đoán được người mà chính mình nhận làm đệ tử không ngờ lại là bằng hữu của Sư phụ. Kể từ đó, trong đầu hắn có chút hỗn loạn. Mất một lúc lâu, hắn mới miễn cưỡng tiếp nhận sự thật này. Do đó, sau khi thấy tu vi của Vương Lâm biến hóa kinh người như thế, hắn tuy có giật mình nhưng vẫn chưa quá kinh ngạc. Hắn nghĩ rằng tu vi của đối phương vốn dĩ đã là như thế, trước đó chẳng qua chỉ là cố tình che giấu mà thôi.

Chu Lâm đến bên ngoài phòng mình, hai tay khẽ động, lập tức một đạo ánh sáng trên nóc phòng phát ra. Ngay sau đó, cửa phòng tự động mở.

Chu Lâm quay đầu nhìn Vương Lâm một cái, rồi đi vào trong phòng.

Vương Lâm vẫn chưa cất bước mà dùng thần thức đảo qua một cái. Sau khi vô thanh vô tức hạ một đạo cấm chế lên người Chu Lâm, hắn mới chậm rãi cất bước đi vào.

Đối với bất cứ kẻ nào, thái độ của Vương Lâm đều rất cẩn thận. Chu Lâm này trước đó đối đãi với hắn cũng không tệ, lại là đệ tử của Lý Mộ Uyển. Nhưng theo thói quen, hắn cũng không quan tâm người này là ai mà có thay đổi. Vào thời điểm cần đề phòng thì hắn tuyệt không qua loa đại khái.

Trong căn phòng, sau khi dùng thần thức xem xét, ngoại trừ một cái đan lô trên mặt đất thoáng có linh lực dao động ra thì không có gì dị thường khác.

Sau khi Chu Lâm vào phòng, tay phải hắn lập tức vỗ Túi Trữ Vật, xuất ra ba miếng ngọc giản, theo thứ tự đặt dưới đan lô. Sau đó hắn lui ra hai bước, giơ tay đánh ra một đạo linh quang. Lập tức ba miếng ngọc giản cùng lóe ra ánh sáng, rồi cả đan lô chấn động, từ từ chìm xuống ba thốn.

Chu Lâm hít một hơi thật sâu, tiến lên nắm lấy đan lô, xoay nửa vòng từ trái sang phải. Trong nháy mắt, chính giữa vách tường phía trước bỗng nhiên xu���t hiện một chút ánh sáng.

Chút ánh sáng đó nhanh chóng di chuyển, kéo theo một cái đuôi thật dài. Chỉ trong nháy mắt, chúng liền hợp lại thành một trận pháp.

Chu Lâm lui ra sau vài bước, đứng một bên cung kính nói:

- Trận pháp này nối liền với một căn phòng bí mật. Căn phòng đó chính là phòng luyện đan mà Sư tôn đã âm thầm chuẩn bị, người ngoài cũng không hề hay biết. Mời Sư bá vào! Đệ tử sẽ thủ hộ bên ngoài, nếu có biến cố gì chắc chắn sẽ sớm bẩm báo.

Vương Lâm không vội bước vào mà nhìn chằm chằm trận pháp trên tường. Một lúc sau hắn nhíu mày, ánh mắt liếc nhìn Chu Lâm một cái, trầm giọng nói:

- Sư phụ của ngươi ở trong căn phòng bí mật đó?

Chu Lâm thầm than trong lòng, hắn biết đối phương sẽ không tin tưởng. Do đó, từ trong Túi Trữ Vật hắn xuất ra một ngọc giản, nói:

- Đây là một đạo linh phù mà Sư phụ cấp cho đệ tử. Mời Sư bá nhìn xem.

Vương Lâm tiếp lấy ngọc giản, thần thức đảo qua, sau đó liếc nhìn Chu Lâm một cái, không nói hai lời, nhấc chân hướng về vách tường bước tới. Ngay khoảnh khắc thân thể h���n chạm tới vách tường, liền lập tức biến mất.

Thần sắc Chu Lâm vẫn như thường. Sau khi chậm rãi chuyển động luyện đan lô, trận pháp trên vách tường cũng biến mất. Hắn khoanh chân ngồi xuống, mở đan lô, cho vào vài vị thảo dược, thần thái rất ngưng trọng, bắt đầu luyện đan. Tuy vậy, thần thức của hắn vẫn giám sát chặt chẽ bên ngoài căn phòng. Nếu có sự khác thường, hắn sẽ lập tức thông báo cho Sư phụ.

Chu Lâm không biết quan hệ giữa Sư phụ và Vương Lâm. Nhưng hắn biết hết thảy những gì hiện tại hắn có đều là nhờ Lý Mộ Uyển mang đến. Do đó, chỉ cần là việc liên quan đến Lý Mộ Uyển, hắn sẽ dốc toàn lực thực hiện.

Hắn cũng biết, Sư phụ nhất định đang tiến hành một việc hết sức bí mật. Việc này tất nhiên có quan hệ trực tiếp đến vấn đề song tu hai mươi ngày sau. Một khi bị cuốn vào thì hắn rất có khả năng bị liên lụy.

Khi Vương Lâm xuất hiện, hắn liền thấy được Lý Mộ Uyển.

Trước mắt hắn là một căn phòng bí mật có diện tích không lớn lắm. Chính giữa căn phòng có một đan đỉnh thật lớn. Phía trên đan đỉnh có đúc bảy con hắc long. Lúc này, từ trong miệng của bảy con hắc long này không ngừng phun ra khói tím. Khói tím từ từ bay lên, ngưng tụ lại, hình thành nên một quả cầu.

Trong quả cầu đó có một đan lô nho nhỏ, bên trên có dán một tấm giấy vàng. Thân ảnh Lý Mộ Uyển lúc này đang nhìn chằm chằm vào đan lô, ánh mắt lộ ra vẻ rất khẩn trương. Sau khi thấy Vương Lâm tiến vào, nàng nhẹ giọng nói:

- Phía trên chỗ này chính là quảng trường đại điện của Vân Thiên Tông. Muốn mở phong ấn, cần phải nhờ đến sự trợ giúp của Đoạt Thiên Thất Đỉnh của Vân Thiên Tông.

---o0o--- Mỗi câu chữ nơi đây đều là thành quả của quá trình biên dịch đầy tâm huyết, không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free