[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 362: Trận chiến với Hồng Điệp
- Tằng Ngưu!
Từ trên không trung, một tiếng quát nhẹ vang vọng.
Vương Lâm khẽ động thân, lập tức bay vút lên không, một luồng hồng quang vút tới với tốc độ kinh người. Người còn chưa đến, một luồng hàn khí lạnh thấu xương đã tức thì lan tỏa.
Luồng hàn khí ấy ngưng tụ thành một viên bi nhỏ cỡ ngón chân cái, rồi nhanh chóng biến hình. Cách Vương Lâm mười trượng, nó hóa thành một tượng người băng khổng lồ.
Tượng người khổng lồ cao hơn mười trượng, với gương mặt vô cảm, nó vung nắm đấm khổng lồ, giáng một quyền về phía Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, thân hình hắn lùi về sau.
Trên đỉnh đầu tượng người khổng lồ, hồng quang chợt lóe, Hồng Điệp hiện thân. Nàng nhìn chằm chằm Vương Lâm với ánh mắt lạnh lẽo, miệng khẽ phun, một luồng ánh sáng diễm lệ bay ra, hóa thành một đóa hoa hồng bằng tuyết lơ lửng trước mặt nàng.
Nàng quyết tâm không dây dưa với Tằng Ngưu, mà phải tốc chiến tốc thắng, kết liễu kẻ này trong thời gian nhanh nhất.
Cùng lúc tượng người tuyết tung quyền, tay trái Hồng Điệp nhẹ nhàng ngắt một cánh hoa từ đóa hồng kia, ném về phía trước. Lập tức, cánh hoa trôi nổi như con thuyền trên biển, chập chờn bay tới.
Vương Lâm khẽ hừ, cánh tay phải phất lên, Cấm Phiên xuất hiện. Hắn vung Cấm Phiên, cấm khí tức thì biến ảo thành hàng loạt ác long, cuộn xoắn vào nhau, tạo thành một nắm đấm đen khổng lồ, oanh kích thẳng vào nắm đấm của tượng người khổng lồ.
“Ầm”
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng. Những cây cổ thụ lâu năm bên dưới lập tức gãy đổ, ngay cả con mãng xà khổng lồ kia cũng bị chấn động mà rơi xuống, thân mình nó quay cuồng vặn vẹo trên mặt đất, toàn thân chi chít vết thương rướm máu do chấn động tạo thành.
Hai lực cực mạnh va chạm khiến tượng người băng tuyết lùi lại một bước. Trên nắm đấm của nó xuất hiện vô số vết nứt, từng khối băng vụn rơi xuống như bông tuyết bay lượn.
Vương Lâm cảm thấy tay chấn động, nắm đấm cấm khí tức thì tan vỡ, một luồng lực đạo khổng lồ truyền vào Cấm Phiên, phát ra những tiếng "rắc rắc", trên thân Cấm Phiên xuất hiện các vết rạn nứt.
- Đây là Băng Thần, pháp bảo được Tuyết Vực Quốc ta chế tác ròng rã năm trăm năm. Tằng Ngưu, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết, không nghi ngờ gì!
Ánh mắt Hồng Điệp lóe lên vẻ lạnh lẽo, nàng khẽ điểm tay vào hư không, lập tức cánh hoa hồng đang bay lượn liền biến hóa.
Từ cánh hoa hồng đang lượn lờ giữa không trung, vô số sợi tơ mịn màng lập tức hiện ra. Những sợi tơ này đan kết thành một tấm lưới khổng lồ, đột nhiên bao vây Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, hắn ném Cấm Phiên trong tay đi, lập tức một màn đen khổng lồ bất ngờ hiện ra bao phủ bốn phía. Cùng lúc đó, tay phải hắn vỗ lên túi trữ vật, tiên kiếm trong tay liền hung hăng chém về phía trước.
Kiếm quang xuyên qua màn đen, chém thẳng lên cánh hoa.
- Ầm
Cánh hoa lập tức xuất hiện vết rạn, nhưng không vỡ vụn. Vô số sợi tơ từ cánh hoa tiếp tục tuôn ra, che phủ trời đất, vây lấy Vương Lâm.
Hồng Điệp hai mắt lóe lên ánh sáng lạnh lùng, nàng lại lấy ra một cánh hoa nữa, ném về phía trước. Cùng lúc đó, tay trái nàng bấm quyết, ngón ngọc khẽ điểm. Lập tức, cánh hoa này biến lớn, rồi đột nhiên bay vút lên không trung, chụp xuống Vương Lâm.
Hồng Điệp không dừng tay, lại ngắt thêm một cánh hoa. Lúc này, nàng cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi lên cánh hoa. Tức thì, vết máu trên cánh hoa chợt lóe, hóa thành chín thanh trường kiếm đỏ rực. Từng trận kiếm quang từ cánh hoa lóe ra, chín thanh kiếm điên cuồng lao tới tấn công Vương Lâm.
- Ba cánh hoa cùng lúc! Ta xem ngươi chết hay không!
Hồng Điệp vỗ vào thân tượng người băng tuyết khổng lồ, nó lập tức gào lên một tiếng, dậm chân tiến về phía trước, tay phải khuấy động từng trận gió, theo sát sau phi kiếm, tấn công Vương Lâm.
Mỗi lần nó dậm chân xuống đất, đều để lại một hố sâu hoắm. Vô số cây đại thụ bị bẻ gãy, mặt đất rung chuyển ầm ầm, khắp nơi xuất hiện vô số vết nứt lớn.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Trong đời hắn đã trải qua vô số trận chiến, nhưng lần này có thể nói là cực kỳ hung hiểm. Khu Thú Quyển trên cổ tay hắn, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không nên dùng. Dù sao đây cũng là Chu Tước Quốc, hơn nữa hắn tin rằng trận chiến giữa hắn và Hồng Điệp chắc chắn sẽ có không ít kẻ theo dõi, nếu để lộ quá nhiều bí mật sẽ gây bất lợi cho bản thân.
Đối mặt với những sợi tơ hồng giăng khắp trời đất, Vương Lâm quát lớn một tiếng, tiên kiếm trong tay hắn điên cuồng chém tới. Từng đạo kiếm quang phát ra, tấn công những sợi tơ đỏ, cuối cùng xé rách một khe hở.
Vương Lâm dậm chân, lập tức theo khe hở thoát ra. Đồng thời, hắn há miệng phun ra. Từ trong miệng hắn bay ra một luồng khí đen, hóa thành một chiếc ấn lớn, đánh thẳng xuống cánh hoa khổng lồ.
Hắc ấn rung lên, cánh hoa lập tức bao bọc lấy nó. Chỉ sau chốc lát, chiếc ấn biến mất, hóa thành một vũng nước đen nhỏ giọt rơi xuống. Vương Lâm sắc mặt tái nhợt, trong khoảnh khắc hắc ấn ngăn cản cánh hoa, thân hình hắn chợt lóe, đã xuất hiện ngoài trăm trượng.
Đúng lúc này, chín thanh trường kiếm đỏ rực lặng lẽ bay tới, tốc độ nhanh như chớp giật. Vương Lâm lập tức vỗ túi trữ vật, hai chiếc chuông bay ra va chạm vào nhau, phát ra một luồng sóng âm.
Chín thanh trường kiếm bị sóng âm làm chậm lại một chút, nhưng tức thì lại bay nhanh tới.
Cùng lúc đó, hai chiếc chuông vỡ vụn, lập tức bao bọc lấy người Vương Lâm, tạo thành một chiến giáp. Vương Lâm quát lớn một tiếng, thân hình lại nhoáng lên, lần này hắn nhằm thẳng Hồng Điệp mà bay tới.
Chỉ là, thân hình hắn vừa hiện ra, tượng người băng tuyết khổng lồ dưới chân Hồng Điệp đã nắm chặt tay, lập tức ầm ầm giáng một quyền. Quyền này nhanh gấp nhiều lần so với lúc trước, gần như trong nháy mắt đã đ��nh trúng người Vương Lâm.
Thân hình Vương Lâm lập tức bị đánh bay về phía sau, bị chín thanh trường kiếm điên cuồng đâm tới. Ngay sau đó, cánh hoa khổng lồ trên không trung lập tức chụp xuống, bao bọc kín mít lấy Vương Lâm, không để lộ một khe hở nào.
Hồng Điệp hai mắt lóe lên sát khí, quát lớn:
- Tằng Ngưu, chết đi!
Tay trái nàng bấm quyết, điểm xuống phía dưới. Trên không trung, từ trong cánh hoa đang bao bọc Vương Lâm lập tức truyền ra mấy tiếng "bang bang".
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một luồng khí đen từ bên trong cánh hoa bọc lấy Vương Lâm bạo phát ra, khiến nó rung động dữ dội. Sắc mặt Hồng Điệp biến đổi, một luồng kiếm quang hùng hậu như có thể khai thiên lập địa từ bên trong điên cuồng lóe ra.
Cánh hoa bị chém đứt làm đôi. Vương Lâm chậm rãi bước ra từ bên trong.
Dải lụa buộc tóc trên đầu hắn đã đứt, mái tóc đen không gió mà bay phấp phới. Hai mắt hắn lóe lên từng trận hàn khí ngút trời, nhìn về phía Hồng Điệp tựa như nhìn một kẻ đã chết.
Chiến giáp linh lực trên người hắn nhiều chỗ đã vỡ vụn. Phía sau lưng hắn, chín thanh trường kiếm đỏ rực cũng hoàn toàn vỡ tan.
- Hồng Điệp, trận chiến bây giờ mới thực sự bắt đầu. Nãy giờ chỉ là để làm nóng người mà thôi!
Vương Lâm trầm thấp, chậm rãi nói.
Hồng Điệp nhìn chằm chằm Vương Lâm, tay trái nàng vẫn còn sáu cánh hoa hồng, đang muốn thi triển.
- Hồng Điệp, ngươi nhìn xem đây là cái gì?
Khóe miệng Vương Lâm nở nụ cười tà dị, trong tay hắn cầm một vật. Vật này trông như một hòn đá có hình dạng chiếc kén, bên trên lóe lên những ký hiệu đạo pháp.
Tay phải Vương Lâm vỗ lên vật đó, lập tức những ký hiệu trên bề mặt lóe sáng rực rỡ.
Sắc mặt Hồng Điệp lập tức trắng bệch, giữa đôi lông mày hiện lên một làn khí đen. Nàng lạnh lùng cất lời:
- Tằng Ngưu, đó là cái gì!!
- Một cánh tay mà thôi!
Thần sắc Vương Lâm vẫn bình thản, tay phải hắn vỗ lên, lập tức chiếc kén đá này vỡ vụn. Từng mảnh đá vụn rơi xuống, bên trong lộ ra một cánh tay đen kịt vô cùng khô héo.
Cầm cánh tay gãy trong tay, Vương Lâm nhìn về phía Hồng Điệp, cười tà dị nói:
- Hồng Điệp, ngươi nhìn cánh tay này có quen không?
Thân mình Hồng Điệp run lên, nàng nhìn chằm chằm cánh tay kia. Sau đó, nàng ngẩng mạnh đầu nhìn về phía Vương Lâm, hàn khí trong mắt đã đạt đến cực điểm.
- Tằng Ngưu, ngươi là tên đê tiện!
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, hắn cười ha hả, sau đó lập tức âm trầm nói:
- Ta đê tiện? Ngày đó ở Tiên giới, ta và ngươi không thù không oán, ta cũng không hề trêu chọc ngươi, nhưng ngươi lại hết lần này đến lần khác đẩy ta vào chỗ chết. Cho đến bây giờ, ta vẫn chưa rõ nguyên do vì sao.
Ngươi muốn giết ta như vậy, chẳng lẽ ta không thể phản kháng sao?
Hồng Điệp sắc mặt âm trầm, không nói một lời, ngón ngọc điểm lên đóa hoa hồng. Lập tức, sáu cánh hoa trên đóa hồng đều tách rời.
Vương Lâm khẽ hừ, không chút do dự vỗ túi trữ vật, lấy ra một cây cờ đen cầm trong tay. Vật này là một Cấm Phiên, chỉ còn thiếu một đạo cấm chế là có thể triệu gọi thiên kiếp đến.
Hắn khẽ động tay trái trước thân, lập tức một đạo cấm chế xuất hiện. Đột nhiên Cấm Phiên này chấn động, phía trên dâng lên một luồng khí chói mắt.
Sắc mặt Hồng Điệp biến đổi, ngón ngọc nàng nhanh chóng bắt quyết, trong miệng phát ra vài tiếng chú ngữ phức tạp khó hiểu. Lập tức, sáu cánh hoa kia bay đi rất nhanh, trong tiếng "bang bang", hóa thành sáu nữ tử mặc hồng y.
Từng con chữ trong bản dịch này, xin hãy tìm đọc tại truyen.free.