Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 396: Thập ức tôn hồn phiên

Tin tức Tằng Ngưu giao chiến với Tuyết Vực quốc lan truyền khắp Chu Tước tinh, sau đó hắn lại biến mất tăm. Vương Lâm rời khỏi Tuyết Vực quốc liền lập tức tìm một nơi yên tĩnh, mang theo hai cánh tay cụt tiến vào không gian Nghịch Thiên.

Lúc này, hắn đứng dưới Nguyên Anh khổng lồ của Tư Đồ Nam. Vừa đến nơi, hắn liền tháo bỏ phong ấn cho hai cánh tay. Ngay khoảnh khắc phong ấn được mở, hai cánh tay cụt liền bay lên lơ lửng giữa không trung, lượn lờ quanh Nguyên Anh của Tư Đồ Nam.

Vương Lâm chăm chú nhìn cảnh tượng trước mắt. Ánh mắt hắn vô cùng nghiêm nghị. Trước đây hắn đã đoán hai cánh tay cụt chính là một phần thân thể của Tư Đồ Nam, đến giờ càng thêm khẳng định.

Sau mấy trăm năm, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam lần đầu tiên rung động. Ngay sau đó, một tia sáng từ Nguyên Anh bắn ra, bao phủ lấy hai cánh tay cụt. Từ từ, hai cánh tay cụt dần tiến vào Nguyên Anh rồi biến mất trong cơ thể nó.

Vương Lâm có thể cảm nhận rõ ràng, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam đang hồi phục với tốc độ kinh người. Nó đang từ trạng thái trong suốt, dần trở nên rõ ràng hơn.

Trong khoảnh khắc, những tia sáng từ Nguyên Anh biến mất, không gian trở lại bình thường. Nhưng lúc này, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam đã hoàn toàn rõ ràng, chỉ là vẫn chưa thức tỉnh.

"Năm đó, Tư Đồ Nam từng nói chỉ khi ta đạt tới Anh Biến kỳ mới có thần thông thức tỉnh hắn. Khi đó lời hắn nói không rõ ràng, nhưng giờ có thể chắc chắn là liên quan đến tiên lực." Vương Lâm suy nghĩ một chút, sau đó liếc nhìn Nguyên Anh của Tư Đồ Nam rồi lại nhìn về phía hồn phách của cha mẹ hắn.

Một lúc sau, Vương Lâm khẽ thở dài một tiếng, xoay người rời khỏi không gian Nghịch Thiên.

"Cánh tay cụt đó quả nhiên là một phần thân thể của Tư Đồ Nam. Không biết trên Chu Tước tinh còn bao nhiêu phần thân thể của hắn?" Vương Lâm bước ra từ không gian Nghịch Thiên, ngẩng đầu nhìn về phía Cự Ma tộc.

"Hồn phách của Lý Nguyên Phong ta đã dò xét qua. Năm đó, hắn chỉ là ngẫu nhiên có được hai cánh tay đó mà thôi. Ngoài ra không còn đầu mối nào khác." Vương Lâm khẽ lắc đầu, khẽ nhấc chân rồi biến mất.

"Kiếm Tiên trong tay lão tổ Cự Ma tộc cũng phải lấy về. Năm đó, Tôn Thái và lão tổ Cự Ma tộc giao chiến một trận. Cuối cùng, lão tổ Cự Ma tộc phải dùng đến thiên phú thần thông mới thắng được Tôn Thái. Nhưng cuối cùng cũng bị Tôn Thái sử dụng khôi lỗi đồng tử gây thương tích, không rõ sống chết ra sao. Nếu người đó không chết mà mất đi thân thể thì chắc chắn sẽ tìm kiếm một thân thể mới. Thời gian thích ứng với thân thể mới vẫn còn ngắn, nhưng không biết đến giờ đã hoàn toàn thích ứng hay chưa?"

"Lão tổ Cự Ma tộc không giống như Lý Nguyên Phong cưỡng ép đạt tới Anh Biến. Lão dựa vào tu vi bản thân mà dốc sức tu luyện đạt Anh Biến. Chưa kể phương thức chiến đấu của Cự Ma tộc có chút tương đồng với Cổ Thần. Chỉ sợ rằng tổ tiên của Cự Ma tộc có mối liên hệ nào đó với Cổ Thần. Như thế, nếu giao chiến với hắn ta cũng không nắm chắc phần thắng." Vương Lâm nhíu mày, dừng lại bên ngoài một cổ truyền tống trận. Điểm đến của cổ truyền tống trận chính là vị trí của Cự Ma tộc.

Nét mặt Vương Lâm thay đổi không ngừng, trầm ngâm suy tư.

"Việc đó thực ra không quan trọng. Điểm chính ở đây là thiên phú thần thông của lão tổ Cự Ma tộc quá mạnh, khiến ngay cả Tôn Thái có tu vi Anh Biến trung kỳ cũng không tránh khỏi bị hút vào dòng xoáy. Mà như thế thì nếu ta cùng Cự Ma lão tổ giao chiến, lại càng không chắc thắng."

"Giao chiến thì thắng bại không rõ."

"Mà không giao chiến thì bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để tiêu diệt hắn. Nếu để hắn đoạt xá thành công rồi mới muốn giết hắn thì không biết phải đợi đến bao giờ. Hơn nữa, kẻ đó nóng lòng muốn giết ta cũng là vì năm đó người của Cự Ma tộc thấy được ta có Nghịch Thiên châu."

Vương Lâm đã sống năm trăm năm, dẫu có ngu dốt đến mấy cũng phải tinh tường. Huống chi hắn vốn dĩ không phải kẻ ngu ngốc mà lại còn vô cùng thông minh. Thời gian năm trăm năm khiến hắn thấu hiểu rất nhiều chuyện.

Tổng hợp mọi chuyện, hai năm trước vào lúc thức tỉnh, hắn đã đoán ra nguyên nhân.

Ánh mắt Vương Lâm chớp động rồi bước vào trong cổ truyền tống trận. Sau đó hắn lấy ra một khối tiên ngọc đặt vào mắt trận. Nhất thời, một màn sáng hư ảo xuất hiện trước mặt hắn. Xung quanh có mười một điểm sáng không ngừng lóe lên.

Tay phải Vương Lâm chạm vào một điểm sáng, nhất thời màn sáng biến mất, truyền tống trận liền mở ra. Trong ánh sáng chói lòa từ truyền tống trận, Vương Lâm dần biến mất.

Tại phương bắc của Chu Tước đại lục, trong Bì Lô quốc có một cổ truyền tống trận. Lúc này, truyền tống trận đang tỏa ra ánh sáng chói lòa. Sau khi ánh sáng biến mất, Vương Lâm liền từ trong đó bước ra.

Hắn chẳng hề dừng lại. Sau khi xuất hiện liền đi thẳng về Luyện Hồn tông.

Lúc này, ba ngọn núi của Luyện Hồn tông đang chìm trong đêm tối. Từ dưới nhìn lên có thể thấy chúng tựa ba lưỡi dao sắc bén đâm thẳng lên bầu trời, tỏa ra khí lạnh lẽo.

Vương Lâm xuất hiện bên ngoài Luyện Hồn tông, nhanh chóng xuyên qua đại trận, đi về phía chín vòng sáng màu vàng.

Ánh sáng của chín vòng sáng chớp động, một trung niên nam tử xuất hiện. Sau khi nhìn thấy Vương Lâm, nét mặt hắn biến đổi không ngừng. Sau đó, hắn khẽ thở dài một tiếng rồi cung kính ôm quyền nói:

"Tại hạ là Âu Dương Thiên. Bái kiến Thiếu tông chủ."

"Thiếu tông..." Một tia sáng trong mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn hiểu ngay rằng Độn Thiên đã thông báo chuyện của mình cho tất cả tu sĩ Hóa Thần. Vương Lâm ôm quyền, gật đầu nói:

"Âu Dương đạo hữu. Ta muốn gặp Độn Thiên lão tổ."

Âu Dương Thiên lắc đầu nói:

"Thiếu tông chủ! Độn Thiên lão tổ đã bế quan. Nếu không có chuyện bất đắc dĩ, không nên quấy rầy người. Nhưng chuyện ngươi tới đây, lão tổ đã đoán được nên để ta ở đây chờ, đưa cho ngươi hai thứ."

Vừa nói, nét mặt hắn càng thêm phức tạp. Sau đó, hắn ném ra một túi trữ vật.

Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, đón lấy túi trữ vật. Sau khi dùng thần thức lướt qua, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.

Âu Dương Thiên cười khổ, nói:

"Thiếu tông chủ đã được Độn Thiên lão tổ chỉ định là người kế thừa. Tại hạ ở Luyện Hồn tông đã bảy trăm năm nhưng cũng là lần đầu tiên thấy lão tổ giao vật này cho người khác. Tuy nó không phải chủ phiên, nhưng cũng là phân thân."

Lúc trước, hắn được Độn Thiên gọi tới, giao cho một túi trữ vật, căn dặn hắn chờ Vương Lâm tới mà giao. Vì vậy mà hắn đã từng âm thầm dùng thần thức lướt qua, nhất thời cảm thấy khiếp sợ. Nếu không phải có lòng trung thành và tận tâm đối với Luyện Hồn tông, chắc chắn hắn sẽ không nén nổi lòng tham. Trong túi trữ vật chỉ có hai vật: một ngọc giản và một cây hồn phiên.

Vương Lâm lấy ngọc giản ra, sau đó dùng thần thức lướt qua. Trong thoáng chốc, hắn phải hít một hơi thật sâu, bái thật sâu về phía nơi Độn Thiên bế quan, rồi nói:

"Đa tạ!" Thanh âm tuy lãnh đạm, nhưng trong lòng Vương Lâm lại khắc ghi ân tình đó.

Nói xong, hắn quay sang gật đầu với Âu Dương Thiên rồi biến mất khỏi Luyện Hồn tông. Ánh mắt Âu Dương Thiên h���t sức phức tạp, lắc đầu than thầm rồi quay vào vòng sáng.

"Uy lực thiên phú thần thông của Cự Ma tộc quả thực quá lớn. Nhưng Cự Ma lão tổ vừa mới đạt tới Anh Biến nên vẫn chưa thể thi triển toàn bộ thần thông. Cùng lắm thì chỉ có thể Na di đến khoảng không bên ngoài Chu Tước tinh mà thôi." Vương Lâm vẫn chưa rời khỏi phạm vi Luyện Hồn tông, ngồi trên đỉnh Luyện Hồn phong, tay cầm ngọc giản mà suy nghĩ.

Trong ngọc giản, Độn Thiên có ghi chép tương đối chi tiết về thiên phú thần thông của Cự Ma tộc.

Vương Lâm hít một hơi thật sâu, tay phải đặt vào túi trữ vật mà Âu Dương Thiên vừa mới đưa cho. Nhất thời, một vầng sáng vàng tím từ bên trong bay ra.

Vầng sáng chói mắt sau khi xuất hiện liền biến thành một lá cờ lớn cao ba trượng. Lá cờ không có gió mà vẫn tung bay phấp phới.

Đồng thời, vô số tiếng quỷ khóc sói tru từ bên trong lá cờ vọng ra. Không gian xung quanh càng thêm u ám. Ngay cả vầng trăng sáng cũng vội vàng trốn vào mây, không dám xuất hiện.

Những tia sáng vàng tím từ trong lá cờ bắn ra tựa như muốn cắn nuốt thiên đ��a.

"Thập ức tôn hồn phiên." Vương Lâm hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lá cờ.

Đây là một trong hai thứ mà Độn Thiên đặt vào trong túi trữ vật. Mà nó cũng là nguyên nhân khiến Âu Dương Thiên phải động lòng. Sở dĩ lần này, Vương Lâm quay trở lại Luyện Hồn tông chính là để mượn bảo vật của Độn Thiên, trợ giúp bản thân tiêu diệt lão tổ Cự Ma tộc để đoạt lại Kiếm Tiên.

Chỉ có điều, đây cũng không phải là chủ phiên. Chủ phiên chính thức lúc này đang ở bên người Độn Thiên, cùng hắn bế quan.

Cây hồn phiên trước mắt chính là bản sao của nó. Nó có một phần ba uy lực của chủ phiên. Đồng thời cũng chỉ có thể sử dụng hai lần. Sau hai lần, nó sẽ tan biến giữa Thiên Địa.

Cho dù như vậy thì giá trị của cây hồn phiên cũng không thể lường trước được. Một tia sáng trong mắt Vương Lâm lóe lên, đưa tay cầm lấy hồn phiên. Ngay khoảnh khắc tay hắn chạm vào hồn phiên, Nguyên Thần liền chấn động, từ trong cơ thể bay ra mà chui vào Hồn Phiên. Nhất thời, cảm giác như rơi vào Tu La địa ngục chợt xuất hiện.

Trước mắt là vô số hồn phách đang kêu gào bao phủ thân thể hắn.

Những tiếng kêu rên thảm thiết cùng với các loại âm thanh đau đớn tựa như những cơn sóng lớn đột nhiên ập tới Vương Lâm, khiến hắn có cảm giác như bị cả triệu hồn phách đánh trúng.

Với tình trạng thân thể hắn lúc này, dưới sự công kích vô hình đó mà cũng cảm thấy gân cốt như sắp đứt rời. Nhưng điều khiến hắn kinh sợ hơn là Nguyên Thần có dấu hiệu tan biến.

Mới chỉ một lần ập đến đã khiến hắn không thể chống cự.

Cánh tay phải cầm hồn phiên khẽ run rẩy. Hai mắt Vương Lâm sáng rực. Hắn lập tức ổn định tâm thần, vận chuyển Tỏa Thần pháp trong ngọc giản mà Độn Thiên đã tặng trước đó.

Thập ức tôn hồn phiên đúng là bảo vật hàng đầu của Luyện Hồn tông. Thậm chí ngay cả trên Chu Tước tinh, hồn phiên cũng có thể vượt qua gần như tất cả pháp bảo khác mà đứng trên đỉnh cao. Bảo vật này cũng như thần xa, Vũ Chi Kiếm Tiên, đều phải dùng thủ pháp đặc biệt để mở ra mới có thể sử dụng.

Tế luyện hồn phiên chính là sử dụng Tỏa Thần pháp. Trong Luyện Hồn tông, cho tới thời điểm này tính cả Vương Lâm mới chỉ có hai người biết Tỏa Thần pháp.

Khác với thần xa, mặc dù Vương Lâm cũng có được truyền thừa nhưng thực lực chưa đủ nên không thể mở ra. Vì vậy mà uy lực của nó không thể như tưởng tượng.

Nhưng lá hồn phiên trong tay lại không phải như vậy. Mặc dù nó cũng có yêu cầu về tu vi, nhưng không đến mức như thần xa. Với tu vi sau khi Vương Lâm và bổn tôn hợp thể, cũng đủ sức sử dụng nó.

Tỏa Thần thuật vận chuyển trong cơ thể Vương Lâm. Trong thoáng chốc, tại hồn hải bên trong hồn phiên, Nguyên Thần của Vương Lâm lóe lên vô số tia sáng yêu dị. Dưới ánh sáng đó, tất cả hồn phách đang tiến tới đều hét lên một tiếng chói tai rồi tản ra.

Trong đám hồn phách có mười hai hồn phách màu vàng tím từ từ bay tới xung quanh Nguyên Thần của Vương Lâm. Từ trên thân hồn phách tản ra từng luồng hồn lực cực mạnh.

Mười hai hồn phách màu vàng tím bái thật sâu đối với Vương Lâm. Mọi tinh hoa ngôn ngữ trong bản dịch này đều được chắt lọc bởi đội ngũ tâm huyết của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free