[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 418: Uy lực thực sự của thập ức tôn hồn phiên
Độn Thiên nhìn người đàn ông trung niên, lạnh lùng cất lời: – Cút đi! Lão phu hôm nay không giết ngươi! Trận chiến giữa Tiên Di tộc các ngươi và Chu Tước quốc, Luyện Hồn Tông ta sẽ không nhúng tay!
Sắc mặt người đàn ông trung niên kia vô cùng âm trầm, nỗi phẫn nộ trong lòng hắn chậm rãi dâng trào. Với thực lực hiện tại của hắn, nếu Độn Thiên không có Thập Ức Tôn Hồn Phiên, e rằng hắn đã dễ dàng giết chết Độn Thiên rồi.
Hắn nhìn chằm chằm Độn Thiên, trầm mặc giây lát rồi mới cất lời: – Nếu chỉ đơn giản như vậy thì không thể uy hiếp nổi ta. Chẳng lẽ Thập Ức Tôn Hồn Phiên lại chỉ có uy lực đến thế thôi sao?
Độn Thiên cười ha hả, ánh mắt sắc như điện, nói: – Mười chủ hồn, hiện!
Hồn Phiên trong tay hắn vung lên, lập tức mười Anh Biến chủ hồn nữa xuất hiện, lặng lẽ bay tỏa ra bốn phía.
Lúc này, người đàn ông trung niên nở nụ cười chua xót. Giờ phút này, khi đối mặt với Thập Ức Tôn Hồn Phiên, cuối cùng hắn đã hiểu vì sao trong tộc lại cực kỳ kiêng kỵ vật này đến vậy.
– Nếu Luyện Hồn Tông không tham dự trận chiến giữa chúng ta và Chu Tước quốc, tại hạ xin thay mặt Tiên Di tộc cam đoan tuyệt đối không tiến vào Luyện Hồn Tông nửa bước!
Người đàn ông trung niên trầm giọng nói.
Nói xong, hắn chắp tay ôm quyền về phía Độn Thiên, rồi cẩn trọng xoay người rời đi.
Hồn Phiên trong tay Độn Thiên khẽ run, thu hồi tất cả hồn phách, sau đó hắn cùng Vương Lâm nhanh chóng bay đi.
– Thập Ức Tôn Hồn Phiên…
Vương Lâm nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt hiện lên một tia cuồng nhiệt. Có cây phiên này trong tay, thiên hạ rộng lớn, đâu đâu cũng có thể đặt chân đến.
Khi đang bay, Độn Thiên hỏi, giọng mang theo chút kiêu ngạo: – Vừa rồi chính là uy lực của Thập Ức Tôn Hồn Phiên của Luyện Hồn Tông ta, ngươi thấy thế nào?
– Rất mạnh!
Vương Lâm trầm giọng đáp.
Độn Thiên cười ha hả, nói: – Tôn Hồn Phiên vốn không có phương pháp sử dụng cố định. Ví như tổ tiên đời thứ sáu, hắn am hiểu trận pháp, vì thế cây phiên này trong tay hắn liền biến thành một trận pháp kỳ diệu. Lại ví như tổ tiên đời thứ mười, ý cảnh của lão nhân gia là thôn phệ, đến khi sử dụng hồn phiên liền dùng phương pháp thôn phệ hồn phách để mạnh mẽ đối địch.
Nhưng Tôn Hồn Phiên sở dĩ có tên gọi này là bởi vì Hồn Phiên có một thần thông vĩnh viễn không thay đổi, đó chính là dung hợp. Ngươi vừa mới nhìn thấy hồn phách cấp Vấn Đỉnh kia rồi phải không, đó là do dung hợp mà thành. Tuy nói không thể duy trì lâu thực lực cấp Vấn Đỉnh, nhưng trong vòng một nén nhang, có thể cùng với tu sĩ Vấn Đỉnh chân chính giao đấu.
Tuy nhiên, đó cũng không phải là thần thông hùng mạnh nhất của Tôn Hồn Phiên. Cây Hồn Phiên này thật sự có thể uy hiếp được cả Vấn Đỉnh Hậu Kỳ là nhờ có đệ tứ chủ hồn. Mấy vạn năm qua, cây phiên này chỉ xuất ra đệ tứ chủ hồn đúng một lần duy nhất. Lần đó là khi một vị lão tổ Vấn Đỉnh Sơ Kỳ cuối cùng của Luyện Hồn Tông ta cùng với đệ nhị Chu Tước Tử liên thủ nghênh chiến với bốn cường giả Vấn Đỉnh Hậu Kỳ có bản lĩnh cực cao từ tu chân tinh bên ngoài xâm nhập vào Chu Tước Tinh.
Độn Thiên vừa bay theo hướng Bỉ Lô quốc trên Chu Tước đại lục, vừa kể lại tỉ mỉ cho Vương Lâm nghe về Hồn Phiên.
Trên thực tế, lúc này mặc dù nói việc ra ngoài cướp đoạt tiên ngọc là mục đích chính, nhưng thực sự Độn Thiên muốn cho Vương Lâm trực tiếp hiểu rõ về Tôn Hồn Phiên để hai năm sau có thể tiếp nhận cây phiên này.
Đối với Vương Lâm, Độn Thiên c�� thể nói là không hề keo kiệt, tựa như đối với đệ tử đích truyền vậy.
Những điều liên quan đến bí ẩn của Tôn Hồn Phiên, thường thì chỉ có thầy trò trong Luyện Hồn Tông mới có thể kể ra tường tận như vậy. Vương Lâm và Độn Thiên mặc dù trên danh nghĩa không phải thầy trò, nhưng giờ phút này lại chẳng khác gì thầy trò thực thụ.
Vương Lâm hai mắt hơi sững lại, nói: – Cùng với đệ nhị Chu Tước Tử liên thủ sao?
Độn Thiên gật đầu, nói: – Đúng vậy, sau khi chiến thắng Tiên Di Tộc, đệ nhất Chu Tước Tử đã hi sinh. Ngay lúc đó, một vài Vấn Đỉnh lão quái đã dùng thân thể của hắn để phong ấn Tiên Di Tộc, đồng thời chỉ định người tiếp nhận danh hiệu đệ nhị Chu Tước Tử.
Người này có hùng tài đại lược phi phàm, quan điểm của hắn và các đời Chu Tước Tử sau này đều không giống nhau. Hắn không chèn ép tu chân quốc cấp năm. Thời gian hắn nắm giữ Chu Tước Tinh tuy rất ngắn ngủi, nhưng trong một ngàn năm đó, bản lĩnh của hắn được coi là cao nhất trong các đời Chu Tước Tử. Nghe nói hắn đã bước được nửa bước vào cảnh giới sau Vấn Đỉnh, khoảng cách đến tầng tiếp theo cũng chỉ còn nửa bước.
Người này hoàn toàn xứng đáng là cao thủ đệ nhất của Chu Tước Tinh ta từ xưa đến nay.
Nghe được những lời này, trong lòng Vương Lâm khẽ động, hắn nhớ đến Tư Đồ Nam. Tư Đồ Nam lúc trước luôn miệng nói hắn chính là đệ nhất cao thủ của Chu Tước Tinh.
– Người này tên gọi là gì?
Độn Thiên lắc đầu: – Chuyện đã quá nhiều năm rồi, làm sao còn có ai nhớ rõ tên của hắn. Chỉ biết hắn là đệ nhị Chu Tước Tử thôi, có lẽ đệ nhất Chu Tước Tử mới biết được.
Vương Lâm tiếp tục hỏi: – Người này có kết cục ra sao?
Độn Thiên lại thở dài nói: – Tung tích không rõ.
– Nghe nói năm đó, vị tổ tiên kia của Luyện Hồn Tông ta cùng với đệ nhị Chu Tước Tử nghênh chiến với tu sĩ bên ngoài. Trận chiến này mức độ kịch liệt không thua kém gì trận chiến với tổ linh của Tiên Di Tộc. Cuối cùng, lão tổ của Luyện Hồn Tông ta không thể địch lại, dù sao hồi đó hắn cũng chỉ là Vấn Đỉnh Sơ Kỳ thôi. Hắn phải xuất ra đệ tứ chủ hồn mới giữ được tính mạng và giết được một tu sĩ đối phương. Nhưng đệ tứ chủ hồn cũng bị thương rất nặng, cuối cùng ngủ say, theo lý mà nói thì bây giờ cũng gần khôi phục rồi. Trận chiến này mặc dù thắng lợi, nhưng đệ nhị Chu Tước Tử bị đối phương truy sát, bặt vô âm tín.
Độn Thiên chậm rãi nói.
Trong lòng Vương Lâm chấn động. Hắn nghĩ tới năm đó Tư Đồ Nam từng nói rằng hắn đã nghênh chiến với vài tu sĩ từ bên ngoài tới, trong số những người đó, nếu là từng người một thì không phải là đối thủ của hắn, nhưng khi mấy người liên thủ lại thì hắn quả thật không thể địch nổi.
Cuối cùng, hắn bị mấy người kia hủy hoại thân thể, Nguyên Anh phải nhập vào Thiên Nghịch châu mới may mắn bảo toàn được tính mạng.
Nỗi hận của Tư Đồ Nam đối với những người kia chỉ có thể dùng từ "ngập trời" để hình dung.
Dựa theo lời Độn Thiên kể, đệ nhị Chu Tước Tử này và Tư Đồ Nam có chút tương đồng.
Vương Lâm hít sâu một hơi, ánh mắt chợt lóe lên. Hắn cùng với thế hệ Chu Tước hiện tại có chút thù oán, nếu Tư Đồ Nam thật sự là đệ nhị Chu Tước Tử năm đó, sau khi tỉnh dậy liệu hắn có trợ giúp cho thế hệ Chu Tước này không…
Độn Thiên nhìn về phía Vương Lâm, hỏi: – Ngươi đang nghĩ gì vậy?
Vương Lâm trầm ngâm một lát, nói: – Tiền bối, theo lời ngài vừa nói, nếu đệ nhị Chu Tước Tử này không chết, liệu hắn có hiện thân trợ giúp cho thế hệ Chu Tước hiện tại hay không?
Độn Thiên cười ha hả, lắc đầu nói: – Đừng nói đến việc vị tiền bối đệ nhị Chu Tước Tử kia còn ở trên nhân thế hay không, cho dù hắn còn sống, cũng sẽ không đi trợ giúp cho thế hệ Chu Tước này đâu. Hai người bọn họ lúc đó căn bản không quen biết nhau, hơn nữa nghe nói đệ nhị Chu Tước Tử kia trời sinh tính kiệt ngạo bất tuần, nếu đệ nhất Chu Tước Tử không có ân huệ gì với hắn thì người này đã sớm rời bỏ Chu Tước Tinh đi chu du các tu chân tinh khác để tu luyện, nâng cao cảnh giới rồi.
Vương Lâm gật gật đầu, ánh mắt chợt lóe lên, hỏi: – Chu Tước Tử đã có tất cả mấy đời rồi?
Độn Thiên hừ nhẹ một tiếng, nói: – Thế hệ Chu Tước này là đời thứ tám! Cũng là thế hệ mà ta cảm thấy không vừa mắt nhất.
Vương Lâm trầm mặc một lát, bỗng nhiên nói: – Tiền bối, theo lời ngài vừa nói, vậy tổ linh Tiên Di Tộc rốt cuộc là vật gì vậy?
Độn Thiên lắc đầu, nói: – Vật ấy ta cũng không biết rõ, chỉ thấy trong điển tịch của tông phái ghi chép, năm đó đại chiến với Tiên Di Tộc đã từng xuất hiện tổ linh của tộc này. Chính tổ linh này mới khiến cho một số lượng lớn tu sĩ Vấn Đỉnh bên ta ngã xuống. Thôi được rồi, đừng nói dông dài nữa, sắp tới Chu Tước đại lục rồi, chúng ta phải mau chóng trở lại Luyện Hồn Tông để ngươi Anh Biến!
Độn Thiên nói xong, tốc độ bỗng nhiên nhanh hơn, mang theo Vương Lâm bay vút đi xa.
Phiên bản dịch này được truyen.free tận tâm chắp bút.