Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 54: Xuất trận (4).

Thế nhưng, khi đến dòng suối sau núi, hắn mới nhận ra điều khác biệt. Dòng suối đó không chỉ có linh khí nồng đậm hơn gấp mấy lần, mà bên trong nó còn ẩn chứa một công dụng thần kỳ. Hắn tìm hiểu một hồi, mới kinh hãi nhận ra nó có thể giữ gìn dung nhan.

Nếu thường xuyên uống nước suối ấy, chắc ch��n có thể lưu giữ được tuổi xuân của mình. Nhưng hắn chỉ vừa uống vài giọt đã phát hiện thêm một điểm khác biệt nữa, khiến hắn phải kinh ngạc.

Trong giới tu chân, chỉ khi đạt đến Nguyên Anh kỳ mới có thể giữ được dung nhan. Nhưng đến lúc ấy, con người đã phải đạt đến mấy trăm, thậm chí là ngàn năm tuổi.

Nghĩ kỹ một chút, nếu đem nước Linh Tuyền này ra ngoài trao đổi với các môn phái khác, nhất là những nữ tiền bối Trúc Cơ kỳ, Kết Đan kỳ, thì chắc chắn sẽ khiến họ điên cuồng.

Nhưng sau khi hắn đi tìm, lại không hề thấy bóng dáng Vương Lâm đâu. Khắp Hằng Nhạc phái, hắn đã dò xét qua mấy chục đệ tử nội môn, nhưng không hề tìm thấy một người tương tự.

Vì chuyện này mà gã buồn bực mất một thời gian. Ngay cả Vương Lâm hắn cũng từng để ý đến, nhưng một tên phế vật mới đạt tới tầng thứ ba của Ngưng Khí kỳ như Vương Lâm, Trương Cuồng làm sao có thể nghĩ hắn lại có được một thứ bảo bối như vậy. Vì thế, sau khi xem xét xong, Trương Cuồng bèn gạt hắn sang một bên.

Nhưng bây giờ, gã có thể khẳng định, người đó chắc chắn là Vương Lâm. Sự khẳng định ấy không cần bất cứ lý do gì, mà thuần túy chỉ là một loại trực giác.

- Không ngờ tu vi của Vương Lâm lại cao đến vậy. Cũng may, lúc đầu ta không có ý đồ gì với hắn. Ôi! Bí mật của Linh Tuyền này, nhất định phải giữ kín. Mặc kệ Vương Lâm có phải là người đó hay không, cũng không thể để hắn biết. Nếu không, giới tu chân vốn rất tàn khốc, đừng nói là huynh đệ đồng môn, cho dù là anh em ruột cũng có thể chém giết lẫn nhau. Với tu vi của Vương Lâm, ta hoàn toàn không có sức hoàn thủ. - Trương Cuồng lập tức đưa ra quyết định, không thể trêu chọc đến Vương Lâm.

Đồng thời, trong đầu hắn không tự chủ được nhớ tới chuyện sau núi. Lúc ấy, chính mình còn tưởng rằng Vương Lâm còn chưa đạt tới cả tầng thứ nhất của Ngưng Khí kỳ mà còn đưa hắn một đoạn đường. Bây giờ nghĩ lại, không biết lúc đó Vương Lâm nghĩ thế nào.

Nghĩ tới đây, Trương Cuồng cảm thấy ớn lạnh. May mắn là lúc đó, dù mình có hoài nghi nhưng đã không ra tay. Nếu không thì bây giờ, chính mình đã nằm một x�� nào đó rồi.

Hắn không dám hỏi nguyên nhân vì sao thực lực của Vương Lâm lại mạnh như vậy. Nhưng cứ nghĩ đến tu vi hiện tại của đối phương, Trương Cuồng lại bỏ đi mọi ý định trong đầu. Hắn biết nếu mình còn tiếp tục nghĩ ngợi như thế, rất có thể ngay cả cái mạng nhỏ cũng mất.

Nội tâm của Trương sư huynh, người từng nhiều lần chỉ dẫn Vương Lâm tu luyện, cũng vô cùng phức tạp. Hắn nhìn Vương Lâm mà thầm nghĩ:

- Vương Lâm là do chính tay mình mang về từ Vương gia. Lúc ấy, rõ ràng hắn chỉ là một thiếu niên bình thường. Khi hắn tự sát, cũng chính mình ra tay cứu. Nhưng sao mới chỉ có năm năm mà mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy? Không ngờ hắn lại có thể trở thành đệ nhất cao thủ trong số các đệ tử của Hằng Nhạc phái chúng ta. Đúng là tạo hóa khó lường. Ta cố gắng tu luyện mười năm vậy mà mới chỉ đạt tới tầng thứ sáu của Ngưng Khí kỳ. Ôi...

Đám người của Huyền Đạo môn, nếu vừa rồi chỉ là giật mình, thì bây giờ tất cả đều đang rung động trong lòng.

Lần đầu tiên Chu Bằng bị đánh bay còn có thể giải thích là do khinh thường. Nhưng lần thứ hai, lần thứ ba... Mỗi lần, đối phương đều chỉ dùng một chiêu đánh bay hắn, khiến hắn không hề có sức hoàn thủ. Nhất là lần thứ ba, Chu Bằng đã gỡ bỏ phong ấn, khí thế cực cao nhưng vẫn bị một chiêu đánh gục.

Cảnh tượng đó khiến cho đám người của Huyền Đạo môn đều khắc sâu trong lòng.

Liêu Phong há hốc miệng, một lúc sau mới hít một hơi thật sâu. H��n hoàn toàn khẳng định Vương Lâm chính là đòn sát thủ của Hằng Nhạc phái. Đại sư huynh cũng không phải do khinh thường mà là tu vi không bằng người ta. Cứ nghĩ tới tu vi của sư huynh đã đạt tới tầng mười hai, vậy thì cảnh giới của Vương Lâm...

- Chẳng lẽ hắn đã đạt tới Trúc Cơ? - Liễu Phong lẩm bẩm trong miệng.

Âu Dương thiếu nữ, người lúc trước từng diễu cợt Vương Lâm, cũng sợ ngây người. Nàng không ngờ Đại sư huynh lại bị thua...

Hai mắt Liễu Mi lại càng phát sáng. Nàng đối với Vương Lâm càng cảm thấy hứng thú hơn:

- Quả nhiên là hắn thâm tàng bất lộ. Ba ngày trước, ta đã cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn là người đầu tiên dưới pháp thuật của ta mà trở lại bình thường.

Đám đệ tử khác đều không thốt nên lời. Trong lòng bọn họ, đại sư huynh chính là một cao thủ. Nhưng bây giờ, một cao thủ như thế lại bị một tên ở vị trí cuối cùng đánh bại. Hơn nữa, trận đấu hoàn toàn nghiêng về một bên. Điều này khiến cho bọn họ chợt mất đi một chút tự tin đối với tiên thuật của Huyền Đạo tông.

Vẻ mặt của Âu Dương lão nhân giống hệt như nét mặt của Hoàng Long chân nhân trước trận tỷ thí. Lão liếc nhìn Vương Lâm một cái, trong lòng cảm thấy hết sức khổ sở. Với thực lực tầng thứ mười bốn Ngưng Khí kỳ của lão, vậy mà vẫn không thể nhìn thấu thực lực của đối phương.

- Hắn... hắn có phải là đệ tử nội môn của Hằng Nhạc phái hay không? Chẳng lẽ hắn đã đạt tới Trúc Cơ? Nếu không, tại sao ngay cả ta cũng không nhìn thấu?

Nét mặt hai vị trưởng lão còn lại cũng đều âm trầm. Trận tỷ thí của Chu Bằng đã cho bọn họ biết được thực lực của Vương Lâm.

Lúc này, một tên đệ tử của Huyền Đạo tông chợt thấp giọng hỏi:

- Hắn... hắn sử dụng pháp thuật gì? Làm sao mà ta cảm giác như đó chính là Dẫn Lực thuật?

- Dẫn Lực thuật? Không thể nào như thế được. Đó chỉ là một pháp thuật cấp thấp mà thôi, làm sao lại có uy lực lớn đến như vậy? Nhất định đó là một thượng cổ pháp thuật đã bị thất truyền. Nhưng nhìn xem, hắn chỉ tùy ý phất một cái trông giống như Dẫn Lực thuật, nhưng thực tế là che giấu chân tướng của thư���ng cổ pháp thuật mà thôi. Tên Vương Lâm này quá xảo quyệt. - Một tên đệ tử bên cạnh nghiêm túc phân tích.

- Ngươi nhìn kỹ mà xem. Pháp thuật đó ta thường xuyên tu luyện. Khống chế Dẫn Lực thuật hoàn toàn có thể khiến cho đồ vật bay theo hướng mình muốn... giống hệt như đại sư huynh vừa rồi. - Lại có một tên đệ tử do dự nói. Câu cuối cùng của hắn rất nhỏ, chỉ hơi thoảng qua một chút mà thôi.

- Ngươi nói cái gì? Thực lực của ngươi mà muốn so sánh với Vương Lâm sao? Ta khẳng định đó không phải là Dẫn Lực thuật. - Tên đệ tử kia vuốt cằm, thận trọng nói.

Đám đệ tử còn lại cũng xúm vào thảo luận xem Vương Lâm vừa dùng pháp thuật gì. Có một số người còn hỏi trực tiếp ba vị trưởng lão.

Âu Dương lão nhân cùng với hai vị trưởng lão kia, cười khổ. Lão thở dài trầm giọng nói:

- Đó không phải là Dẫn Lực thuật. Ta chưa nghe nói tới Dẫn Lực thuật lại có uy lực lớn đến như vậy. Nếu ta không lầm, thì đó chính là Cầm Long thủ đã bị thất truyền.

- Cầm Long thủ? - Nét mặt hai vị trưởng lão còn lại cũng hết sức cổ quái. Bọn họ chưa bao giờ nghe nói tới Cầm Long thủ. Nhưng dù sao thì bọn họ cũng không phát hiện ra Vương Lâm dùng pháp thuật gì, chỉ thấy nó rất giống với Dẫn Lực thuật.

Âu Dương lão nhân thầm than một tiếng, tự nhủ:

- Lão phu cũng không nhìn ra. Nếu nói không biết thì đúng là mất mặt. Bịa bừa một cái tên mà nói thì cũng chẳng có ai biết.

Bản dịch độc quyền của tác phẩm này chỉ có tại truyen.free, xin quý độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free